oneshot
tôi yêu tất thảy bởi vì tôi yêu em
— mistki, "strawberry blond"
phòng tắm của họ được lát gạch xanh lam, có vết nứt trên bồn rửa.
shinsuke nhăn mặt ngay lần đầu tiên anh thấy nó. atsumu đã cười và bảo, "thôi nào shin, nhìn nó cũng hay mà"
"ừ thì cũng hay," kita nói, vẫn đang đứng trước ô cửa, vòng tay lại. "vui nhở."
atsumu đang dựa vào bức tường đối diện anh, một đường cong nữa vời hiện trên gương mặt cậu. nắng chiều tà dội vào từ cửa sổ khiến cho mái tóc của kita càng thêm lấp lánh ánh bạc. "này anh, đi xem nhà bếp thôi nào." cậu nắm lấy tay shinsuke và lướt ngón cái dọc khớp tay anh. "có lẽ nó sẽ có mặt bếp làm bằng đá hoa cương và mọi chuyện sẽ được giải quyết."
"em dường như biết mọi thứ về anh."
"đúng thế nhỉ,"atsumu nói.
nhà bếp không có mặt bếp làm bằng đá hoa cương. à mà chỗ này là họ bỏ tiền ra mua. điều gì đó liên quan đến "cá tính". hoặc là chú mèo tam thể xù lông mà dường như mọi người hàng xóm đều biết. nơi này vừa đủ gần nông trại để shinsuke có thể về nhà bất cứ khi nào không phải đỉnh điểm của mùa thu hoạch, và atsumu có thể về nhà vào cuối tuần bằng tàu miễn sao đó không phải ngày cuối tuần ngay trước một giải đấu. nó ổn với cả hai người họ
và có một con mèo.
* * *
atsumu có một tuần để nghỉ trước khi mùa giải khởi động trở lại; ở nhà kita bởi giờ là cuối tháng 10 rồi và vụ mùa vừa mới kết thúc. cả hai đều kiệt sức, cơ thể nặng nề, ngả xuống chiếc đệm, đầu atsumu ngả vào lòng kita, và bàn tay của kita lơ đãng lướt dọc mái tóc atsumu. radio đang chạy, một sự kết hợp kì lạ giữa nhạc pop mỹ đã xưa và bossa nova* và nhạc nhật mà người ta chỉ hát khi đi karaoke. bài first love* của hikaru utada được phát ở một thời điểm nào đó, và atsumu ngồi dậy, tay shinsuke rơi xuống chiếc sofa.
atsumu nhìn shinsuke
"em thích bài này."
kita mỉm cười
atsumu tiếp lời. "chúng ta nên nhảy theo nó."
"em đang đùa ."
"nhanh lên nào, cổ sắp qua hết lời một rồi kìa." cậu túm lấy tay shinsuke và shinsuke để mình bị dẫn đi, và rồi hai cơ thể được ép sát nhau ngay giữa phòng khách , cửa sổ đằng ngoài lẹ làng lấp lánh, một người cùng với nửa kia của mình đang hòa tan vào cùng ánh chàm của bầu trời.
kita bật cười
"thật đáng buồn vì không ai biết em là kiểu sến sẩm."
"osamu chắc chắn sẽ không để điều đó bị trôi vào quên lãng. em sẽ không bao giờ rời khỏi nhà thêm lần nào nữa."
shinsuke ậm ừ. "thật đáng buồn cho em."
atsumu nở một nụ cười lươn lẹo, và shinsuke nhìn cậu chằm chằm, vết sẹo dưới cằm cậu và cả đôi má lúm đồng tiền, anh có thể nhìn em như thế này mãi mãi, anh có thể ở đây cùng em đến cuối đời. họ đứng đó, chỉ đu đưa qua lại bởi hai người họ không ai biết nhảy mặc dù atsumu lẽ ra bây giờ phải học được chút ít nào đó trong khoảng thời gian cậu ở nước ngoài và tụ tập với hinata, câu hát em sẽ luôn là tình yêu của đời tôi lướt qua họ, ngọt ngào. khúc đầu tiên trôi qua.
"đôi khi nó cũng thật khó khăn nhỉ?".
ánh đèn trong phòng khách sáng lên một sắc vàng, nâu đen như cháy xém, khiến làn da họ như khoác lên lớp áo màu hung đỏ.
"ừ," shinsuke lẩm bẩm, đôi mắt lim dim, má áp sát vào hơi ấm từ lòng ngực atsumu. "ừ, đúng thế nhỉ." họ vẫn đang nhảy, nhưng chậm rãi, có lẽ là trật nhịp rồi, nhưng không ai trong hai người dường như để tâm tới tiếng nhạc nữa.
bàn tay atsumu len lỏi dọc mái tóc shinsuke, tay còn lại ôm chặt eo của người kia. cậu đặt một nụ hôn lên trán anh.
chúng ta rồi sẽ ổn thôi.
"để anh xoay vòng em nào," kita bất ngờ lên tiếng, và atsumu cười, và trong một khoảnh khắc, mọi thứ trở nên ấm áp làm sao.
em sẽ luôn ở trong trái tim anh
* * *
cái ngày mà atsumu biết được tin mình được chọn vào đổi tuyển quốc gia, cậu đang ở tokyo với kageyama, ở một quán cà phê nhỏ nào đó với ánh đèn neon, nơi mà chỉ bán bánh castella với giá cắt cổ, và chơi nhạc ichiko aoba. kageyama nhận được điện thoại trước, và sau đó đến lượt atsumu, và rồi atsumu chạy ra ngoài, một lời xin lỗi vội vàng tới kageyama, người đã gật đầu rồi lấy luôn chiếc bánh mà atsumu còn chưa kịp đụng vào.
"em làm được rồi, shin. em làm được rồi."
"anh biết là em có thể mà."
một khoảng dừng. tokyo căng ra ngay trước mắt cậu, một ngày nhiều mây, từng tòa nhà to lớn, dòng người mang theo từng chiếc vali và đám nữ sinh chạy vụt qua anh.
"anh rất tự hào về em, tsumu à"
"em yêu anh." em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, một giai điệu nhịp nhàng phát ra từ đầu lưỡi atsumu
kita bật cười, và atsumu có thể thấy anh, xung quanh là ánh đèn vàng mật, cánh tay anh rám nắng và cứng cỏi, điện thoại kẹp giữa cằm và vai anh.
"anh cũng yêu em, atsumu à"
* * *
atsumu mua hoa oải hương cho phòng tắm
họ sấy khô đám hoa ấy rồi treo lên, sắc tím đung đưa nhẹ nhàng vào cạnh chiếc cửa sổ vào những ngày lộng gió , làn da họ dần được khoác lên mùi hương ấy, ngọt ngào và tỏa ngát.
* * *
"em đã mua cho chúng ta một chiếc nam châm, là quà lưu niệm," atsumu nói vào một buổi sáng khi họ đang ngồi trên bàn ăn, kita ngồi đối diện, lật giở quyển sách triết học mà chỉ có anh mới đọc, dưới gầm bàn có hai đôi chân đang quấn vào nhau, có tiếng cửa sổ cót két, mùi của trận mưa tối qua ngập tràn căn phòng
"từ... tokyo? tokyo, nhật bản?"
"đúng vậy, chờ em một giây." atsumu chạy gần như phóng ra khỏi căn phòng, và rồi quay trở lại với món đồ xấu xí nhất mà kita từng thấy trong cuộc đời.nó làm bằng sứ, nhưng cũng bằng cách nào đó tán xạ như hologram, tháp skytree nhìn như một thứ gì đó hoàn toàn khác-
atsumu đặt nó trên tủ lạnh rồi quay lại để nhìn kita, người vẫn đang nhìn cậu bằng một ánh mắt chẳng khác gì ánh mắt anh nhìn atsumu hồi cậu học năm nhất cao trung và cái ngày sau lễ tốt nghiệp của anh và cả cái ngày sau trận đấu với adlers nữa, một sự xáo trộn kì lạ giữa anh muốn biết về em mãi mãi và em luôn làm anh thấy bất ngờ và khi anh thấy em anh luôn muốn nói những điều mà anh không biết nói ra như thế nào, và atsumu cười một cách lươn lẹo, hoàn toàn là tự mãn, và kita chớp mắt và rồi khoảnh khắc ấy trôi mất đi.
* * *
cằm của kita yên vị trên vai atsumu, tay anh ôm lấy người đối phương khi cậu đang nạo gừng và tỏi để cho vào chảo
"một ngày nào đó anh nên học cách để thực sự nấu một trong những món này đi," atsumu bảo, nhưng không hề có chút nộc độc nào ở phía sau nó cả( mà dù sao thì bây giờ cũng chẳng có thứ nộc độc nào phía sau bất cứ điều gì cậu nói cả), và kita cười nhẹ
"chẳng để làm gì cả nếu em đang ở đây"
atsumu lấy một đôi đũa rồi đảo đống tỏi trên chảo dầu.
"phải rồi nhỉ."
* * *
.
ở một mức nào đó, kita bắt đầu thấy thích vết nứt của cái bồn sứ, mái ngói với hàng cuối cùng được lát gạch không đều, nét chạm khắc bị phai đi ở vòi nước,có gì đó lôi thôi lếch thếch với thứ này, anh nói với atsumu vào một buổi sáng nọ, người đang mơ màng,đã nói anh thích những thứ lôi thôi từ khi nào vậy? và kéo anh quay trở lại giường ngủ.
atsumu đã chìm vào giấc ngủ, và kita nằm nhìn cậu chằm chằm, vén vài lọn tóc sau tai cho người kia, hơi ấm dịu nhẹ của buổi sáng lan tỏa khắp người họ. giờ đã là cuối hè, có khi là đầu thu cũng nên (thời điểm hiện tại rất khó để nói được điều này), và kita đặt một nụ hôn lên thái dương atsumu, làn da cậu mềm mại và có mùi như hoa oải hương, và kita thầm nghĩ rằng tình yêu đơn giản thế thôi, và rồi họ nằm yên như vậy thêm một lúc rất lâu nữa.
"tôi đã yêu. tôi đã vào tin nhân loại. và kể cả bây giờ tôi vẫn yêu ánh vàng chiếu xuống bức tường cũ kĩ ấy"
—mati diop từ "atlantique"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com