Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 14

Vương - mê tín - Nhất Bác kiên quyết giấu thật kín chuyện mang thai, bị Tiêu Chiến cả ngày trêu là đồ cổ hủ lạc hậu, ngoại trừ cha mẹ, người ngoài không một ai biết chuyện, kể cả thư ký, trợ lý hay bạn bè thân thích khác.

Cơm trưa cũng không cho Tiêu Chiến mang đến Vương thị nữa, mặc dù Tiêu Chiến nói mãi rằng anh không có phản ứng nôn nghén gì, chỉ ngủ không sâu như trước. Đồng hồ điểm mười một rưỡi trưa, tiểu Vương tổng đúng giờ tan ca, mang theo món ăn được quán đồ Quảng Đông chuẩn bị tỉ mỉ đi tìm vợ.

"Lão Vương à, tôi thấy Nhất Bác nhà ông tâm vẫn không đủ tịnh, tôi nghe nói hai tháng nay trưa nào cũng về sớm, hôm nay mới họp được một nửa đã bỏ đi rồi." Cổ đông ở Vương thị trên đường về văn phòng gặp được bố của Vương Nhất Bác, bèn nói qua nói lại một chút.

"Ha ha." Lão Vương tổng cười trừ, cũng chẳng để ý lời nói của cổ đông, chỉ quay qua hỏi thư ký: "Hạng mục đường Ngu Thành tình hình ra sao rồi?"

Cổ đông nghe lão Vương tổng nói vậy, muốn thêm vào một câu giải thích rằng, dự án đường Ngu Thành này là con trai ông phụ trách, tiến triển gì hay không thì không biết, nhưng con trai ông hôm qua đưa quản lí ngân hàng đi uống rượu bị cục phòng chống mại dâm đến tận nơi tra xét, gây sức ép đến lờ mờ sáng mới được về nhà.

"Ha ha ha." Cổ đông đem những lời định nói nuốt hết vào trong bụng, nhìn vẻ mặt đắc ý của lão Vương tổng nặn ra một nụ cười: "Nhất Bác nhà chúng ta kết hôn được ba năm rồi vẫn còn ân ái như vậy, mừng cho ông và chị dâu, ha ha ha."

Ở bên này, Vương Nhất Bác về sớm cũng không biết người khác đang bàn tán cậu với bố Vương, vui tươi hớn hở mang thức ăn đi tìm vợ, kết quả vừa đẩy cửa phòng làm việc của Tiêu Chiến liền thấy anh ngủ quên trên sofa.

"Bảo bảo. . ." Vương Nhất Bác nhẹ chân nhẹ tay đặt đồ ăn xuống, ghé đến sofa nâng anh dậy để anh tựa vào người mình, "Bảo bảo, dậy ăn cơm thôi."

"Ưm. . ." Tiêu Chiến cọ cọ vào ngực Vương Nhất Bác, không mở nổi mắt, "Buồn ngủ. . ."

"Ăn xong chúng ta về nhà ngủ tiếp được chưa nào?" Vương Nhất Bác hôn nhẹ lên thái dương Tiêu Chiến, cậu đã nhắc anh phải nghỉ việc ở nhà an dưỡng, vẫn chạy đến phòng làm việc là sao?

Tiêu Chiến không nghe lời cậu, mà cậu cũng hiểu, mỗi một bản thiết kế anh tự tay làm đều có thể trở thành tác phẩm tiêu biểu của chính anh, còn có thể tranh được giải thưởng, anh và đoàn đội gần hai năm cùng nhau cố gắng từng bước mới được như ngày hôm nay. Vương Nhất Bác biết cậu không còn cách nào khác, đành phải tự mình bận rộn bù vào cho anh.

"Không được." Tiêu Chiến lắc đầu, ngồi dậy vỗ vỗ mặt để thanh tỉnh hơn chút, ngáp dài một cái đứng lên xoay thắt lưng, "Buổi chiều còn phải sửa lại bản phác thảo, hoàn thành xong mới về nhà."

Vương Nhất Bác cười híp mắt xoa lên bụng của Tiêu Chiến, lẩm bẩm tự nói một mình: "Hình như là lớn hơn rồi."

"Làm sao có thể? Vừa mới được ba tháng thôi mà." Tiêu Chiến lắc đầu, bước đến bàn công tác xem trưa nay mình được ăn món gì.

"Chăn nhỏ em mua cho anh đâu? Ngủ lại không chịu đắp chăn thế?" Vương Nhất Bác nhìn sofa, mãi mới nhớ là thiếu cái gì.

"Đang để trên ghế." Tiêu Chiến chỉ ra bàn của mình, "Điều hòa lắp khá cao, sofa cũng không ở đầu gió."

"Không được, lần sau dù thế nào cũng phải che cái bụng lại." Vương Nhất Bác nghiêm giọng nói, "Anh hiện tại ngàn vạn lần không thể bị cảm mạo, lại khó chịu thì biết làm sao."

"Biết rồi bác quản gia." Tiêu Chiến bất đắc dĩ gật gật đầu, vội vàng chuyển đề tài, "Hôm nay không có cháo à? Anh muốn ăn cháo."

"Có, hôm qua anh nói muốn ăn nên em đặt rồi." Đề tài được chuyển đổi thành công, nhìn hộp đóng gói ở bên cạnh Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến liền nhẹ nhàng mở ra.

Thời điểm bé con trong bụng vừa tròn bốn tháng, ba ba của nhóc rốt cuộc đem tin tức đi chiêu cáo thiên hạ, bố mẹ hai bên đón chờ sinh mệnh sắp trào đời, tâm tình vô cùng vui vẻ, Vương Nhất Bác vừa gật đầu một cái, ngày hôm sau đã cùng đôi vợ chồng son mở tiệc chiêu đãi khách khứa.

"Đang yên lành mời khách đến làm gì?" Tiêu Chiến có vẻ không thích thú lắm, nhìn anh trai đang cầm thiệp trên tay, bĩu môi.

"Nhà chúng ta từ khi có em đến nay không được đón thành viên mới, đến Kiên Quả cũng đem đi triệt sản rồi, em nói bố mẹ nhiệt huyết như vậy không phải vì hạt đậu vàng sắp ra đời của em à?" Tiêu Tiên cười cười cầm đống đồ ăn vặt của em trai ăn lúc mang thai, ngồi lên sofa.

Tiêu Tiên chậm rãi nhấp nháp mấy miếng đồ ăn vặt của em mình, lại nhân tiện thông suốt tư tưởng cho Tiêu Chiến, biết được đống đồ ăn bổ dưỡng này đều là do Vương Nhất Bác lật tung trời nam đất bắc mang về để bồi bổ sức khỏe cho Tiêu Chiến, chép miệng ăn giấm với anh: "Quả nhiên em hiện tại là bảo bối quý giá nhất trên đời."

Bữa tối hai họ Vương Tiêu cùng nhau ăn ở nhà bố mẹ Vương Nhất Bác. Hạt đậu vàng bốn tháng tuổi sau khi được Vương Nhất Bác đón về, mẹ Vương rảnh rỗi lâu ngày rốt cuộc cũng tìm được đất cho mình dụng võ, ngày ngày đều vui vui vẻ vẻ chuẩn bị món ăn dinh dưỡng cho Tiêu Chiến.

Nhà họ Vương cách phòng làm việc của Tiêu Chiến rất gần, này chính là lí do Vương Nhất Bác đưa anh về nhà, bên nhà họ Tiêu từ trước đến nay đều rất hiền hòa, dưỡng thai ở nơi nào cũng đều giống nhau, quan trọng vẫn là để Tiêu Chiến có thể ngủ nhiều hơn một chút.

"Tên của bé cưng các con đã nghĩ ra chưa?" Lúc ăn cơm chiều, mẹ Tiêu mang hành lý đến giao cho bảo mẫu, kéo Tiêu Chiến ra một chỗ hỏi, bà tính đến nhà họ Vương ở một thời gian, dễ bề chăm sóc cho con trai cưng của mình.

"Chưa đâu mẹ, còn đang suy nghĩ." Vương Nhất Bác rửa sạch nho cho Tiêu Chiến, từ phòng bếp đi ra nói.

"Thực ra. . ." Tiêu Chiến nhếch miệng, nhìn hai nhà bố mẹ đang đứng vây quanh mình, "Thực ra, con đã nghĩ ra rồi."

"Thật sao? Anh nghĩ ra rồi thật sao? Gọi là gì?" Vương Nhất Bác nhất thời kích động, cậu không đặt nổi tên, chọn từ trong sách ra không một ngàn cũng đến tám trăm, lại không vừa lòng cái tên nào hết.

"Nhũ danh đặt là Bo Bảo, bé cưng của Nhất Bác, ha ha ha ha." Tiêu Chiến tự nói tự cười, anh còn nhớ rõ trước anh từng nói qua, Vương Nhất Bác nhìn rất giống quả dứa.

"Rất hay." Vương Nhất Bác cười ha hả gật đầu, "Hải miên bảo bảo cũng giống quả dứa, sau hai chúng ta sẽ bảo vệ con."

Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác không có ý kiến, mở miệng nói với bốn vị phụ huynh: "Tên chính con muốn để cho bố mẹ đặt, chúng con đặt biệt danh cho nhóc là được rồi."

Bố mẹ không nghĩ tới mình có thể đặt tên cho cháu nội cháu ngoại, vốn bọn họ cũng biết ý, chỉ cần vợ chồng hai đứa đặt tên gì, bọn họ sẽ theo tên đó.

Nhưng không ngờ, được đặt tên cho cháu lại khiến bọn họ phấn khởi như vậy.

Đôi vợ chồng ngọt ngào ngồi trên sofa đút nho cho nhau ăn, anh một miếng em một miếng, Tiêu Tiên đến cọ cơm đứng cách đó không xa, ê răng một trận.

--------------------
Tác giả:
Chương tiếp theo Bo Bảo sẽ xuất hiện rồi ~~ giải thích một chút, gọi nhóc là Bo Bảo, tên do daddy đặt, có nghĩa là bé cưng của Nhất Bác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com