Chương 9
Công việc ở xưởng xe cũng không tệ, Lưu Diệu Văn làm việc vừa chịu khó vừa nghiêm túc, tháng lương đầu tiên, ông chủ còn cho Lưu Diệu Văn thêm 300 tệ, Lưu Diệu Văn đem 300 tệ ấy nhét cho Tống Á Hiên.
"Anh cho em tiền làm gì, ở trường em cũng không có tiêu xài gì."
"Tiền ăn vặt, muốn mua gì thì mua."
Cây bút Tống Á Hiên đang viết trên tay khựng lại, "Có thể mua nụ hôn của Văn ca không?"
Tống Á Hiên nói xong liền che mặt lại, cậu xoa xoa hai bên cánh tay, thật sự không nghĩ bản thân có thể nói mấy lời sến súa như thế này, kết quả Lưu Diệu Văn lại cho là thật, anh giữ cằm Tống Á Hiên rồi hôn cậu, "Đối với Hiên nhi mà nói, thì nụ hôn của Văn ca là miễn phí."
Tống Á Hiên được Lưu Diệu Văn ôm vào lòng, cậu nắm ngón tay của Lưu Diệu Văn, tùy tiện hỏi, "Vậy người khác thì sao?"
"Người khác hả...." Lưu Diệu Văn cố tình kéo dài ngữ khí chọc Tống Á Hiên, quả nhiên người đang nắm ngón tay của anh không động đậy nữa, ngước đầu giương đôi mắt cún con trừng anh.
Lưu Diệu Văn mỉm cười chân thành, "Nụ hôn chỉ thuộc về Hiên nhi."
Ngón tay cái của Tống Á Hiên xoa đôi môi Lưu Diệu Văn, "Đúng vậy, nụ hôn chỉ thuộc về em." Cậu lại đặt lòng bàn tay lên trái tim Lưu Diệu Văn, nói một câu, "Lưu Diệu Văn cũng chỉ thuộc về em."
------------
Học kỳ đầu tiên của lớp 12 khai giảng, Tống Á Hiên thân là học sinh đại diện đứng dưới quốc kỳ phát biểu, trong tay cậu cầm tờ diễn thuyết, nhướng mày nhìn một loạt học sinh Nhất Trung ăn mặc chỉnh tề, bắt đầu diễn thuyết, vừa tự tin vừa bình tĩnh.
"Kính thưa ban lãnh đạo, thầy cô và các bạn học sinh thân mến, chào buổi sáng mọi người..."
Mùa thu năm nay đàn chim yến lại bay về phương Nam, cây ngô đồng* sinh trưởng khắp con đường đại lộ, gió tây thổi đến tạo thành tiếng xào xạc.
*Ngô đồng: không phải cây bắp đâu nha =)))
"Em là Tống Á Hiên lớp 4 năm 3, hôm nay em đem đến cho mọi người bài phát biểu dưới quốc kỳ, chủ đề bài phát biểu của em là: Nguyện thanh xuân không để lại hối tiếc."
Bên dưới rất yên lặng, giọng của Tống Á Hiên từ trạm phát thanh truyền đến, ánh mặt trời đầu thu vẫn cay mắt như thế, Tống Á Hiên không nhanh không chậm lật từng trang, "Hi vọng chúng ta có thể làm những gì chúng ta muốn, tiếp tục tiến về phía trước."
Bài phát biểu kết thúc, bên dưới vang lên những tiếng vỗ tay, bản thảo trong tay của Tống Á Hiên rung ring theo cơn gió, mùa hạ đi rồi.
Bảng đen phía sau lớp 4 được lau đi, thay vào đó là con số đếm ngược trước kỳ thi cao khảo và nguyện vọng lý tưởng của học sinh.
Tống Á Hiên cao, chỗ viết cũng cao, nhưng rất khiêm tốn, ở một góc trên đỉnh, dùng phấn trắng viết: Cùng nhau đến Thượng Hải.
Cậu vừa viết xong bạn học liền hỏi cậu muốn cùng ai đi Thượng Hải, Tống Á Hiên chỉ nở nụ cười không nói gì.
Bầu không khí của năm 3 bỗng chốc khác hẳn, mỗi người đều vùi đầu vào học, đề cương và sách chồng lên nhau như một ngọn núi nhỏ, gương mặt của học sinh được ẩn giấu bên trong, trong đó còn ẩn giấu cả ước mơ của học sinh.
Một vòng ôn tập trôi qua rất nhanh, nền tảng của Tống Á Hiên rất vững, một vòng ôn tập đối với cậu mà nói cũng không có tác dụng gì quá lớn, thứ cậu cần giải quyết là câu hỏi cuối đề và những kiến thức nâng cao.
Tống Á Hiên không nhớ bản thân đã đọc qua bao nhiêu cuốn tài liệu trợ giảng của sinh viên hàng đầu, cậu chỉ biết cậu vẫn không ngừng bước đi, liên tục đi, không hề dừng lại.
Đêm khuya, bóng đèn trên bàn vụt tắt, cậu sững sỡ ngước đầu, Lưu Diệu Văn giúp cậu thay đèn, năm giờ lúc trời vừa hửng sáng, cậu cầm từ vựng tiếng Anh ra đọc thuộc, Lưu Diệu Văn lúc này đã chuẩn bị xong xuôi bữa sáng cho cậu.
Tống Á Hiên vẫn luôn cảm thấy nguyên nhân lớn nhất để cậu có thể không ngừng bước tiếp chính là có Lưu Diệu Văn ở cạnh bên.
Có Lưu Diệu Văn ở bên cạnh đối với Tống Á Hiên mà nói, nó giống như nguyện vọng mà cậu viết trên bảng đen, tuy cao cả như thế nhưng nó lại rất thầm lặng.
------------
"Trường của chúng ta mở lớp phụ đạo học sinh giỏi này, chỉ dành cho lớp chọn, mỗi lớp chỉ có hai bạn, thầy hi vọng em sẽ suy nghĩ một chút về chuyện này, em cũng biết tiếng Anh của em khá là yếu, trường tập hợp học sinh hàng đầu như các em lại với nhau, chính là gửi gắm hi vọng trên người các em."
"Á Hiên, em không thể so với các bạn trong lớp, phải so với người đứng đầu của những trường mạnh hơn."
"Chi phí cũng không mắc, ba môn học cũng chỉ 2000 tệ, thầy không nói quá đâu, em quay về suy nghĩ đi, đừng gấp gáp nói không cần."
Bản đồ địa lý vẫn luôn trải trên mặt hải lưu, Tống Á Hiên ngây người nhìn ảnh hải lưu, trước giờ cậu chưa từng ngây người khi tự học vào buổi tối, dù cho có mệt thì cũng sẽ tự vỗ nhẹ mặt mình rồi tiếp tục làm đề.
"Chi phí cũng không mắc, chỉ 2000 tệ." Câu nói này như đâm vào cột sống của Tống Á Hiên.
Xung quanh đại lục Nam Cực, đất liền nhỏ, mặt biển mênh mông, các vùng biển gần vĩ độ Nam 40° quanh năm bị ảnh hưởng bởi gió tây, hình thành vòng hải lưu Nam Cực.
Tống Á Hiên quét mắt qua một lượt, dùng bút đỏ đánh dấu lại những chỗ quan trọng, rồi đóng bản đồ lại.
Buổi tối, Tống Á Hiên ôn tập xong chính trị, nằm lên giường mới đem chuyện này nói với Lưu Diệu Văn, khi đó đã sắp mười hai giờ rồi, Lưu Diệu Văn rõ ràng là rất mệt, cảm giác giây tiếp theo là liền có vào giấc ngủ.
"Văn ca, anh có 2000 tệ không?"
Lưu Diệu Văn nhắm mắt, giọng điệu có chút lười biếng, "Sao thế, cần dùng tiền sao?"
"Trường học mở lớp bồi dưỡng, em cũng không biết làm gì, chủ nhiệm tìm em nói chuyện, kêu em đi, nói có ích, cần 2000 tệ." Tống Á Hiên nằm đối lưng với Lưu Diệu Văn, tay của Lưu Diệu Văn đặt trên chăn bông, ôm lấy eo Tống Á Hiên.
"Vậy thì đi a, có ích với em thì đi, chuyện tiền bạc giao cho anh là được rồi, khi nào cần?"
"Thống nhất nộp vào tuần sau."
"Được rồi, đến đó anh đưa tiền cho em." Lưu Diệu Văn nói xong vỗ nhẹ Tống Á Hiên, "Bảo bối ngoan, quay qua đây."
Tống Á Hiên nghe lời quay một vòng trong lòng của Lưu Diệu Văn, đối mặt với Lưu Diệu Văn, Lưu Diệu Văn đen rồi, cũng ốm hơn rất nhiều, cậu đưa tay sờ lông mày của Lưu Diệu Văn, "Tại sao anh lại đối xử với em tốt như vậy?"
Nếu như không có cậu, Lưu Diệu Văn có lẽ sẽ rất tiêu soái, uống rượu, chơi bóng rổ, bên cạnh còn có thể có không ít người theo đuổi.
"Nói tào lao gì đấy, em là người yêu của anh, anh không đối tốt với em thì đối tốt với ai?" Ngữ khí của Lưu Diệu Văn rất nghiêm túc, vốn dĩ vẫn luôn nhắm mắt bây giờ cũng mở mắt ra, ánh mắt sâu sắc, khắc ghi hình bóng của Tống Á Hiên vào trong.
"Em cảm thấy em liên lụy anh." Câu này Tống Á Hiên nói rất nhỏ.
Lưu Diệu Văn chậc một tiếng, vươn cánh tay dài của mình mở đèn của căn phòng, trong phòng phút chốc sáng lên, "Nào nào nào, đừng ngủ nữa, tối nay anh bắt buộc phải dạy dỗ em, cái đầu nhỏ của em suốt ngày cứ nghĩ cái gì thế hả?"
"Anh thấy em sáng hôm nào cũng học tiếng Anh, buổi tối thì học chính trị, cũng không dư thời gian rảnh, sao mà còn có thể nghĩ nhiều như vậy?"
"Tống Á Hiên, em không liên lụy anh, có thể vì em làm những việc này anh cực kỳ vui vẻ, em là người tốt nhất anh từng gặp, bởi vì em mới có Lưu Diệu Văn của bây giờ, một Lưu Diệu Văn có máu, có thịt, có nhà."
Tống Á Hiên cúi đầu, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn Lưu Diệu Văn, ánh mắt rất ủy khuất, Lưu Diệu Văn không thể chịu được Tống Á Hiên dùng ánh mắt này nhìn mình, lập tức ôm người vào trong lòng an ủi, "Em cứ cao khảo cho tốt, những chuyện khác giao lại cho anh."
"Lưu Diệu Văn, em nhất định sẽ trở thành Tống Á Hiên giỏi giang nhất."
"Ừm được, anh đợi."
------------
Kỳ thi thử thứ hai ở thành phố Trùng Khánh thuận theo mùa đông giá rét đến rồi, gần đây Tống Á Hiên có chút cảm nhẹ, vẫn luôn không ngừng ho, Lưu Diệu Văn mua thuốc cho cậu, Tống Á Hiên cũng không uống đúng giờ, cậu cảm thấy uống thuốc dễ buồn ngủ, vì thế nên cứ như vậy, chưa được mấy ngày thì cổ họng đã khàn rồi.
Lưu Diệu Văn không thể chịu được, sáng tối mỗi ngày đều nhìn Tống Á Hiên uống hết thuốc mới được, "Tiểu tổ tiên, em thật giống đứa trẻ hai tuổi."
Thế nhưng, bạn học Tống Á Hiên trên người mang theo bệnh bước vào kỳ thi, lại đột phá lịch sử, đứng thứ hai Nhất Trung, người thứ ba đạt thành tích tốt nhất thành phố Trùng Khánh.
Tống Á Hiên vui chết đi được, một bên vui vẻ một bên cảm khái bản thân quả nhiên thích hợp với những đề khó, chưa cảm khái được bao lâu, cơn ho kịch liệt lại không ngừng truyền đến, Tống Á Hiên cảm thấy bản thân như muốn ho hết nội tạng trong người ra.
Cậu uống hai ngày thuốc rồi, sao lại không có tác dụng có chứ, Tống Á Hiên không muốn quan tâm những thứ này, uống một ngụm nước ấm làm ấm cổ họng, rồi lại bắt đầu vùi đầu làm đề.
Quay về nhà Tống Á Hiên lấy giấy điểm được gấp gọn gàng ra cho Lưu Diệu Văn xem, Lưu Diệu Văn cũng mừng cho cậu, đêm hôm ấy đưa Tống Á Hiên đi ăn lẩu.
"Không sao, anh có tiền, bé ngốc."
Tống Á Hiên quấn một chiếc khăn cùng kiểu với Lưu Diệu Văn, mặc áo cùng màu, tay của Tống Á Hiên được Lưu Diệu Văn nắm bọc vào trong túi, mùa đông lạnh giá cuối tháng mười hai, hai bàn tay đan vào nhau vậy mà lại ra mồ hôi.
"Văn ca, còn 105 ngày nữa là em cao khảo rồi."
"Ừm, Hiên nhi nhẹ nhõm rồi." Lưu Diệu Văn đặt lá lách đã trụng chín vào bát của Tống Á Hiên
"Văn ca cũng nhẹ nhõm rồi."
Lưu Diệu Văn dừng lại một lát, nói đùa một câu, "Có Hiên nhi ở đây, Văn ca cả đời này cũng không thể nhẹ nhõm."
"Gì cơ! Em không ngoan sao?"
"Quỷ dính người." Lưu Diệu Văn cười Tống Á Hiên.
"Đó cũng là quỷ dính người của Lưu Diệu Văn, người khác còn không có kia kìa."
------------
Ngày lễ tuyên thệ 100 ngày của Nhất Trung được tiến hành sau kì thi thử của học kỳ hai, Tống Á Hiên vẫn như cũ đại diện học sinh tiến hành diễn thuyết.
Biểu ngữ cố gắng hết sức được treo đằng sau lớp học, bên trên là chữ ký của mỗi người, Tống Á Hiên vẫn như cũ viết tên mình trong một góc, bao gồm cả tên của Lưu Diệu Văn.
Người khác hỏi Tống Á Hiên, Lưu Diệu Văn là ai, là tên của người cậu thích sao, chưa từng nghe qua.
Tống Á Hiên không nhanh không chậm trả lời, "Là người nhà và động lực của tớ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com