Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

(5)

"Nè đừng có cắt ngang tôi!" Châu Chấn Nam nhìn Hạ Chi Quang: "Aiii đạo diễn Trương đồng ý để tôi đề cử cậu với Địch thị, cũng đồng ý việc mời cậu ấy vào đoàn đóng trúc mã với cậu nên các cậu mới có cơ hội đó, thế nên nhớ mời chúng tôi ăn cơm nha." Trương Nhan Tề chen vào một câu "Cậu không tức giận đúng không? Ngày đó cậu vội vã tìm người liên hôn thương nghiệp, nếu đã là kết hôn thì chi bằng tìm một người thật lòng thích cậu." Hạ Chi Quang lắc lắc ly rượu, nửa ngày mới lên tiếng: "Không giận, vui mừng còn không kịp nữa. Nhưng Tiểu Trạch đã thích tôi từ trước rồi à? Tôi không có ấn tượng đã gặp em ấy ở đâu."

Châu Chấn Nam híp mắt trừng anh: "Quả nhiên cậu đã quên, lúc một năm trước Trạch Tiêu Văn mới debut lúc ở hậu trường tống nghệ bị khi dễ, là cậu đã ra mặt cho cậu ấy." Hạ Chi Quang thật sự đã quên: "Ra mặt?" Châu Chấn Nam lại tiếp tục nói: "Có diễn viên khác nói cậu ấy mặc đồ màu cam nổi bật như thế nhưng trang điểm lại không ăn nhập, lên hình không ăn ảnh, tiền bối sẽ không thấy hài lòng, toàn là mấy lời khó nghe. Lúc đó cậu đi ngang qua giải vây cho cậu ấy, khen quần áo cậu ấy đẹp mắt còn đòi stylist đổi cho cậu bộ tương tự. Trạch Tiêu Văn còn nói với tôi ngày đó bộ đồ của cậu ấy không hợp với trang điểm của cậu chút nào."

Hạ Chi Quang nghĩ nửa ngày: "À, tôi nhớ ra rồi, lúc đó tôi còn sợ nếu mắng diễn viên kia thì con đường của Trạch Tiêu Văn không dễ đi nên chỉ có thể khen em ấy mặc bộ kia rất đẹp rồi đòi đổi quần áo sang màu tương tự. Chỉ vì thế mà tiểu Trạch thích tôi?" Triệu Lỗi trợn mắt: "Cậu đã ra mắt lâu như vậy mà còn không hiểu cái vòng này sao? Cậu ấy mới ra mắt đã vấp phải trở ngại, một khi gặp qua ánh sáng* thì rất khó để quên đi."

Câu nói "Anh cũng là mặt trời nhỏ của tôi" của Trạch Tiêu Văn đột nhiên xuất hiện trong đầu anh, tay Hạ Chi Quang run lên, vô tình làm rớt một chiếc đũa trên bàn.

Vào lúc Hạ Chi Quang tính tiền, Triệu Lỗi thấy bức ảnh chụp lúc làm sổ kết hôn của hai người** trong bóp của anh. Cả hai mặc áo sơ mi trắng, tựa đầu vào nhau cười rạng rỡ. Triệu Lỗi cười hỏi: "Khi nào các cậu định đi tuần trăng mật rồi chụp ảnh cưới?" Hạ Chi Quang như nhớ ra, đập tay lên trán: "Đúng nhỉ tôi chưa nghĩ tới việc này, cảm ơn cảm ơn, quay về tôi sẽ tính toán."

Lúc bọn họ đến Jeju là tháng mười hai, thời tiết có chút lạnh, hai người quấn hai cái áo lông vũ dày cộm. Hạ Chi Quang nhìn Trạch Tiêu Văn thì bật cười: "Em đi y hệt chim cánh cụt, xiêu xiêu vẹo vẹo trông ngốc chết đi được." Trạch Tiêu Văn giả vờ giận dỗi kéo khăn quàng cổ xuống cắn lên tay anh một phát. Sau đó lại nhìn anh lạnh mà vẫn cười đến mức mặt đỏ bừng, "Hạ Chi Quang mắt một mí của anh giống mấy quả hồng cấp đông sưng lên vậy, xấu quá đi." Bọn họ vừa đi vừa cười nói trên con đường lớn vắng lặng ở Jeju, đùa giỡn nhau đến mức chút nữa đã quên luôn hành lý. Cuối cùng Hạ Chi Quang một bên kéo hành lý, một bên nắm chặt tay Trạch Tiêu Văn, đi dạo vòng vòng trên đường mà không có mục tiêu nào cả. Gió biển thoang thoảng thổi đến, Trạch Tiêu Văn giang đôi tay đứng đối diện biển, hô to biển Jeju đẹp quá đi. Sau đó lại lẩm bẩm không biết Châu Chấn Nam lúc trước ở Hàn Quốc đã từng đến Jeju bao giờ chưa. Hạ Chi Quang quay sang bóp mặt cậu: "Em đã quen biết Châu Chấn Nam từ trước còn âm mưu bí mật gả cho anh, anh còn chưa tính sổ với em đâu."

Hai người ăn xong nồi hải sản với thịt heo Kurobuta chiên giòn, Trạch Tiêu Văn hưng phấn đeo túi vào đi xem biển. Hạ Chi Quang chạy theo sau cậu: "Trạch Tiêu Văn em chậm một chút!" Trạch Tiêu Văn vừa nghe thấy tiếng sóng biển đánh vào đá ngầm thì vô cùng hưng phấn, cậu tháo giày ra đứng chân trần trên biển. Cát trắng trên biển bị mặt trời chiếu rọi mang hơi ấm nhè nhẹ, cậu vùi chân vào làn cát ấy, sóng biển đánh tới không kịp chạy, bị nước biển lạnh băng làm ướt ống quần. Trạch Tiêu Văn sợ hãi, thấy cậu như vậy Hạ Chi Quang cười đến chút nữa đã sốc hông, vừa cười vừa bế Trạch Tiêu Văn lên, ngồi bên bờ cát dùng khăn giấy thấm nước cho cậu. Tay anh đụng đến cổ chân, cậu bất ngờ co rút chân lại nói ngứa. Hạ Chi Quang véo nhẹ cổ chân mảnh khảnh của cậu, để chân cậu lên đùi mình: "Trạch Tiêu Văn chân em nặng quá đi!" Trạch Tiêu Văn đáp lại theo bản năng: "Sao lúc cõng em trên vai anh không bảo nặng đi?", lúc sau thì cả mặt đỏ cả lên làm Hạ Chi Quang ôm bụng cười ngặt nghẽo, cậu xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Ngày đó chụp ảnh cưới, Hạ Chi Quang mặc một bộ vest xám trầm, Trạch Tiêu Văn mặc một bộ vest thuần trắng, cổ áo được thêu thêm một vòng ren đơn giản thanh lịch, hoa văn được tạo thành bởi những đường kẻ làm cho cậu thêm mềm mại mà không rườm rà chút nào. Trước lúc chụp ảnh, Hạ Chi Quang dùng ngón tay đè nhẹ nút ren ở góc áo cậu, Trạch Tiêu Văn túm lấy cà vạt của anh đe dọa bằng giọng không có chút uy hiếp nào: "Em cảnh cáo anh không được làm áo quần của em lộn xộn." Hạ Chi Quang nghiêm túc đáp lại: "Anh đang suy nghĩ làm sao để mua ren này về nhà." Trạch Tiêu Văn trừng mắt nhìn anh: "Nghĩ cũng không được nghĩ, đừng thấy MUA không hiểu tiếng Trung mà anh nói năng lộn xộn."

Chụp xong cảnh đá ngầm cùng bãi biển, Hạ Chi Quang nắm tay Trạch Tiêu Văn đi trên đường. Nhiếp ảnh gia đang đi ở phía đầu để tìm địa điểm chụp ảnh tiếp theo, bỗng dưng Trạch Tiêu Văn giữ chặt ống tay áo cách điệu của Hạ Chi Quang: "Quang Quang, anh nhìn cái cây kia đi, là cây cam đắng." Hạ Chi Quang quay đầu nhìn theo hướng mắt của cậu: "Ồ, thật là cây cam đắng, giống y hệt cây ở nhà chúng ta." Trạch Tiêu Văn mong chờ nhìn anh, trong mắt như có ánh sao vụt qua: "Chúng ta chụp vài tấm ở chỗ này được không?"

Ở chỗ cây cam đắng kia bọn họ chụp được rất nhiều ảnh. Nhưng tấm mà Hạ Chi Quang thích nhất là lúc Trạch Tiêu Văn tựa vào thân cây, Hạ Chi Quang tới gần cúi đầu xuống hôn cậu, tư thế thận trọng y như lần đầu bọn họ hôn nhau ở nhà. Hạ Chi Quang nói: "Khi đó em căng thẳng hoảng loạn nhưng lần này rất thong dong tự tại, có phải đã quen ở bên anh rồi không?" Trạch Tiêu Văn đang vùi đầu vào lòng Hạ Chi Quang, nghe vậy liền thè lưỡi: "Hạ Chi Quang anh thiếu đánh đúng không, cái này gọi là năng lực thích ứng mạnh mẽ của em đó." Chiếc ruy băng bằng ren buộc trên tay cậu lúc cậu giơ tay theo yêu cầu của thợ chụp ảnh, nó tung bay nhẹ nhàng theo gió. Trong mắt Hạ Chi Quang bây giờ đều có ý cười.

Lãnh giấy kết hôn, mua nhẫn, hưởng tuần trăng mật, chụp ảnh kết hôn.... Tin tức Trạch Tiêu Văn và Hạ Chi Quang kết hôn bị công khai trước khi phim《 Biệt tăm 》công chiếu, công ty luống cuống sắp xếp xã giao. Vừa xuống khỏi máy bay Hạ Chi Quang liền nhận được điện thoại từ người đại diện nói bên Địch thị không có ý kiến, Trương Nhan Tề cũng bảo không sợ ảnh hưởng đến phim, tuỳ anh sắp xếp. Hạ Chi Quang cười nói cảm ơn, quay đầu nhìn Trạch Tiêu Văn mới lấy xong hành lý: "Văn Văn, không cần chờ đến khi phim điện ảnh kia chiếu chúng ta công khai ngay bây giờ đi." Cậu nắm tay Hạ Chi Quang đi ra khỏi cửa sân bay, có rất nhiều fans đang chờ thấy mười ngón của hai người siết chặt lấy nhau cùng với tiếng hét chói tai. Một trạm tỷ sợ sệt hỏi Hạ Chi Quang: "Quang Quang em thật sự muốn kết hôn à?" Hạ Chi Quang cười cười đem đôi tay nắm chặt của hai người giơ lên cho trạm tỷ xem, đôi nhẫn cưới dưới đèn flash trông rất chói mắt. Hạ Chi Quang trả lời: "Đúng vậy, chúng em đã kết hôn, mong được mọi người chúc phúc."

Chuyện này như cá gặp nước, tin đồn kết hôn của Hạ Chi Quang và Trạch Tiêu Văn càng đem thêm nhiệt độ về cho phim điện ảnh. Ở buổi công chiếu đầu tiên, Hạ Chi Quang xem lại đoạn phim mình và Trạch Tiêu Văn tạm biệt nơi đầu hẻm kia, trên màn hình những giọt nước mắt rơi xuống cay nóng đến bỏng rát. Anh nghe khán giả ở phía sau sụt sùi kéo khăn giấy, nghiêng đầu nhìn Trạch Tiêu Văn: "Em thích anh lâu như vậy sao tới bây giờ mới tìm đến anh?" Trạch Tiêu Văn vẫn nhìn màn hình, ánh sáng trên màn ảnh hắt lên người cậu thành một mảnh màu xanh dịu dàng, trong mắt cậu dường như có chứa vầng trăng, lấp lánh sáng ngời.

Trạch Tiêu Văn không quay đầu nhìn anh, chỉ nói nhẹ nhàng: "Bởi vì khi đó anh là diễn viên đang hot, yêu đương không tốt cho sự nghiệp. Huống chi em chỉ mới ra mắt, người ta còn chưa nhớ rõ tên em, không thèm cho không anh đâu. Em vẫn luôn chờ, chờ đến khi Châu Chấn Nam nói với em rằng anh cần công ty em giúp đỡ, em có thể kết hôn với anh, lúc đó em cứ nghĩ mình đang nằm mơ anh biết không. Vậy nhưng sau đó em dọn đến nhà anh, em lại nghĩ rằng anh được đề cử ảnh đế, hôn nhân lúc này không phải là đá ngáng đường anh sao? Vì vậy nên em vẫn luôn cho rằng, chỉ cần anh không thích em thì anh không cần phải công khai tin tức kết hôn của chúng ta. Chỉ cần mỗi ngày em ở nhà chờ anh tan làm, cùng anh tâm sự, làm canh cá cho anh ăn, mấy việc này thôi em đã đủ vui rồi."

Ở khoé mắt xinh đẹp của Trạch Tiêu Văn vương lại một giọt nước lung lay sắp rơi. Anh nghe cậu nói, cậu không nghĩ rằng anh sẽ thật sự thích cậu.

Hạ Chi Quang mở miệng, cảm giác trái tim mình đang bị không khí oi bức trong rạp phim giữ chặt, hơi thở dồn dập trong khí quản khiến anh choáng váng, ngẩn người ra một lúc. Thì ra nguyên nhân căn bản Trạch Tiêu Văn không đồng ý yêu cầu thử yêu của anh không phải vì lời nói đùa qua điện thoại kia của Trương Nhan Tề, không phải bởi vì hiểu lầm anh yêu người khác mà là vì lo lắng cho tương lai của anh, giống nhân vật trúc mã của Hạ Chi Quang trong phim《 Biệt tăm 》, mỗi câu mở miệng ra khép miệng lại đều nói: "Sợ điều này không tốt cho sự nghiệp của cậu."

Thoát ra khỏi suy nghĩ miên man, mắt Hạ Chi Quang lại tập trung vào màn ảnh. Trên màn ảnh, Trạch Tiêu Văn đang nói ra câu thoại đau lòng kia: "Thật sự, từ trước đến nay tớ không có thích cậu, lúc trước không có, bây giờ lại càng không. Chỉ là tớ không dám đáp lại, tớ không xứng."

Anh duỗi tay nắm lấy tay của Trạch Tiêu Văn bên cạnh: "Em xứng đáng, mong em hãy đáp lại anh."

Trạch Tiêu Văn cũng siết chặt lấy tay anh, khoé miệng cười: "Ừm em đồng ý, anh không được đổi ý đâu Hạ Chi Quang."

Vào cuối phim, phông nền đen hiện ra cùng chữ trắng chạy tên mấy diễn viên và đoàn làm phim. Rồi bài hát kết thúc vang lên, khoảnh khắc từ lúc nhạc dạo đầu nhẹ nhàng yên tĩnh sang lúc có tiếng hát cất lên, Hạ Chi Quang ngây người ra. Đó rõ ràng là giọng hát trong trẻo của Trạch Tiêu Văn, hát lên những ca từ ngây ngô mà lại dịu dàng. Giống như hồi ức trong phim lúc còn là trúc mã bên nhau, không hề e dè mà chạy nhanh trên đường, dẫm mạnh trên bờ cát, hôn môi dưới tàng cây, vô ưu vô lo. Hạ Chi Quang ngẩn ngơ ngước mắt nhìn lên, một đoạn bonus được chiếu lên, một thân cây đu đưa theo gió, ánh nắng từ mặt trời ló dạng xuyên qua mấy nhành cây, mấy chiếc lá chuyển từ từ sang màu cam nhạt rồi rơi xuống đất.

Em đứng nơi phương xa, trên nhành cây cam đắng, có ánh trăng vắt ngang.

Em chợt dừng ánh mắt, hoá ra chính là anh, ngồi dưới tán cây ấy.

Em đi đến phương xa, trên nhành cây cam đắng, có mặt trời vút ngang.

Em rời đi ánh mắt, hoá ra chính là anh, đang tới cạnh bên em.

Bài hát này tên là《 Cây cam đắng 》được hát bởi Trạch Tiêu Văn và muốn gửi nó cho Hạ Chi Quang.

END.

-----------------------------------------------------------------

Editor:

* : Chỗ này toi thích ghê, tác giả dùng từ 光 trong tên của Hạ Chi Quang, vừa là ánh mặt trời, ánh sáng rọi xuống lúc Trạch Tiêu Văn khó khăn.

**: Là cái hình chụp có cái phông nền đỏ đỏ khi đi lãnh giấy kết hôn mà bên Trung hay có ấy.

Ôi thật ra nếu ngoài đời mà idol đùng cái kết hôn chắc toi sốc lắm =)))

Cuối cùng cũng xong, từ một bộ suýt drop vì khó edit toi cũng đã lết xong : D

Cái bài hát cuối dịch hơi dở vì bình thường mấy bài hát với thơ đồ toi sẽ đưa cho bạn dịch vì bạn dịch hay hơn toi nhưng mà hôm nay bạn không thấy đâu nên toi tự làm =))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com