Chương 1
Giang Trừng có lại ý thức là do bị nước lạnh tưới tỉnh.
Tiếng người ồn ào, cùng nước lạnh tranh nhau xâm nhập vào lỗ tai hắn, oanh liệt nổ tung giống như tiếng pháo nổ khiến hắn ù tai một cách kỳ dị, hợp với tầm mắt cũng mơ hồ, chỉ lờ mờ phân biệt được vài bóng người, tứ chi đau nhức cảm giác vô lực làm Giang Trừng ý thức được chính mình đang trong tư thế quỳ. Nhận thức này làm hắn tâm hoả càng vượng, bực bội cũng càng tăng lên. Ký ức dần dần thu hồi, không cần chờ trước mắt cảnh vật rõ ràng, Giang Trừng cũng minh bạch mình đã rơi vào tay đám Ôn cẩu.
Mà lần thanh tỉnh này cũng có chút chuyện trước đó, Giang Trừng cúi đầu còn có thể nhìn thấy mình ướt nhẹp quần áo rách nát dán chặt lên thân thể, trên ngực có một đống huyết nhục mơ hồ ngang dọc- vết roi giới tiên.
Hắn đã quá quen thuộc.
- Tỉnh rồi đó hả cũng vừa đúng thời điểm. Nói cho ngươi nghe một chút, tên Ngụy Anh kia cũng thật tốt, chủ tử ở chỗ này, con chó kia lại đi đâu? Súc sinh này không biết bảo hộ chủ gì cả, thật đúng là nuôi ong tay áo mà.
Người nói chuyện nãy giờ cổ áo thêu hình mặt trời đỏ rực chính là Ôn Triều lúc này một tay ôm eo Vương Linh Kiều ra vẻ trân trọng như hoa như ngọc, một tay kéo cằm hắn nâng lên, lực đạo không nhẹ. Giang Trừng mấy ngày gần đây gầy ốm đi rất nhiều hai gò má đã nhô cao ra, hắn theo bản năng vùng ra lại không thể như nguyện. Ôn Triều tay càng tăng thêm lực, thế mà miết hắn đến khớp hàm đều hơi hơi phát run.
- Ay! Giang công tử, ngươi nói xem tên Ngụy Anh kia có tới cứu ngươi không? Ta muốn làm việc thật hoàn hảo a, cho hảo huynh đệ các ngươi cùng đi gặp ngươi cha mẹ đoàn viên. _Ôn triều cao hứng nói. Tựa hồ thấy Giang Trừng cùng Ngụy Anh đâu khổ cùng với Giang gia diệt môn càng làm cho hắn thống khoái.
Giang Trừng không để ý tới hắn, Ôn Triều cũng không cảm thấy mất hứng lại nghiêng đầu hỏi Vương Linh Kiều:
- Kiều Kiều nàng nói xem Ngụy Anh này nếu thật sự để ý đến Giang Trừng sao còn chưa tìm tới đây? Ai nha! Ta nhớ ra rồi, Ngụy Anh hiện giờ cùng tên Lam nhị kia quan hệ rất tốt, lại không mang họ Giang, Giang gia suy tàn còn có thể đến cậy nhờ Cô Tô. Chuyện này với hắn cũng không liên quan gì á.
Giang Trừng nghiến chặt răng, lúc này căm hận phun ra mấy chữ:
- Ôn cẩu lắm lời.
Ôn Triều đột nhiên biến sắc, một chân đá vào bụng Giang Trừng, tay lại túm đầu hắn kéo lên. Giang Trừng trong lòng bốc hỏa khí, đem máu trào lên cổ họng nuốt xuống, không quan tâm đến việc miệng đầy mùi máu tanh, đã lên tiếng nói trước cướp Ôn Triều:
- Ngụy Anh có là chó, cũng là chó của Giang gia ta. Không tới phiên cái miệng lắm lời của Ôn cẩu ngươi đánh rắm.
Vương Linh Kiều vội vàng cầm khăn tay nhẹ nhàng ôn nhu mà xoa ngực Ôn Triều. Ôn Triều lúc này mới hòa hoãn đôi chút mà nhếch miệng cười, hắn nhấc chân đạp lên người Giang Trừng còn cố ý nghiền mạnh mấy cái đến khi nghe Giang Trừng rên lên một tiếng mới thấy tâm tình tốt lên mà tiếp tục đấu võ mồm:
- Giang gia? Ngươi mở to hai mắt nhìn lại cho kĩ, nơi này là đài giám sát trực thuộc Ôn gia ta. Mà ngươi, bất quá cũng chỉ là một tù nhân thôi.
- Đôi mắt này của ta đương nhiên so với mắt Ôn cẩu nhà ngươi còn tốt hơn. _Giang Trừng cũng bật cười. Hắn bỗng phun ra cục máu đến, hỏa khí trong lòng cũng tiêu đi hơn phân nửa vậy mà ngoài miệng vẫn nhất định không buông tha người, câu câu chữ chữ ác độc như nguyền rủa:
- Cũng không biết Ôn cẩu các ngươi tám trăm năm qua sinh ra không ít giòi bọ, mắt nhìn không thấy cũng không sao. Đem tai ngươi lại đây nghe cho rõ tiếng người. Ta Giang Trừng một ngày chưa chết, Giang gia một ngày bất bại.
Giang Trừng không chỉ lớn lên ngoại hình giống Ngu phu nhân, mà công lực làm người tức chết cũng kế thừa bằng hết. Chẳng màng trong miệng có bao nhiêu máu chảy ra hung hăng buông ác ý với Ôn Triều, khiến cho Ôn Triều phải lui lại mấy bước run rẩy nhe răng trợn mắt oán hận nói:
- Giỏi, giỏi lắm. Giang Trừng, Giang gia thật không tồi. Mỗi người các ngươi đều không biết tốt xấu, ta đây liền đưa ngươi cùng cha mẹ đoàn tụ. Mà khoan đã, không nên gấp gáp, tên chó giữ nhà Ngụy Anh kia ta cũng sẽ cho người bắt về đây, ngàn vạn không nên nóng vội!
- Đưa hắn tới còn tốt, nếu là đưa ngươi lại đây_ Giang Trừng tức giận bật cười, nụ cười này lại khiến người khiếp sợ_ Ôn cẩu, ta muốn các ngươi thành quỷ cũng không được yên ổn!
Nếu lúc trước Ngụy Anh muốn hắn cùng bàn bạc kỹ hơn, muốn hắn tĩnh tâm ngưng thần, Giang Trừng còn có thể chịu đựng được nhưng hiện giờ đối diện với Ôn Triều và Vương Linh Kiều hai người này, Giang Trừng trong đầu liền nghĩ đến cha mẹ bị giết xác cũng không kiếm thấy, Giang gia dáng vẻ tiêu điều, u ám chỉ hận không thể nhào lên làm thịt, uống máu Ôn cẩu. Đem bọn họ đi vạn mã phanh thây, nghiền nát hồn phách, khiến họ đau khổ đến mức cả Vân Mộng đều nghe tiếng thét gào, rửa hận cho Giang gia.
Đột nhiên cổ họng Giang Trừng vàng lên tiếng nức nở nhỏ. Thanh âm nhỏ đến mức Ôn Triều ở gần hắn cũng không nghe rõ, chỉ nghĩ hắn lại đang mắng Ôn cẩu gì đấy liền giơ chân đá hắn thêm một cái rồi lại đánh một quyền vào bụng Giang Trừng. Hắn vậy mà rên rỉ ngày một nhỏ dần rồi rủa thêm một tiếng rồi im bặt.
Ôn Triều giương mắt đi xem thì thấy Giang Trừng sắc mặt tái nhợt quỷ dị, hai mắt tràn ngập thống hận, như có thật sự muốn đem hắn đi thiên đao vạn quả. Ôn Triều bị nhìn chằm chằm đến sợ, thả Giang Trừng đầu tóc bù xù ra lui về phía sau vài bước mà phân phó:
- Hóa kim đan hắn đi.
Ôn Trục Lưu đứng một lát lại nghiêng đầu liếc mắt nhìn Ôn Triều một cái rồi không nói nhiều mà đi ra phía trước, một tay nắm tóc Giang Trừng, tay kia đánh úp về phía đàn điền hắn. Giang Trừng theo bản năng muốn trốn, thế nhưng lực tay Ôn Trục Lưu rất mạnh, bình thường cũng tránh không được càng khỏi phải nói thân thể hắn đã sớm mệt rã rời.
Sau đấy là một trận đau nhức, đánh thẳng vào nhược điểm của một từ sĩ, quật cường như Giang Trừng cũng khó mà nhịn được một kêu đau, bất giác nheo mắt lại còn thấy vẻ đắc chí trong mắt Ôn Triều. Hắn lại càng cắn chặt răng giữ lấy chút tự tôn cuối cùng.
Nhưng thật sự rất đau.
Tất cả mọi thứ đều tê liệt, ngoại trừ hận, thì chỉ nhớ rõ đau.
Mọi việc đều đã xong xuôi Giang Trừng liền thấy mọi thứ mờ mịt, cảm thấy hắn đã trải qua yêu hận cả một đợ, gút mắt muôn vàn, chỉ duy nhất lúc hóa đàn ngoài hận và đau cũng chỉ thấy cả bầu trời tuyệt vọng, trói hắn lại thành một cái kén, bọc hắn lại thật chặt khiến hắn không muốn sống nữa
Nhưng hắn không được chết.
Giang Trừng thấy hắn có chút mệt rồi. Giờ khắc này trừ bỏ mệt mỏi, hắn cũng không có nổi cảm xúc khác.
Không có Kim Đan, không có linh lực, hắn chỉ thấy có một cỗ tử âm hàn chửi vào đan điền, ở trong thân thể hắn đấu đá lung tung, xé mở ra trăm ngàn lỗ thủng, thậm chí rất có thể ở trong thân thể hắn càng có hứng thú.
Cha mẹ hắn cũng có cảm giác này sao? Hóa đan xong, không có sức phản kháng, lại bị Ôn Trục Lưu giết chết……?
Giang Trừng nằm trên mặt đất, mở to mắt tùy hơi thở mỏng manh nhưng thần trí lại vô cùng rõ ràng.
Hắn còn sống, thậm chí chưa bao giờ thấy rõ ràng cảm giác chính mình còn sống như vậy, nhưng lại phải bất động ý như người chết.
Bình tĩnh đến gần như quỷ dị, quanh mình không khí đều sợ yên tĩnh đến đáng sợ.
Sau đó hắn nghe thấy được tiếng bước chân.
- Giang công tử. _ Ôn Triều cười nói_ Ngươi so với ta tưởng thú vị hơn nhiều.
- Ôn cẩu_ Giang Trừng cũng cười_ Ngươi so với ta tưởng sự ghê tởm cũng không sai biệt lắm.
Ôn triều khó được không cùng hắn nhiều lời, tới nhấc cổ áo hắn, triệu kiếm bay lên. Phía sau mênh mông cuồn cuộn theo mấy chục người, Giang Trừng thấy có chút áp lực không tên, lại cảm thấy kết cục của mình cũnh không thể tệ hơn được nữa.
Hắn đã là một phế nhân, không có Kim Đan, không có linh lực, nói gì đến báo thù, nói gì đến trấn hưng Giang gia.
- Giang trừng, ngươi xem.
Ôn Triều nói lời nhỏ nhẹ, cực giống như sắp chia tay bạn tri kỉ đành thổn thức giữ lại. Giang Trừng lười nhác nhấc mí mắt lên, ngay sau đó đồng tử liền co rút mạnh. Đó là một ngọn núi, xung quang toàn là tử khí, toàn bộ núi đều màu đen.
Loạn Táng Cương_Giang trừng thầm nghĩ.
Di Lăng với Vân Mộng rất gần, hắn đã sớm biết Di Lăng Loạn Táng Cương. Thậm chí không cần ôn triều nhiều lời giới thiệu.
- Xem ra ngươi biết, nơi này là Loạn Táng Cương_ Ôn Triều mỉm cười_ Ngươi nhìn xem này hắc khí, oán khí cũng thật không nhẹ. Đừng sợ một người cô đơn, ta đã giúp ngươi kiếm được Ngụy Anh, sợ rằng tiểu tạp chủng kia đã chết còn tưởng có thể cứu được ngươi.
Giang Trừng không nói, thái dương lại chảy ra mồ hôi lạnh, hắn chết sống không sao, rốt cuộc đã là một phế nhân, nhưng nếu Ngụy anh sống sót, liền có hi vọng giết Ôn cẩu, chấn hưng Giang gia…… Giang trừng tưởng, nhưng không để hắn nghĩ nhiều
Ngụy Anh, Ngụy Anh.
Giang trừng oán hận đem hai chữ này nhấm nuốt, cứu cái gì mà cứu, cứu một phế nhân trở về làm cái gì, có gì nổi bật, lại có gì anh hùng?!
- Người sống đi vào nơi này, bị vạn quỷ cắn nuốt, có đi mà không có về, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ tới việc đi ra.
Ôn Triều từng câu từng chữ đều nói cẩn thận, đều nghiến răng nghiến lợi nói ra. Giang trừng cả người tê dại, từ chân phát lên hàn ý cuốn hắn toàn thân cứng đờ như một khối thây khô, ngón chân đều đã không tự giác mà cuộn lên.
- Ngươi, cũng vĩnh viễn đừng nghĩ tới việc ra.
--------------------------------------—
Lần đầu mình edit nên có gì mọi người thông cảm nha. Có lỗi nào mong mọi người góp ý.
Aaaaa Edit chương 1 thôi mà muốn đập máy vì độ khốn nạn của Ôn cẩu luôn á.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com