Chương 24
Lam Hoán ở trước Nhàn Vân cư bước tới bước lui, trong đầu đã chuẩn bị tốt các loại lý do thoái thác cùng với các phương án giải quyết qua lại mấy lần, hít sâu mấy hơi.
"Hi Thần?"
Một tiếng mang theo sự nghi vấn vang lên ở phía sau lưng vang lên, Lam Hoán hoảng hồn.
"Ha a... Đại trưởng lão..."
"Hiếm khi ngươi có thời gian rảnh đến đây, tới tìm A Anh sao?" Lam Sam đưa người đi vào trong: "A Anh không có ở đây, chắc là lại đi tìm Vong Cơ rồi." Suy tư chốc lát: mặt trời ngả về tây A Anh chắc sẽ sớm trở lại, trước tiên mang đứa nhỏ này đi vào uống chén trà.
"A, không phải, ta là tới tìm ngài." Hắn đương nhiên biết người nào đó đang ở đâu.
"Hả?" Lam Sam sai người đi lấy nước, hôm nay thời tiết đẹp, trên mặt cỏ ở Nhàn Vân cư rải rác có mấy con thỏ đang gặm đồ ăn rất là đáng yêu nên không mang Lam Hoán vào bên trong phòng khách ngồi nữa, hai người liền ngồi ở ngay đình nhỏ phía bên ngoài.
Uống một ngụm trà, cả thể xác và tinh thần Lam Hoán đều được thả lỏng xuống. Hai con thỏ ngây thơ đáng yêu nhất một đen một trắng nhảy đến trước mặt hắn, thỏ trắng an tĩnh hơn rất nhiều, con thỏ đen lại cắn lấy một góc áo của Lam Hoán. Thấy thế Lam Hoán liền ôm con thỏ đen lên, lần này lại đến phiên con thỏ trắng cắn góc áo người.
"Thế này..." Thỏ con cũng không lớn bao nhiêu, Lam Hoán lại một lần nữa cong lưng, đem hai con thỏ đều thả lên trên bàn.
"Ha ha, là ta đã quên, khoảng thời gian trước đột nhiên xuất hiện một con thỏ đen, ta cũng không tìm thấy được mẹ của nó ở đâu, nó lại rất dính người, ở đây liền không rời đi nữa. Thỏ trắng hẳn là huynh đệ của nó, hẳn là sợ nó bị bắt nạt, vẫn luôn ở bên cạnh con thỏ đen." Nhìn hai con thỏ ở trên bàn đông cọ cọ, tây cọ cọ, Lam Hoán mơ hồ cảm thấy: Hai con thỏ này sao lại giống hai đệ đệ của hắn vậy chứ?
"Đúng rồi, khó có khi thấy được ngươi do dự như hôm nay, đã xảy ra chuyện gì đó rất khó giải quyết sao? Lam Sam bỗng chuyển chủ đề về chuyện chính.
'Ta..." Lam Hoán nhẹ nhàng buông chén trà, ta cái gì, đệ đệ ta? Không, không thể nói.
"Ta có một vị bằng hữu, hắn đang có một mối sầu lo." Nói bằng hữu sao, ai biết vị bằng hữu kia là ai đâu?
"Chuyện gì? Đến Hi Thần ngươi cũng không giải quyết được." Lòng hiếu kỳ của Lam Sam bị câu lên, Lam Hoán vẫn rất ít khi đề cập đến bằng hữu đối với hắn.
"Hắn là nam tử, muốn cùng một nam tử khác kết làm đạo lữ, không biết ngài đối với chuyện này có suy nghĩ như thế nào?" Lam Hoán nắm chén trà trong tay thật chặt, cảm giác sau lưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hắn cứ thế nói thẳng ra, đến chuyện trải chăn đằng trước cũng không có, như này thật không bình thường!! Lam Sam có chút khiếp sợ nhìn bàn tay Lam Hoán đang nắm chặt cái ly.
"Chẳng lẽ là... Hi Thần ngươi..." Thích nam tử nào sao?
"Không, không phải ta, bằng hữu của ta."
Lam Sam lại càng thêm nghi hoặc, ta còn chưa nói gì mà, đứa nhỏ này thế nào lại gấp gáp như vậy, không phải là sự thật chứ? Vì thế nói: "Không liên quan a, có phải hay không các đại trưởng lão luôn quản thúc ngươi, chẳng lẽ là ngươi sợ thúc phụ không đồng ý?"
"Không..." Thật sự không phải là ta a, Lam Hoán khóc không ra nước mắt.
Lam Sam thấy vẻ mặt khổ sở của Lam Hoán, đi qua vỗ vỗ lên bả vai Lam Hoán, lời lẽ chính đáng nói: "Đừng sợ, ta đi cùng ngươi lý luận với thúc phụ."
"A cha!" Lam Hoán đang chuẩn bị tận lực ngăn chặn, A Anh rốt cuộc đã trở lại Nhàn Vân cư, trong lúc vô tình đã ngăn cản lại bước chân của Lam Sam.
Lam Hoán cũng không cố gắng tiếp tục làm phiền, hôm nay hắn đã biết được ải đại trưởng lão vẫn tương đối dễ đánh hạ, tuy rằng quá trình có chút quanh co nhưng kết quả xem như vẫn ổn.
Trên bàn cơm, A Anh chưa bao giờ tuân thủ quy tắc ăn không nói, nhiều lần vẫn ngồi lải nhải xem hôm nay đã xảy ra chuyện gì thú vị. Lam Sam lại không thật sự đang ăn, vẫn còn nghĩ: Lam Hoán nói không phải hắn, là bằng hữu của hắn, vẫn chưa từng thấy qua xung quanh Lam Hoán có người nào, bằng hữu mà hắn nói kia là ai, sẽ là ai đây.
Cái tên Lam Trạm hiện lên, Lam Trạm một gương mặt lạnh băng, trong lòng cảm thấy không có khả năng. A Anh? A Anh từ nhỏ đến lớn đùa giỡn với nhiều nữ hài tử như vậy, cũng không có khả năng, vậy người kia là ai?
Bỗng nhiên Lam Sam cảm thấy rốt cuộc mình đã tìm được chân tướng: Nhiếp Hoài Tang! Rất có khả năng, gia phong Nhiếp gia cương ngạnh, hắn không dám nói ra với Nhiếp Minh Quyết, mặt khác cũng không dám nói ra với người nhà, lại sợ bạn tốt là A Anh không hiểu hắn, bởi vậy cũng không dám nói với A Anh. Kết quả vòng đi vòng lại chính là nói với Lam Hoán.
Không được, là một trưởng bối ưu tú, hắn không thể để tình hữu nghị giữa A Anh cùng Nhiếp Hoài Tang tan vỡ như vậy. Lam Sam cảm thấy gần đây mình có chút thiếu quan tâm, có thể cùng A Anh nói chuyện tiếng lòng, nói chuyện nhân sinh, nói chuyện tương lai.
Vì vậy, liền thử hỏi: "A Anh?"
"Sao vậy ạ..." A Anh cắn đùi gà, gian nan trả lời.
Nhìn thấy nhi tử của mình gặm đùi gà như một con sóc, Lam Sam đột nhiên cảm thấy không có gì cần phải sốt sắng. Với tính cách này của A Anh, sao có thể vì những chuyện này mà rời xa bạn thân được.
"Không có việc gì, qua hai ngày nữa xem Vong Cơ có thể hay không cùng chúng ta đi thành Trường Hưng xem một chút, con còn nhớ rõ lễ hội bạch trà năm đó không? Nhận được lời mời của thành chủ hiện tại, Lam Sam đúng là có chút ngoài ý muốn, nhiều năm như vậy, thăm lại chốn xưa cũng là một chuyện tốt.
"Đương nhiên nhớ rõ, đó là lần duy nhất con bị thương nặng nhất..." tay múc cơm của A Anh bỗng nhiên dừng lại, hắn hình như... Đã quên mất chuyện lúc trước đã nói cùng sư trụ trì...
"Như thế nào?"
"Ta đã quên chuyện đồng ý với trụ trì, mọi chuyện chấm dứt ở thành Trường Hưng sau đó cũng không có truyền ra tin tức gì, không biết hiện giờ lão nhân gia kia có còn ở đó hay không." Năm nó xảy ra chuyện khẩn cấp, tiểu hài tử trí nhớ cũng không tốt, một chuyện đồng ý vội vàng lại đã trôi qua nhiều năm như vậy.
Có kế hoạch, A Anh yên tĩnh không nổi nữa, dùng lý do muốn đến thông báo cho Lam Trạm xong liền phi ra khỏi cửa.
"A Trạm."
Nghe được thanh âm này, Lam Trạm dường như phản xạ có điều kiện nhìn về phía ngoài cửa sổ, không có người. Lại nhìn về phía cửa chính, cũng không có ai.
"Nhìn lên trên!" Đối diện cửa sổ có một căn phòng ở phía trên, thiếu niên một thân áo bào trắng, gió đêm thổi bay góc áo, càng làm nổi bật dáng người đĩnh bạt.
Lam Trạm chỉa mũi chân xuống dưới, mượn lực nhảy lên mái hiên, thiếu niên rút Trường Linh ra: "A Trạm, chúng ta đánh một trận." Cảm xúc của hắn hiện tại rất kích động, muốn cùng Lam Trạm đánh một hồi, phát tiết một phen.
Lam Trạm có chút bất mãn nhìn đạo lữ nhà mình, đuổi tới đây không phải là thiếu niên cõi lòng đều là hình bóng y, nhớ y mà là đi đến để đánh một trận?
Thấy A Anh hứng trí bừng bừng, Lam Trạm đem gia quy không được tư đấu ở trong lòng nuốt xuống, cùng lắm thì ngày mai chép thêm một lần gia quy.
Suy tư hết nổi A Anh cầm theo kiếm vọt lại đây, Lam Trạm dùng Tị Trần ngăn cản. Hai người đều không sử dụng linh lực, chẳng qua chỉ là đơn thuần đọ kiếm.
Cuối cùng, bởi vì lực cánh tay cường đại của Lam Trạm tung một chiêu hiểm thắng được A Anh, hai người thuận thế ngã vào trong phòng ngắm sao.
A Anh ở một bên hơi thở dốc, cùng Lam Trạm so đấu là mệt nhất cũng là tràn trề vui sướng nhất. Suy nghĩ của Lam Trạm lại có chút mờ mịt, lúc vừa hôn môi xong, A Anh cũng là thở dốc như thế này...
"A Trạm, ngươi nhớ rõ..." Khuôn mặt Lam Trạm bỗng dưng phóng đại trước mặt, trên môi mềm mại, đột nhiên đột kích như vậy khiến cho hơi thở của thiếu niên dưới thân càng thêm không ổn...
Ở trên môi dưới của thiếu niên cắn xuống một ngụm, cũng là lúc nụ hôn kết thúc, thiếu niên dưới thân ánh mắt mông lung: Hắn vừa muốn nói gì ta...
Người đè ở trên thân hắn lên tiếng hỏi: "Nhớ rõ cái gì?" Y rất thích cảm giác khi A Anh ở trong lòng y, ấm áp, cảm giác này lan tràn khắp cả trái tim.
"Ngươi còn nhớ rõ vị trụ trì ở thành Trường Hưng kia không?"
Lam Trạm ngây ra một lúc, tựa như cũng là đột nhiên nhớ đến chuyện này.
"Qua hai ngày nữa chúng ta cùng a cha đi thành Trường Hưng chơi a."
Chốn cũ quay trở lại, rất nhiều sự tình nổi lên trong lòng. Năm đó thiếu niên dưới thân vì y mà bị thương vô cùng nghiêm trọng. Tuy rằng mọi chuyện đều ổn nhưng sau lưng đến giờ vẫn còn lưu lại một vết sẹo nhỏ. Sau này nhắc đến chuyện này thiếu niên cũng chỉ trả lời: "Này đại biểu cho việc ta bảo hộ ngươi quá kỹ đi nha, ngươi cũng không phải cô nương bằng không sẽ nhớ kỹ ta cả đời."
Y tuy không phải cô nương nhưng y cũng sẽ nhớ kỹ cả đời.
"Được."
Trăng nhô lên cao, gió đêm thổi nhẹ, quân tử ở bên. A Anh cảm thấy có chút muốn say: "A Trạm, rượu của ta ngươi ngươi giấu ở đâu vậy?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com