Chương 2
Edit: Lạc
Có lẽ vì ngày hôm đó cậu không chỉ nói "Em yêu anh", mà là --- Em yêu anh...... Em... Em yêu anh...... Em yêu... yêu anh...... Em yêu anh...... Triệt để khiến Vương Nhất Bác rơi vào trầm mê.
Có đôi lúc hắn sẽ mang cậu cùng ra ngoài dạo chơi sưởi nắng. Mỗi lần đi bộ đến trung tâm Thượng Gia gần nhà, hắn đều không nhịn được kéo cậu vào trong, hỏi cậu muốn gì. Tiêu Chiến lúc nào cũng mỉm cười lắc đầu, nói rằng cái gì cũng không thiếu. Thông thường vào lúc này, Vương Nhất Bác đều sẽ phớt lờ sự khuyên ngăn của cậu, thuận tay kéo cậu đi mua một ít đồ. Quần áo, giày dép, túi xách, trang sức, cứ đang là mùa nào thì sẽ mua theo mùa đó.
"Cái này có thích không?"
Tiêu Chiến khúc khích cười, so với dáng vẻ của cậu trên giường hoàn toàn khác nhau, giống như một tờ giấy trắng chưa hề nhuốm tình dục, sau đó khe khẽ gật đầu với hắn.
Cậu từ trước đến nay chưa bao giờ có hành vi kháng cự nào đối với Vương Nhất Bác, hơn nữa mắt nhìn của hắn cũng không tệ, lúc Tiêu Chiến bước ra từ phòng thử đồ, mỗi lần đều có thể nghe thấy hắn không tiếc lời khen ngợi, ánh mắt tràn ngập yêu thương.
Thời điểm đó cậu đã chuẩn bị cả rồi, nhưng lời cự tuyệt đến lúc quan trọng lại bị chặn ở cuống họng, vẫn là muốn cho đối phương một chút mặt mũi mà quanh co gật đầu.
Ngày trước khi cậu lần đầu đặt chân đến ngôi nhà này, chỉ mang theo một chiếc vali 24 tấc, bên trong có hai ba chiếc áo cộc tay đã bị giặt đến phai màu và một chiếc áo len hơi xù lông. Cho dù hiện tại cậu đã có nhiều quần áo hơn trước, nhưng vẫn không đem chúng vứt đi. Tiêu Chiến vẫn luôn sợ rằng rồi có một ngày cậu sẽ phải mặc lại chúng, kéo theo chiếc vali cũ đầy vết xước mà rời khỏi nơi này.
Lúc ra khỏi trung tâm thương mại, trên tay Vương Nhất Bác mang đầy túi to túi nhỏ. Tiêu Chiến muốn cầm giúp hắn một tay, Vương Nhất Bác liền nghiêng người tránh đi, hắn nói, em là do anh mang về nuôi dưỡng, chỉ cần đưa tay cho anh là đủ rồi.
"Nhưng hai tay của anh đều mang đầy rồi, em không cầm được a."
Tiêu Chiến cười toe toét, một cặp răng thỏ lộ ra, khóe miệng câu lên kéo theo nốt ruồi dưới môi chuyển động, trông vừa thuần khiết vừa gợi cảm.
Vương Nhất Bác nhìn sâu vào đáy mắt cậu, cúi người đặt mấy thứ đồ lộn xộn xuống bên chân, rút điện thoại gọi cho tài xế, dặn dò qua loa một chút rồi lập tức cúp máy, sau đó liền vươn tay ra nắm lấy bàn tay của người bên cạnh.
"Anh đột nhiên nhớ ra còn một thứ nữa quên mua rồi."
Tiêu Chiến hai tai đỏ lựng bị hắn kéo vào Victoria's Secret.
Cô chủ quầy niềm nở tiếp đón, hỏi nam nhân vận âu phục đi giày da rằng muốn mua quà cho ai.
Vương Nhất Bác hơi gật đầu, liếc mắt nhìn về phía Tiêu Chiến, đúng lúc bắt gặp ánh mắt hoảng loạn của cậu. Hắn nhếch khóe miệng, ngẩng đầu trả lời.
"Tặng cho bảo bối nhà tôi."
Sắc đỏ trên hai tai Tiêu Chiến kéo dài xuống tận cổ, vô thức bắt đầu ngượng ngùng.
"Nếu vậy thì gia đình của quý ngài thật là hạnh phúc a."
Vương Nhất Bác này bình thường đều mang trên mình dáng vẻ lạnh lùng, từ trước đến nay vô cùng ít nói, khiến người khác cách xa nghìn dặm không dám đến gần. Một người mang khí chất như vậy đột nhiên đối với bạn tươi cười nói chuyện, sẽ không khỏi khiến cõi lòng người ta sinh ra cảm giác run sợ.
"Cô không cần để ý tôi, tôi tùy tiện dạo một vòng cho anh ấy chọn là được."
Vương Nhất Bác nhận lấy túi mua hàng từ tay cô chủ quầy, đẩy Tiêu Chiến đi vào trong.
"Cục cưng, có thích cái này không?"
Sau khi tiến vào gian phía trong, Tiêu Chiến nhìn quanh, bốn phía đều là manocanh toàn thân mặc đồ lót gợi cảm, xấu hổ đến mức đỉnh đầu muốn bốc khói.
"Đều... đều là cho mấy cô gái mặc......"
Có lẽ cậu không biết bộ dạng đỏ mặt ngại ngùng hiện giờ của mình, đều thanh tú đáng yêu hơn so với bất kỳ cô gái nào khác trên thế gian này.
"Cục cưng mặc cái gì cũng đẹp mà."
Vương Nhất Bác trước ánh mắt ngại ngùng khó xử của cậu lấy rất nhiều thứ. Nào là váy ngủ lụa tơ tằm dây ren, nào là nơ bướm to rũ xuống mông, vén lên liền trực tiếp nhìn đến bộ vị quan trọng cùng quần lót gợi cảm, nào là mấy loại đồ lót có dây đeo liền thân. Chỉ cần nghĩ đến lúc Tiêu Chiến tự mình mặc lên sẽ tuyệt vời bao nhiêu, Vương Nhất Bác mua hết, thậm chí còn tìm chủ quầy lấy thêm một cái túi mua hàng khác.
Lúc Vương Nhất Bác đi thanh toán, Tiêu Chiến chỉ im lặng cúi đầu theo sau, thỉnh thoảng giơ lên bàn tay nhỏ nhàn rỗi, cố gắng hạ nhiệt đôi má đang ửng đỏ của mình.
"Làm gì đấy? Sợ anh ăn em à?"
Nam nhân vẻ mặt tràn đầy sắc xuân, đây là lần đầu tiên hắn ở nơi đông người cầm theo một cái túi mua hàng màu hồng cực lớn, mà lại không hề nảy sinh ý nghĩ ghét bỏ nào cả.
"Anh không phải...... lúc sáng đã ăn rồi sao......"
Tiêu Chiến cúi đầu khẽ lẩm bẩm, xấu hổ muốn chết, chỉ hận không thể biến thành con thỏ mau mau tìm một cái hố mà chui vào.
"Được rồi không trêu em nữa. Tối nay anh phải đi công tác, lát nữa về nhà ăn cơm rồi lại đi dạo một chút, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về nghe chưa?"
"Ưm."
Cậu lúc này không cúi đầu nữa, trong ánh tịch dương buổi hoàng hôn, chỉ cần ngẩng lên liền bắt gặp ánh mắt của Vương Nhất Bác, hướng về phía hắn nhu thuận gật đầu.
"Biết rồi chủ nhân."
Đây là lần đầu tiên Vương Nhất Bác đi công tác sau khoảng thời gian ở cùng với cậu.
Sau khi nam nhân rời đi, Tiêu Chiến một mình quay về phòng ngủ ở tầng hai. Sau ngày hôm đó, cậu chuyển hẳn đến phòng ngủ chính, ngủ cùng với Vương Nhất Bác. Số quần áo họ cùng nhau mua lúc chiều đã được đặt ngay ngắn một bên. Tiêu Chiến mở tủ, đem quần áo mới từng cái từng cái treo vào trong. Vốn dĩ chỉ là tủ quần áo của một mình Vương Nhất Bác, bây giờ lại dần dần nhiều thêm một chút, Tiêu Chiến không nhịn được nâng cao khóe miệng, động tác thu xếp càng trở nên hăng hái hơn.
Sau khi dọn sạch toàn bộ các túi đồ, tầm mắt cậu chậm rãi rơi trên cái túi to màu hồng nằm ở góc phòng. Tiêu Chiến do dự bước đến, lấy ra chiếc váy ngủ mà cậu may mắn nhận được, cầm trên tay bước vào phòng tắm.
22 giờ 18 phút tối.
Tiêu Chiến nằm trên giường vừa thiếp đi, đã bị tiếng chuông cuộc gọi video đánh thức, mi mắt nặng nề hé mở, đưa tay nhận cuộc gọi.
"Anh ở bên đó vẫn ổn chứ?"
Tiêu Chiến dụi mắt tỉnh dậy, nhìn người đang mặc áo choàng ngủ trong điện thoại, mái tóc vừa gội vẫn còn ướt nước.
"Đương nhiên là ổn, anh vừa... đợi đã bảo bối, em đang mặc là cái váy ngủ chúng ta cùng nhau mua hôm đó sao?"
Vương Nhất Bác bị giọng nói lười biếng của cậu mê hoặc đến mất tập trung, sau khi quan sát cẩn thận lại một lượt, hắn phát hiện người kia thật sự đang mặc chiếc váy ngủ hai dây màu đen, cổ chữ V khoét sâu để lộ xương quai xanh quyến rũ, không nhịn được uống thêm một ngụm rượu vang vẫn còn sủi bọt trong tay.
"A? Em... ừm......"
Tiêu Chiến vừa mới thiếp đi, cũng không ngờ hắn sẽ gọi đến, nhất thời không kịp phản ứng rằng đây là cuộc gọi video, kể cả bản thân mặc cái gì cũng đều bị đối phương nhìn thấy, liền vô thức đưa tay siết lấy phần vải ít ỏi trước ngực.
"Bỏ tay ra, em không muốn để cho chủ nhân xem à?"
Vương Nhất Bác đem ly rượu rỗng đặt qua một bên, cầm theo điện thoại đến bên giường nằm xuống, một tay đặt ra sau đầu, bắt đầu thưởng thức phong cảnh trong điện thoại một cách thích thú.
Tiêu Chiến không quá do dự, vâng lời thả tay ra, chậm rãi hạ xuống. Cậu cầm điện thoại tìm một góc thích hợp, để người đối diện có thể thuận lợi nhìn thấy cậu.
"Em không ngoan a, một mình ở nhà lại ăn mặc khiêu gợi như vậy, đang ngủ có người gọi video tới em cũng tùy tiện nhấc máy, có phải chủ nhân đi xa khiến tiểu mẫu cẩu cô đơn không? Đợi không được đến lúc anh về đã muốn thao rồi?"
Người bên kia đầu dây nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm, biểu tình mang đến cảm giác nguy hiểm, giống như sư tử tự tay bắt về một con mồi lại sắp bị động vật khác rình mò cướp mất.
"Em... em không có...... không có muốn để người khác thấy, thật đó!"
Mắt Tiêu Chiến long lanh, cúi đầu đáng thương nhìn về phía hắn sau ống kính.
"Em không phủ nhận câu sau, vậy chính là muốn thao rồi?"
Vương Nhất Bác nhìn khuôn mặt cậu càng ngày càng tiến gần, từ góc nghiêng nhìn đến phần ngực kia, thậm chí có thể thấp thoáng thấy được quầng vú nâu hồng của cậu, không chịu được mà nổi lên tâm tư xấu.
Đầu dây bên kia đột nhiên trầm mặc, nhẹ cắn môi dưới nhìn hắn, không trả lời. Nhưng trong mắt Vương Nhất Bác, không phủ nhận thì chính là ngầm thừa nhận. Tiểu mẫu cẩu của hắn hình như bị hắn dạy dỗ đến ngày càng hiểu chuyện rồi.
"Đem điện thoại đặt lên giá ở đầu giường, ngoan ngoãn nằm xuống, vén váy lên cho chủ nhân xem."
Tiêu Chiến vâng lời tìm giá đỡ điện thoại, hơi dang hai chân quỳ xuống drap trải giường, một tay chống lên nệm, một tay kéo mép vải lên đến giữa vòng eo nhẵn mịn, để lộ ra quần lót đính nơ bướm lớn.
"Shh...... Làm sao lại lẳng lơ như vậy, hửm? Chủ nhân không có ở nhà còn dám ăn mặc thế kia?"
Khoảnh khắc cậu vén váy lên, Vương Nhất Bác liền bị làm cho kinh hỉ, hạ thân lập tức ngẩng đầu đến mức mắt thường cũng thấy rõ.
"Em... em không biết khi nào chủ nhân sẽ quay về, cho nên muốn mặc luôn để đợi anh......"
Tiêu Chiến giữ nguyên tư thế như vậy, trong lòng ôm tâm tư nhỏ sẵn sàng cho hắn xem hết, vốn dĩ đã có chút xấu hổ, bị đối phương nói mấy câu cả người liền trở nên nóng bức.
"Nhớ nó sao?"
Vương Nhất Bác cởi áo choàng tắm, ở góc độ có thể nhìn thấy để lộ ra dương vật đã cương cứng, từng mạch máu xanh tím nổi rõ lên bề mặt.
"Đều muốn."
Tiêu Chiến quay đầu nhìn vào màn hình điện thoại, da đầu lập tức bị luồng ký ức nào đó đánh đến tê dại, cổ họng khô khốc nuốt khan một ngụm.
"Đem phía sau bày ra cho chủ nhân xem, đến cùng là muốn tới mức nào?"
Nơ bướm lớn bị cậu kéo lên, vòng eo mềm mại hạ xuống, huyệt khẩu từ lâu đã trở nên lầy lội một mảng. Vương Nhất Bác vừa đi có một ngày, chỉ là tỉnh lại nghe thấy giọng nói của hắn, bị hắn gọi mấy tiếng tiểu mẫu cẩu, lại nhìn thoáng qua đồ vật ngày thường ra vào chính mình đến mức rên rỉ kiều mị, vậy mà đã nổi phản ứng, toàn thân nóng bỏng, hậu huyệt không thể khống chế mà tiết ra dâm dịch.
"Tự mình chơi cho chủ nhân xem."
Vương Nhất Bác vô cùng hứng thú nhìn cảnh tượng trong điện thoại, mọi khi đều là hắn khuếch trương cho Tiêu Chiến, hôm nay cuối cùng cũng có thể tận mắt nhìn xem khi hắn không ở bên cạnh, tiểu mẫu cẩu làm sao tự mình chơi đến bắn.
"Vâng, chủ nhân."
Tiêu Chiến buông bàn tay đang giữ quần lót, tùy tiện mò mẫm xuống dưới, lại cầm góc váy kéo lên, há miệng cắn lấy. Ngón tay cậu cố ý ở huyệt khẩu tham lam chạm vào ái dịch dính nhớp, ấn nhẹ đảo một vòng rồi lại buông ra, kéo theo một sợi tơ bạc, thủy quang óng ánh phơi bày trước ống kính cho Vương Nhất Bác thấy.
"Ngoan lắm, bây giờ đem ngón tay cắm vào, thưởng cho tiểu tao huyệt một chút."
Vương Nhất Bác nhìn cậu cắm ngón giữa vào, đối diện liền khẽ nức nở một tiếng. Cảnh sắc thỏa mãn cả thị giác lẫn thính giác, hạ thân cũng bắt đầu căng trướng phát đau, chịu không được mà cầm lấy dương vật tím đỏ, cùng lúc với động tác của người kia bắt đầu tuốt lộng.
"Ô... A...... Ưm ưm......"
Cái miệng nhỏ đói khát hé ra mút lấy toàn bộ ngón tay vào trong. Tiêu Chiến khao khát được yêu thương đến cực điểm, ngón tay linh hoạt ở giữa nhục huyệt khuấy trộn, móc ra tiếng nước lớn đến mức đầu dây bên kia cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
"Thoải mái không bảo bối?"
Vương Nhất Bác chỉ cảm thấy tiếng dịch thể va chạm dội vào bên tai khiến hắn phát hỏa, quy đầu cũng dần rỉ ra chất dịch trắng đục.
"Ưm a...... Không... không thoải mái bằng... bằng chủ nhân...... A ưm......"
Vốn dĩ ngón tay của cậu rất mảnh khảnh, cảm giác mang lại so với ngón tay vừa thô vừa to lại có vết chai của Vương Nhất Bác rất chênh lệch. Tiêu Chiến phóng đãng nâng cao mông, sau khi thưởng thức được một chút ngon ngọt dường như càng muốn nhiều hơn nữa, bất mãn tăng lên hai ngón tay, tự mình chơi đến mức duỗi đầu lưỡi dâm kêu.
"Nằm tựa lưng xuống, dang chân ra, nhìn kĩ côn thịt của chủ nhân rồi cùng nhau động."
Tiêu Chiến chơi đến say sưa, không nỡ rút ra lại không dám kháng lệnh, liền tăng nhanh tốc độ đâm rút một hồi mới ấm ức rời đi. Huyệt khẩu bị ma sát đến mức đánh ra một vòng bọt trắng, chất dịch đặc sệt theo ngón tay kéo thành sợi tơ dài, trông vừa dâm đãng kiều mị vừa phóng túng câu nhân.
"Muốn liếm côn thịt của chủ nhân."
Nhu thuận lật người nằm xuống, dây áo treo trên vai Tiêu Chiến xiêu xiêu vẹo vẹo trượt xuống đến khuỷu tay, một bên núm vú liền lộ ra giữa không trung, nhũ tiêm cương ngạnh đứng thẳng. Mà bên kia ẩn dưới lớp vải lụa đen cũng nhô lên thấy rõ, cổ áo chữ V khoét sâu chỉ che đi một nửa quầng vú nâu hồng, Vương Nhất Bác nhìn đến vô thức nuốt nước bọt một cái.
Hắn có chút hối hận, sớm biết như vậy đã mang theo tiểu yêu tinh này đi công tác luôn cho rồi.
"Muốn liếm như thế nào? Làm cho chủ nhân xem xem?"
Tiêu Chiến đưa lên bàn tay dính đầy chất dịch trắng sữa, đầu lưỡi tự động duỗi đến, đem từng ngón tay vừa mới ra vào trong cơ thể chính mình tỉ mỉ liếm láp. Đầu lưỡi thong thả từ gốc ngón tay hướng lên trên thăm dò, liếm đến đầu ngón tay liền há miệng ngậm lấy, khoang miệng ấm nóng bao bọc toàn bộ ngón tay, sau đó bắt đầu thuần thục phun ra nuốt vào. Sau mấy lần như thế, nước bọt không kịp nuốt theo khóe miệng mà chảy xuống, vừa nhả ra một ngón lại tiếp một ngón khác tiến vào.
"Mùi vị của tiểu tao huyệt như thế nào?"
Bàn tay Vương Nhất Bác nắm lấy dương vật hơi dùng sức, theo động tác phun nuốt của cậu mà tuốt lộng, nghe cậu khẩu giao đến phát ra tiếng nước, tưởng tượng như chính mình đang ở trong khoang miệng của cậu mà ra vào.
"Không ngon bằng côn thịt của chủ nhân, thích ăn của chủ nhân hơn... Ô......"
Hạ thân dính đầy dịch thể trắng đục, khóe miệng ướt đẫm nước bọt, muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu dâm loạn. Tiêu Chiến đã triệt để bị hắn khai phá rồi, mới đi công tác một ngày, thân thể trong phút chốc đã không thể rời khỏi hắn nữa.
"Tiểu mẫu cẩu muốn chủ nhân tiến vào sao?"
Vương Nhất Bác nhìn cậu miệng phía trên không ngừng liếm mút, miệng phía dưới hỗn loạn ái dịch liên tục co thắt. Tiểu dâm đãng biểu hiện tốt như vậy, nghe lời như vậy, có thể không khen thưởng cho cậu sao.
"Muốn... Muốn chủ nhân cắm vào...... Muốn bị chủ nhân lấp đầy, mạnh mẽ thao em...... Chủ nhân mau tiến vào có được không... Tiểu tao huyệt muốn đại côn thịt của chủ nhân đâm vào......"
Tiêu Chiến sớm đã ngứa ngáy đến không chịu được, ban nãy còn tự mình chơi đến thoải mái, bỗng dưng bị ép buộc phải tách ra, nỗi khao khát dục vọng chiếm lấy toàn bộ cơ thể cậu. Có một giọng nói ưng thuận mơ hồ phát ra từ trong điện thoại, cậu vươn tay chạm đến nơi nóng bỏng kia, tham lam mà trực tiếp ấn vào ba ngón tay, sướng đến mức nước miếng chảy dài, đầu lưỡi đảo loạn, cổ họng không cách nào kiềm chế mà nức nở kêu rên.
"Bảo bảo, ngón tay em hơi cong lên một chút, điểm G của em ở đó."
Tiêu Chiến gật đầu, nghe lời ở trong nhục bích cuộn tròn đốt ngón tay, chậm rãi ra vào tìm kiếm điểm kia. Ngay khi cậu chà xát trúng một khối thịt mềm, cảm giác giống như có luồng điện đánh đến, kích thích đến mức khóe mắt ướt át.
"Tìm thấy rồi sao?"
Mỗi lần ấn một cái, Tiêu Chiến liền không ngừng run rẩy, nước mắt sinh lý tích tụ càng nhiều, nước bọt cũng bài tiết liên tục. Giống như quả đào chín ngọt, chỗ nào cũng chảy ra nước.
"Ưm...... Em... em muốn bị chủ nhân thao...... Tự mình... Không có chủ nhân... không thoải mái...... Muốn... muốn bị côn thịt đỉnh đến...... Thật nhớ a...... Nhớ... nhớ chủ nhân...... Rất nhớ anh......"
Có lẽ cảm giác như bị điện giật khiến cậu mất đi lý trí, Tiêu Chiến nói năng có hơi lộn xộn, đầu lưỡi nhỏ nước bọt cũng không quên liếm láp từng nếp gấp trên ngón tay. Rõ ràng là muốn hắn chơi đùa bản thân, lại không muốn thấy Vương Nhất Bác kích động đến lập tức quay trở về. Trên giường là tiểu mẫu cẩu xinh đẹp đang phát tình, đang dâm kêu cầu hắn đến giao hợp, ai mà nhịn được...... Nếu như có thể phân thân, Vương Nhất Bác chỉ hận không thể lập tức xuất hiện chà đạp cậu.
"Được, chủ nhân quay về thao em...... Thao đến khi em hôn mê bất tỉnh, thao em đến bắn nước tiểu, thao đến khi nhục huyệt của em trở thành một phần của anh...... Có được không?"
Bên tai Tiêu Chiến đầy những lời nói dâm loạn của hắn, đầu ngón tay dùng lực hướng về phía điểm thịt mềm kia hung ác nghiền qua, lực đạo và tốc độ trừu sáp nhanh đến mức đem cánh mông đánh thành từng trận sóng thịt, tiếng nước "phốc xuy" cùng với tiếng hét không cách nào khống chế của cậu hòa làm một, âm cuối phát ra tràn ngập nức nở.
"Chủ nhân... bắn cho em có được không, muốn tinh dịch của chủ nhân...... Muốn bị chủ nhân bắn vào bên trong... Ô...... Em nhất định sẽ nghe lời kẹp thật tốt, không để tinh dịch chủ nhân cho em rơi ra ngoài...... Chủ... chủ nhân...... Muốn anh...... Cầu xin chủ nhân bắn cho em có được không......"
Tiêu Chiến kêu to, vách thịt trong hậu huyệt bị ngón tay của chính mình xoắn đến biến dạng. Vương Nhất Bác đã quen với dáng vẻ này của cậu, khẩn cầu hết lần này đến lần khác, một tiếng lại một tiếng nức nở nghẹn ngào, tiểu mẫu cẩu của hắn muốn ra rồi.
"Cục cưng, gọi lão công, gọi lão công liền cho em. Lão công bắn đầy vào bụng của em có được không, để cục cưng của anh mang thai tiểu bảo bảo cho anh......"
Vương Nhất Bác nặng nề thở gấp, thanh âm khao khát muốn đòi mạng, Tiêu Chiến nghe đến dường như có thể cảm giác được hắn ở bên tai cậu một đường liếm xuống, liếm đến eo nhỏ, liếm đến xương cụt...... Còn bị hắn dùng răng nghiến nhẹ.
"Ô... Ưm a...... Được... A a...... Được... Lão...... Lão công...... Lão công! Lão công!! Em... em yêu...... yêu... yêu anh...... Lão công em yêu anh! Em yêu anh! Em yêu anh...... Em... em yêu anh...... Lão công, em yêu anh......"
Tiêu Chiến bị bản thân chọc đến cao trào, toàn thân run rẩy bắn đầy lên bụng dưới, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm em yêu anh. Vương Nhất Bác lắng nghe từng câu từng chữ, cõi lòng gào thét, gầm lên một tiếng bắn lên màn hình điện thoại.
"Bảo bối, ngoan ngoãn đợi anh quay về yêu thương em."
Người kia nằm lả trên giường, cơ thể cuộn tròn co giật, cổ họng khàn đặc khẽ ngâm nga một tiếng. Vương Nhất Bác lau sạch tinh dịch tanh nồng trên màn hình, nhấp mở ứng dụng, cấp tốc đặt mua một món quà.
Bởi vì anh đã không ở bên cạnh em, món quà này, anh nghĩ em có lẽ sẽ thích.
"Bảo bối, mau ngủ đi, anh sẽ không tắt điện thoại đâu."
Vương Nhất Bác quay lại màn hình cuộc gọi video, nhẹ giọng dỗ dành, người kia tưởng như đã mê man khẽ cọ cọ thân thể, sau đó cùng hắn nằm xuống.
"Ưm, ngủ ngon... Lão công......"
------------------
Mặc dù hơi muộn nhưng hãy xem như đây là món quà Querencia gửi đến các bạn, chúc mọi người 520 vui vẻ. Yêu thương!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com