Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 26

Lúc Ngụy Vô Tiện tỉnh lại, liền thấy Giang Trừng đang ngồi ở bên giường, thần sắc khuất bóng nhìn không rõ nói: 

- Ôn Ninh đâu?

Trái tim vốn vẫn treo lơ lửng bỗng trở nên nhẹ bẫng, Ngụy Vô Tiện cũng không rõ mình yên tâm về điều gì, chỉ biết nếu tỉnh lại mà nửa giường bên cạnh trống vắng, hắn nhất định sẽ lại khó chịu hồi lâu.

Nhưng buổi sáng vừa tỉnh dậy đã được nhìn thấy Giang Trừng, đây đúng là một ngày tốt lành.

- Ta kêu hắn đi về trước rồi. _ Ngụy Vô Tiện xoa xoa đôi mắt vẫn còn ngái ngủ,_ Dậy sớm vậy. Ngươi tối hôm qua uống say lắm đó.

- ......_ Giang Trừng trầm mặc một lát, nhớ lại lúc thức dậy thấy quần áo của Ngụy Vô Tiện xộc xệch, ra vẻ kiên cường hỏi đến, _Ta uống say, đã làm cái gì?

Ngụy Vô Tiện hỏi: - Ngươi đều quên hết sao?

Giang Trừng thần sắc biến đổi, lạnh lùng nói: - Không nói thì thôi. Ta đi trước.

- Đừng, ta nói, ta nói,_ Ngụy Vô Tiện vội nhảy dựng lên giữ chặt người kia, cợt nhả nói, _ Ta chỉ khiếp sợ tối hôm qua nhiều chuyện xảy ra như vậy, ngươi lại đều không nhớ rõ.

Giang Trừng: - ???

- Thật sự không nhớ rõ sao?

- Ta đi đây.

- Được rồi, được rồi mà. Ta nói với ngươi,_ Ngụy Vô Tiện không nề hà mà ôm lấy cánh tay người kia, nhìn thấy tóc Giang Trừng đã được buộc lại gọn gàng, lại được cột bằng dây cột tóc màu tím có thêu chữ Ngụy, hắn liền mở cờ trong bụng, _ Ngươi tối hôm qua, chậc chậc chậc.

Giang Trừng trong lòng căng thẳng, bất giác nắm chặt góc áo, càng thêm quẫn bách. Ngụy Vô Tiện âm thầm lưu lại thái độ quẫn bách đó vào trong mắt, thong thả ung dung nói: 

- Ngươi muốn cởi quần áo của ta.

Giang Trừng: 

- ...... Không có khả năng.

Ngụy Vô Tiện một chút bất an khi lời nói dối bị phủ định cũng không có, vẫn bình tĩnh nhàn nhã lấy trong áo ra Âm hổ phù: 

- Ngươi muốn tìm nó.

Giang Trừng lúc này mới như trút được gánh nặng, Ngụy Vô Tiện lại nói: 

- Sau đó nhân cơ hội sờ soạng cơ bụng của ta.

Giang Trừng lúc này cả người căng thẳng, nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh nói: 

- Ngươi có cơ bụng sao?

Ngụy Vô Tiện liền làm bộ muốn cởi quần áo: 

- Có nha, cho ngươi xem thử nhé?

Giang Trừng quay mặt đi lạnh nhạt nói: 

- Cũng không hiếm lạ gì, ai lại không có chứ?

Ngụy Vô Tiện vẻ mặt ngạc nhiên: 

- Vậy cho ta xem của ngươi đi!

Hai người đang đánh nhau đến hừng hực khí thế, chợt nghe ngoài cửa vâng lên một tiếng gọi: 

- A Tiện, chưa dậy sao?

Căn phòng đột nhiên lặng ngắt như tờ, thật lâu sau mới nghe Ngụy Vô Tiện run giọng nói: 

- Sư tỷ, ta dậy rồi.

- Làm sao vậy? Nghe giọng đệ không ổn lắm?_ Ngụy Vô Tiện trầm mặc một lát, nhìn Giang Trừng đang bóp lấy một bên mặt của mình phía đối diện, đáp:

- Không có gì, răng đệ đau.

Giang Trừng lúc này mới thầm mắng một câu: 

- Buông tay.

Ngụy Vô Tiện kiên quyết giữ nguyên tay đang nhéo lỗ tai người kia: 

- Ngươi buông trước!

Giang Trừng: 

- Một hai ba, cùng nhau buông.

Ngụy Vô Tiện: 

- Để ta đếm!

---------------------------------------------------------

Kim Tử Hiên mang theo xe sính lễ đến trước cửa Giang gia đợi một canh giờ.

Lúc này Kim Tử Hiên đứng ngồi không yên, trong lòng bồn chồn, Ngụy Vô Tiện vẫn không chịu tới gặp hắn, chẳng lẽ là lâm trận đổi ý, không muốn nhận sính lễ nữa, hắn làm sao cưới Giang Yếm Ly về đây? Hay là đi Loạn táng cương một chuyến cầu Giang Trừng nói đỡ một chút, phòng trường hợp Ngụy Vô Tiện lại nửa đường đổi ý.

Đi thẳng đến phòng Ngụy Vô Tiện lúc này mới có một bóng người đi ra, trên người một thân áo màu tím, cổ tay áo bó lại gọn gàng, bóng người đó đang mặc là đồ của môn sinh Giang gia, Kim Tử Hiên từ xa nhìn thấy, sửng sốt, thầm nghĩ: 

- Đây là môn sinh nào, sao lại có tư cách ở cùng phòng với Ngụy Vô Tiện.

Người nọ bộ dạng lại không hề giống môn sinh, vừa ra khỏi cửa liền không kiên nhẫn quát lớn: 

- Ngụy Vô Tiện, ngươi còn muốn lề mề bao lâu nữa!

Lúc này Ngụy Vô Tiện mới từ trong phòng chui, hừ một tiếng nói: 

- Ta không có mặt mũi gặp người khác là do ai? Họ Giang ngươi, đồ bội tình bạc nghĩa, thật là lòng dạ độc ác!

Kim Tử Hiên: 

- ...... Ta nhìn nhầm sao.

Giang Yếm Ly cũng ngẩn ra, hỏi: 

- A Trừng về khi nào vậy?

- Đệ về đêm hôm qua._ Giang Trừng nói, _ Có quấy rầy đến a tỷ không?

Ngụy Vô Tiện không sợ chết mà xen mồm nói: 

- Ngươi quấy rầy đến ta nè.

Giang Trừng cũng không thèm để ý tới, lại nhìn phía Kim Tử Hiên: 

- Tỷ phu cũng ở đây sao?

Kim Tử Hiên cùng Giang Yếm Ly cũng không bị mù, đều thoáng nhìn thấy một bên mặt Ngụy Vô Tiện hơi sưng, lại nhìn qua Giang Trừng cố tình buông tóc mai che đi lỗ tai đỏ ửng. Liền biết sáng nay trong phòng có một trận gà bay chó sủa ồn ào nháo nhiệt là từ đâu tới.

- Ta tới đưa sính lễ, không phải cuối tháng sau là làm lễ sao, nên liền......

Giang Trừng sắc mặt phức tạp: 

- Hôm nay không phải mới mùng ba sao.

Ngụy Vô Tiện cười nhạo nói: 

- Người ta gấp mà.

Giang Yếm Ly lúc này mới bật cười ra tiếng , chuyển đề tài khác, ôn nhu nói: 

- Nếu A Trừng trở lại, thì cùng nhau ăn một bữa cơm đi, đi một người thôi sao? Tiểu Mỹ đâu?

Ngụy Vô Tiện: 

- Hắn không ăn đâu, hắn nói hắn phải về liền......

Giang Trừng nói chen: 

- Được. Giang Tiểu Mỹ bị ta để ở Loạn táng cương giữ nhà rồi.

- Ngươi không phải nói cần quay về Loạn táng cương liền sao?

Ngụy Vô Tiện khoác vai Giang Trừng, Giang Trừng không chút khách khí đẩy tay hắn ra, trừng hắn một cái nói: 

- Ngươi đem Âm hổ phù trả ta, ta liền đi.

- Tối hôm qua ngươi đồng ý cho ta rồi!

- Tầm bậy! Chắc chắn không có!

- Vậy ngươi đừng đi._ Ngụy Vô Tiện nghiêm mặt nói, _ Nói thật, Âm hổ phù ta sẽ không trả ngươi, nếu ngươi đã không đi thì đừng đi nữa, ta bảo hộ được ngươi mà. Sáng nay là ngươi thông minh không chạy, bằng không lúc này ta đã đi đến Loạn táng cương bắt ngươi đem trở về rồi.

Giang Trừng sửng sốt, rồi liền bày ra vẻ mặt khinh thường nói: 

- Đem ta trở về làm gì? Nói cái gì thực tế chút. Không cần phải đánh đố, ta cũng không thiếu một cái Âm hổ phù.

Ngụy Vô Tiện lộ vẻ tiếc nuối, thuận miệng nói thêm: 

- Đem ngươi trở về, trói lại trong từ đường, trói đến khi ngươi chạy không thoát được nữa._ Lại nhìn về phía Giang Yếm Ly, bật cười nói: _ Sư tỷ, người không khuyên nhủ hắn sao.

- Ta khuyên thế nào được, ta đi nấu cơm trước. Tử Hiên, chàng đi cùng ta đi._ Giang Yếm Ly chỉ cảm thấy buồn cười, nắm tay Kim Tử Hiên đi về phía phòng bếp, trước khi đi lại nói, _ Ăn nói hay làm gì cũng suy nghĩ thật kĩ vào, đừng vì nhất thời kích động, lại thành kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ.

Kim Tử Hiên theo Giang Yếm Ly đi ra phía xa, mới thấp giọng hỏi: 

- Ngụy...... A Tiện mới vừa rồi là?

Giang Yếm Ly chớp mắt trầm mặc, cũng thấp giọng nói: 

- Đệ ấy nghiêm túc đó.

- Hắn cùng A Trừng rốt cuộc sao lại thế này?_ Kim Tử Hiên sửng sốt, _ Lời nói này là lời huynh đệ với nhau có thể nói ra sao?

Giang Yếm Ly dừng lại bước chân, thở dài: 

- Bọn họ đâu chỉ là huynh đệ.

Bọn họ là huynh đệ, là người thân, cũng là lẽ sống duy nhất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com