Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Lưu Chương phát cho mỗi người một phi tiêu có đính lông vũ, đứng ở phía trước hai tay chống lên bàn hội nghị nói: "Tên đội đã có, vậy kế tiếp chính là bước quan trọng nhất, chọn đội trưởng!"

"Đội trưởng á, tôi đương nhiên chọn Tiểu Vũ rồi!" Lâm Mặc nhanh chóng đập tay lên bàn, đứng lên chém đinh chặt sắt nói.

"Lúc học đại học cậu ấy chính là trưởng ký túc của tôi, cậu ấy quản lý ký túc rất tốt, lúc ấy có một người bạn cùng phòng không thích sạch sẽ..."

Lưu Vũ thấy Lâm Mặc sắp đem quá khứ của mình quật lên, cậu nặng nề ho một tiếng mỉm cười ám chỉ: "Nói sơ qua là được rồi, không cần nhắc lại chuyện trước kia..."

Lâm Mặc lập tức phản ứng lại, buông tha đào lại chuyện thời đại học, tiếp tục nói: "Màn chơi trước ở trấn nhỏ, thời khắc cuối cùng là cậu ấy nhảy vào trong bụng đỉa lấy trái tim của nó, chúng ta mới có thể thành công giết chết con đỉa kia. Còn có màn gặp tang thi, cũng là cậu ấy thiết kế trận hỏa thiêu bầy tang thi."

Cuối cùng, Lâm Mặc giơ cao một tay phấn chấn nói: "Một mình tôi huyết thư, ủng hộ Tiểu Vũ làm đội trưởng!"

Sau khi Lâm Mặc nói xong, những người khác đều có ý vô tình nhìn phản ứng của Lưu Vũ, mà Lưu Vũ hôm nay trạng thái có vẻ không tập trung lắm, vẫn cúi đầu nhìn bàn, giống như thờ ơ với chuyện chọn đội trưởng này.

"Tôi cảm thấy Bá Viễn đạo trưởng càng thích hợp, ở màn chơi tang thi năng lực đặc thù của anh ấy thật sự làm tôi mở rộng tầm mắt. Tôi nghĩ sau này nếu có thế giới linh dị, anh ấy chắc chắn có năng lực dẫn đội chúng ta an toàn ra ngoài." Doãn Hạo Vũ khẽ xoa cằm mình, lý trí phân tích.

"Em lại chọn anh?" Bá Viễn vốn vẫn luôn giữ trạng thái xem kịch, nghe đến đây lặp tức phản ứng lại, nửa người trên một lần nữa ngồi thẳng dậy, có chút ngạc nhiên cười hỏi: "Không phải, anh không nghe lầm chứ? Còn nhớ trước đó em vẫn không vừa mắt anh mà?"

Doãn Hạo Vũ đẩy cặp kính gọng đen trên sống mũi cao thẳng, giải thích: "Đúng vậy, đó là bởi vì lúc trước em cho rằng anh là một kẻ lừa đảo giả thần giả quỷ, hiện tại em đã biết huyền học Trung Quốc các anh thật sự cường đại. Em muốn bái anh làm thầy, Bá Viễn đạo trưởng!"

Lúc Doãn Hạo Vũ nói những lời này lý trí lại bình tĩnh, phối hợp với biểu tình nghiêm túc đứng đắn của cậu, đột nhiên Bá Viễn cảm giác lưng mình có chút lạnh.

"Ai, chuyện này..."

Trương Gia Nguyên nhìn thoáng qua Châu Kha Vũ đang ở trạng thái thả hồn, cố ý cười giơ tay hét lên: "Vậy em đề cử Châu Kha Vũ!"

Châu Kha Vũ vừa mới bưng ly lên uống một ngụm nước, nghe Trương Gia Nguyên đẩy mình lên, trong nháy mắt sặc xuống, nước trong miệng lại phun ngược vào trong cốc, anh ngẩng đầu vừa ho vừa kinh ngạc nói: "Gì cơ, tối hôm qua tôi vừa mới gia nhập đội?"

Thấy tất cả mọi người dường như đều có tính toán riêng, tràng diện nhất thời có chút lạnh lẽo, Lưu Chương cảm thấy cần phải làm bầu không khí sinh động lên.

"Vậy Santa đi!" Lưu Chương tùy tiện gọi một cái, cười lên vỗ tay theo tiết tấu, mọi người không hẹn mà cùng hô theo: "Santa! Santa!"

"Không không..."

Santa vội vàng lắc đầu cười, liên tục khoát tay từ chối.

"Mika!" Giữa tiếng cười, Lưu Chương lại chuyển tầm mắt đến trên người Mika, huýt sáo, cười lớn.

"Oh, no!" Đột nhiên bị điểm danh gương mặt Mika đều sắp đỏ bừng, bất đắc dĩ vuốt đầu cười cự tuyệt: "Tôi cảm thấy mình không thích hợp lắm, dù sao đây cũng là Trung Quốc, ngôn ngữ cũng là một vấn đề."

Cao Khanh Trần tựa hồ bị loại phấn khích này của Lưu Chương lây nhiễm, không hề do dự trực tiếp hô lên đội trưởng trong lòng mình: "Lưu Vũ! Lưu Vũ!"

"Vẫn là Bá Viễn đạo trưởng..." Doãn Hạo Vũ cười nhạt đáp lại.

Cao Khanh Trần trực tiếp đứng lên cao giọng hô: "Tất nhiên là Lưu Vũ, bảo bối của tôi~"

Lưu Vũ dưới ánh mắt chăm chú của mọi người cảm thấy không được tự nhiên, tầm mắt cũng không biết nên đặt ở đâu, chỉ đành cố gắng chống đỡ nặn ra một nụ cười nhẹ.

Ngược lại, Bá Viễn bình tĩnh hơn rất nhiều, lười biếng tựa vào lưng ghế ý vị thâm trường quan sát trạng thái khác thường của Lưu Vũ.

"Chờ một chút, mọi người dừng lại một chút." Santa trong lúc vô tình nhìn thấy Lưu Vũ ở đối diện có chút khác thường, suy tư một lát rồi chậm rãi nói: "Tôi cảm thấy chúng ta không thể cứ như vậy đem một người đẩy ra, xem nhẹ ý kiến của người đó, chúng ta nên để họ tự mình đứng ra, bởi vì mọi người cũng không biết người đó rốt cuộc có muốn làm đội trưởng hay không."

Sau khi Santa nói xong, những người khác cũng dần tỉnh táo lại, một lần nữa ngồi trở lại ghế.

"Santa nói rất có đạo lý." Lưu Chương nhìn lướt qua mọi người một vòng, đề nghị: "Vậy đi, ai cảm thấy bản thân có thể dẫn đội thì giơ tay lên."

Mọi người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, trong lúc nhất thời không có ai nguyện ý giơ tay lên.

"Không ai sao?" Lưu Chương nhìn chằm chằm mọi người , khóe miệng nở một nụ cười.

Mắt thấy lại sắp đi vào ngõ cụt, Bá Viễn dứt khoát mở miệng nói sang chuyện khác: "Anh đề nghị chúng ta nên ăn trưa trước, sau đó mới thảo luận vấn đề này, cũng cho mọi người thời gian suy nghĩ thật kỹ."

Mọi người đều tán thành, một đám người lục tục vào thang máy trở lại tầng một, người nấu ăn vẫn là Bá Viễn và Trương Gia Nguyên, các đồng đội khác có người chơi điện thoại di động, có người trở về phòng thu dọn hành lý còn chưa kịp sắp xếp.

Lưu Vũ cảm thấy tâm phiền ý loạn, sau khi mọi người tự giải tán cậu liền vào toilet lấy nước lạnh rửa mặt, nhìn mình trong gương yên lặng thở dài.

Rất nhanh, trong gương lại xuất hiện bóng dáng của hai người khác, Riki cùng Santa.

Lưu Vũ vội vàng quay đầu lại, còn chưa kịp mở miệng chợt nghe thấy Santa hỏi: "Lưu Vũ, bởi vì anh không đồng ý em đem tất cả nguy hiểm ôm vào người, cho nên em do dự sao?"

Hiển nhiên, hai người bọn họ nhìn ra cậu không thích hợp, cố ý tìm tới quan tâm, Lưu Vũ cũng không muốn giấu diếm nữa, trở tay chống vào bồn rửa bằng đá cẩm thạch, nước theo khuôn mặt đang cúi nhỏ xuống từng giọt, cậu đáp: "Đúng, nhưng cũng không đúng."

"Nguy hiểm chỉ là một phần rất nhỏ. Lúc trước là anh cùng Riki từ trong đám người mới chọn ra em, cứu sống em, dạy em chiến đấu, sau đó một cách tình cờ em trở thành đội trưởng trên danh nghĩa. Bởi vì hai từ đội trưởng này mà chúng ta đã nảy sinh bất đồng, cũng chiến tranh lạnh một thời gian, một thời gian sau mới chậm rãi hòa giải, khoảng thời gian chiến tranh lạnh đó thật sự xảy ra quá nhiều chuyện." Hình ảnh trong lúc đó nhanh chóng hiện lên trong đầu Lưu Vũ, giờ phút này nhớ lại giống như đây là chuyện đã xảy ra thật lâu trước kia, cậu vạn phần cảm thán chậm rãi nói.

Xúc cảm lạnh lẽo từ đá cẩm thạch truyền đến tay, Lưu Vũ khoanh tay ôm lấy ngực thay đổi tư thế dựa vào tường, chợt ngẩng đầu cười với Santa: "Thật ra, chúng ta là cùng một loại người, Santa."

Thân hình Santa hơi chấn động, nhẹ nhàng rũ mắt xuống, không nói gì.

Lưu Vũ nói tiếp: "Luôn có thói quen đem tất cả trách nhiệm và nguy hiểm ôm vào người, cố gắng bảo vệ tất cả mọi người xung quanh chúng ta. Nhưng trải qua màn chơi vừa rồi, em phát hiện muốn bảo vệ tốt mỗi một người thật sự quá khó, rất khó, những ngày qua em suy nghĩ rất nhiều, cũng trăn trở rất nhiều."

Nói đến đây Lưu Vũ hơi thất thần, đột nhiên lại nhẹ nhàng cười: "Em nghĩ, hiện tại em có thể hiểu được tâm tình của anh lúc đó."

"Lưu Vũ, xin lỗi."

Santa hít sâu một hơi, cười khổ nói: "Lúc đó là anh quá khích, thậm chí trực tiếp bỏ qua suy nghĩ của em. Mặc dù chuyện này đã qua rất lâu, anh nghĩ vẫn phải nói với em, anh xin lỗi."

"Đừng như vậy, Santa, anh không sai." Giọt nước dính trên chân tóc sắp rơi xuống đuôi lông mày, Lưu Vũ lấy mu bàn tay lau một cái, sau đó nhìn thẳng vào mắt Santa nói: "Đích thật em rất hiếu thắng, lại còn cố chấp... Câu xin lỗi này em mới là người nên nói, xin lỗi, Santa!"

Santa đau lòng lắc đầu, còn chưa kịp nói gì đó, Lưu Vũ đã tiếp tục nói: "Bởi vì trải qua nhiều màn chơi hơn, em mới phát hiện đội trưởng của một đội là vị trí vô cùng trọng yếu, thậm chí sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển trong tương lai của đoàn đội. Em rất sợ mình không đủ năng lực để dẫn dắt mọi người, cũng sợ rằng sẽ phán đoán sai lầm vào thời điểm quan trọng và hủy hoại cuộc sống của đồng đội..."

Lưu Vũ vô lực ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà, hai mắt dần dần mất đi tiêu cự, nửa bên mặt ẩn trong bóng tối: "Em thường tự hỏi, em có thể làm tốt không? Hoặc, em có thể mang lại cho đội điều gì?"

"Thật kỳ quái a, rõ ràng em vẫn muốn dẫn dắt mọi người, nhưng đến thời điểm này em lại do dự..." Cổ họng cuộn trào, lòng đầy chua xót, Lưu Vũ giật giật khóe miệng muốn kéo ra một nụ cười cũng không thể.

"Bọn anh một đường nhìn em trưởng thành, tin tưởng bọn anh, em thật sự rất tuyệt." Riki tiến lên phía trước, dùng sức vỗ bả vai Lưu Vũ nói: "Bất kể em đưa ra quyết định gì, bọn anh đều ủng hộ em."

Santa nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Lưu Vũ một lúc lâu, nghiêm túc nói: "Đừng nghĩ nữa, em cứ làm đi, nếu như nhất định phải có một người trở thành đội trưởng, vậy vì sao người này không thể là em?"

"Tốt! Bá Viễn đạo trưởng của chúng ta không phụ sự kỳ vọng của mọi người đã giơ tay!"

Lưu Chương hưng phấn vỗ tay cười, xung quanh cũng vang lên một tràng tiếng vỗ tay, trong hoàn cảnh ồn ào náo động, Lưu Vũ sững sờ ngồi yên trên ghế, trong đầu đang không ngừng hồi tưởng lại một câu:

"Nếu như nhất định phải có một người trở thành đội trưởng, vậy vì sao người này không thể là em?"

Đúng vậy, nếu ai đó phải trở thành đội trưởng, tại sao người này lại không thể là tôi? Tại sao chứ?

"Còn ai muốn ứng cử không?" Lưu Chương theo bản năng nhìn thoáng qua Lưu Vũ, lớn tiếng nhắc nhở: "Nếu không có, đội trưởng chính là Bá Viễn đạo trưởng nha!"

Rốt cuộc, dưới ánh mắt chờ mong chăm chú của mọi người, Lưu Vũ giống như vừa tỉnh lại từ trong mộng, chậm rãi giơ tay lên.

"Được rồi, bây giờ có hai người hệ chiến đấu giơ tay! Cả hai đều là những ứng cử viên mạnh mẽ và tiềm năng cho vị trí này ha!"

Lưu Chương kích động hô to: "Còn ai muốn ứng cử nữa không? Không ai giơ tay sao? Nếu không có, vậy đội trưởng cuối cùng sẽ chọn ra trong hai người họ."

Lưu Chương mang tới hai cái hộp, một cái đặt ở trước người Lưu Vũ, một cái đặt ở trước người Bá Viễn, nói qua quy tắc: "Phi tiêu vừa mới đưa cho mọi người, nếu ủng hộ ai thì bỏ nó vào trong hộp đặt trước mặt họ."

Lưu Chương vừa dứt lời liền đem phi tiêu của mình đặt vào hộp của Bá Viễn, Lâm Mặc cùng Cao Khanh Trần cũng nhanh chóng đem phi tiêu bỏ vào trong hộp của Lưu Vũ.

Phi tiêu xoay tròn trên đầu ngón tay Mika, anh suy tư một lát, hai ngón tay kẹp lấy phi tiêu ném về phía mục tiêu cách đó năm mét: "Bỏ phiếu."

Phi tiêu trúng hồng tâm.

Kết quả cuối cùng: Cao Khanh Trần, Santa, Riki, Lâm Mặc lựa chọn Lưu Vũ. Doãn Hạo Vũ, Trương Gia Nguyên, Châu Kha Vũ, Lưu Chương lựa chọn Bá Viễn.

Bốn phiếu đối bốn phiếu, xuất hiện tình huống đồng phiếu, toàn trường nhất thời lâm vào trạng thái giằng co, mọi người hai mặt nhìn nhau, ai cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

"Tôi."
Bá Viễn vẫn luôn nhàn nhã lười biếng đột nhiên "ầm" một tiếng từ trên ghế đứng lên, một tay nâng phi tiêu, khóe miệng vẽ ra nụ cười nhẹ: "Ném cho Lưu Vũ!"

Lời còn chưa dứt, phi tiêu đã rời tay phóng ra vững vàng rơi vào trong hộp của Lưu Vũ.

Tất cả mọi người đều bị biến cố bất thình lình này làm cho kinh ngạc đứng hình, Lưu Chương trực tiếp nhảy dựng lên hô to: "Trời ơi, cảnh tượng kịch tính này! Đây là một sự đảo ngược kinh thiên động trời sao?"

"Chúc mừng cậu, đội trưởng Lưu Vũ!" Bá Viễn nheo mắt lại, mỉm cười với Lưu Vũ.

"Được rồi, vậy đội trưởng của chúng ta chính thức ra đời. Đội trưởng, Lưu Vũ."

Lưu Chương vừa dứt lời, nhanh chóng chỉ về phía Bá Viễn nói: "Phó đội trưởng, Bá Viễn!"

"Toàn thể vỗ tay chúc mừng hai đội trưởng!" Các đội viên khác hiển nhiên rất hài lòng với kết quả này, phát ra một trận vỗ tay rung trời.

Bá Viễn cười ôm quyền nói: "Ai da, cái này còn có phần tôi nữa hả? Cảm ơn tất cả các bạn!"

"Đồng Hỉ, Bá Viễn đội trưởng!" Lưu Vũ không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh Bá Viễn, mỉm cười nói.

*Đồng hỉ: cùng vui, chung vui

Chọn đội trưởng xong tảng đá lớn trong lòng mọi người coi như rơi xuống, sau bữa tối đều tản đi, hoặc tổ đội chơi game, hoặc trở về phòng nghỉ ngơi, hoặc tiếp tục thu dọn hành lý...

Lưu Chương đi dạo trong biệt thự một hồi, sau đó tìm được Bá Viễn ở ban công tầng hai quan sát thiên tượng, cậu đi đến bên lan can, cảm thụ một chút gió đêm, mạnh mẽ mở lời: "Ha ha, thời tiết tối nay không tệ a!"

"Có vấn đề gì, cậu không ngại cứ nói thẳng." Mái tóc dài của Bá Viễn bị gió đêm thổi bay lên lại rơi xuống, anh nhếch môi nghiêng đầu nhìn Lưu Chương.

Lưu Chương lúng túng cười đáp lại, dứt khoát trực tiếp hỏi: "Bá Viễn đạo trưởng, tôi suy tư trăm mối cũng không giải thích được, tại sao anh lại đem phiếu bỏ cho Lưu Vũ, anh đến tột cùng có muốn làm đội trưởng hay là không a?"

Bá Viễn nhìn chằm chằm Lưu Chương một hồi, "Phốc" một tiếng bật cười, tiếp theo anh lắc đầu giải thích: "Kỳ thật, mọi người hiện tại chọn tôi đơn giản bởi vì năng lực đặc thù của tôi trong thế giới linh dị, nhưng trước mắt mà nói, đội của chúng ta không cần cái này."

"Điều gì là quan trọng nhất đối với một đội? Đúng vậy, đó là sự đoàn kết." Bá Viễn vươn năm ngón tay, sau đó đem nó khép lại thành một nắm đấm, anh híp mắt nói: "Đội ngũ của chúng ta rất đặc biệt, có gần một nửa là người nước ngoài. Mọi người từ đầu đều không quen biết lẫn nhau, huống chi còn khác biệt quốc tịch, muốn tụ cùng một chỗ không phải là chuyện dễ dàng. Mà hiện tại có thể đem tất cả mọi người liên kết chặt chẽ với nhau, cũng chỉ có một mình Lưu Vũ.

Vừa rồi cậu cũng thấy thái độ Santa đối với Lưu Vũ. Đương nhiên, Lưu Vũ dù sao cũng là bọn Santa tự mình từ trong đám người mới mang ra, quan hệ vô cùng mật thiết đặc thù. Về phần Cao Khanh Trần càng không cần phải nói, nhiều lần đều là Lưu Vũ đem cậu ấy từ bên miệng tang thi vớt ra. Mà Cao Khanh Trần lại là ca ca của Doãn Hạo Vũ, Mika lại được Cao Khanh Trần cứu về. Còn có Lâm Mặc và Lưu Vũ vốn là bạn cùng phòng đại học, quen biết từ lâu. Mà cậu và Trương Gia Nguyên đều có quan hệ tốt với Lâm Mặc phải không? Trương Gia Nguyên lại có quan hệ với Châu Kha Vũ..."

"Lưu Vũ a, em ấy đứng giữa mạng lưới quan hệ của tất cả các thành viên!" Bá Viễn không cần suy nghĩ đưa ra kết luận.

"Nói thế này, đoàn đội chúng ta nếu muốn mau chóng hình thành đoàn hồn, đội trưởng này chỉ có thể là em ấy! Không phải tôi không có thực lực này, không có tự tin dẫn dắt mọi người. Chỉ là xét từ thiên thời địa lợi nhân hòa cùng đủ loại nhân tố bất khả kháng, em ấy so với tôi thích hợp hơn." Bá Viễn xoay người lại, sau lưng tựa vào lan can, hai tay đặt hai bên người chống đỡ, cổ chậm rãi ngửa ra sau, ngẩng mặt nhìn trời sao.

"Tôi lúc nãy giơ tay chẳng qua vì kích thích Lưu Vũ, tôi nhìn ra được, Lưu Vũ có thực lực cùng dã tâm. Trên người Lưu Vũ vừa có sự dịu dàng kính cẩn, khiêm tốn nho nhã của một văn nhân Trung Quốc, lại có sự quyết đoán sát phạt, mạnh mẽ và táo bạo của người đứng đầu. Chẳng qua Lưu Vũ đang do dự không biết có thể dẫn đội tốt hay không, cũng đang hoài nghi mình có năng lực gánh vác vị trí này hay không, em ấy băn khoăn quá nhiều, cho nên, tôi dứt khoát đẩy em ấy một cái..."

Bá Viễn lại một lần nữa nghiêng đầu nhìn Lưu Chương cười: "Tuy nhiên, phải nói rằng tôi khá hài lòng với vị trí đội phó này, cảm ơn a!"

"Cái này cũng không có gì, thực lực của đạo trưởng hoàn toàn xứng đáng!" Lưu Chương giơ ngón tay cái lên về phía anh, nếu như nói lúc trước Lưu Chương đối với Bá Viễn nhận thức chỉ có mạnh, giờ phút này trong lòng liền tràn đầy kính nể.

"Chậc chậc..."

Lưu Chương lắc đầu cảm thán thành tiếng, suýt nữa cho Bá Viễn một cái bái lạy kính cẩn tại chỗ: "Có thể trong vài ngày ngắn ngủi đem thế cục trong đội cùng quan hệ giữa mọi người phân tích thấu triệt như thế, còn có thể cân nhắc ưu nhược điểm tìm ra giải pháp tối ưu, cuối cùng tôi cũng biết lí do tại sao các vị hoàng đế cổ đại lại mê tín, quả thực làm cho người ta thán phục!"

"Bá Viễn đạo trưởng a, kỳ thật anh mới là người bày mưu tính kế khống chế toàn cục nha..."

Lưu Chương đột nhiên thần thần bí bí tiến lại gần Bá Viễn, nhỏ giọng hỏi: "Này, anh nói thật đi, có phải hôm nay quá trình chọn đội trưởng, thậm chí mỗi một bước diễn ra anh đều tính được sao?"

Bá Viễn ý vị thâm trường xoay người, trước khi rời đi lưu lại hai chữ: "Cậu đoán xem?"

*你猜 - Hai chữ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com