Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 28

Ở trong một tòa trà lâu bình thường, Tiết Dương nằm liệt bên bàn như cá mặn ướp muối. Một đạo linh hồn màu trắng bay ra từ miệng hắn. Thoạt nhìn trông thật đáng thương, nhỏ yếu, bất lực.

Mà nằm bên cạnh Tiết - xác sắp chết - Dương chính là Ngụy Vô Tiện, đang thong thả cắn hạt dưa. Bởi vì hai người một ngày, một đêm chạy khắp trong rừng tìm Lam Trạm. Ngụy Vô Tiện bay trong không trung trong toàn bộ hành trình còn tốt. Còn Tiết Dương vốn không có cơ sở tu tiên, cả đoạn đường dài chỉ dựa vào cẳng chân, cho nên thật mau đã nằm lê liệt ra rồi. Nếu không phải nhãi con vô tâm không phổi Ngụy Vô Tiện này còn một chút xíu lương tâm, Tiết Dương hoài nghi bản thân có thể là mệt chết trên đường luôn rồi không.

Cuối cùng ý thức được Tiết Dương là dựa vào hai cái chân phàm nhân mà đi toàn đoạn đường, Ngụy Vô Tiện tỏ vẻ oán giận nhìn Tiết Dương. Dường như có ý nói thằng ranh này mệt sao không nói một tiếng. Tiện Tiện ta đây sẽ săn sóc mà. Đi thôi. Vào quán trà nghỉ một lát.

Nhìn vẻ mặt Ngụy Vô Tiện, Tiết Dương thiếu chút nữa thở không ra hơi. Hắn ôm ngực, hung tợn liếc Ngụy Vô Tiện một cái, giống như đang yên lặng lên ái kẻ nào đó hại hắn mệt đến không lê nổi cái xác! Không phải hắn đã nói hắn mệt như chó sao! Hắn chưa nói sao? Ngươi dám che đi lương tâm của ngươi nói thêm câu nữa không!

Tiết Dương chưa có ngày nào bị ăn hiếp thê thảm như vậy, bị Ngụy Vô Tiện khiêng lên, kéo vào quán trà. Ngụy Vô Tiện lôi ra túi tiền do sư tỷ cùng sư muội muội chuẩn bị sẵn cho y, gọi một chung trà với mấy đĩa điểm tâm. Nhìn điểm tâm tinh mỹ trên bàn, Ngụy Vô Tiện trực tiếp bổ nhào vào, ăn thật ngon lành.

"A o i ìm am ị a a (Phiên dịch: Ăn no đi tìm Lam nhị ca ca)." Ngụy Vô Tiện nhét điểm tâm đầy mồm, miệng nói không rõ chữ cho Tiết - xác sống - Dương đang nằm bên cạnh. Mà Tiết Dương thì vẫn còn thở nhưng hoàn toàn không có sức, tiếp tục ghé vào bản giả làm xác chết.

"Các ngươi nói sau núi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

"Ai biết. Đột nhiên oán khí tận trời. Sợ tới mức hôm qua ta không dám ra khỏi cửa."

"Nghe nói Di Lăng Lão Tổ tới Lịch Dương. Động tĩnh kia chính là kiệt tác của hắn đi."

"Tên Di Lăng Lão Tổ kia sao không ở yên trong Liên Hoa Ổ. Chạy đến Lịch Dương làm cái gì!"

"Ai mà biết được. Một kẻ tà ma ngoại đạo. Có thể làm chuyện gì tốt!"

Nghe giọng nói nhao nhao chung quanh. Tiết Dương ngẩng đầu nhìn Ngụy Vô Tiện bên cạnh, phát hiện người này hoàn toàn không để mấy câu kia trong lòng. Ngược lại còn đang hứng thú bừng bừng lôi điểm tâm trong túi đựng đồ ra mà gặm. Hắn chống cằm, có hơi tò mò dò hỏi "Uy, Lão Tổ tiền bối. Mấy gã kia nói ngài như vậy, ngài hoàn toàn không nghĩ gì sao?"

Tốt nhất là mau mau nổi giận đi. Chỉ cần ngươi giận, ta liền có cơ hội bỏ trốn--

Nghe lời Tiết Dương, Ngụy Vô Tiện ngẩng đầu. Y nuốt điểm tâm trong miệng xong mới trả lời: "Tiện Tiện vì sao phải nghĩ nhiều. Cái miệng thúi là mọc trên người bọn họ. Bọn họ nói cái gì đó, Tiện Tiện cũng đâu có quản được. Tiện Tiện vì sao phải để bụng họ nói cái gì?"

"Thay vì quan tâm bọn họ phun ra cái gì, không bằng ăn nhiều đồ ngon." Ngụy Vô Tiện cầm một cái bánh vó ngựa, cắn một miếng. "Là điểm tâm ăn không ngon nữa hay là vì Lam nhị ca ca không có đi theo mua cho ta ăn? Vì sao phải phẫn nộ vì mấy tên râu ria kia?"

"... Quả nhiên là thằng ngốc." Tiết Dương trầm mặc hồi lâu, nói ra một câu này. Vẻ mặt hắn thật phức tạp, nhìn Ngụy Vô Tiện. Nhãi ranh ngốc này tuy rằng có thực lực mạnh mẽ, nhưng người chung quanh y cũng bảo vệ cho y kỹ quá đi. Y hoàn toàn không có tiếp xúc mấy việc hắc ám. Bằng không hắn thực sự chờ mong lúc nào đó tiểu tử ngốc này nhìn thấy các loại sự tình đen tối, sẽ còn giữ bình tĩnh như vậy không.

Không biết là đang suy nghĩ cái gì, Tiết Dương có hơi ác ý, nói: "Này, thằng ngốc, ta kể cho ngươi một cái chuyện xưa. Thế nào?"

"Hửm? Chuyện xưa gì? Tiện Tiện muốn nghe!" Nghe Tiết Dương muốn kể chuyện xưa, Ngụy Vô Tiện lập tức lộ ra vẻ mặt hiếu kỳ. Y ngoan ngoan ngoãn ngồi một chỗ, lấy hạt dẻ rang đường từ trong túi trữ đồ, như là muốn vừa nghe vừa ăn.

"Nghe chuyện xưa còn muốn ăn! Dạ dày ngươi là cái động không đáy sao!"

Tiết Dương cảm thấy bản thân mình một ngày nào đó sẽ bị thằng ngốc này chọc tức chết. Cho nên để cho ngày đó không đến, vẫn là mau mau dời đi sự chú ý của y tới người khác đi! Để cho bản thân sống lâu thêm mấy ngày nữa!

Sau đó, Tiết Dương liền kể chuyện một thằng nhỏ lề đường bị Thường Từ An của Lịch Dương Thường Thị lừa gạt, bị người khác đánh cho một trận tơi bời, sau đó còn bị xe ngựa cán mất ngón tay, làm cho xương tay trái nát hết, nguyên cả ngón út bị cán nát thành thịt bùn.

Nghe cái chuyện xưa này, Ngụy Vô Tiện tỏ vẻ tức giận. Y nhìn Tiết Dương, nổi giận đùng đùng: "Cho nên ngươi liền không đi tìm Thường Từ An kia báo thù?"

Đừng nhìn Ngụy Vô Tiện tâm trí chỉ có ba tuổi. Cho dù là ba tuổi thì y thật sự không ngốc. Chuyện xưa của Tiết Dương không đề tên, nhưng y nghe hiểu rõ. Đứa bé kia chính là Tiết Dương. Thằng nhỏ này vẫn mang bao tay màu đen. Còn không phải là che dấu cái tay đã bị phế bỏ đi sao?

"A, Lão Tổ tiền bối. Lịch Dương Thường Thị chính là gia tộc tu tiên. Mà ta, cùng lắm, cũng chỉ là thằng lưu manh phố phường mà thôi. Có cái tư cách gì mà đi báo thù." Nói tới báo thù, Tiết Dương châm chọc bật cười. Còn không phải là bởi vì hắn không có thực lực sao? Bằng không, hắn sao có thể để cho Thường Từ An sống yên ổn? Cho nên, hắn phải trở nên mạnh mẽ! Muốn đi báo thù! Làm cho Thường Từ An kia trả một cái giá đắt!

"Vậy ta mang ngươi đi!" Tiết Dương không nghĩ tới Ngụy Vô Tiện sẽ nói như vậy. Hắn ngẩng đầu, nhìn Ngụy Vô Tiện ngậm hồ lô đường, nổi giận đùng đùng: "Tiện Tiện khinh thường nhất là loại người ỷ vào thực lực đi ăn hiếp người khác! Nếu bọn họ ỷ vào thực lực đi bắt nạt người, vậy Tiện Tiện cũng có thể! Dương Dương! Đi! Ta dẫn ngươi đi báo thù--"

"Hả?" Tiết Dương trừng lớn hai mắt. Hắn có chút dại ra, không nghĩ tới Ngụy Vô Tiện căn bản là không quen hắn, chỉ là bởi vì nhờ vả hắn cùng tìm kiếm Hàm Quang Quân mới tạm thời kề bên... lại thật dễ dàng ra tay giúp hắn. Người này, người này...

"Làm sao vậy? Tuy rằng Dương Dương còn choáng váng. Nhưng hiện tại Tiện Tiện sẽ che chở cho ngươi. Đi trước dạy cho đám kia một bài học! Sau đó lại đi tìm Lam nhị ca ca nhà ta ---"

Nói xong, Ngụy Vô Tiện trả tiền trà, khiêng lên Tiết Dương đang định bỏ chạy. Tiết Dương bị khiêng không kháng cự được, cười nhạo một tiếng, nhịn không được mà nói: "Quả nhiên là đồ ngốc."

Tuy rằng là đồ ngốc, nhưng vì sao mắt hắn thật cay, thật chua?

.........................

Ngụy Vô Tiện: Dương Dương! Đi thôi! Đi báo thù--

Giang Trừng: Cho nên ngươi liền nhân ta không có ở đây đi gậy họa?

Tiết Dương: Ta không có quá cảm động đến khóc! Không có!

Lam Trạm: Ngụy Anh, để ý tay đau.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com