Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15

"Người vừa rồi gọi là Shindou Hikaru năm nhất đánh bại Touya Akira?" Những người trong câu lạc bộ cờ vây trung học Kaio sôi nổi nghị luận, mọi người đều bị dọa rồi.

Touya Akira là người nào chứ?

Thế nhưng sẽ bị một người cùng tuổi đánh bại.

Như vậy Shindou Hikaru có bao nhiêu đáng sợ?

Mọi người đều không dám tưởng tượng người tên Shindou Hikaru này rốt cuộc có năng lực lớn đến mức nào, "Thật quá đáng. Chẳng lẽ người Shindou Hikaru này không chỉ có đại biểu tân sinh, ngay cả cờ vây cũng lợi hại như vậy sao?"

"Nếu lợi hại như vậy, vì cái gì chưa bao giờ nghe nói tên của cậu ta, cũng không có thấy cậu ta tham gia qua câu lạc bộ cờ nào?" Học sinh năm hai quả thực bất mãn, không chỉ có nguyên nhân bởi vì sự xuất hiện của Touya Akira, mà càng vì Shindou Hikaru.

"Mọi người đây là đang bất mãn cái gì?"  Aoki ôn hòa chỉ đạo cho một học đệ xong, sau đó nhìn đến bộ dáng nôn nóng của mọi người, "Touya tiến vào câu lạc bộ cờ vây giúp mọi người tăng lên thực lực, đã chậm trễ thời gian của cậu ấy, mọi người hẳn nên cảm kích mới đúng. Đến nỗi Shindou...... Về sau có cơ hội tự nhiên có thể cùng nhau đánh cờ."

Aoki học năm ba tuy rằng an ủi mọi người, nhưng trên trán của mình cũng chảy xuống mồ hôi, anh đã từng cùng Touya Akira đánh cờ, cũng giữa ván cờ liền nhận thua.

Touya Akira phi thường lợi hại, anh đối mặt với Touya Akira hoàn toàn không có phần thắng.

Nhưng mà Touya Akira lợi hại như vậy, thế nhưng cùng Shindou Hikaru đánh cờ, lại nhận thua.

Như vậy...... Shindou Hikaru phải mạnh đến mức nào.

"Touya Akira còn chủ động muốn đoán cờ, cậu ta đi trước." Chờ Touya Akira rời khỏi phòng học, học sinh vừa ngồi gần vị trí Touya và Hikaru đánh cờ nhịn không được lên tiếng nói chuyện với người ngồi bên cạnh mình.

"Thật là đáng sợ......."

Tuy rằng không có cùng Shindou Hikaru đánh cờ, nhưng mọi người đều sôi nổi cảm giác được một bầu không khí sợ hãi.

"Các em bình tĩnh tập trung chơi cờ." Thầy Nakata ở Touya Akira cùng Shindou Hikaru rời đi, lập tức mở  miệng đem lực chú ý của mọi người dời đi, "Núi cao còn có núi cao hơn, việc các em hiện tại cần làm là tiến bộ đến nơi đến chốn, mà không phải nhìn chằm chằm vào mục tiêu xa xôi không thể với tới, tự mình sợ hãi."

Aoki cúi đầu, "Nói thẳng ra, nếu hiện tại xuất hiện trước mặt mọi người là Danh nhân Touya, như vậy mọi người còn có cảm xúc như vậy sao?"

"Tất cả cảm xúc không cam lòng của mọi người, bất quá là bởi vì đối phương cùng tuổi với mình mà thôi." Aoki nói tới đây bỗng nghĩ tới có một chỗ bên trong tất cả đều cùng tuổi với mọi người, "Nếu tất  cả mọi người đi Viện cờ, tham gia kỳ thi viện sinh, sợ là không bao giờ sẽ suy nghĩ như vậy."

Nhưng là liền tính Aoki an ủi mọi người như thế nào, cảm xúc bất mãn của học sinh năm hai vẫn rất nghiêm trọng.

Trong đó có Itou và Kojima năm hai.

=====

Touya Akira sau khi tan trường liền trực tiếp trở về nhà, khi nhìn thấy cha ở trong nhà ngồi trong phòng cờ như đứng trên trận địa sẵn sàng đón quân địch, cậu khó hiểu hướng mẹ hỏi, "Cha là chơi cờ với ai vậy ạ?"

Mẹ của Touya lộ ra một cảm xúc ảo não, bà sờ sờ mặt mình, "Gần nhất cũng không có đánh cờ với ai, mỗi lần trở về đều sẽ đến phòng cờ ngồi xuống, cũng không biết gặp khó khăn gì. Cha con hai người đều giống nhau, có khó khăn gì đều không muốn nói."

Touya bất đắc dĩ nhìn về phía mẹ mình, sau đó lặng lẽ rời khỏi phạm vi phòng cờ.

Chờ đến giờ cơm chiều, Danh nhân Touya mới đối với Akira nói, "Con hỏi Shindou Hikaru khi nào rảnh, mời đến nhà chúng ta làm khách."

Kỳ thật ông nguyên bản muốn đến phòng học của Shindou Hikaru, nhưng là nghĩ đến như vậy sẽ đột nhiên quá mức, vẫn là nên chậm rãi một ít, làm cậu bé tới trong nhà đã.

Touya Akira vừa nghe cha mình yêu cầu như vậy liền biết ông suy nghĩ cái gì, nghĩ một chút, "Ngày mai con sẽ đi hỏi một chút."

Phu nhân Touya nhìn cha con hai người, tò  mò, "Shindou Hikaru là ai?"

"Là bạn học của Akira." Danh nhân Touya nghĩ đến đồng phục Kaio mà Shindou Hikaru mặc, liền trực tiếp trả lời, đến nỗi có phải bạn bè hay không, cái định nghĩa này còn phải tùy theo suy nghĩ của hai đứa nhỏ, "Ở phương diện cờ vây rất có thiên phú."

"Mẹ liền biết......" Phu nhân Touya nguyên bản cao hứng Akira có thể kết giao bạn bè, lại không nghĩ tới lời nói sau đó của chồng mình, "Tất cả bạn bè của Akira đều liên quan đến cờ vây."

"Mẹ......" Touya Akira không dám nói Shindou là bạn của mình, rốt cuộc bản thân cùng đối phương chênh lệch quá lớn.

Phu nhân Touya chỉ biết bất đắc dĩ đáp: "Được được được, mẹ đã biết."

=====

Lúc này trong nhà Hikaru, Sai không cho Hikaru làm xong bài tập, "Hikaru, em nhất định phải cho anh biết, những ván cờ hòa trước đó đều là em đánh ra! Em có phải có thể thắng anh, nhất định có thể thắng anh phải không?"

Hikaru một bộ dáng "anh nói cái gì, gió lớn quá, nghe không rõ", không nói cái gì cũng không phản ứng Sai, im lặng làm bài tập của mình.

Đều là đáp án nhớ kĩ trước đó, dựa theo ký ức đem đáp án chính xác điền vào, đối với Hikaru, một chút khó khăn cũng không có.

"Hikaru là người xấu! Siêu cấp xấu xa!" Sai cuối cùng lấy Hikaru rất bất đắc dĩ, anh từ bỏ.

Cùng lúc đó, Hikaru đã viết xong đáp án cuối cùng, "Chơi cờ vây Internet không?"

Nghe được hai chữ "cờ vây", Sai nháy mắt vứt đi không thoải mái vừa rồi, lập tức ôm lấy đầu của Hikaru, hưng phấn mà chỉ vào máy tính ở một bên, "Chơi chơi chơi!"

Hikaru: "......."

=====

Zelda?

Nguyên bản Hikaru nhàm chán nhìn một đống lớn lời mời đánh cờ, lướt qua lướt lại, thấy được một cái tên quen thuộc.

Đây không phải là Waya sao?

"A......" Hikaru cười một chút, một bộ dáng âm mưu giống như hồ ly giảo hoạt, "Sai tối nay đánh cờ với người này đi."

"A! Tốt tốt!" Sai cũng không thèm để ý cùng ai đánh cờ, có người cùng anh đánh cờ liền thỏa mãn, hơn nữa mỗi lần Hikaru lựa chọn đối thủ cho anh đều không tồi. Tuy rằng so với Hikaru kém rất nhiều, nhưng ở một góc độ khác càng là giúp anh trở nên mạnh hơn.

Vậy coi như trước tiên cùng bạn cũ chào hỏi!

Hikaru kích chuột, trực tiếp đồng ý.

Phía bên kia, Waya trực tiếp nhảy dựng lên, "Trời ạ! SAI đáp ứng cùng mình đánh cờ!"

Mấy ngày nay Waya đều ở trên mạng nhìn hướng đi của SAI, nhưng không có cơ hội cùng anh ta đánh cờ, không nghĩ tới buổi tối hôm nay SAI thế nhưng đồng ý lời mời đánh cờ của mình!

Đối mặc với kẻ mạnh là SAI bất kỳ đối thủ nào cũng không dám thiếu cảnh giác, nỗ lực nâng cao tinh thần, mỗi một bước quân cờ đều đặt vào vị trí bản thân cho là đúng.

Hikaru ở trước máy tính nhìn nước cờ của Waya, mân môi.

"Hikaru, người này rất mạnh." Sai đánh nhiều ván cờ như vậy, trừ bỏ một lần vừa khéo cùng Ogata Seiji đánh qua một ván cờ trên Internet, sau đó liền không có ở trên mạng gặp được đối thủ mạnh như vậy. Nói đến Ogata Seiji, Sai không khỏi hỏi: "Vì cái gì đã lâu như vậy không nhìn thấy Ogata tiên sinh?"

Liền tính đang đấu với người rất mạnh, nhưng Sai vẫn là có thể dư ra thời gian cùng mình nói chuyện phiếm sao...... Hikaru bất đắc dĩ trả lời, "Em làm sao biết được Ogata tiên sinh bận làm gì chứ?"

"Nói cũng đúng." Sai cũng không biết vì sao lại như thế này, tổng cảm thấy Hikaru sẽ biết Ogata tiên sinh đang bận làm gì.

"1-10." Liền tính là đang nói chuyện phiếm với Hikaru, Sai cũng không có quên bản thân đang đánh cờ.

Hikaru liền đem quân cờ dừng ở vị trí Sai vừa nói, liền thu được thông báo đối phương nhận thua, "Anh ta nhận thua."

Đã thói quen đem ván cờ toàn bộ suy diễn Sai nói, "Nguyên nhân có lẽ vì anh ta có sức cờ mạnh, cho nên có thể nhanh chóng phán đoán tình thế chính xác. Anh ta hiểu được thực lực của anh, biết rằng lại tiếp tục đánh xuống cũng là vô dụng, liền lựa chọn giữa ván nhận thua. Mà người có sức cờ kém, không thể làm ra phán đoán chính xác. Bởi vậy cho dù không thắng được ván cờ này, cũng vẫn có thể đánh tiếp được."

"Liền cùng những người trước đó giống nhau phải không?" Hikaru biết rõ những đạo lý này, nhưng vẫn nguyện nghe Sai nói. Tình cảnh như vậy thật giống lúc trước, cậu ngay cả thế cờ đều nhìn không hiểu, "Mấy ngày nay anh vẫn luôn cùng những người lạ sức cờ kém chơi cờ, thật là làm khó anh rồi."

"Không......" Sai nhìn nhìn đôi tay của chính mình, trong quá trình cùng những người đó chơi cờ, anh cũng học được rất nhiều, nhưng càng là cùng Hikaru đánh cờ cảm nhận được bản thân biến mạnh, "Có lẽ anh thật nhanh có thể vượt qua em.

Hikaru: "......"

Sau một hồi, Hikaru thực bất đắc dĩ cười nói; "Rốt cuộc vì cái gì làm cho anh cảm thấy em mạnh hơn hơn anh chứ?" Rõ ràng hết thảy mọi thứ của cậu đều là do anh dạy.

Sai yên lặng nhìn đầu Hikaru, sau đó dùng cây quạt gõ gõ lên đầu cậu, "Anh biết em hiện tại không muốn nói, em chắc chắn có chuyện khác gạt anh, nhưng trên cờ vây, em không thể gạt được anh."

Ở phía xa Waya không cam lòng gửi tin ngắn hỏi ——【Anh rốt cuộc là ai? Kỳ thủ chuyên nghiệp sao?】

Hikaru nhìn thoáng qua, sau đó nhìn Sai, trả lời ——【 Chúng ta sẽ gặp mặt. 】

Sau đó liền trực tiếp rời khỏi, tìm những người khác chơi cờ.

Waya liền ngây ngốc nhìn tinh nhắn như vậy, "Thật quá đáng?!" Nói cái gì vậy! Sẽ gặp mặt? Ý tứ là đối phương thật là kỳ thủ chuyên nghiệp?

=====

Ngày hôm sau Hikaru đã bị Touya ở trước bàn học bắt được, cậu nhìn thiếu niên tự mang hình thức phát sáng trước mặt, xấu hổ nói: "Touya, mình sẽ không chạy trốn, không cần mỗi lần đều như vậy......" Chặn mình đi?

"Cha mình hỏi, cậu khi nào thì rảnh? Muốn mời cậu tới nhà của mình." Touya nói sau lời đó, có chút mất tự nhiên xoay mặt đi.

Hikaru nghe câu nói đó còn không có phản ứng, một bên Sai nhưng phản ứng rất tích cực, cậu nhìn về phía Touya, "Cùng với hỏi mình khi nào có rảnh đi làm khách, không bằng nói là dò hỏi mình giống như có làm tốt chuẩn bị hay không đi......"

Touya nghe Shindou nói, lập tức liền nghĩ đến bộ dáng của cha ngồi ở phòng cờ, "Đại khái....... Cũng là như vậy."

"A......." Thời điểm Hikaru đang định trả lời, bỗng nhiên ở cửa có đàn anh năm hai điểm danh tìm chính mình cùng Touya, cậu nhìn người ngoài cửa, kỳ quái nói: "Như thế nào lại có đàn anh năm trên tìm mình? Không phải chứ......" Khẳng định không phải chuyện tốt.

"Đàn anh tới tìm, tuy rằng không biết có chuyện gì, nhưng không phản ứng là hành vi không lễ phép." Touya tuy rằng cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn ngoan ngoãn lôi kéo Hikaru không muốn đáp lại đi lên trước, "Đi thôi, Shindou."

Hikaru: "......"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com