Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

4.0

Vết bầm trên cổ Nhậm Dận Bồng cũng không hoàn toàn biến mất, anh chỉ có thể mỗi ngày dùng hóa trang cùng quần áo mà che lại.


Nhậm Dận Bồng nghĩ đến con bạch lang kia trong lòng liền tức giận bản thân mình vô ích đem quân hàm thượng tá đưa đến trong tay Trương Gia Nguyên. Trong lòng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng ngoài mặt đều chỉ có thể bày ra bộ dáng mỉm cười, đặc biệt là thời điểm thị sát thao trường.


"Thái tử điện hạ tôn kính của chúng ta như thế nào đại giá quan lâm thao trường rồi?" Trương Gia Nguyên cũng không hứng thú đứng dậy mà chào đón Nhậm Dận Bồng, hai chân ngang nhiên vắt vẻo trên bàn, một mặt cười cười nhìn người trước mặt, "Đến giết người? Hay là đến phóng hỏa?"


Nhậm Dận Bồng bản năng liền sinh ra ghét bỏ nhưng là bị phụ vương dặn dò qua muốn cùng tân nhiệm thượng tá giao lưu nhiều hơn một chút chỉ có thể đè xuống lửa giận trong lòng đi đến trước bàn đối diện với Trương Gia Nguyên. "Không thể giết ngươi, cũng không thể phóng hỏa."


"Ngài lại khiêm tốn rồi, thời điểm săn bạch lang ngài thế nhưng lại là vô cùng hung ác nha. "


"Trương thượng tá nói nhảm thật nhiều." Nhậm Dận Bồng cầm lên danh sách trên bàn chẳng mang chút ý tứ lật qua vài cái rồi ném lên người Trương Gia Nguyên cùng một thiếp mời. "Sinh nhật bệ hạ, yến hội lúc tám giờ đúng, không được phép đến trễ."


Mấy tuần gần đây đều muốn tổ chức rất nhiều yến hội, Trương Gia Nguyên không phải là đến trễ mà căn bản chính là không đến. Loại hành vi bốc đồng này trực tiếp khiến cho uy nghiêm của vương thất bị ảnh hưởng không nhỏ, Quốc vương cũng vô cùng tức giận. Nhậm Dận Bồng nghĩ dạng này tướng quân không bằng liền đem lên đài chém đầu để răn đe cho dân chúng. Nhưng trên thực tế Trương Gia Nguyên chính là không có vi phạm quân luật. Nhậm Dận Bồng cũng không có đợi hắn trả lời liền trực tiếp đi xoay người bước ra khỏi văn phòng.


Tiểu thư ký cũng không có kịp rời đi theo Nhậm Dận Bồng mà lưu lại ở văn phòng đi đến bên cạnh Trương Gia Nguyên mà lên tiếng, "Thượng tá...Điện hạ thật sự rất chân thành mời ngài, ngay cả thư mời đều là tự tay viết...Lần này yến hội sinh nhật của Điện hạ, ngài không nể mặt Điện hạ cũng nên nể mặt Bệ hạ... "


"Ta nhất định sẽ tham gia. Đúng giờ sẽ đến."


Tiễn được thư ký nhỏ ra khỏi văn phòng, Trương Gia Nguyên thiếp mở ra thiếp mời trên bàn "A, quả nhiên là tự tay viết." Liền đem thiếp mời tiện tay ném trên bàn. Cuối cùng lại cầm lên tự hồ có thể nghe được một cỗ đàn hương. "Xem ra vương tử điện hạ của chúng ra thật rất tức giận nha."


....


Nét chữ trên thiếp mời đều có thể nhìn ra là dùng rất nhiều lực. Trương Gia Nguyên liền có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Nhậm Dận Bồng.


Ngày thứ hai Trương Gia Nguyên thật sự đến vương cung, thậm chí còn sớm đến hai giờ. Liền đến thư phòng của Quốc vương mà tạ lỗi, thời điểm hắn từ trong thư phòng đi ra liền bắt gặp Nhậm Dận Bồng.


Một thân âu phục màu trắng.


Ha, cũng thật giống như tham dự một cái hôn lễ đi. Trương Gia Nguyên cũng không có đem suy nghĩ này của mình mà nó ra. Nhậm Dận Bồng cũng không để ý đến hắn, thẳng hướng đại sảnh mà đi.


Vũ hội còn chưa chính thức bắt đầu, Trương Gia Nguyên chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một mảng khó chịu, dạng này tình huống trước đây cũng đã xuất hiện vài lần. Bất quá quân y lại nói không có vấn đề gì. Một cỗ khô nóng trong người bị hắn cưỡng chế đè ép xuống.Trương Gia Nguyên thầm nghĩ có lẽ là kỳ mẫn cảm của mình sắp tới đi...


Nhưng tình huống này cũng thật sự quá kỳ lạ đi. Hắn phân hóa nhiều năm như vậy cũng không thể nào không nhận ra kỳ mẫn cảm của bản thân. Nộ khí của mấy năm qua dường như trong những ngày gần đây muốn triệt để phát tiết ra ngoài. Trương Gia Nguyên vươn tay cầm lấy một ly rượu từ thị nữ miễn cưỡng nuốt xuống làm dịu đi cuống họng đang ngứa ngáy của mình.


Tên công tước láng giềng kia cũng tham gia vũ hội lần này, Nhậm Dận Bồng nghĩ Giao dịch không công bằng này là nhất quyết là không thể. Anh bước về phía hắn nâng lên ly rượu trên tay và lên tiếng, "Công tước đại nhân, không phải gọi ngài một tiếng cô phụ để thể hiện tình thân a."


Tiếng cụng ly như bị nhấn chìm trong tiếng nhạc huyên náo của vũ hội.


Trương Gia Nguyên ngồi ở một góc nhìn Nhậm Dận Bồng đang xã giao cùng đám quý tộc so với dáng vẻ cùng mình đối đầu hoàn toàn không giống nhau. Vẫn là nụ cười tiêu chuẩn kia nhìn vừa mắt hơn một phần.

Vũ hội như thường lệ bắt đầu Trương Gia Nguyên cũng không như cũ mà giấu mình trong góc không tiếp nhận xã giao, ngược lại lại cùng một đám vương công quý tộc thân thân thiết thiết trò chuyện. Thân phận thượng tá không đủ để khiến bọn họ sợ hãi hắn nhưng là những vị vương tước này cũng không dám xem nhẹ hắn. Dù sao hắn cũng là Alpha có giá trị số liệu cao nhất của Đế quốc, không ít người trong bọn họ liền muốn đem nữ nhi trong nhà gả cho hắn.


Nhậm Dận Bồng cũng không có nghĩ tới năng lực xã giao của Trương Gia Nguyên lại thành thục như vậy. Bất quá cũng lười quản hắn. Trong đám đông nắm lấy tay một Omega xinh đẹp bước về phía sàn nhảy.


Trương Gia Nguyên đứng ở phía xa vẫn đang cùng Bá tước đại nhân nói lời xã giao, nhưng ánh mắt vẫn một mực nhìn về phía sàn nhảy.


Càng ngày càng muốn bóp chết hắn.


Cùng một đám lão già giao tiếp quả thật là mệt mỏi, Trương Gia Nguyên hắn vẫn ưa thích bản thân một mình yên tĩnh tô tô vẽ vẽ, cho dù là nghiên cứu hạng mục quân sự cũng so với ở vũ hội mà cười nói xã giao tốt hơn nhiều.


Cảm giác khác thường trong cuống họng ngày càng rõ ràng, Trương Gia Nguyên liền nuốt xuống một ly rượu, chỉ là hắn ngày càng không khống chế được tin tức tố của mình, đầu óc cũng bắt đầu có chút mê man.

"Đây là mùi gì..."


Nhậm Dận Bồng cảm giác được bạn nhảy của anh đang run rẩy, trong không khí hương bạc hà mãnh liệt phán tán. Anh mặt không biến sắc quét mắt nhìn quanh đại sảnh chỉ nhìn thấy Trương Gia Nguyên ngồi tại bậc thang cách đó không xa...Tự hồ đang rất khó chịu...


Chết tiệt, tên gia hỏa này không phải đột nhiên lại phát tình đi...


Nhưng kỳ phát tình không phải chỉ Omega mới có sao...Chẵng lẽ hắn là Omega?


Nhậm Dận Bông liền đem ý nghĩ này ném ra sau đầu, đem bạn nhảy của mình thu xếp thật tốt. Nhân lúc vũ hội còn chưa xảy ra hỗn loạn liền tiến đến một mạch đem Trương Gia Nguyên kéo ra khỏi đại sảnh.


"Cấm đoạn thất ở đây sao?" Trương Gia Nguyên cả người đã thần trí không rõ Nhậm Dận Bồng đành phải kéo lấy hắn hỏi đến một người hầu. Nhậm Dận Bồng nhìn văn kiện trên tay người hầu liền biết hắn là người hầu của cung khác căn dặn hắn không được đem chuyện này nói ra ngoài, "Nếu Bệ hạ có hỏi tới liền nói Trương thượng tá tửu lượng kém, đã được ta hộ tống về phòng nghỉ."

"Vâng ạ."


Cấm đoạn thất là phòng chuyên dụng chuẩn bị dành cho Alpha đột ngột vào kỳ mẫn cảm cũng như Omega đột ngột phát tình. Nhưng bình thường chỉ có Omega mới có dạng này đột ngột bước vào kỳ phát tình cho nên trong phòng chỉ có một lượng lớn thuốc ức chế dành cho Omega.


"Chết tiệt!" Nhậm Dận Bồng gần như đã lục tung cả gian phòng lớn cũng không tìm được thuốc ức chế của Alpha. Trong lòng không hiểu vì sao lại cảm thấy nguy hiểm. Bởi vì tin tức đố bạc hà nồng đậm mãnh liệt trong không khí như đang kéo ra mùi đàn hương của chính anh. Nhậm Dận Bồng hai chân không khống chế được mà run rẫy.


Nhậm Dận Bồng kéo lấy Trương Gia Nguyên đi thật lâu sau đó liền tiến vào một gian phòng nhỏ hơn, hung hăng đạp hắn một cước, cả người cũng bị anh nặng nề ném lên giường.


Người không khống chế được là Trương Gia Nguyên, người xử lý cục diện hỗn loạn này lại là mình! Nghĩ đến đây Nhậm Dận Bồng lại đá thêm hai cước nữa.


Trương Gia Nguyên day day Thái Dương bên dưới tóc mái dài phủ trán là một đôi mắt sói, ánh mắt nhìn chằm chằm lên con mồi trước mắt, và con mồi của hắn giống như không hề có một chút cảnh giác.


Hắn lặng lẽ xuống giường, im lặng đứng ở sau lưng anh. Nhậm Dận Bồng sau khi lật tung đến cái ngăn kéo cuối cùng xoay lại người liền nhìn thấy Trương Gia Nguyên không khỏi giật nảy mình, "Ngươi mau về giường nghỉ ngơi! Khống chế tin tức tố của mình lại!"


Nhưng là Trương Gia Nguyên vẫn như cũ không hề di chuyển, Nhậm Dận Bồng cũng không hiểu hắn muốn cái gì, đành xoay người muốn rời đi. Nhưng chưa kịp bước liền bị Trương Gia Nguyên ôm lên ném tới trên giường.


Hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai, Nhậm Dận Bồng vươn tay muốn đẩy hắn ra nhưng lại phát hiện khí lực của hắn lớn đến kinh người. Hai tay thật vất vả mới thoát khỏi kiềm kẹp của Trương Gia Nguyên lại bị hắn hung hăng nắm trở về.


Đột nhiên nhớ đến khi nhỏ từng học qua một khóa sinh lý học...


"Ngoài ba giới tính vốn có kỳ thật vẫn còn có loại giới tính thứ tư, bọn họ chính là trải qua hai lần phân hóa mà phát triển thành, cực kì hiếm thấy. Bọn họ có thể trạng cùng tinh thần cực kỳ cường đại, thậm chí có thể đánh dấu Alpha. Gọi là..."


"Enigma!"


Không có khả năng...


Nhậm Dận Bồng trợn mắt nhìn người trước mắt.


Mùi bạc hà mãnh liệt chế trụ mùi đàn hương trong không khí. Trương Gia Nguyên lúc này trên cần cổ Nhậm Dận Bồng mà liên tục cọ qua cọ lại, ngửi được một khối nhỏ làn da trên gáy của anh tản ra mùi đàn hương liền đưa đầu lưỡi mà liếm.

Hắn nheo mắt nhìn vết bầm ứ máu do mình bóp mà thành trên cần cổ trắng ngần của Nhậm Dận Bồng trong người lại càng hưng phấn.


"Trương Gia Nguyên! Ngươi điên rồi sao!"


Nhậm Dận Bồng giờ phút này thật sự chỉ muốn giết chết hắn.


Trương Gia Nguyên thần trí đã sớm thanh tỉnh, bất quá chỉ là hắn chính là không muốn kiềm chế, chỉ muốn hảo hảo giáo huấn vị Điện hạ đáng ghét này một chút.


"Enigma sao."


Càng ngày càng thú vị.


Trương Gia Nguyên há miệng cắn lên khối nhỏ làn da kia.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com