Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 13

Tác giả: 我与世界只差一个你

Nguồn: woyushijiezhichayigeni855.lofter.com

Edit: Ayujun

———

Nguỵ hiện thực

OOC

TẤT CẢ CHỈ LÀ HƯ CẤU

———

"...... như vậy đó! Đây là thương mà anh nói đến sao!?"

Park Jisung dự đoán rất nhiều trường hợp, nhưng cậu thật sự không ngờ Huang Renjun lại lạnh nhạt như vậy. Cho nên dưới sự tức giận, cậu liền ôm chăn vọt tới đây than thở.

"Ha ha ha ha ha, anh cười chết mất. Park Jisung, Mark hyung chỉ nói vậy thôi, em lấy đâu ra tự tin rằng Huang Renjun sẽ thương mình thế."

Lee Donghyuck nghe xong liền cười ra nước mắt. Sau khi thấy đủ rồi mới khiến bản thân mình bình tĩnh lại một chút.

"Nhưng cũng phải công nhận là Huang Renjun thay đối rất nhiều, hoàn toàn không giống như trước kia. Hơn nữa còn rất hợp khẩu vị của anh."

Lee Mark liếc mắt về phía đối phương rồi nhìn Jisung. Nói thật, bản thân cậu cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, cậu không ngờ Huang Renjun sẽ quyết đoán như vậy. Xem ra một câu chúc bọn họ đừng bao giờ liên quan là thật.

"Một lần không thành thì sao? Em không biết thử lại à. Đối phương ăn mềm không ăn cứng. Thử hai lần là được."

"Không có đâu hyung. Em cảm thấy Huang Renjun hoàn toàn không quan tâm đến chúng ta. Hiện tại em thật sự không thể ngờ lúc trước đối phương sẽ mặt dày mày dạn theo đuổi anh. Giờ nói ra cứ như chuyện đùa ấy. Quả thật không khác nào một đoá hoa cao lãnh!"

Lee Donghyuck cười như không cười nhìn về phía Park Jisung.

"Sao vậy? Muốn hái đoá hoa này à?"

Park Jisung sửng sốt một lúc rồi không biết là xấu hổ hay giận mà xù lông.

"Hyung, anh đang nói gì vậy. Em chỉ cảm thấy đối phương rất khác thôi. Hoàn toàn không có tâm tư kia. Nói vậy chẳng lẽ anh muốn hái sao?!"

Lee Donghyuck nghe xong liền cười cười một chút rồi nháy mắt.

"Sao em biết hay vậy?"

Park Jisung kinh ngạc.

"Rõ ràng anh không thích Huang Renjun mà?"

Lee Donghyuck không nhìn đối phương mà quay người lại nhìn usb trên bàn.

"Đúng là anh không thích, nhưng đó chỉ là trước kia thôi, Huang Renjun của hiện tại thì khác. Đối phương luôn khiến anh nảy lên lòng hiếu kỳ. Cho nên......"

"Cho nên em muốn làm gì?"

Lee Mark vô cảm lấy lại usb trên bàn rồi nhìn về phía Lee Donghyuck.

"Em muốn làm gì ư? Chẳng phải anh là người rõ nhất sao? Đương nhiên là làm một chút chuyện xấu rồi. Rốt cuộc em cũng đâu phải người tốt."

Lee Mark bình tĩnh nhìn đôi phương một lúc rồi đứng dậy rời đi.

"Tối nay anh có lịch trình. Jisung qua phòng anh ngủ tạm đi. Ngày mai lại đi tìm Huang Renjun, nếu không được thì cứ trực tiếp nhờ anh quản lý."

Park Jisung bẹp miệng, ôm chăn đi theo Lee Mark ra cửa. Lee Donghyuck gọi với lại.

"Video còn chưa xem xong đâu hyung. Anh không định để em nghiên cứu nốt à?"

Park Jisung không thấy rõ vẻ mặt của Lee Mark, nhưng cậu cảm thấy đối phương đang giận.

"Không cần. Còn lại để anh tự xem là được rồi. Lee Donghyuck, có một số việc đừng có quá đà."

Nói xong cũng không đợi đối phương đáp lại mà nhanh chóng rời đi. Park Jisung khó hiểu quay đầu lại nhìn Lee Donghyuck, sau đó không thấy được dáng vẻ đùa cợt thường ngày, mà thay vào đó lại là sự lạnh nhạt.

"Nói như thể anh là thánh nhân ấy. Nếu bàn về những chuyện chúng ta đã làm, chưa chắc anh đã nhẹ tay hơn em đâu. Đừng có mà đứng đó lý lẽ giáo dục kẻ khác. Quá nực cười."

Nghe Lee Donghyuck nói xong, Park Jisung liền run run một chút. Nói thật, mấy người anh này của cậu, ai cũng thâm sâu khó lường, thật sự rất đáng sợ. Hiện tại ngẫm lại, Jisung đột nhiên cảm Huang Renjun nhốt cậu ở ngoài là thương thật. Nghĩ đến đây, Park Jisung đã thành công doạ sợ chính mình, chẳng lẽ cậu thích bị ngược sao?

"Park Jisung, em đợi anh đuổi ra ngoài à?"

Lee Donghyuck vừa nhấc mắt liền thấy dáng vẻ thất thần của Park Jisung.

"Em tự đi. Không cần anh nhắc!"

Park Jisung hoảng sợ ôm chặt chăn quay đầu chạy, trước khi đi còn không quên đóng cửa lại. Lee Donghyuck thấy vậy liền không nhịn được mà cười một chút.

"Nhóc con nhát gan."

..................

/Cốc cốc cốc/

Huang Renjun nghe thấy tiếng gõ cửa liền không kiên nhẫn khép lại cuốn sổ rồi xuống giường. Cậu thật sự không ngờ đấy, ăn no rửng mỡ đúng không? Cậu không quan tâm liền vội vàng đến chọc à? Thích ngược sao?

"Có thời gian không?"

Thấy vẻ tươi cười của Lee Donghyuck sau cánh cửa, phản ứng đầu tiên của Renjun chính là nhanh chóng đóng lại. Bởi trong số bọn họ, cậu thật sự hận không thể tránh khỏi vị này.

Giống như là đọc được suy nghĩ của đối phương, Lee Donghyuck liền nhanh chóng dùng tay chặn cửa rồi lách mình tiến vào, đóng cửa. Sau đó dựa lên tấm ván nhìn Huang Renjun cảnh giác lùi lại.

"Sao phòng bị vậy? Giữa chúng ta đâu có hiềm khích gì."

"Không có hiềm khích cũng chẳng có gì cần giao lưu. Mời cậu ra ngoài cho tôi."

Lee Donghyuck nghe xong liền bật cười. Người trước mặt quả thực rất hợp ý cậu.

Huang Renjun thấy ánh mắt của đối phương như đang nhìn con mồi thì lại càng cảnh giác hơn. Lee Donghyuck mà cậu biết chính là bạn tâm giao ngang sức ngang hàng, còn Lee Donghyuck của nơi này lại khiến cậu cảm thấy e ngại.

Một giây sau, Huang Renjun đã thấy Lee Donghyuck lạnh mặt tiến lên buộc cậu đến không còn đường lui. Renjun muốn duỗi tay cản đối phương lại thì nháy mắt đã bị người nọ nắm chặt ấn lên tường, sau đó một tay khác cũng nhanh chóng bị bắt lấy. Lee Donghyuck cúi đầu để sát bên cổ cậu. Huang Renjun lập tức giãy giụa. Sau đó cậu nghe thấy đối phương nói, từng câu từng chữ khiến tâm can run rẩy.

"Cậu thật sự là Huang Renjun sao?"

Renjun dừng lại rồi nỗ lực khiến mình bình tĩnh hơn.

"Cậu điên à. Tôi không phải Huang Renjun thì là ai?"

Lee Donghyuck cười cười, hơi thở nóng ẩm khiến Renjun rùng mình rụt cổ lại. Để rồi, khi cậu cảm thấy đối phương thả lỏng lực nắm trên cổ tay, khi cậu cho rằng Lee Donghyuck định buông tha mình thì người nọ lại vươn tay giúp cậu vén tóc, sau đó cố tình thấp giọng đánh nát mọi nỗ lực để bình tĩnh lại của cậu.

"Huang Renjun từng bị thương. Ở chỗ này có một vết sẹo. Cậu thử nói xem, vì sao hiện tại không có?"

👉👈

Đợi ngày Chún hổ cho Đông badboy ăn đau 🙂
Lịt pẹ, anh ngầu nên tôi tha đấy 🙂

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com