Chương 15.6
Tiêu Chiến cũng từng nghĩ đến việc buông tay.
Đó là lần duy nhất anh nhìn thấy Vương Nhất Bác nổi giận.
Nói là nổi giận thì chưa phải, mức độ phải cao hơn một chút, là uy hiếp.
Sau hoạt động tránh hiềm nghi lần này không lâu, Vương Nhất Bác đến tìm Tiêu Chiến, đối phương trông gầy đi rất nhiều, dưới mắt còn có quầng thâm mờ mờ.
Cậu không hoạt động nhiều trong kỳ nghỉ, so với diễn viên khác trong trong đoàn phim ra ngoài chào hỏi, thư giãn, Vương Nhất Bác càng muốn ở trong khách sạn ngủ hơn, đó là sự nghỉ ngơi tốt nhất của cậu.
Nhưng lúc này cậu lái xe đến đây gặp bản thân, một đường gió bụi, đến phòng lập tức dựa vào vai Tiêu Chiến ngủ gục, gọi mấy câu bảo cậu lên giường ngủ nhưng không chịu nghe, cánh tay quấn chặt không buông, giọng nói vừa thấp vừa mềm, "Tiêu Chiến ơi."
Tiêu Chiến đáp lại một tiếng.
Vương Nhất Bác kéo thật dài giọng gọi, "Tiêu Chiến à——"
Tiêu Chiến hoàn toàn không nể tình, "Buồn ngủ rồi thì lên giường ngủ."
Vương Nhất Bác không tiếp lời, ôm anh vừa hôn vừa cọ, giống như một con cún ngoe nguẩy đuôi làm nũng, khiến cho Tiêu Chiến không nhịn được cười, giơ tay xoa tóc cậu, "Được rồi, buồn ngủ thành dạng này rồi, mau ngủ đi."
Lúc này Vương Nhất Bác mới trèo lên giường, kéo Tiêu Chiến đang xem kịch bản ở bên cạnh, nắm chặt cổ tay của Tiêu Chiến ngủ bù, tựa như cọng rơm cứu mạng, cho dù chìm vào giấc ngủ cũng không tách rời.
Đặc tính thiếu khuyết cảm giác an toàn lộ ra rõ ràng vào giây phút này, Tiêu Chiến một tay lật trang kịch bản, im lặng để cho đối phương ỷ lại vào bản thân, dịu dàng từng chút vỗ về những bất an của cậu.
Vương Nhất Bác hoang phí cả buổi chiều cho giấc ngủ, hai người họ hiếm có kỳ nghỉ chung.
Cho tới lúc bữa tối không có tinh thần, cả bữa lẩu chán nản ủ rũ, dưới gầm bàn Tiêu Chiến đá vào chân cậu, "Em làm gì đó?"
Vương Nhất Bác nói, "Sáng ngày mai em phải về rồi."
Tiêu Chiến kéo dài giọng, "....... Ò."
Vương Nhất Bác nghe thấy âm thanh này của anh thì càng không còn thấy thèm ăn nữa, "Em xin lỗi."
Tiêu Chiến cắn đầu đũa, ậm ờ nói, "Không sao mà, gần đây em bận rộn nhiều việc, mắt còn có quầng thâm kìa."
Vương Nhất Bác hiếm khi biểu bộ mặt mệt mỏi trước mặt anh, có lẽ do cậu trưởng thành từ quá trình luyện tập cường độ cao, cậu rất ít khi nói mệt, yêu cầu nhiều nhất là muốn có thêm thời gian ngủ, hôm nay Vương Nhất Bác lại dựa sát vào anh chìm sâu vào giấc ngủ, đây là lần đầu tiên Tiêu Chiến cảm giác được cậu đã rất mệt.
Tính cách và tuổi tác của cậu, vừa vặn là thời điểm có thể tự do bay bổng, thế nhưng bởi vì những chuyện này khiến cho bản thân trầm ổn lại, hành động cử chỉ phải càng thỏa đáng hơn, không thể khiến người khác bới móc lỗi sai, cũng không thể rước phiền phức cho Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến gắp thịt bò vào bát gia vị trước mặt, cố ý bày ra vẻ mặt hung dữ, "Mau ăn đi! Bữa này anh mời! Em mà lãng phí thì xong đời đó!"
Lúc ăn uống má sữa của Vương Nhất Bác núng nính thịt hiện ra vô cùng rõ ràng, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, "Em biết rồi."
Bởi vì cần thiết trên ống kính, gần đây cậu không ăn uống cẩn thận, bị Tiêu Chiến chằm chằm nên ăn rất nhiều mới dừng đũa rồi gặm hoa quả, cánh môi bóng loáng, Tiêu Chiến hài lòng nở nụ cười như một người cha già, vô cùng tiêu sái vung tay tuyên bố, "Về khách sạn chơi game nào!"
Vừa đến khách sạn, người quản lý đã gửi tin nhắn đến.
"Vương Nhất Bác đang ở cùng với cậu?"
Tiêu Chiến quay đầu nhìn Vương Nhất Bác đang lấy quần áo từ trong túi chuẩn bị đi tắm, vào Weibo tìm kiếm, cái đầu tiên là bức ảnh chụp bọn họ đi ra từ quán lẩu.
Vương Nhất Bác gương mắt nhìn anh, "Anh sao thế?"
Tiêu Chiến lắc đầu, "Không có gì, em mau đi tắm đi."
Anh vẫn chưa kịp trả lời tin nhắn, người quản lý của Vương Nhất Bác lần đầu tiên gửi tin nhắn cho Tiêu Chiến, cũng hỏi vấn đề y hệt như vậy, Tiêu Chiến lập tức trả lời, còn thêm một câu, "Thêm phiền phức cho mọi người rồi."
Đối phương nói tiếp, sáng ngày mai Vương Nhất Bác trở về đúng không?
Tiêu Chiến hơi mím môi, vẻ mặt từ từ trầm xuống, trả lời phải.
Người quản lý mau chóng quăng một câu, "Được rồi, ngày mai cậu ta trở về tôi sẽ nói với cậu ta", không nói thêm gì kết thúc.
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm điện thoại ngây người một lúc lâu, thẳng đến khi Vương Nhất Bác bước ra từ phòng tắm, tầng sương bốc lên cùng những giọt nước không ngừng nhỏ xuống nghiêng cười hôn Tiêu Chiến, anh mới tỉnh lại, vội vàng kết thúc nụ hôn này, che đậy, "À......trên người anh còn mùi lẩu, anh đi tắm rửa đây."
Vương Nhất Bác nhướng mày, nhìn Tiêu Chiến vội vội vàng vàng chạy trốn vào trong phòng tắm, cậu tiện tay phủ khăn lên đầu, vơ lấy điện thoại ném trên sô pha đăng nhập vào Weibo, quả nhiên nhìn thấy tên hai người họ ở trong hotsearch.
Cậu rũ mắt, sự dịu dàng chỉ xuất hiện trước mặt Tiêu Chiến bị rũ bỏ sạch sẽ, đối mặt với lời chất vấn của quản lý, cậu nhanh chóng gõ chữ trả lời, mấy người đó vốn muốn làm gì, trong lòng chị còn không rõ sao?
Người quản lý gửi một gửi một hàng dấu chấm đến.
Vương Nhất Bác mím môi, vẻ mặt rất lạnh, nói tiếp, trong lòng chị đã biết rất rõ mà, chuyện em và Tiêu Chiến bị chụp không có chỗ nào xấu cả, mấy người kia đi theo lâu như vậy, sợ là thông báo scandal bạn gái đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi nhỉ?
Người quản lý không sợ chiêu này của cậu, nhảy đến chuyện hôm nay hỏi cậu, vậy sau này cậu và Tiêu Chiến làm thế nào?
Vương Nhất Bác hỏi vặn lại, cái gì làm thế nào?
Người quản lý ngừng lại một cái rồi nói, lẽ nào cứ tiếp tục như thế này?
Vương Nhất Bác gửi một dấu hỏi chấm, nói, chị nghĩ rằng em đang đùa vui ư?
Người quản lý: ......
Vương Nhất Bác cầm điện thoại lên, môi kề sát vào loa từng câu từng chữ, cậu nhìn chằm chằm Tiêu Chiến đi ra từ phòng tắm.
"Em nghiêm túc."
Không chỉ có Tiêu Chiến da đầu tê dại, người quản lý ở thành phố khác cũng một mặt ghét bỏ ném phăng cái điện thoại đi.
Vương Nhất Bác bước đến ôm anh, cánh tay vòng qua eo dùng sức siết chặt, "Chuyện trên mạng, vừa rồi sao anh không nói?"
Tiêu Chiến hiếm khi im lặng.
Nhớ tới sau khi anh trở về bị người quản lý giáo huấn một trận, lòng Tiêu Chiến có chút rối bời.
Nếu như không có mấy chuyện này, hiện tại anh cũng không cần dằn vặt như vậy, ngày mai còn phải trở lại đoàn phim vào sáng sớm, càng không cần đối mặt với những lời trách móc và chất vấn này.
Vương Nhất Bác chỉ cần làm Vương Nhất Bác là được.
Làm việc, nghỉ ngơi, dành thời gian cho việc mình thích.
Tiêu Chiến càng nghĩ tâm trạng càng mờ mịt, cảm giác ủ rũ tự nhiên nảy sinh, thậm chí anh còn có một xúc động, mở miệng nói, "Nếu không, chúng ta......"
Vương Nhất Bác đột ngột giơ tay chặn môi anh lại.
Vẻ mặt của cậu trầm xuống, thậm chí vài tia hung ác, Tiêu Chiến nhìn chăm chú vào đôi mắt cậu, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của bản thân trong con ngươi này.
"Những lời này, không được nói linh tinh." Vương Nhất Bác cau mày, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mà kiên quyết, "Anh phải suy nghĩ kỹ, em là người tuyệt đối sẽ không quay đầu lại."
Cậu nói những lời quyết liệt như vậy, gương mặt còn hung hăng nhưng Tiêu Chiến vẫn không nhịn được cong mắt.
Kiểu người như Vương Nhất Bác, thật lòng thích một ai không dễ dàng, nhưng chỉ cần cậu đã nhận định thì không một ai có thể lay chuyển cậu.
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến cười, khẽ hừ một cái, vô thức bĩu môi, "Vốn dĩ......em đến đây để tặng nhẫn đó."
Đôi mắt Tiêu Chiến sáng lên.
"Nhưng hôm nay Tiêu lão sư đã nói sai." Vương Nhất Bác dùng lực cắn vào môi anh, mập mờ nói, "Cho nên cần phải trừng phạt."
/
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com