Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17


Ngụy Vô Tiện hai ngày nay cảm thấy dạ dày của mình không thoải mái, luôn cảm thấy buồn nôn. Trừ cơm Lam Vong Cơ làm cho y ăn thì cũng không có ăn thêm đồ ăn khác, căn bản không thể vì đồ ăn mà dạ dày bị đau được.

Y trong lòng sinh nghi, muốn tìm cơ hội để nói cho Lam Vong Cơ biết, nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn trở về tĩnh thấy, trong mắt hiện lên sự mệt mỏi thì lại nhịn xuống không nói. Dù sao hắn cũng là Tiên Đốc, một ngày phải xử lí nhiều việc, còn phải phân thần chăm sóc cho y nữa, ngẫm lại cảm thấy đau lòng cho hắn quá.

Nhưng mà cảm giác buồn nôn của y càng lúc càng mãnh liệt, sáng sớm Ngụy Vô Tiện chỉ cần tỉnh lại đã muốn nôn, nhưng phải ráng chờ Lam Vong Cơ mang theo Lam Ngọc rời khỏi Tĩnh Thất mới lấy chậu nôn một trận.

Y cảm thấy chuyện này có điểm trùng hợp như năm đó y mang thai Lam Ngọc cũng nôn như vậy, nghĩ xong thì lại bối rối, suy nghĩ mãi thì y quyết định đi tìm Lam Di.

"Ngụy Vô Tiện, con thành thật nói cho ta biết hai ngày nay con cảm thấy sao rồi" biểu cảm trên mặt Lam Di rất phức tạp khi bắt được mạch tượng của y, nhìn sắc mặt nhợt nhạt của y thì liền hỏi.

Ngụy Vô Tiện hiểu ý cẩn thận nói ra tất cả "Dạ...buồn nôn, con chỉ muốn nôn nhưng chỉ nôn ra nước thôi. Đôi khi thì không có sức lực, tóm lại giống như trước khi khi mang thai Lam Ngọc"

Thấy sắc mặt Lam Di phấn khích nhưng lại chậm chạp không trả lời, y nhịn không được mà hỏi lại "Con không phải ..không phải lại có rồi chứ?"

Lam Di đặt tay hắn về, thấm thía mà nói "Con không phải là có rồi, mà là có gần hai tháng rồi!"

Ngụy Vô Tiện nghe xong thì choáng váng. Từ sau khi có Lam Ngọc thì y cùng Lam Vong Cơ rất ít khi làm chuyện vợ chồng. Đứa nhỏ buổi tối luôn ngủ cùng bọn họ cho nên chuyện không tồn tại, chuyện đó phát sinh khi nào chứ?

Đã hai tháng rồi?

Nghĩ một chút!

Hai tháng qua khi Lam Ngọc đi đến Liên Hoa Ổ vài ngày, chính là mấy ngày đó y cố hết sức chọc ghẹo Lam Vong Cơ, mặc kệ hắn không muốn y vẫn luôn nói mấy lời đầy dâm dục đó cho hắn nghe sau đó ....,

Nghĩ đến đó Ngụy Vô Tiện lại cảm thấy nóng, đưa tay xoa lên bụng của chính mình rồi lại nói "Vậy, đứa nhỏ trong bụng hiện tại có khỏe không ạ?"

Lam Di mở hòm thuốc ra rồi đáp "Trước mắt xem ra không có vấn đề gì, nhưng mà . . .Ta khuyên con không nên giữ nó lại"

Ngụy Vô Tiện đang mỉm cười thì chợt tắt đi, khuôn mặt đang vui vẻ bỗng dưng cứng đờ.

"Vì sao?"

Lam Di sợ y xúc động quá độ ảnh hưởng sức khỏe nên mới kiên nhẫn giải thích "Thân thể của con vốn dĩ đã không chịu nổi sức ép này nữa, huống hồ ta cảm thấy Lam Vong Cơ cũng sẽ không giữ lại nó"

Trở về Tĩnh Thất thì Ngụy Vô Tiện suy nghĩ cách để nói chuyện này cho Lam Vong Cơ biết, y sợ, y sợ rằng Lam Vong Cơ sẽ giống như lời nói của Lam Di thật sự không cần đứa bé này nên trong lòng liền chuẩn bị.

Buổi trưa Lam Vong Cơ cầm tay Lam Ngọc trở về. Trên tay còn mang theo cơm trưa.

Ngụy Vô Tiện giả vờ mới tỉnh ngụ, chậm rãi từ trong giường ngồi dậy, giọng nói mềm mại gọi hắn "Lam Trạm..."

Lam Vong Cơ đem cơm bỏ xuống rồi đi đến giường, đem Ngụy Vô Tiện ngồi dậy đàng hoàng rồi hôn lên môi y, sau đó đem y phục đến mặc cho y.

Lam Ngọc mở to mắt nhìn cảnh tượng này, ánh mắt có chút tò mò liền đi lên phía trước hỏi "Cha, sao lúc nào người cũng giúp phụ thân mặt áo vậy ạ? Lúc Ngọc nhi mặc y phục phụ thân cũng không có giúp đâu"

Ngụy Vô Tiện khẽ cười "Con thì biết cái gì chứ? Là cha con thích đó? Cái này người ta gọi là tình thú, cùng ta thăng tiến mức độ tình cảm có hiểu không?"

Lam Vong Cơ không ngừng động tác chỉ nói "Nói hưu nói vượn"

Lam Ngọc biết được Lam Vong Cơ đã biết, đứa nhỏ lại có chút lo lắng, ngồi bó chân lại mà nói "Phụ thân không thèm mặc quần áo, không cần tìm lí do!"

Ngụy Vô Tiện tròn mắt nhìn nó, vẻ mặt hoảng sợ nhìn đến Lam Vong Cơ thì thấy hắn vẫn bình tĩnh vì thế quay đầu nhìn nó mà đáp "Tên nhóc này quả nhiên là hiểu biết nhiều rồi, bây giờ biết cả lấy cớ gì luôn? Thật sự khó lường, khó lường quá!"

Bé con được phụ thân khen đương nhiên vui vẻ ngay "Cha nói với con, làm việc mà phải lấy cớ thì giải thích chính là che dấu, làm người phải biết chân thật!"

Ngụy Vô Tiện nén cười "Được được đúng là tiểu cổ hủ, con nói gì cũng đúng!" Dứt lời thì Ngụy Vô Tiện quay đầu rồi giả giọng yếu mềm mà bắt đầu chơi xấu "Phụ thân không mặc quần áo, không ăn cơm, không đi ra ngoài, rời khỏi cha ngươi thì phụ thân xong đời luôn!"

Lam Vong Cơ nhìn thấy Ngụy Vô Tiện đùa giỡn cùng Lam Ngọc thì chỉ ôn nhu nhìn đến không nói gì.

Lam Ngọc chống eo nhỏ mà nói "Không phải đâu ạ! Ngọc nhi cũng có thể chăm sóc phụ thân! Phụ thân không cần sợ hãi?"

Ngụy Vô Tiện cười đến đau bụng, càng ngày càng thấy Lam Ngọc là một đứa nhỏ ngoan, không hổ danh là con trai của Lam Trạm.

Bất quá trêu con trai xong cũng không quên chuyện kia.

Lam Ngọc ăn cơm xong thì đi cùng Lam Tư Truy về ngủ trưa, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Ngụy Vô Tiện nhìn thấy một bàn đồ ăn nhưng lại không muốn ăn, nhìn thôi đã muốn nôn, cố nén đợt buồn nôn bằng cách quay đầu sang chỗ khác.

Lam Vong Cơ thấy Ngụy Vô Tiện qua một lúc vẫn không đụng đến đồ ăn thì lo lắng "Ngụy Anh, đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"

Ngụy Vô Tiện vội cười cười, giải thích cho hắn "Không phải, không phải, đây đều là món ra thích ăn, nhưng mà gần đây thời tiết chuyển nóng rồi nên cảm thấy không muốn ăn"

Nghe y nói như vậy thì Lam Vong Cơ lại khẩn trương hơn "Thân thể không khỏe sao?"

Ngụy Vô Tiện uống một hớp trà "Đương nhiên không phải. Lam Trạm, ta muốn hỏi ngươi một chuyện"

"Được"

"Ngươi có muốn có thêm một đứa nữa không?"

Lời này vừa nói ra, Lam Vong Cơ liền dừng động tác, nhìn kỹ thì có thể thấy tay cầm đũa của hắn run lên rất nhỏ.

"Không cần" Lam Vong Cơ liền đáp.

Ngụy Vô Tiện hơi thất vọng, trong lòng cảm thấy khổ sở hơn nhưng vẫn cười cười hỏi tiếp "Ngươi xem Ngọc nhi ngoan ngoãn như vậy. Lam Trạm thật sự không nghĩ chúng ta nên có thêm..."

Còn chưa kịp nói hết câu, Lam Vong Cơ đem chén đặt mạnh xuống bàn, chiếc đũa rơi sang một bên, đôi mắt vàng của hắn nhìn chằm chằm về phía Ngụy Vô Tiện, gằn xuống từng chữ "Ta không muốn"

Giọng nói của hắn lúc này mang theo một chút uy hiếp.

Đây là lần thứ hai nụ cười trên mặt Ngụy Vô Tiện dần biết mất.

Y biết rõ trong lòng của Lam Vong Cơ đang lo lắng chuyện gì, đơn giản là do ngày đó sinh đứa nhỏ ra khiến Lam Vong Cơ hoảng sợ không ít, hắn tuyệt đối sẽ không cho phép y một lần nữa trải qua chuyện đó, điều này sớm đã được Ngụy Vô Tiện nghĩ đến.

"Ngụy Anh, đã xảy ra chuyện gì sao?" Lam Vong Cơ nhìn thấy Ngụy Vô Tiện qua một lúc lâu cũng không thèm động đậy thì cũng hoang mang vội hỏi.

"Không việc gì, chỉ là muốn hỏi một chút thôi"

Cứ như thế trôi qua mấy hôm, Ngụy Vô Tiện trong lòng buồn bã, sắc mặt tự nhiên cũng dần không tốt, cơm cùng Lam Vong Cơ ăn nhưng sau khi hắn rời đi thì lại nôn ra.

Y cứ nhớ đến ngày hôm đó ánh mắt của Lam Vong Cơ có bao nhiêu kiên định để biểu hiện thái độ phản đối của mình, Ngụy Vô Tiện cảm thấy khổ sở vô cùng, chính là đứa nhỏ cũng đã có rồi, y không thể để một sinh mạng trong bụng của mình ra đi, y không muốn, cũng không có phép ai mang nó đi.

Lam Vong Cơ mỗi lần nhìn thấy trạng thái của Ngụy Vô Tiện liền muốn bắt mạch nhưng bị y từ chối, hắn mời Lam Di đến xem cũng chỉ nhận lại được câu trả lời do y ăn ít cho nên thân thể thiếu hụt.

Dù sao bà cũng không thể lay chuyển Ngụy Vô Tiện, nên chỉ đành giữ bí mật, đem thuốc cho Ngụy Vô Tiện uống.

Đứa nhỏ này trong bụng Ngụy Vô Tiện càng lúc càng lớn, như vậy thời gian gạt Lam Vong Cơ cũng chỉ còn được mười ngày.

Lam Ngọc năm tuổi đã không ngủ cùng bọn họ nữa, gần đây bàn muốn cho nó đi theo Lam Tư Truy cùng Lam Cảnh Nghi, cùng hai ca ca ngủ tạm một thời gian.

Ngày trôi qua vẫn bình an.

Cho đến sáng sớm hôm đó, Ngụy Vô Tiện khó chịu vô cùng, cảm giác không nôn ra sẽ nghẹn chết, bất đắc dĩ thoát khỏi cái ôm của Lam Vong Cơ, trở mình sang một bên, không ngừng vuốt ngực áp chế cơn buồn nôn.

Không ngờ rằng Lam Vong Cơ đột nhiên nắm lấy thắt lưng của y kéo y trở vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng hắn.

Ngụy Vô Tiện muốn nôn nhưng lúc này bị kéo lại nhưng y nhịn không nổi, trong lòng Lam Vong Cơ phát ra vài tiếng kêu. Hắn ngủ không sâu cho nên nghe thấy thì tỉnh lại ngay, nhìn thấy gương mặt đầy mồ hôi của Ngụy Vô Tiện thì bị dọa sợ.

"Ngụy Anh! Ngươi sao vậy?"

Thoát khỏi cái ôm của Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện co người, hai tay che miệng, mồ hôi lạnh cũng chảy ra càng nhiều, thân thể run lên.

"Muốn ...nôn"

Hắn cố lắm mới miễn cưỡng nghe được liền phản ứng.

Đem chậu nhỏ đến cho Ngụy Vô Tiện, nháy mắt người kia liền ôm lấy mà nôn, nôn đến nước mắt cũng mồ hôi đều ứa ra ngoài.

Lam Vong Cơ đưa linh lực truyền trên lưng của y thuận khí, cầm thấy tay của Ngụy Vô Tiện bắt mạch.

Ngụy Vô Tiện không còn sức, cả người ngã vào lòng của Lam Vong Cơ, y không động đậy nổi, nên không còn khả nay rút tay mình ra khỏi tay của hắn nữa.

Lần này xong rồi, hoàn toàn xong rồi, y chợt nghĩ.

Lam Vong Cơ cẩn thận bắt mạch cho y, một lát sau khi y đã ổn định lại nhịp thở thì hắn cũng tin tưởng được suy nghĩ trong lòng mình.

Hắn nhìn y trong lòng, lạnh lùng nhìn đến Ngụy Vô Tiện mà nói "Ngụy Anh...Ngươi vì sao không nói cho ta biết?"

____

Chuẩn mấy chương tới có một chút ngược rồi TvT

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com