Oneshot
Ánh mặt trời rực rỡ nhẹ nhàng xuyên thấu qua tấm rèm mỏng, tràn vào căn phòng xa hoa rộng lớn như phủ lên đó tấm vải màu vàng kim chói mắt người nhìn. Trên chiếc giường êm ái, một cánh tay mảnh khảnh từ trong chăn duỗi ra, tiếp đến là mái tóc đen xù mềm mại khiến người ta không khỏi nghĩ đến tơ lụa quý giá của phương Đông. Cuối cùng là đôi mắt màu xanh lục rực rỡ như ngọc lục bảo chậm rãi mở ra nghênh đón ánh nắng bên ngoài.
"A!" Vừa thử di chuyển một chút, Harry đã không khỏi rên lên đau đớn, cả cơ thể ê ẩm không khác gì có xe ngựa dẫm qua. Cậu quay đầu lại trừng mắt nhìn tên đầu sỏ đáng chết nằm kế bên, giận đến sôi máu.
Khốn kiếp, đã dặn đêm qua nên kiềm chế vậy mà vẫn đau thế này!
"Buổi sớm tốt lành, cục cưng." Dường như cảm nhận được lửa giận của người yêu, người đàn ông điển trai vốn đang ngủ say cũng đã tỉnh lại. Nhìn thấy vẻ mặt phùng mang trợn má đáng yêu của Harry, hắn không khỏi cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Đáng tiếc đáp lại lời của Tom lại là chiếc gối bay thẳng vào mặt. Ngay khi hắn chụp được gối quăng qua một bên, người yêu nhỏ bé cũng đã mặc xong quần áo.
"Tom, tốt nhất anh nên kiềm chế lại cho em. Lần tới mà còn như thế, đừng có hòng bò lên giường của em trong vòng một tháng!" Mỗi khi cử động, cả thân thể lại cực kì đau nhức khiến Harry bực bội quay sang cảnh cáo Tom.
"Được rồi, anh sẽ chú ý." Tom nhàn nhã trên giường, cười tủm tỉm gật đầu, nhưng mức độ đáng tin trong giọng nói thì lại bằng số âm.
Phớt lờ Tom, Harry vội vàng đi vào nhà tắm đánh răng chải đầu chuẩn bị đi làm.
"Khi nào về?" Dựa vào cánh cửa phòng tắm, Riddle thuận miệng hỏi.
"Hôm nay ở trường có kì thi, sợ là tối em mới về nhà được."
"Hôm nay anh không có cuộc họp nên có thể về sớm nấu bữa tối, em cố gắng về sớm chút nhé."
"Em biết rồi."
Harry tính ăn sáng cùng Tom nhưng khi nhìn thấy thời gian đã không còn sớm, cậu chỉ có thể quơ đại miếng bánh mì bơ nướng trên đĩa để lại Riddle ngồi trên bàn cười bất đắc dĩ. Xem ra lần này hắn lại phải dọn bàn nữa rồi.
Thuần thục dọn chén đĩa dơ bỏ vào bồn, tỉ mỉ lau sạch bàn và rửa chén, lúc này ai còn có thể tin người này đã từng là Chúa tể Hắc ám tàn bạo, là ác mộng kinh hoàng của cả thế giới phù thuỷ trước đây- Lord Voldemort.
Riddle chưa từng nghĩ mình sẽ có lúc như thế này, giấc mơ của hắn đã từng là cả thế giới nhưng bây giờ thứ hắn muốn duy nhất chỉ là Harry.
Có lẽ có người sẽ nói Riddle rất ngu ngốc, dễ dàng từ bỏ mọi quyền lực trên tay mình như thế chỉ để được sống cùng với đứa trẻ này, trải qua những ngày tháng bình yên và êm ả. Nhưng với Riddle, hắn cảm thấy thật sự vô cùng đáng giá, trước kia hắn có được rất nhiều thứ nhưng luôn thấy cô đơn và trống rỗng. Còn bây giờ hắn đã tìm được bảo vật quý giá nhất, người yêu nhỏ bé của hắn Harry Potter.
Dọn dẹp sạch sẽ, Riddle cũng bắt đầu chuẩn bị đi làm.
Hiện tại Riddle đang làm việc ở trong Bộ Phép Thuật- nơi hắn từng chán ghét và căm thù nhất. Cái danh học sinh thiên tài của Hogwarts năm ấy hoàn toàn không phải là hư danh, vì thế khi từ phe hắc ám chuyển sang phe sáng (chẳng qua do hắn không muốn Harry khó xử thôi), hắn hoàn toàn được tất cả thành viên trong Hội đồng Phép thuật đồng ý để hắn làm việc ở đây. Và cách đây một năm trước, hắn cũng đã thành công leo lên vị trí Bộ trưởng Bộ Phép Thuật.
Và Harry, vị anh hùng- Cứu thế chủ của thế giới phù thuỷ năm ấy giờ cũng đã trở thành giáo sư dạy bộ môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám trẻ tuổi nhất Hogwarts, tiếp tục làm những việc cậu yêu thích.
"Chào Bộ trưởng."
"Xin chào."
Mỉm cười lịch sự với lời chào của các nhân viên trong bộ, hiện tại Riddle trong mắt họ chính là bộ dáng của một nhà lãnh đạo tốt và tài giỏi do đó ngày nay cũng ít ai quan tâm đến quá khứ của hắn ra sao nữa. Nhưng đương nhiên là cũng phải trải qua một thời gian chứng minh khá dài mới được như thế.
Ngày đó khi Riddle muốn đàm phán hoà bình, mọi người đã không một ai tin tưởng và muốn giết hắn trừ hậu hoạn nhưng may thay ở đó đã có Harry và Albus ngăn cản. Nếu không hắn chắc chắn đã giết sạch đám người kia rồi.
Dần dần tiếp xúc, thay đổi cho đến lúc này hắn đã hoàn toàn tạo được niềm tin với mọi người.
Vào lúc Harry đứng lên che chắn mình trước toàn thể Hội Phượng Hoàng hắn không khỏi cảm thấy hạnh phúc.
"Nếu mọi người muốn giết anh ấy, thì hãy giết tôi trước đi!"
Riddle nở nụ cười ấm áp, bây giờ đối với hắn Harry chính là tất cả, là ánh mặt trời nhỏ mà hắn muốn bảo vệ nhất, là người hắn muốn yêu thương suốt đời.
Thế giới này đã sớm không còn Voldemort tàn bạo đuổi giết Harry Potter. Mà hiện tại chỉ còn một Tom Riddle nguyện dùng cả đời cưng chiều cậu bé kia.
Tom thuần thục xử lí tài liệu chỉ khi thế giới phù thủy yên bình thì Harry của hắn mới vui vẻ và làm điều cậu thích. Vì để Harry hạnh phúc, hắn chỉ có thể tận lực thay cậu gánh vác trách nhiệm bảo vệ nơi này thôi.
Công việc hôm nay cực kì ít do đó chỉ tới buổi trưa Tom đã thuận lợi giải quyết hết mớ giấy hỗn độn trên bàn. Ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhanh chóng nhờ thư kí mua giúp mình hai phần ăn trưa rồi khởi hành đến Hogwarts.
"Giáo sư Potter xin hỏi..."
"Giáo sư..."
Từ phía xa, Tom đã nhìn thấy có rất nhiều học sinh vây quanh người yêu nhỏ của mình. Từng là Kẻ được chọn nổi danh hơn nữa còn thân thiện dễ mến, hắn không ngạc nhiên khi có rất nhiều học sinh ở đây yêu quý Harry.
Mắt thấy mặt trời đã lên đến đỉnh đầu mà học sinh thì vẫn không có dấu hiệu giảm bớt vì thế Tom chỉ có thể bước đến giải tán đám đông.
"Giáo sư Potter đã đến giờ cơm trưa rồi." Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Harry, Tom nhìn bọn nhỏ chớp đôi mắt đỏ sậm của mình rồi nhanh chóng kéo người kia chạy đi mất để lại mấy đứa nhóc ngẩn ngơ ở dãy hành lang.
"Người vừa rồi đẹp trai dã man luôn!" Một nữ sinh hồi phục tinh thần không khỏi ôm mặt cảm thán một câu.
"Hình như là Bộ trưởng Bộ Phép Thuật?"
"Hoá ra là ngài ấy, nghe nói ngài ấy với giáo sư Potter là người yêu đúng không?"
"Dựa theo cảnh tượng này thì chắc chắn là sự thật rồi."
"Bọn họ xứng đôi quá đi mất!"
Tiếng nói chuyện ồn ào cứ thế dần nhỏ rồi biến mất. Harry nhìn người đàn ông phía trước không khỏi cười khổ, xem ra ngày mai lại có tin đồn nữa cho xem.
"Sao anh lại đến đây?"
"Như thế nào? Không chào đón anh?" Tom dừng chân quay lại, tức giận nhìn Harry. Chỉ khi đối mặt với người này, hắn mới để lộ ra bản tính trẻ con như thế.
"Không có..." Harry đỏ mặt trả lời, có thể thấy người yêu đến ăn trưa với mình cậu cực kì vui vẻ.
Dẫn Harry đến khu vườn sau trường, Tom chậm rãi lấy hai hộp đồ ăn trưa ra. Harry nhìn gương mặt của Tom bật cười hạnh phúc, có lẽ kiếp trước cậu sống rất tốt nên kiếp này mới lấy được ông chồng đáng yêu đẹp trai thế này.
"Tom, anh có hối hận không?" Harry đột ngột hỏi một câu.
Người này vốn không nên bị trói buộc ở đây, hắn là người đứng đầu, là kẻ quyền lực trên ngàn người nhưng bây giờ hắn lại chấp nhận thu hết mọi gai nhọn, sống một cuộc sống bình dị với cậu, .
"Đương nhiên là có." Tom không do dự trả lời.
"Thật sao?" Harry có chút thất vọng, cúi đầu rũ mắt buồn bã.
"Nhưng mà..." Tom nắm lấy tay Harry khẽ đặt một nụ hôn xuống "Mỗi khi nhìn thấy em, anh lại thấy mọi hy sinh lúc trước đều đáng giá."
Gương mặt Harry lập tức đỏ bừng như tôm luộc, dù đã sống lâu năm với nhau nhưng cậu vẫn dễ xấu hổ bởi mấy câu sến súa của người nọ.
"Ừm Harry cũng nên thổ lộ với anh đi chứ nhỉ?"
"Không...không cần!" Harry ngại ngùng từ chối.
"Vậy thôi." Tom vẫn cười nhưng đáy mắt không che dấu được sự thất vọng. Harry cố gắng né tránh tầm mắt người yêu nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể giơ cờ trắng đầu hàng, lí nhí nói.
"Em yêu anh, Tom."
"Em nói gì thế? Anh nghe không rõ?" Tom nhướn mày giả bộ tai điếc ngu ngơ.
"Em nói em yêu anh tên khốn này!" Harry hét một tiếng rồi lấy tay che mặt, hai vành tai đỏ bừng cả lên.
"Anh cũng thế, cục cưng." Tom hạnh phúc ôm chặt cậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Cho dù biết rõ tâm ý của Harry nhưng thỉnh thoảng hắn vẫn muốn cậu thổ lộ đôi chút để hắn có thể yên tâm rằng mình không hề đơn phương. Harry đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ của Tom, bàn tay cậu dịu dàng vòng qua ôm chặt lấy hắn.
Đã từng trải qua muôn vàn đau thương, hiện tại cuối cùng anh cũng có thể nắm tay em đi đến thiên trường địa cửu.
*14.06.18*
Lời của Mei: Mọi người không nhìn nhầm đâu, là năm 2018 đó. Trước đây mình có đăng trên wordpress của team, nhưng vì vài lí do nên giờ mình chuyển về ngôi nhà nhỏ này. Chúc mọi người đọc vui vẻ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com