13.
Con người phải chịu bao nhiêu lần tổn thương mới có thể thoái thác đau thương? Phải nhìn bao nhiêu lần hoàng hôn mới có thể hiểu ra? Phải ám thị đi ám thi lại bản thân mấy lần mới có thể xác định rõ, dường như ngoài anh em ra, không có được mối quan hệ nào khác.
Dây áo hoodie bị buộc thành nhiều nút, cậu không rõ tại sao bản thân phải khóc, có gì hay mà khóc. Chẳng qua là Trương Cực giấu cậu anh ấy có Omega rồi mà thôi, tuy chuyện này không nằm trong dự đoán của cậu.
"Cậu có muốn ăn chút gì không?"
Chu Chí Hâm lấy Schwarzwälder Kirschtorte (tên một loại bánh của Đức) từ trong hộp ra, người này từ lúc về nhà tới giờ chỉ ngồi thẫn thờ ở sofa, trông có vẻ không được bình thường.
Trương Tuấn Hào lại là bộ dạng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, sao cũng được, cậu cầm quả đào ở trong khay lên, mông vừa đặt xuống liền ngồi cạnh Trương Trạch Vũ, thoải mái như đang ở nhà mình vậy.
Ba người nhìn nhau không nói gì, Chu Chí Hâm nháy mắt, người kia trực tiếp nhún vai, như đang khuyên cậu đừng can thiệp.
"Ơ, chuông cửa reo kìa, tớ đi mở cửa."
Chu Chí Hâm vội vã chạy ra mở cửa, Trương Trạch Vũ cúi đầu nghịch điện thoại, nhấn vào wechat rồi lại thoát ra, thoát ra lại nhấn vào, cậu muốn gửi tin nhắn cho Trương Cực.
Chu Chí Hâm ghét bỏ dẫn Phương Nghị Trạch vào nhà.
"Bé con, chào em, anh là bạn trai của anh trai em, bình thường thấy anh ấy gọi em như vậy, không biết anh gọi như vậy em có thích hay không?"
Phương Nghị Trạch đang cầm bánh ngọt trong tay, giống y hệt với bánh mà Chu Chí Hâm đã mua. Mắt của cậu ta thon dài, ánh mắt nhìn chằm chằm Trương Trạch Vũ lại mang theo dò xét, rất khó chịu.
"Tôi không thích, đừng gọi nữa."
Trương Trạch Vũ ngước mắt, khác với vẻ xinh tươi của Phương Nghị Trạch, Trương Trạch Vũ sau khi phân hóa thành Omega càng thiên về đáng yêu, tinh nghịch. Trên người cậu nồng đậm cảm giác niên thiếu, khiến Phương Nghị Trạch thấy tự ti ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Cậu ta hơi ngượng ngùng nắm góc áo, gượng gào cười.
"Đây là bánh ngọt anh trai em mua cho em, nói là em thích ăn loại này nhất, nhưng mà anh ấy vừa có việc bị trường gọi đi rồi, vậy nên anh tới đưa giúp anh ấy."
Trương Trạch Vũ nghiêng đầu đánh giá bánh ngọt, đúng là vị cậu thích ăn nhất, không sai, nhưng cậu đã không còn thích từ 2 phút trước rồi:
"Cảm ơn."
Phương Nghị Trạch nhiệt tình mang bánh ngọt cất vào tủ lạnh sau đó ngồi xuống sofa. Ba người trong phòng khách đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn cậu ta, Phương Nghị Trạch cũng không ngại ngùng, cậu ta nói lát nữa còn hẹn hò với Trương Cực, ngồi đây đợi anh ấy về nhà rồi cùng đi thì tiện hơn.
Trương Trạch Vũ nhìn cậu ta một cái sau đó nghiêng người gối lên đùi Chu Chí Hâm ngủ bù, nhưng cậu không ngủ được, cậu muốn hỏi Trương Cực, nụ hôn buổi tối hôm đó xem là cái gì, đôi môi bị rách da lại xem là cái gì, trên sân thượng che mắt cậu lại xem là cái gì, sau khi bị trói tiếp xúc răng môi cùng cậu lại xem là cái gì, đánh dấu tạm thời mang theo băng tuyết kia lại xem là cái gì, xem như không biết làm sao, xem như tuổi trẻ nhất thời.
Phương Nghị Trạch thấy mắt cậu đang run, biết cậu chưa ngủ:
"Trạch Vũ, sau khi em biết anh và anh trai em ở bên nhau, cảm thấy thế nào?"
"Không thế nào, chúc hai người hạnh phúc."
Giọng cậu khàn khàn, mắt chưa từng mở ra, giống như đã buồn ngủ suốt bao lâu nay vậy. Phương Nghị Trạch khẽ cười:
"Anh còn tưởng em sẽ không vui cơ, dù sao em với Trương Cực lớn lên bên nhau, lại không có quan hệ huyết thống gì cả, anh còn tưởng, em sẽ thích anh ấy cơ."
Trương Trạch Vũ rúc vào lòng Chu Chí Hâm:
"Tôi không thích Trương Cực, từ bé đến lớn cũng chưa từng thích lần nào, chỉ xem anh ấy là anh trai, vậy nên, anh không cần thăm dò gì ở tôi..."
Trương Trạch Vũ đứng dậy, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Trương Cực đang đứng ngay sau lưng Phương Nghị Trạch, cậu sững người. Trương Cực cụp mắt, bàn tay giấu trong ông tay áo kia đang siết rất chặt, đến cả lòng bàn tay cũng đỏ hết lên.
"Thấy em hình như đang ngủ nên anh không gọi em, anh cũng chỉ coi em là em trai, cơm tối gói xong rồi, đặt ở trên bàn, tối nay anh không về, em chú ý an toàn."
Cậu nhân lúc xoay người giơ tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, thì ra chỉ là tự mình đa tình mà thôi. 15 năm nay, như một giấc mơ vậy, cậu như một chú hề đang nhảy nhót, buồn cười biết bao.
Trương Trạch Vũ ngồi phịch xuống sofa, tay vô tình đập vào chân mà cậu cũng không biết, "chỉ xem như em trai", cậu có thể nhận thấy Trương Cực dường như không vui, đây là sự ăn ý có được khi ở bên nhau 15 năm nay, những lần Trương Cực tức giận không nhiều, cậu từng thấy cũng chỉ có hai lần, một lần là hồi nhỏ cậu ham chơi không cẩn thận làm gãy tay anh ấy lại còn làm thương chính mình, trên đùi cậu là vết sẹo dài 8 cm, lần thứ hai là cậu tự mình đi lạc ở trung tâm thương mại, ngồi ngây ngốc ở phòng thử đồ cả một buổi tối mới được Trương Cực tìm thấy, cảm xúc của anh trai, hình như mãi mãi tùy theo cậu mà nâng lên lại hạ xuống, vậy mà cậu lại không hề hiểu ra.
"Muốn khóc thì cậu cứ khóc đi..."
Chu Chí Hâm ôm Trương Trạch Vũ vào lòng, nước mắt thấm ướt đẫm vai Chu Chí Hâm.
"Tớ không biết, những lời ban nãy đều không phải tớ cố ý nói ra đâu, tớ không biết tại sao, rõ ràng từ nhỏ tớ đều ghét Trương Cực như vậy, nhưng mà thấy anh ấy yêu đương với người khác tớ thực sự không hề vui vẻ, Chu Chí Hâm, có phải tớ bị sao rồi không..."
Bạn nhỏ nói chuyện bị ngắt quãng, Chu Chí Hâm nhẫn nại xoa mái tóc sau gáy cậu, Trương Tuấn Hào ngồi cạnh nghe chỉ cau mày.
"Tiểu bảo, cậu không bị sao cả, cậu chỉ là, thích Trương Cực mà thôi..."
"Thích?"
Trương Trạch Vũ ngẩng đầu, khóe mắt còn đọng nước, ánh mắt cậu ngơ ngác:
"Thế nào xem là thích?"
Chu Chí Hâm mỉm cười:
"Khi không nhìn thấy anh ấy, sẽ nhớ anh ấy, nhìn thấy anh ấy rồi, lại muốn quấy nhiễu anh ấy, muốn những kí ức đặc biệt của anh ấy đều là trải qua với cậu, có lúc sẽ vì anh ấy mà nhịp tim đập loạn, không muốn anh ấy có mối quan hệ tốt với người khác, đây chính là thích."
"Thích một người thật khó chịu, tớ rất khó chịu, tớ không muốn thích Trương Cực nữa."
/
"Cực ca, anh đừng uống nữa."
Phương Nghị Trạch giằng ly rượu trong tay Trương Cực ra, đã nói là ra ngoài hẹn hò với cậu, kết quả là một người ngồi với một tên nát rượu. Trương Cực không quan tâm tới cậu, uống hết ly này tới ly khác. Chỉ là anh trai sao? Cậu 15 năm nay, biết bao nhiêu ngày đêm, sao lại chỉ muốn làm anh trai?
Trời cao dường như đang trêu đùa cậu vậy, dị ứng với tin tức tố, không thể không vờ làm người yêu, Trương Trạch Vũ không thích cậu, chuyện này như một cái cọc, chèn ép khiến cậu không thể hít thở.
Nếu như thật sự không thể ôm em một lần nữa, trong ngày hạ tuyết bay đầy trời ấy, được hôn em, anh đã rất thoả mãn rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com