Chương 9
Sâu trong đình viện, cây cối sum suê, sáng sớm sương mù lượn lờ, tuy nói lúc này đang giữa mùa hè, nhưng cũng có vài phần mát mẻ.
Cao Khanh Trần đã đi theo Lưu Vũ hồi lâu, trạch viện này kết cấu vừa lớn lại vừa phức tạp, huống chi đêm qua cậu mới ngồi kiệu hoa tiến phủ, vẫn chưa nhìn qua toàn cảnh trong phủ này, lúc này sớm đã không biết mình đang ở nơi nào.
Hành lang, ao hồ, núi giả, hoa cỏ và vòm đá chen chúc lên nhau, sương trắng mờ ảo tràn ngập xung quanh khiến cho cảnh vật trước mắt có chút mơ hồ không chân thật, lúc nào cũng lay động, hình bóng tựa hồ chồng lên nhau, giống như tiên cảnh, giống như trong mộng, mà không phải nhân gian. Mùi hương kỳ dị thoang thoảng miên mang theo sương trắng bay tới, mùi thơm này không giống mùi của hương liệu bình thường, cũng không giống mùi hương của thức ăn, ngược lại cực kỳ giống như ngọn lửa cháy bừng bừng lúc xào nấu, sau đó bùng lên cháy lan tràn trên dầu vừng cứ như hoa lửa nở rộ, có loại kỳ quái không thể nói nên lời.
Hô hấp dồn dập, bước chân chếnh choáng, Cao Khanh Trần tay vịn thanh cột son sơn, dùng sức lắc lắc đầu óc choáng váng, muốn mình thanh tỉnh một chút, nhưng nhìn Lưu Vũ phía trước càng đi càng xa, cậu cũng bất chấp hiện tại bản thân mặc nữ trang, hai tay cầm váy theo sát bóng lưng Lưu Vũ cùng người đàn ông mặc một thân quần áo kỳ quái kia. Cậu một đường chạy không ngừng bước, rốt cục cũng đuổi theo Lưu Vũ đến một nơi u tĩnh.
Vòng qua một tảng đá cao lớn, Cao Khanh Trần kinh hỉ khi nhìn thấy Lưu Vũ đứng ở dưới chân tường đưa lưng về phía mình, cũng không biết là đang chờ người hay là đang làm gì, chỉ là cứ thế đứng im lặng bất động, ở bên cạnh cậu ấy là một cây chuối cao lớn, những chiếc lá xanh mướt vừa to vừa dày rủ xuống đỉnh đầu. Chỉ là, không còn nhìn thấy người đàn ông ăn mặc kỳ quái kia.
Cao Khanh Trần quan sát trái phải một phen, vẫn như trước không thấy người nọ, có phải hắn ta đã rời đi rồi không? Tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, lúc này trong lòng tràn đầy ý nghĩ muốn nhanh chóng cùng Lưu Vũ gặp mặt, ngay cả chuyện trên người còn mặc trang phục nữ cũng bất chấp.
"Lưu Vũ~" Cao Khanh Trần nhẹ nhàng gọi cậu một tiếng.
Nhưng làm cho Cao Khanh Trần khó hiểu chính là, Lưu Vũ tựa hồ không nghe được tiếng gọi của mình, vẫn đứng đưa lưng về phía mình không hề nhúc nhích.
Lưu Vũ giờ phút này đã thay trang phục, áo trắng bình thường bao lấy thân hình mảnh mai, vải dệt lắc lư trong không khí, lần này thật sự dị thường làm cho Cao Khanh Trần sợ hãi không thể nhẫn nại đứng chờ thêm nữa: "Lưu Vũ, Tiểu Vũ, là anh nha!"
Cao Khanh Trần thấy Lưu Vũ vẫn không để ý tới mình, không kiềm chế được trực tiếp đi về phía trước, vươn tay muốn vỗ vai Lưu Vũ. Đột nhiên, ngay khi tay Cao Khanh Trần chạm vào bả vai Lưu Vũ, chỉ nghe được một tiếng "Bịch", đầu của "Lưu Vũ" cứ vậy rơi từ trên cổ xuống, lăn qua lăn lại trên mặt đất vài vòng, cuối cùng mới ngừng lại.
"A a a, Lưu Vũ!"
Phấn son hóa trang lúc hái hí khúc đậm màu cũng khó có thể che đi làn da tái nhợt bên dưới, hai mắt chảy máu tươi tràn ngập oán hận gắt gao nhìn chằm chằm Cao Khanh Trần, loại ánh mắt này cậu chưa bao giờ nhìn thấy trên mặt Lưu Vũ, thù hận ngập trời kia phảng phất có thể trực tiếp đem một người hòa tan.
Lưu Vũ, chết rồi à?
Cao Khanh Trần ngừng hô hấp một chút, trong phút chốc có cảm giác máu cả người mình đều chảy ngược, tay chân lạnh lẽo mà chết lặng, sững sờ đứng tại chỗ, không biết nên phản ứng như thế nào.
Làm thế nào điều này có thể xảy ra? Làm thế nào có thể?
Ai đã giết em ấy? Có phải là người đàn ông ăn mặc kỳ quái kia không? Không đúng, với thân thủ của Lưu Vũ, người có thể giết chết em ấy trong nháy mắt rất ít, tất cả những chuyện này rốt cuộc là đã xảy ra những gì?
Cao Khanh Trần tâm loạn như ma, cậu đột nhiên lui về phía sau một bước, mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất, lại vừa lúc nhìn thấy phía sau núi giả cách đó không xa, Doãn Hạo Vũ cả người đầy máu đứng ở nơi đó, trên mặt là tươi cười điên cuồng, trong tay còn cầm một con dao nhỏ máu.
"Patrick..." Cao Khanh Trần mở to ánh mắt đỏ bừng như máu, không thể tin nổi thì thào gọi tên Doãn Hạo Vũ. Bi thương ngập trời còn chưa kịp dâng lên trong lòng Cao Khanh Trần, cái đầu trên mặt đất của Lưu Vũ bất ngờ không kịp đề phòng động đậy một cái, đột nhiên lơ lửng trên không trung, sau đó hướng cậu bay tới, tốc độ cực nhanh, cái đầu kia mở ra hàm răng sắc nhọn, một phát cắn vào cần cổ yếu ớt của cậu, răng lợi đâm thủng máu thịt đau đớn đến mức cậu nhịn không được rên rỉ ra tiếng. Hết thảy phát sinh quá nhanh, Cao Khanh Trần căn bản không kịp phản ứng, thân thể cơ hồ là theo bản năng mà phản kháng, siết lấy cổ Lưu Vũ bóp chặt, đem cái đầu kéo ra ngoài. Cảm giác khí huyết tắc nghẽn mãnh liệt ập tới, Cao Khanh Trần giương mắt nhìn Doãn Hạo Vũ cách đó không xa, há miệng, gọi một tiếng không hề phát ra âm thanh: "Patrick..."
Nhưng Doãn Hạo Vũ lại chỉ lạnh lùng nhìn cậu, miệng mang theo nụ cười tàn khốc xoay người rời đi.
Thật khó chịu, trái tim đau quá...
Đã sắp không hô hấp nổi , nhìn thấy Doãn Hạo Vũ xoay người rời đi, Cao Khanh Trần giống như là chấp nhận số mệnh, tuyệt vọng chậm rãi nhắm hai mắt lại...
"Tiểu Cửu, tỉnh lại! Anh như vậy sẽ bóp chết chính mình!" Lưu Vũ liều mạng lay động thân thể Cao Khanh Trần, muốn đánh thức cậu, thấy không hề có tác dụng, liền quay đầu cầu cứu Bá Viễn: "Viễn ca, vì sao anh ấy lại như vậy?"
Người đàn ông ăn mặc kỳ quái kia cởi mũ áo choàng xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú đang nhíu mày, ngũ quan ngay thẳng đoan chính, một đôi mắt vừa ôn nhu lại không kém phần sắc bén, không phải Bá Viễn thì là ai?
"Em đỡ cậu ấy lên trước." Bá Viễn vẻ mặt ngưng trọng ngồi xổm xuống trước mặt Cao Khanh Trần, nhanh chóng cắn rách đầu ngón tay, chỉ thấy hai tay anh bấm quyết, hai ngón tay dừng ở mi tâm Cao Khanh Trần một chút, miệng lẩm bẩm: "Hồn mê thất khiếu, loạn nhân tâm, hư cảnh ảo cảnh, chớ lưu luyến, thanh tâm pháp chỉ, phổ lợi vô biên, gấp gáp như luật lệnh, phá!"
Theo một tiếng hét lớn của Bá Viễn, Cao Khanh Trần tựa như người chết đuối đột nhiên nổi lên mặt nước, lập tức buông lỏng cái tay đang bóp lấy cổ mình, hoảng sợ hô to: "Khụ khụ khụ... Không cần, khụ khụ, cứu mạng a..."
"Tiểu Cửu, anh làm sao vậy, em là Lưu Vũ a! Anh thấy rõ chứ, em là Lưu Vũ." Lưu Vũ nắm lấy bàn tay đang vung lung tung trên không trung của Cao Khanh Trần, kích động lớn giọng gọi cậu ấy.
Ánh mắt hỗn loạn của Cao Khanh Trần dần dần lấy lại tiêu cự, cậu ôm lấy Lưu Vũ, dùng sức ôm vào trong ngực, rơi lệ hỏi: "Lưu Vũ? Em thật sự là Lưu Vũ sao?"
"EM đương nhiên là Lưu Vũ, anh làm sao vậy?" Lưu Vũ phát hiện chuyện này cũng không đơn giản, lo lắng mà mờ mịt hỏi.
Cao Khanh Trần ôm đầu, vẻ mặt khổ sở đau đớn thấp giọng lẩm bẩm: "Anh vừa mới thấy được cảnh tượng rất đáng sợ, thấy em bị Doãn Hạo Vũ giết chết... Biến thành quỷ, cái đầu còn bay đến cắn cổ anh."
Lưu Vũ cùng Bá Viễn yên lặng liếc nhau, sau đó không thể tưởng tượng nổi nói: "Nhưng bọn này vừa rồi cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy một mình anh ở đây tự bóp cổ mình!"
"Sao có thể? Anh thật sự vừa mới nhìn thấy!" Cao Khanh Trần tâm tình có chút kích động nói.
Lưu Vũ và Bá Viễn nhìn dấu vết của bàn tay vắt ngang cần cổ trắng trẻo của Cao Khanh Trần, liếc nhau một cái, không ai nói gì. Nếu như thật sự có cái gì cắn cổ Cao Khanh Trần, như vậy cho dù cậu ấy có năng lực chữa lành siêu việt, cũng không có khả năng trong nháy mắt biến mất một chút dấu vết cũng không có, dù sao bọn họ tới rất kịp lúc, nhưng tuyệt nhiên cái gì cũng không thấy...
Lưu Vũ vội vàng ôm lấy Cao Khanh Trần, nhẹ giọng trấn an: "Đừng sợ, đừng sợ, em không phải còn hoàn hảo nguyên vẹn sao!"
Cao Khanh Trần sắc mặt trắng bệch, mồ hôi li ti theo trán chậm rãi chảy xuống, cậu nằm sấp trong ngực Lưu Vũ thở hổn hển, hai tay nắm chặt quần áo Lưu Vũ, tựa hồ nếu buông tay Lưu Vũ sẽ biến mất không thể nhìn thấy nữa.
"Đây là bị ảo giác mê hoặc đầu óc, tối hôm qua bọn anh ở trong phủ làm việc đã nhận ra, trong tòa trạch viện này tồn tại vài thứ lợi hại không thể tả, không cẩn thận sẽ trúng chiêu." Nghe Bá Viễn nói xong, Lưu Vũ khó hiểu hỏi: "Nhưng, vậy làm sao nó biết Tiểu Cửu biết em và Doãn Hạo Vũ? Còn có thể huyễn hóa thành bộ dáng của cả hai để hù dọa Tiểu Cửu?"
Bá Viễn chậm rãi giải thích với Lưu Vũ: "Không, em và Pai Pai đều không phải do những thứ đó giả trang thành, thứ Tiểu Cửu nhìn thấy hết thảy hẳn là đều không tồn tại, anh nghĩ, ảo giác này là xuất phát từ điều mà nội tâm bản thân sợ hãi. Ảo giác Tiểu Cửu nhìn thấy hôm nay là điều mà trong tâm cậu ấy luôn lo sợ, cậu ấy sợ em sẽ chết, sợ Pai Pai mà cậu ấy ỷ lại nhất rời khỏi mình."
"Nói như vậy, có thể là bởi vì em và Doãn Hạo Vũ vừa mới quen nhau, quan hệ rất căng thẳng, từ đó khiến cậu ấy sinh ra sợ hãi." Lưu Vũ vỗ lưng Cao Khanh Trần, thở dài nói.
"Cho dù quan hệ sau này của chúng ta đã hòa hoãn, hiểu lầm cũng giải trừ, nhưng trong tiềm thức của Tiểu Cửu vẫn rất sợ chúng ta sẽ tự giết lẫn nhau lần nữa. Về phần vì sao Pai Pai giết em, mà không phải em giết Pai Pai, anh nghĩ có thể ở trong mắt Tiểu Cửu, thực lực Pai Pai so với em mạnh hơn..." Bá Viễn nghiêm trang phân tích, Lưu Vũ đột nhiên cảm giác phương hướng anh phân tích tựa hồ không đúng lắm, vội vàng lên tiếng ngăn lại: "Nói đến đây là được rồi, cho người chơi hệ chiến đấu như em chút mặt mũi được không?"
Bá Viễn lắc đầu nhếch miệng, khẽ cười ra tiếng, anh xoa xoa đỉnh đầu Lưu Vũ: "Được ——"
"Đúng rồi, thiếu chút nữa quên nói với em, tối hôm qua Riki cũng thiếu chút nữa trúng chiêu, nhưng cậu ấy không có gì đáng ngại." Nói xong, Bá Viễn rũ mi mắt, lẩm bẩm suy tư: "Vì sao Riki lại không có việc gì chứ? Vì sao Tiểu Cửu ở trong ảo cảnh gặp phải công kích, còn tự tay siết chặt cổ mình?"
Bá Viễn đột nhiên có dự cảm đặc biệt không tốt, anh luôn cảm giác ảo cảnh này nhìn như không có lực sát thương thực chất, nhưng kỳ thật ẩn giấu nguy hiểm trí mạng có thể khiến bọn họ đoàn diệt...
Anh hít sâu một hơi, vỗ vỗ bả vai Lưu Vũ dặn dò: "Lưu Vũ, Tiểu Cửu khẳng định là rất sợ hãi, em trước tiên tìm một phòng cho cậu ấy nghỉ ngơi, anh đưa Riki lại đây, chờ Tiểu Cửu bình tĩnh một chút, chúng ta lại phân tích kỹ chi tiết những gì bọn họ đã trải qua trong ảo cảnh..."
Đợi đến khi Lâm Mặc diễn xong, Lưu Chương đã cười đến không thẳng nổi thắt lưng, hoàn toàn không chú ý tới Cao Khanh Trần bên cạnh sớm đã rời đi. Lưu Chương điều chỉnh hô hấp, đứng thẳng người lui về phía sau, lại đụng phải một thân thể cứng rắn, cậu theo bản năng cho rằng là Cao Khanh Trần vẫn luôn ở phía sau mình, còn vươn tay vỗ vỗ người phía sau: "Ủa, sao cậu không cười?"
Người nọ không có trả lời cậu, Lưu Chương cũng không để ý, điểm chú ý của cậu đều đặt trên người Lâm Mặc đang tạ ơn quan khách trên sân khấu.
Tôn phủ vì náo nhiệt, cho không ít dân chúng trong thành vào tiền viện xem kịch, phía trước có quá nhiều người, Lưu Chương bị chen chúc đẩy ra phía sau, gấp đến độ ồn ào: "Các ngươi đừng nóng a, ta không nhìn thấy!"
Đang lúc Lưu Chương sốt ruột nhảy nhót tại chỗ, người phía sau lại nâng cậu lên. Lần này, Lưu Chương lập tức cao hơn đám người một khoảng lớn, cậu đã thấy rõ ràng, Lâm Mặc trên đài cũng chú ý tới cậu, mắt thấy Lưu đại thiếu gia mặc áo váy đỏ thắm, thắt tóc cài hoa xinh đẹp, Lâm Mặc vì không muốn xấu mặt trên sân khấu, cật lực khống chế biểu tình của mình, cắn chặt môi để không cười ra tiếng, ở trong đầu thật nhanh đem tất cả những chuyện thương tâm đời này ngẫm nghĩ một lần. Gian nan nhịn đến khi xuống đài, Lâm Mặc đứng ở hậu trường một bên không ngừng đấp Santa, một bên cười đến hụt hơi.
"Hảo huynh đệ, cảm ơn a!" Lưu Chương thuận miệng cảm ơn người sau lưng, trả lời cậu lại là một giọng nam xa lạ: "Không cần cảm ơn."
Lưu Chương lúc này mới như vừa tỉnh mộng quay đầu nhìn lại, phát hiện đứng sau lưng mình căn bản không phải là Cao Khanh Trần, mà là một nam tử cao lớn mặc quân phục.
"Ngươi là ai?" Lưu Chương trong nháy mắt nâng cao cảnh giác, ngửa khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn chất vấn.
"Phó quan phụ tá của Tứ thiếu gia Tôn Gia Tôn Trường Toại, Dư Hành Chi."
Lưu Chương mặc nữ trang nên dù tức giận cũng không có lực uy hiếp gì, rơi vào trong mắt người khác giống như đang làm nũng, Dư Hành Chi giới thiệu bản thân kèm một nụ cười trêu chọc, dùng ánh mắt tỉ mỉ đánh giá Lưu Chương. Cô nương này cao gầy khỏe mạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn không son phấn cũng rất tuấn tú, hai bím tóc màu đen cài hoa chải ra trước ngực, Dư Hành Chi luôn cảm thấy cô nương trước mắt có chỗ nào đó không đúng, nhưng cụ thể là ở đâu hắn lại nói không nên lời, vì thế nghiêng đầu, mắt trong suốt mang ý cười mà thăm dò: "Cô nương nhà ai đây?"
Lưu Chương nhìn trái nhìn phải vẫn chưa đến được thân ảnh Cao Khanh Trần, trong lòng có chút sốt ruột, căn bản không muốn để ý tới lời Dư Hành Chi hỏi mình, trừng mắt nhìn hắn một cái nói: "Liên quan gì đến ngươi?" Sau đó liền xoay người rời đi.
Dư Hành Chi nhìn theo bóng lưng Lưu Chương đi vào nội viện Tôn phủ, không khỏi tò mò lẩm bẩm: "Tôn phủ từ khi nào lại có một nha đầu hung dữ như vậy?"
Vì thế thuận tay gọi một nha hoàn Tôn phủ tới, chỉ vào bóng lưng Lưu Chương đã đi xa hỏi: "Giúp ta hỏi thăm, tiểu nha đầu này tên là gì."
Chỉ chốc lát sau, nha hoàn kia hỏi một vòng trở về nói cho Dư Hành Chi, Lưu Chương là nha hoàn hồi môn của Tân phu nhân, đêm qua mới vào Tôn phủ, không ai biết đến, chỉ là có tiểu nha đầu đi theo hầu hạ nghe Tân phu nhân gọi là "Đầu vịt".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com