Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1.5


10.
Khi Nghiêm Hạo Tường nhận được tin Hạ Tuấn Lâm nhập viện, đã là nửa tháng sau đêm hội âm nhạc. Trong nửa tháng này, nhân khí của Hạ Tuấn Lâm tăng lên rất cao, đồng thời cũng có rất nhiều trang truyền thông nhắm vào con cá lọt lưới này.

Một số lượng lớn tin mật bị đào ra, tất cả đều liên quan đến thuốc mà Hạ Tuấn Lâm luôn mang theo người, có suy đoán tệ hơn là Hạ Tuấn Lâm đang hút loại thuốc trái pháp luật.

Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà*, là một người tự xưng là bạn học cùng cấp ba với Hạ Tuấn Lâm. Người đó đăng một bài rất dài, các trang mạng cắt bớt, nắm được trọng điểm.

(*压死骆驼的最后一根稻草: giống như câu ‘giọt nước tràn ly’, chỉ sự việc đi đến đỉnh điểm giới hạn, thêm bất kỳ một tác động nào đó sẽ sụp đổ.)

'Hạ Tuấn Lâm khi còn nhỏ suýt thì bị cưỡng bức, đã từng có xu hướng muốn tự sát.'

'Loại hình tính cách tự cô lập chính mình, có bệnh trầm cảm nặng.'

Lộ ra cùng sự việc đó, chính là bức ảnh tối hôm đó, Hạ Tuấn Lâm và Nghiêm Hạo Tường vào cùng một căn phòng.

Rất rõ ràng, lý do tại sao một nghệ sĩ không mấy nổi tiếng lại có bao nhiêu thông cáo không phù hợp với danh tiếng như vậy.

Đáp án dù không nói thì trong lòng ai cũng hiểu.

Khi Nghiêm Hạo Tường đến bệnh viện, phòng bệnh đã bị vây chặt đến mức nước chảy không lọt. Những ống kính ngắn dài giống như một con quái vật muốn ăn tươi nuốt sống người khác, chỉ cần Hạ Tuấn Lâm mở cửa, nó sẽ ập tới cắn nát cậu.

Cuối cùng Nghiêm Hạo Tường phải sử dụng thế lực của mình, chuyển Hạ Tuấn Lâm đến một phòng bệnh đơn, bên ngoài có người của Nghiêm thị canh giữ khiến cho không một kẻ nào dám đến gần.

Cả người Hạ Tuấn Lâm co lại trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch, cổ tay quấn gạc đã có thêm vài vết thương mới.

Nghiêm Hạo Tường mím môi, trái tim như bị thứ gì lôi kéo, đau âm ỉ.

Nghiêm Hạo Tường nghiêng người vuốt ve khuôn mặt cậu, rất lâu rồi anh không nhìn thấy Hạ Tuấn Lâm, không nghĩ rằng người này lại gầy đến mức này.

Hạ Tuấn Lâm không ngủ, cảm nhận được hơi thở quen thuộc, cuối cùng giọt nước mắt từ đuôi mắt lăn xuống.

Mệt, cậu quá mệt mỏi rồi.

“Hạ Nhi.”

“Thực ra, anh biết em còn sớm hơn những gì em tưởng tượng.”

Nghiêm Hạo Tường biết Hạ Tuấn Lâm không ngủ, anh ngồi ở một bên, sờ nắn bàn tay cậu, ngón tay lướt qua những đường chỉ tay trong lòng bàn tay cậu, không bỏ qua một đường nào.

“Từ khi còn nhỏ chúng ta đã từng gặp nhau, khi đó em vẫn rất vui vẻ hoạt bát, anh rất thích người anh trai là em.”

“Nhưng em lại không nhớ anh, anh chính là bé trai mà em đã từng cứu, khi đó anh bị người khác bắt nạt, có thể là do anh quá đẹp trai nên bọn họ mới ghen tức nhỉ.” Nghiêm Hạo Tường nói mãi nói mãi, khoé miệng nhếch lên. Nhưng nếu như Hạ Tuấn Lâm mở mắt ra nhìn anh, cậu sẽ phát hiện khoé mắt anh đang đỏ lắm.

“Bọn họ cô lập anh, nhưng em không như vậy, em còn chia kẹo cho anh.”

“Hạ Nhi, chúng ta rất lâu rồi không gặp nhau, nhưng anh vẫn dựa vào trí nhớ của chính mình đi tìm em, bây giờ anh có thể lo cho em, có thể làm anh trai của người khác rồi.”

“Nhưng em lại không ăn kẹo nữa.”

Em không ăn kẹo nữa, mỗi ngày ở cùng với em là những viên thuốc rất đắng, rất đắng.

Nhưng khi còn nhỏ em từng nói với anh, nếu không có kẹo, thế giới này chẳng còn gì thú vị nữa.

Nghiêm Hạo Tường đau lòng hôn nhẹ lên cổ tay cậu, nước mắt làm ướt lớp ngoài băng gạc.

Nhưng rốt cuộc em đã làm thế nào để kiên trì bao nhiêu năm như vậy chứ

“Hạ Nhi, bọn họ vì rất nhiều nguyên nhân của thế giới bên ngoài mà đến, còn anh, vì yêu em mà đến.”

Rốt cuộc Nghiêm Hạo Tường cũng không chịu được, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Trong phòng rất yên tĩnh, âm thanh truyền đến tai Hạ Tuấn Lâm, cậu cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt lại.

“Anh thích nghe em hát, bởi vì khi hát em sẽ thả lỏng bản thân, em sẽ gỡ xuống lớp vỏ bọc cứng rắn ấy.”

“Anh muốn tốt cho em, thế nhưng anh lại vụng tay vụng chân, giống như lúc nhỏ vậy, chữa tốt thành xấu.”

Hạ Tuấn Lâm nhớ lại rồi, ký ức được đánh thức. Khi còn nhỏ đúng là có một đứa trẻ luôn đi theo cậu, đi đến đâu cũng dính lấy, rõ ràng rất cao ngạo, nhưng lại chỉ cao ngạo cho cậu nhìn.

Khuôn mặt của đứa trẻ đó hợp lại với khuôn mặt của Nghiêm Hạo Tường.

Hạ Tuấn Lâm mở mắt nhìn người trước mặt. Nghiêm Hạo Tường rõ ràng là một người cường thế, là một người xứ biến bất kinh* trong giới thương nghiệp, lúc này ở trước mặt cậu cúi đầu lộ ra xoáy tóc mềm mại, giống như một đứa em trai cần được an ủi vậy.

(* xứ biến bất kinh: nói về một người trong bất kỳ hoàn cảnh nào dù có thay đổi lớn đến đâu cũng không lo lắng, khinh suất.)






11.
Hạ Tuấn Lâm không hiểu tại sao bản thân lại làm như vậy, nhưng cậu thực sự đưa tay lên vuốt vuốt xoáy tóc của anh, Nghiêm Hạo Tường ngẩng đầu, đôi mắt ươn ướt nhìn thẳng vào cậu. Hạ Tuấn Lâm khó khăn lộ ra một nụ cười.

Cho dù nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.

“Cảm ơn anh.”

Giọng Hạ Tuấn Lâm có chút khàn, có lẽ là vì lúc trước đã khóc quá nhiều. cảm xúc của cậu u ám nhiều năm, phần lớn đều là tiêu cực, còn những chuyện vui vẻ, nó cách cậu rất xa.

Bắt đầu từ rào cản không thể vượt qua đó.

Cậu cho rằng bản thân đã giấu rất kỹ, nhưng cuối cùng vẫn bị rào cản đó làm ngã một cú đau đớn.

“Tôi là một người có cảm xúc tiêu cực rất mạnh, anh trai trước đây thích cho anh kẹo, đã không còn nữa rồi.”

Hạ Tuấn Lâm muốn thử an ủi anh, kết quả lại nói ra một câu không hay lắm. Nhưng Nghiêm Hạo Tường lại lắc đầu, nắm lấy tay cậu.

“Không, em rất tốt, em là người tốt nhất, em đừng chết, anh khó khăn lắm mới khiến em nhớ lại anh. Hạ Tuấn Lâm, bất kể em cảm ơn anh hay từ chối anh cũng được,”

“Hát cho anh nghe đi, đừng nghĩ về những thứ khác.”

Hạ Tuấn Lâm lắc đầu, nước mắt rơi xuống nơi khoé mắt, nhưng cũng không muốn để ý.

Cậu chỉ muốn đem một Hạ Tuấn Lâm tốt nhất lưu lại trong ký ức của Nghiêm Hạo Tường.

Hạ Tuấn Lâm của hiện tại, khắp người đều là vết thương, bị bóng tối nuốt trọn.

“Tôi không hát được nữa, cũng không còn kẹo nữa rồi.”






12. 
Qua hồi lâu, Nghiêm Hạo Tường bỗng ôm chặt lấy cậu. Hạ Tuấn Lâm trở tay không kịp bị anh ôm vào lòng, cậu nghe thấy anh sợ hãi, run rẩy nói

“Anh có kẹo, anh có rất nhiều kẹo, em đừng đi mà, đừng bỏ rơi anh.”

Hạ Tuấn Lâm nghĩ, rốt cuộc cậu có điểm gì tốt, rõ ràng bản thân không có gì cả, không biết gì hết, cả người đều là tiêu cực, thậm chí có thể sẽ làm ảnh hưởng đến người khác.

Sao Nghiêm Hạo Tường lại yêu cậu nồng nhiệt đến vậy.

Nghiêm Hạo Tường lắc đầu, “Người anh yêu không phải là người cho anh những viên kẹo, người anh yêu là Hạ Tuấn Lâm.”

Bất kể là trước đây, hay là hiện tại; bất kể là Hạ Tuấn Lâm thích cười, hay là Hạ Tuấn Lâm lúc buồn bã anh đều chấp nhận.

Anh yêu, yêu đến tận xương tuỷ chỉ là Hạ Tuấn Lâm mà thôi.

Nghiêm Hạo Tường hôn lên môi cậu, môi Hạ Tuấn Lâm không giống môi của nữ chính được miêu tả trong tiểu thuyết mềm mại ngọt ngào, thậm chí bởi vì thiếu nước một thời gian dài nên hơi khô. Nhưng Nghiêm Hạo Tường vẫn rất thâm tình, rất mãnh liệt.

Lần này, đổi lại để anh cứu em.

Lần này, gió lạnh không thổi tới em được nữa.

30/09/2021 HOÀN
Mong mỗi người chúng ta đều có người cùng mình vượt qua 'rào cản không thể vượt qua'
Cám ơn các bạn đã đọc❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com