Chương 18
Nhưng mà liền tính là Touya muốn xông ra một đường sống, cuối cùng vẫn là thua Hikaru.
Sai luôn ở một bên nhìn bàn cờ, đã biết đây là bởi vì Hikaru đã nương tay, mới có thể làm Touya đi đến bước này.
Ogata giúp mẹ Touya làm xong cơm chiều, ra tới liền nhìn đến ván đấu giữa Hikaru và Akira đã kết thúc, anh đi lên trước, "Như thế nào?"
Hikaru nhìn thoáng qua Ogata sau đó nói: "Thật tận hứng."
Touya "Ừ" một tiếng, đã sớm đem quân cờ trên bàn cờ thu thập xong, "Có một ngày dù sớm hay muộn, mình sẽ đuổi kịp cậu."
Hikaru nhìn Touya, kỳ lực chính mình có được chính là kỳ nghệ đã qua mấy đời tích luỹ mà có, là trải qua vô số lần rèn luyện ra tới, hoàn toàn không phải điều mà Touya có thể đuổi kịp và vượt qua. Đổi cách nói khác, Hikaru cùng Touya đánh cờ, vốn là đứng ở đỉnh cao. Điều này đối với Touya mà nói, là cực kỳ không công bằng.
Nhưng mà Hikaru vẫn là nói: "Cậu cứ việc đuổi theo đi."
"Nên ăn cơm." Ogata nhưng không nghĩ nhìn đến hai đứa nhỏ này đánh cờ đến mất trí, đặc biệt là bộ dáng Hikaru nhìn về Akira, làm anh phi thường không thoải mái.
Vì thế, Ogata trực tiếp đánh gãy đối thoại giữa hai người
=====
Trên bàn cơm, nhà Touya chính là tuân theo nguyên tắc lúc ăn và ngủ không nói chuyện, mọi người đều an tĩnh dùng cơm.
Sai tò mò hỏi: "Tay nghề mẹ Touya như thế nào?"
"Cũng vậy cũng vậy." Hikaru không phải là người kén ăn, huống chi đã trải qua nhiều đời như vậy, nói như thế nào, tính cách đều trở nên bình đạm rất nhiều.
Sai: "Hikaru thật đúng là không thích trả lời trực tiếp vấn đề."
Hikaru ở trong lòng tự giễu cười cười, đối với Sai mà nói, cậu tạm thời coi như là tán thưởng đi. Cậu đã không thuần túy, đối mặt với cờ vây, cậu như cũ thuần túy, Hikaru vẫn như cũ là Hikaru kia. Nhưng đối với hiện thực....... cậu đã giảo hoạt thành như vậy sao?
Bữa tối kết thúc, nghỉ ngơi qua một thời gian, Danh nhân Touya liền đối với Hikaru nói: "Shindou-kun, mời đi theo tôi."
Ogata lúc này cũng đứng lên, "Là muốn đấu cờ sao? Em có thể bàng quan sao?"
Lúc này Touya cũng đứng lên, "Cha, con cũng muốn bàng quan!"
Danh nhân Touya không có bất luận ý kiến gì, ông nhìn về phía Hikaru.
Hikaru đã thói quen bị người nhìn xem, cậu chỉ là như suy tư gì nhìn về phía Ogata, theo sau đó gật gật đầu, "Em không có vấn đề gì."
"Shindou-kun thoạt nhìn thật không giống như một đứa trẻ." Danh nhân Touya đối với biểu hiện này của Hikaru, có chút muốn lý giải, "Trả lời thuần thục lão luyện, liền tính là Akira cũng không thể lúc nào cũng làm được như vậy."
Touya đột nhiên bị điểm danh khó hiểu nhìn về phía cha mình. Hikaru rõ ràng là đứa nhỏ cùng tuổi với mình, sao lại nói thoạt nhìn không giống như đứa nhỏ? Đây là nói đối phương so với mình còn thành thục sao?
Lời nói của Danh nhân Touya, duy chỉ có Ogata nghe minh bạch ý tứ trong đó, anh nhìn về phía Hikaru, lại chỉ có thể nhìn đến đỉnh đầu của đối phương. Cậu còn nhỏ như vậy, lại có thể đánh ra ván cờ khiến cho kỳ thủ chuyên nghiệp kinh ngạc, thật sự không bình thường.
Hikaru đối với đánh giá như vậy cũng thật bất đắc dĩ. May mà, phòng cờ cũng không có xa, chốc lát cả ba người liền tới.
Biết những người này muốn chơi cờ, mẹ Touya cũng bưng một bàn trà tới, nhìn đến Hikaru ngồi đối diện với chồng mình, bà không khỏi kinh ngạc nhỏ giọng: "Không giống như Akira chấp hai quân sao?"
"Là Shindou yêu cầu." Ogata mở miệng giải thích, "Cậu ta nói, không muốn đánh cờ có bất luận không công bằng nào."
Touya cũng từ vừa mới giật mình hoàn hồn, "Shindou có kiêu ngạo của mình, điều này ở kỳ sĩ không xem như hiếm thấy, mẹ không cần thiết kinh ngạc như vậy?"
"Thế giới của mọi người mẹ thật là xem không hiểu, thật là phiền muộn, một cái hai cái đều là như thế này." Mẹ Touya lo lắng nhất chính là đứa nhỏ này miễn cưỡng chính mình.
Hikaru thoạt nhìn không lớn, chơi cờ như vậy, có phải áp lực quá lớn không? Mẹ Touya tự giác không hiểu cờ vây, lưu lại chỗ này, không chừng sẽ làm Shindou cảm thấy áp lực, vì thế bà yên lặng rời đi phòng cờ.
Ogata nhìn về phía mẹ Touya rời đi, "Sư mẫu vẫn là ôn nhu như vậy."
Touya nhìn về bàn cờ, đối với Ogata, chỉ là "Ừm" một tiếng, theo sau là không chớp mắt nhìn chằm chằm bàn cờ.
Một ván này là Sai đánh, mỗi một quân cờ đều trải qua suy nghĩ cặn kẽ. Nhưng là mỗi vị trí đặt cờ đều cùng đời đầu tiên của Hikaru giống nhau như đúc, cậu mím môi, mỗi một lần quân cờ đặt xuống đều như nặng ngàn cân.
Danh nhân Touya cảm giác được phong cách trên bàn cờ của Hikaru, ông tán thưởng liếc mắt nhìn Hikaru một cái, "Thực trầm ổn."
Hikaru nhìn Danh nhân Touya liếc mắt một cái, không nói lời nào, yên lặng mà dựa theo ý nguyện của Sai, đem từng quân đặt trên bàn cờ.
Hiện tại ván cờ mới bắt đầu, cách chính thức kết thúc còn có thời gian rất dài, Ogata cùng Touya liền cứ như vậy nhìn, trong lúc đó cũng chưa hề rời mắt.
Theo thời gian dần dần qua, Danh nhân Touya bắt đầu nhíu mày, đi theo đó Hikaru cũng bắt đầu tiến công.
"Bước đi đó của quân trắng thật tốt." Ogata tuy rằng không nghĩ diệt uy phong của thầy mình, như ai có thể nghĩ tới, Shindou Hikaru có thể đánh ra một ván cờ như vậy chứ?
Thật là rất tốt...... Touya nhìn đến Hikaru không chế cục diện, điều này làm bố cục ẩn ẩn ở phía trên cha.
Đánh cờ đến bây giờ, chỉ còn lại tiểu quan. Danh nhân Touya nắm cánh tay của mình, suy tính ván cờ, nếu cứ như vậy đánh tiếp, kết cục cuối cùng là ông thua 0,5 mục.
Ông ngẩng đầu nhìn phía thiếu niên đối diện, vẫn là bộ dáng như cũ, chỉ cần là khi đánh cờ liền không thấy rõ vẻ mặt của cậu. Nhưng có thể cùng chính mình đánh đến nước này, nói như vậy cũng đã biết kết cục cuối cùng.
Danh nhân Touya nhắm lại đôi mắt, "Tôi nhận thua."
Hikaru đối với kết quả như vậy cũng không ngoài ý muốn, cậu hướng Danh nhân Touya cúi đầu, "Cảm ơn đã chỉ giáo."
"Chuyện này không có khả năng!" Ogata liền trực tiếp đứng lên, sau đó tay chỉ hướng mặt cờ, "Liền thật sự nhận thua như vậy? Chẳng lẽ một chút cơ hội thắng cũng không có? Thầy! Thầy nhận thua cũng quá sớm!"
Danh nhân Touya không có phản ứng với lời nói của Ogata, ông chỉ nhìn về phía Hikaru đối diện, "Đối với kết quả như vậy, cậu đã sớm biết phải không?"
Đối với trận đấu giữa Danh nhân Touya và Sai, kết quả Danh nhân Touya thua, Hikaru đã sớm biết. Chỉ là cậu không dự đoán được chính là hiện tại, không có lời nói của chính mình thúc đẩy, Danh nhân Touya vẫn có thể cùng bản thân với tuổi như hiện tại nghiêm túc đánh cờ.
Đánh ra ván cờ nên có từ kiếp trước.
Chỉ là lúc này đây, cậu ẩn dấu tâm tư.
Ván cờ như vậy, khẳng định có địa phương nghịch chuyển, như là cậu không nghĩ nói cho bất luận ai. Bởi vì.......
Cậu muốn lưu lại Sai.
Sai cùng Danh nhân Touya đánh xong ván cờ, thỏa mãn rất nhiều, càng là mờ mịt đối với kỳ lực của bản thân, anh đánh bại Danh nhân Touya. Nhưng không có một lần chân chính thắng quá Hikaru, mỗi một lần cùng Hikaru đánh cờ, kết quả đều là hòa.
Mà đối mặt với Danh nhân Touya, anh có thể thắng được 0,5 mục.
Ý nghĩa chính là, kỳ lực của Hikaru ở trên Danh nhân Touya!
Thắng được Hikaru, có lẽ anh có thể chạm đến 'Nước đi thần thánh'!
Nhìn Hikaru hiện tại, Sai chưa từng cảm thấy bản thân gần với 'Nước đi thần thánh' như vậy.
"Đúng vậy." Hikaru không có tránh né, trực diện trả lời vấn đề của Danh nhân Touya.
Danh nhân Touya: "Cậu sẽ tham gia kỳ thi kỳ thủ chuyên nghiệp chứ?"
"Sẽ." Trải qua ván cờ này, Hikaru phát hiện chính mình đã không thỏa mãn với cảnh giới hiện tại, cậu yêu cầu vị trí càng cao hơn, làm Sai quang minh chính đại, cùng càng nhiều người đánh cờ!
Touya theo Hikaru đánh cờ vài lần, có đôi khi cảm thấy đối phương rất gần, có đôi khi lại cảm thấy đối phương rất xa, hiện tại nhìn thấy Hikaru thắng cha mình.......
"Tôi hy vọng, ván cờ đầu tiên sau khi cậu trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp, đối thủ là tôi." Danh nhân Touya nhìn về phía Hikaru, ván cờ hôm nay ông đã rất nghiêm túc đánh cờ, nhưng không nghĩ tới thực lực của Shindou Hikaru đã mạnh như vậy, "Hy vọng lúc đó, chúng ta đều có thể dùng toàn lực ứng phó."
Ý tứ là, hiện tại Danh nhân Touya không hề dùng toàn lực?
Không có khả năng, không có người so với Hikaru càng thêm hiểu biết kỳ lực của Danh nhân Touya. Nếu vậy hiện tại, lời này của ông có nghĩa là...... tán thành kỳ lực của Sai sao?
Sai nhưng thật ra không nghĩ tới Danh nhân Touya sẽ nói ra lời như vậy, thanh âm của anh có chút ủy khuất, "Hikaru, anh rõ ràng đã dùng toàn lực đánh cờ......."
Khụ khụ....... Mệt Sai vẫn là hồn ma sống ngàn năm, phương diện đạo lý đối nhân xử thế như thế nào lại giống như trẻ con vậy? Hikaru bất đắc dĩ trong lòng an ủi Sai, "Em biết, ý của ông ấy là, anh còn có thể đánh tốt hơn." Kỳ thật Hikaru muốn nói, đối phương cũng không chịu thua.
Danh nhân Touya không chịu thua. Chuyện này nói ra, ai tin?
Tuy là Hiakru sống lại nhiều lần như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy được Danh nhân Touya ở tâm trạng như vậy.
Đừng nói Hikaru cảm thấy quái dị, ngay cả Ogata cũng cảm thấy thầy mình có điểm kỳ lạ, nhưng bầu không khí hiện tại quá kỳ quái, ai cũng sẽ không ở loại không khí này nghĩ vấn đề như vậy. Chẳng qua là Ogata đem Hikaru đưa về nhà, trên đường chỉ có hai người bọn họ, Ogata nhịn không được truy hỏi, "Cậu cùng thầy đánh cờ, đã dùng hết toàn lực của mình?"
"Đúng vậy." Hikaru không hiểu vì sao Ogata sẽ hỏi như vậy.
Ogata lúc khi chờ đèn đỏ, bậc lửa đốt một điếu thuốc, "Tôi biết ý của thầy, năng lực của cậu không ngừng tại đây, cậu vẫn chưa dùng hết toàn lực."
Hikaru nghe được Ogata nói như vậy, bỗng nhiên nghĩ đến chi tiết cùng dĩ vãng không giống nhau, lúc trước cậu cùng Danh nhân Touya đánh cờ như thế nào, thắng qua đối phương, ông cũng không hề nói qua những lời này. Nhưng mà hiện tại......
Hikaru đem hết toàn lực mới không cho bản thân nhìn về hướng Sai. Hiện tại, nguyên nhân làm Danh nhân Touya nói ra những lời này không phải ở trên người Danh nhân, cũng không phải sai lầm của Sai, mà là chính mình.
"Danh nhân nhìn ván cờ của em cùng Ogata tiên sinh ở suối nước nóng?" Hikaru hiểu tính cách Ogata, một ván kia làm anh khó hiểu như thế nào, anh liền nhất định sẽ đem ván cờ trình bày cho Danh nhân Touya xem! Hai loại phong cách chơi cờ bất đồng, nói kỳ lực của mình ẩn ẩn ở trên Sai, ngay cả Sai đều cảm giác được, huống chi là Danh nhân Touya?
Ogata phun ra một ngụm sương khói, sau đó tiếp tục lái xe, "Xem ra cậu thực sự rất thông minh."
Sai nghe đến đó, cũng biết ngọn nguồn sự tình, "Nguyên lai Danh nhân Touya là nói rõ muốn cùng Hikaru chơi cờ......"
Không! Không phải!
Nhận thấy được trong thanh âm của Sai tràn đầy mất mát, Hikaru đột nhiên cảm thấy một trận khủng hoảng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com