Chương 6
Không lâu sau, Tiêu Chiến liền theo Vương Nhất Bác vào đoàn làm phim, lần này nhận chính là vai nam chính trong phim điện ảnh tình yêu, cốt truyện là một chàng trai đau khổ truy tìm bước chân người yêu, nhưng cuối cùng vẫn là dần dần càng lúc càng xa. Lúc cầm kịch bản trên tay, Vương Nhất Bác rất do dự, xuất đạo đến nay, hắn không bao giờ chịu diễn vai chính trong cốt truyện như thế này, nhưng Phỉ tỷ nhiều lần khuyên hắn nên phát triển con đường diễn xuất, quả thực vẫn là thay hắn nhận lấy.
Chính vào giữa hè, rất nhiều phần trong kịch bản cần vào trong núi quay chụp, điều kiện mười phần gian khổ. Công việc của Tiêu Chiến luôn luôn nhiều một cách đặc biệt, mọi người đều biết ông chủ chán ghét anh, người phía dưới càng khinh thị anh, người khác không muốn làm việc vặt toàn chồng lên người anh, Tiêu Chiến vốn sợ nóng, cộng thêm một ngày bận đến muộn, T-shirt trên người mỗi ngày muốn bị mồ hôi thấm thấu rất nhiều lần, nhưng cho dù là anh đang bận cái gì, Vương Nhất Bác vẫn luôn nhận được nước chanh ướp lạnh mỗi khi hắn quay xong một màn.
Vì để lên hình đẹp, Vương Nhất Bác uống nước trắng, cơm cũng ăn không được mấy miếng. Nhìn hắn tiêu hao thể lực quá lớn, Tiêu Chiến quyết định cho thêm mật ong và một ít muối vào trong nước chanh. Vương Nhất Bác mỗi lần không tình nguyện nhưng cũng uống hết, nhưng từ đầu đến cuối không cho Tiêu Chiến một cái hoà nhã.
Hôm nay là quay cảnh đêm, quay tới một giờ sáng, rất nhiều người tranh thủ lúc rảnh rỗi chợp mắt một chút, Vương Nhất Bác thì ngồi một mình trong góc chơi game.
Đêm bè nóng bức muỗi nhiều một cách đặc biệt, Vương Nhất Bác chuyên chú trò chơi chỉ cảm thấy cánh tay nhói nhói, ngẩng đầu nhìn lên, một con côn trùng to lớn màu đen đang đậu trên cánh tay hắn, dọa hắn đến ném điện thoại, bản năng gọi ra một cái tên.
"Chiến ca!"
"Anh đây!"
"Côn trùng! Anh nhìn đi, có côn trùng!"
Cái đứa nhỏ ngốc nghếch này bị dọa đến không biết nên làm sao đuổi con quái vật trên cánh tay đi, chỉ biết giơ tay đến trước mặt Tiêu Chiến, Tiêu Chiến tay mắt lanh lẹ bóp lấy con côn trùng, thuận tay móc ra tăm bông khử trùng bôi thuốc lên chỗ da đã sưng đỏ.
Vương Nhất Bác ủy khuất bĩu môi, bị hù dọa dựng thẳng lên lông tơ còn chưa rủ xuống.
"Ca ca, đó là con gì vậy, cắn người đau quá, em có thể trúng độc không?"
Tiêu Chiến yêu chiều cười cười, nụ cười này phá lệ tự nhiên.
"Không sao đâu, đừng sợ đừng sợ! Côn trùng trên núi tự nhiên cũng lớn hơn một chút, không trúng độc đâu, tại anh không mang vòng tay chống muối cho em, anh nhớ mình mang đi nhưng không biết ở đâu rồi......"
Hắn vừa nói vừa liếc nhìn túi vào túi quần trên ngươid, ngẩng đầu một cái đối diện bên kia bỗng nhiên là một con ngươi thanh minh sắc bén, một nháy mắt tỉnh lại như ở trong một giấc mơ.
Hai người không còn nói chuyện, đối mặt chỉ chốc lát, Tiêu Chiến cúi đầu. Âm thanh "Chiến ca" kia kéo hắn về năm năm trước, nhưng hắn biết, cũng chỉ có thể là năm năm trước.
"Cắt ~ thật sự là có thể diễn, tôi thấy cậu là ảnh đế đi!"
Vương Nhất Bác chỉ để lại một câu trào phúng không giải thích được, tiếp tục chơi game đi, trong ánh sáng, hắn nhìn thấy Tiêu Chiến ở nơi đó cứng ngắc nửa ngày, cẩn thận đặt vòng tay tránh muỗi ở bên cạnh hắn, lại lộ ra nụ cười mang tính biểu tượng.
"Ha ha, ông chủ quá khen."
Ngày hôm nay phải quay một cảnh quay lớn, Tiêu Chiến vừa mới đi ướp lạnh nước chanh xong liền thấy Vương Nhất Bác đứng đối diện với đạo diễn, thần sắc có chút không đúng.
"Nhất Bác a, cảm xúc vừa rồi có không đúng chỗ a, tôi cảm thấy kỹ năng diễn xuất của cậu không giải phóng ra loại tâm tình này."
Vương Nhất Bác rất khó khăn nhẹ gật đầu.
"Cậu nghĩ một chút xem, người yêu rời bỏ cậu lập tức, cậu ở ngoài cửa đứng suốt đêm, người yêu cũng không hồi tâm chuyển ý, hay là bặt vô âm tín đi, cậu nhìn căn phòng trống không, nhớ lại quá khứ của hai người, vậy nên là tâm tình gì?"
Tiêu Chiến bình tĩnh đứng ở bên ngoài, nhìn nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác không chớp mắt, chỉ thấy hắn do dự lại khiếp đảm đẩy cửa phòng ra, nhìn gian phòng trống không, thật lâu mới dám thở một cái, hắn cận thẩn đi đến bên cạnh bàn, nhìn thấy chiếc nhẫn định tình lẻ loi trơ trọi nằm trên bàn, cầm lên thả ở lòng bàn tay, lạnh lẽo như thể không có người đeo qua, một cái chớp mắt, trong đôi mắt che kín tơ máu có một giọt nước mắt trượt xuống, đầu tiên là nhỏ giọng nức nở, tiếp theo là không thể khống chế lệ rơi đầy mặt, hắn đi đến bên cạnh cửa sổ, không biết nhìn về phía phương nào, trong cảnh quay đặc tả, hắn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, nước mắt lẳng lặng rơi xuống trên mặt nhẫn.
"Cắt! Quá tốt! Nhất Bác! Thật sự quá giỏi! Cảm xúc rất đúng chỗ!"
Đạo diễn tán dương vỗ vỗ vai hắn, nhưng hắn không phản ứng chút nào, vẫn không ngừng nức nở như cũ.
"Nhất Bác, từ cảm xúc bên trong ra!"
Rất nhiều người phát giác không thích hợp đều vây đến, hắn lắc đầu, ra hiệu mọi người cho hắn cho hắn ít không gian, rồi đi một mình về phòng trang điểm.
Lúc này Tiêu Chiến ma xui quỷ khiến thế nào cũng đi tới phòng hóa, liền nhìn thấy hắn ngồi xổm ở góc tường, bả vai không ngừng run rẩy, về sau trực tiếp ngồi dưới đất, hai tay ôm đầu gối, khóc giống như một đứa bé.
Giờ phút này trái tim Tiêu Chiến không khỏi cay đắng, đại minh tinh đẹp trai quang vinh sau khi bóc ra tầng tầng lớp ngụy trang, vẫn là nam hài trong lòng anh, anh chậm rãi đi đến, ngồi xổm xuống, vô thức kêu lên.
"Cún con......"
Một tiếng gọi này khiến Vương Nhất Bác toàn thân run rẩy cả lên, đột nhiên quay phắt đầu lại, Tiêu Chiến thất trong mắt hắn lóe lên tia mừng rỡ, nhưng rất nhanh liền bị phẫn nộ thay thế.
Hắn lau nước mắt, lạnh lùng nói.
"Cút đi."
Tiêu Chiến tựa hồ không nghe thấy, không yên lòng nhìn chằm chằm sắc mặt trắng bệch của nam hài, Vương Nhất Bác bỗng nhiên đứng lên, hung hăng đẩy Tiêu Chiến một cái.
"Cút đi, Tiêu Chiến, anh cút đi cho tôi!"
Tiêu Chiến mất thăng bằng, đụng vào tủ trang điểm ở sau lưng, anh chỉ cảm thấy đau đớn một hồi, một cỗ chất lỏng ấm áp thẩm thấu T-shirt, trên quần áo mồ hôi tự nhiên cũng thấm vào vết thương, loại đau nhức này, là toàn tâm.
Vương Nhất Bác không nhìn thấy tình huống sau lưng anh, chỉ biết phẫn nộ nhìn chằm chằm khuôn mặt quen thuộc đẹp đẽ này.
"Dựa vào cái gì! Tiêu Chiến! Dựa vào cái gì anh muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Anh cho rằng anh là ai? Anh cho rằng tình cảm của tôi có thể tùy tiện chơi đùa sao? Tôi nói cho anh biết Tiêu Chiến, tôi chính là muốn đối nghịch với anh! Không phải là anh không muốn thấy tôi sao? Tôi hết lần này tới lần khác muốn làm minh tinh, tôi muốn mỗi ngày lên màn ảnh lớn, mỗi ngày lên hotsearch, tôi muốn anh đi đến chỗ nào cũng không thoát được bóng của tôi! Không phải anh thích nam nhân sao? Tôi hết lần này tới lần khác muốn cùng nữ nhân lên giường, tôi chính là muốn trong lòng anh không thoải mái! Không phải anh ở trước mặt tôi rất kiêu ngạo sao? Tôi chính là muốn để anh thấp kém chờ tôi thưởng cơm ăn!"
Vốn là hung dữ một phen, mình lại nói đến lệ rơi đầy mặt, Vương Nhất Bác mệt lả co quắp ngồi dưới đất, đôi mắt yếu ớt, thanh âm dần dần run rẩy.
"Dựa vào cái gì...... Tiêu Chiến, dựa vào cái gì anh ném tình yêu của tôi trên mặt đất tùy ý chà đạp, anh biết tôi......"
Hắn đã khóc không thành tiếng
Tiêu Chiến vịn cạnh bàn miễn cưỡng đứng lên, từ đầu đến cuối buông thõng tầm mắt, khiến người khác không thấy rõ cảm xúc trong mắt anh.
"Thật xin lỗi......"
Thật lâu sau, anh chỉ nói ra ba chữ này.
Vương Nhất Bác hung hăng nhìn chằm chằm anh, ánh mắt này khiến cho người lo lắng có phải là giây tiếp theo hắn sẽ cầm dao đâm Tiêu Chiến hay không.
"Cút!"
"Được......"
Tiêu Chiến vẫn cười, không có quay người, chậm rãi rời khỏi phòng trang điểm, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
"Cún con, anh mãi mãi không bao giờ muốn em thấy anh đau đớn, bởi vì anh không muốn em đi cùng anh với nỗi đau này."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com