Chương cuối
"Vương Nhất Bác, em bồi anh chết đi." Diệp Thành nhìn Tiêu Chiến đang hướng bọn họ tới gần, lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, cười một tiếng, "Diệp Thành, Tiêu Chiến anh ấy tới cứu tôi, lần trước anh ấy bỏ qua cho anh, lần này nói cái gì cũng sẽ không bỏ qua."
Hai người lúc này đều đã ở trên phi cơ, Tiêu Chiến mang hai đội ngũ lên núi, cũng đã nhìn thấy xa xa cái trực thăng kia, một khắc kia thấy Vương Nhất Bác bị Diệp Thành kéo lên phi cơ, trong lòng run lên một cái, "Nhất Bác !"
Diệp Thành sẽ không lái máy bay, vốn là có người điều khiển, kết quả bị Tiêu Chiến cản lại.
Diệp Thành nhìn Vương Nhất Bác "Vương Nhất Bác, cùng anh chết đi."
Vương Nhất Bác tỉnh táo nhìn Diệp Thành, "Anh muốn lái phi cơ tự sát?"
Diệp Thành đem Vương Nhất Bác ôm vào trong ngực, "Vương Nhất Bác , anh yêu em, anh thật yêu em, bây giờ chúng ta cùng chết, đời sau cùng chung một chỗ có được hay không?"
Tiêu Chiến ra lệnh tất cả mọi người dừng lại, anh nhìn Vương Nhất Bác bị Diệp Thành ôm lấy, nắm chặt quả đấm, " Diệp Thành! Ngươi không chạy được! Mau thả Nhất Bác, còn có thể lưu ngươi một cái mạng!"
Diệp Thành không để ý đến Tiêu Chiến, chẳng qua là một mực ôm Vương Nhất Bác, "Nhất Bác, Nhất Bác , cầu em, cùng anh chết có được hay không? Em bồi anh chết có được hay không?"
Vương Nhất Bác đột nhiên cười một tiếng, "Diệp Thành , anh thật quá buồn cười."
Diệp Thành sửng sốt một chút, sau đó trực tiếp đem Vương Nhất Bác đè ở dưới người, hung hãn hôn lên, Vương Nhất Bác khó khăn né tránh, "Diệp Thành ! anh như vậy sẽ để cho Tiêu Chiến càng muốn giết anh!"
Diệp Thành nhìn Vương Nhất Bác, nhíu mày một cái, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, vừa mới anh không phải cố ý, anh sai rồi, Nhất Bác , em không trách anh có được hay không? Anh chính là nhất thời xúc động, Nhất Bác, anh yêu em, anh yêu em, em tin tưởng anh có được hay không?"
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác bị Diệp Thành đè xuống hôn, ánh mắt tức giận đều đỏ lên, "Tất cả mọi người chuẩn bị, bắn chết Diệp Thành !"
"Rõ !"
Vương Nhất Bác tâm tình phức tạp nhìn Diệp Thành , "Qua không được bao lâu, Tiêu Chiến liền sẽ giết anh."
Diệp Thành đột nhiên cười, hắn tham lam vuốt ve mặt mũi Vương Nhất Bác "Không có chuyện gì, chúng ta cùng chết, " vừa nói, Diệp Thành đem Vương Nhất Bác ôm đến chỗ cạnh ghế lái, còn mình ngồi vào chỗ điều khiển, "Chúng ta cùng chết."
Tiêu Chiến nhìn hai người vừa tách ra, súng lập tức lên nòng, "Bắn!"
Phi đang chuẩn bị bay lên, đạn bắn vào trên cửa, tiếng vang to lớn.
" Ngừng!" Tiêu Chiến nhìn phi cơ bay cao, không dám nổ súng, sợ Vương Nhất Bác sẽ có sơ xuất.
Diệp Thành cánh tay bị trúng đạn, hắn nhìn về phía Vương Nhất Bác , cười một tiếng, "Không có sao, anh không đau, em không cần lo lắng."
Vương Nhất Bác cởi xuống áo khoác, cho hắn làm đơn giản băng bó, "Diệp Thành, tôi bồi anh cùng chết."
Diệp Thành sửng sốt một chút, hắn đột nhiên thay đổi phương hướng, khó khăn lắm đem phi cơ dừng ở đỉnh núi.
Vương Nhất Bác nhìn hắn, "Anh muốn làm gì? Không phải muốn cùng chết sao?"
Diệp Thành nhìn Vương Nhất Bác bên người, đột nhiên khóc, "Anh trong nháy mắt đột nhiên rất vui mừng em là cảnh sát, em biết tại sao không?"
Vương Nhất Bác lắc đầu.
Diệp Thành sờ sờ mặt Vương Nhất Bác, "Em nếu không phải cảnh sát, cũng chỉ có thể cùng anh chết, em là cảnh sát, sau này có thể sống khỏe mạnh, Tiêu Chiến yêu em như vậy, nhất định sẽ đối với em rất tốt, em tốt đẹp như vậy, đáng giá còn sống thật tốt."
Vương Nhất Bác nhìn Diệp Thành , đáy mắt hiện lên chua xót, "Diệp Thành"
Diệp Thành cười khoát tay một cái, "Em đi thôi, đi tìm Tiêu Chiến đi."
"Diệp Thành , tôi sẽ không khuyên anh tự thú,tôi biết anh tình nguyện chết cũng sẽ không đi tự thú, nhưng tôi thật hy vọng anh cũng có thể sống, tôi là thật rất cảm kích anh, thật."
Diệp Thành xoa xoa khóe mắt, "Có lời này của em, anh chết cũng không có gì luyến tiếc"
"Vương Nhất Bác !"
Tiêu Chiến thanh âm lần nữa truyền tới.
Vương Nhất Bác quay đầu nhìn một chút Tiêu Chiến, từ từ đứng lên, xuống phi cơ, sau đó nhìn Diệp Thành khởi động lại, từ từ bay lên, Vương Nhất Bác lòng tràn đầy chua xót nhìn cái trực thăng kia càng ngày càng xa, thẳng đến rơi xuống.
Vương Nhất Bác cảm giác trong lòng đau như bị khoét mất một miếng thịt, trơ mắt nhìn trực thăng rơi xuống nhưng không thể làm gì, cậu đứng tại chỗ, hô hấp dồn dập, tim cực kỳ đau.
Tiêu Chiến chạy tới trực tiếp ôm lấy Vương Nhất Bác , thở hổn hển, "Nhất Bác , em không có sao chứ?"
Vương Nhất Bác nhìn cái trực thăng kia, "Anh ta, chết."
Tiêu Chiến nhìn hướng kia, lại nhìn Vương Nhất Bác , trong lòng đột nhiên luống cuống, anh chỉ huy thuộc hạ đi kiểm tra tình huống, từ đầu đến cuối đều ở đây ôm Vương Nhất Bác .
Vương Nhất Bác một cái cũng không có nhìn anh.
Chẳng qua là ngơ ngác nhìn cái hướng kia.
Tiêu Chiến nâng lên mặt Vương Nhất Bác, "Nhất Bác ?"
Vương Nhất Bác tầm mắt từ từ tập trung, cho đến thấy rõ người trước mắt là Tiêu Chiến, "Anh ấy chết."
Vương Nhất Bác lập lại một lần.
Tiêu Chiến xoa xoa đầu Vương Nhất Bác,cố gắng để cho cậu bình tĩnh lại,
" Ừ, không sao, sau này anh sẽ luôn ở cạnh em, sẽ không để cho em lại bị thương."
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, lắc đầu một cái, tránh thoát Tiêu Chiến ôm ấp, "Anh ấy chết."
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác khóc, Vương Nhất Bác nắm quần áo trước ngực, khóc đến thất thanh.
Tiêu Chiến lòng chợt níu chặt một chút, anh không dám tiến lên nữa,chỉ thống khổ nhìn cậu.
Người chung quanh cũng tự giác rời đi.
Vương Nhất Bác không biết mình tại sao khóc, là bởi vì ban đầu Tiêu Chiến đột nhiên không cần cậu, hay là cuộc sống ba năm qua, hay là Diệp Thành chết...
Cậu không biết, nhưng là cậu đặc biệt khó chịu.
Cậu cự tuyệt tình yêu của Tiêu Chiến, cậu càng không biết tại sao.
Là đang trách Tiêu Chiến năm đó đối với mình như vậy sao? Nhưng đó không phải là Tiêu Chiến sai.
Nhưng cậu tại sao không muốn đối mặt Tiêu Chiến, tại sao vừa nhìn thấy Tiêu Chiến trong lòng liền rất là khó chịu.
Cậu rõ ràng, rất yêu, rất yêu Tiêu Chiến a!
"Vương Nhất Bác !" Tiêu Chiến hô to một tiếng, vội vàng đỡ lấy Vương Nhất Bác bị té xỉu.
"Bãi đá ngầm đã được khống chế, còn thuận tiện bắt được U Thần, nhiệm vụ lần này hoàn thành tốt đẹp !"
"Đó đều là nhờ Tiêu đội trưởng chỉ huy tốt."
"Đúng rồi, Tiêu Chiến đâu?"
"Vương Nhất Bác bây giờ đang ở bệnh viện,Tiêu đội trưởng một mực chiếu cố cậu ấy."
"Các ngươi tại sao không ai nói cho ta, ta còn tưởng rằng Tiêu Chiến đang xử lý công việc sau này đây! Mau dọn dẹp nhanh chút, chúng ta đi nhìn hai vị đại công thần!"
"Dạ !"
"Tiêu Chiến, anh không cần một mực trông nom em, em có thể tự mình ăn được." Vương Nhất Bác sắc mặt tái nhợt nhìn Tiêu Chiến nói.
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác , cười một tiếng, "Như vậy sao được, anh không yên tâm, em nhìn một chút anh mua những thứ này, có phù hợp khẩu vị không? Anh nhớ em thích ăn đồ ngọt nhất."
Vương Nhất Bác tay cầm cái muỗng sửng sốt một chút, cậu ngẩng đầu nhìn thẳng Tiêu Chiến, "Bây giờ đã không thích."
Tiêu Chiến nụ cười cứng lại, "Thật xin lỗi, anh, anh cho là em khẩu vị cùng trước kia giống nhau."
Vương Nhất Bác đem chén cháo ngọt kia đẩy qua một bên, "Tiêu Chiến, đã ba năm, em thay đổi rất nhiều."
Tiêu Chiến trong lòng lại bắt đầu luống cuống, "Cũng, trở nên không thích anh sao?"
Vương Nhất Bác sững sờ một chút, không lên tiếng.
Không thích Tiêu Chiến?
Dĩ nhiên không phải.
Nhưng bây giờ cậu không có cách nào tùy tiện tiếp nhận Tiêu Chiến, cậu cần yên lặng một chút.
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác không nói lời nào, lại càng luống cuống, "Nhất Bác ?"
Vương Nhất Bác thở dài, "Em muốn một người xuất ngoại, giải sầu một chút, trong thời gian ngắn, có thể sẽ không trở lại."
Tiêu Chiến trong lòng đau nhói, nhíu nhíu mày, cổ họng đột nhiên chua xót, cái gì cũng không nói ra khỏi miệng.
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, "Tiêu Chiến, chuyện ba năm trước cho tới bây giờ em cũng không có trách anh, đó không phải là lỗi của anh, anh không cần áy náy, được không?"
Tiêu Chiến cố gắng kéo ra nụ cười, gật đầu một cái, " Được, nghe em."
Vương Nhất Bác cũng cười cười.
Tiêu Chiến nhìn cậu, "Vậy, định khi nào thì đi?"
"Xế chiều hôm nay."
Tiêu Chiến nắm chặt bàn tay "Cái này, gấp như vậy sao?"
" Ừ."
" Được, "
"Chớ đến tiễn em."
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, hồi lâu trả lời: " Được."
*
Một năm sau:
"Không chịu được liền cút về, nơi này không cần đám oắt con vô dụng!"
" Tiêu đội trưởng, đây là vào chỗ luyện chết a! Đám này tân binh làm sao chịu đựng được?"
"Không nhịn được liền trở về ! Không có gì là không được."
Hai vị lính già đứng ở bên ngoài sân huấn luyện, nhìn cách đó không xa các tân binh đang đứng dưới đại mặt trời huấn luyện, ăn dưa hấu thảo luận nồng nhiệt.
"Đội trưởng! Tôi xin nghỉ ngơi, tôi có chút choáng váng đầu."
Tiêu Chiến người mặc quân trang, thân hình thon dài từ từ đi về phía tân binh kia, "Choáng váng đầu? Không cần nghỉ ngơi, trực tiếp về nhà đi!"
"Đội, đội trưởng?"
" Người đâu, đem hắn khiêng xuống cho ta!"
" Dạ, đội trưởng!"
Mọi người thấy trận này, trực tiếp không dám lên tiếng.
"Tiêu Chiến!"
Tiêu Chiến sửng sốt một chút, ai to gan dám gọi mình đại danh?
Anh theo thanh âm tìm kiếm, mới phát hiện người đó là Vương Nhất Bác .
Vương Nhất Bác mặc quần áo thường, đứng ở cách đó không xa, cười hướng Tiêu Chiến ngoắc ngoắc tay.
Tiêu Chiến cơ hồ không đợi kịp, trực tiếp chạy như điên.
Các tân binh nhìn vị kia nghiêm nghị dọa người Tiêu cảnh quan, sững sờ một chút, rối rít nhìn sang nhau.
"Người đó là ai a?"
"Không biết, bất quá thật đẹp trai."
Bên ngoài sân hai vị đang náo nhiệt: "Phi! Là Vương Nhất Bác !"
Tiêu Chiến trực tiếp đem Vương Nhất Bác ôm lấy, vòng mấy vòng mới dừng lại, anh đầy mắt là kinh ngạc vui mừng "Em, em trở lại!"
Vương Nhất Bác lau mồ hôi cho Tiêu Chiến, " Ừ, nghĩ muốn anh chịu không được, trở về."
Tiêu Chiến nhìn nụ cười Vương Nhất Bác, đột nhiên khóc, Vương Nhất Bác đau lòng nhìn Tiêu Chiến, thay anh xoa xoa lệ, "Thật xin lỗi, là em về hơi trễ."
Tân binh: "Mới vừa rồi ta không có hoa mắt chứ ? Vị đàn ông rất tuấn tú kia, là bạn trai huấn luyện viên ?"
"Đúng vậy, ngươi không có hoa mắt, huấn luyện viên thật giống như còn khóc."
"Đó là Vương Nhất Bác a! thần tượng của ta !"
"Vương Nhất Bác? nằm vùng bãi đá ngầm, Vương Nhất Bác, Vương cảnh quan?"
"Đúng vậy! Ta nhận ra anh ấy!"
"Phi, Phi ! Ta có thể xin chữ ký không?"
Vương Nhất Bác len lén cho Tiêu Chiến đeo lên chiếc nhẫn, "Tiêu cảnh sát, anh gả cho em đi!"
Tiêu Chiến ngạc nhiên nhìn Vương Nhất Bác , lại nhìn một chút chiếc nhẫn trên tay, là nhẫn cưới năm đó bọn họ định kết hôn, Tiêu Chiến càng khóc dữ dội hơn, "Anh cho là em không muốn anh nữa! Ô ô ô ô ô ô..."
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến khóc nước mắt nước mũi giàn giụa, có chút bất đắc dĩ thay anh lau, "Tiêu huấn luyện viên, anh nếu là khóc nữa, hình tượng của anh ở trước mặt tân binh coi như phá hủy."
Tiêu Chiến ôm lấy Vương Nhất Bác , nghẹn ngào nói: "Anh mặc kệ, có em là đủ rồi, người khác anh mặc kệ!"
Vương Nhất Bác cười cười giúp Tiêu Chiến thuận khí, " Anh, em vẫn luôn là của anh."
Mặc dù em thất vọng qua, trốn tránh qua, đau lòng qua, nhưng em vẫn luôn là của anh, cho tới bây giờ đều chưa từng thay đổi.
Tiêu Chiến ôm Vương Nhất Bác thật chặt, "Nhất Bác ,anh cũng luôn là của em, vĩnh viễn đều yêu ngươi, đời đời kiếp kiếp yêu em."
Chỉ cần em chịu, anh luôn là của em.
Vương Nhất Bác , anh yêu em.
Kết thúc ~
Ô ô.. hết rồi. Bộ truyện đầu tiên tại hạ edit còn nhiều thiếu sót, cảm ơn các thí chủ đã đón nhận. Tại hạ cũng tìm được chương 1, 2 rồi. Lúc nào trời xanh, mây tạnh phong thủy tốt sẽ đăng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com