Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

[Only Angel]

Ché lờ mờ nhìn chằm chằm vào món ngũ cốc ăn sáng của mình. Đó là buổi sáng thứ Tư và em đang đợi những con khủng long sô cô la nhỏ bé thấm sữa đủ ướt theo sở thích của em.

Em tựa đầu vào tay chờ đợi, thở dài.

Thứ Tư là ngày ít yêu thích nhất của em. Thứ Tư có các lớp học buổi sáng. Lớp học buổi sáng có nghĩa là em phải dậy trước tất cả những người khác để không bỏ lỡ chuyến xe đưa đón khởi hành lúc 6 giờ 30. Ngay cả những người dì làm bữa sáng cho mọi người cũng không đến cho đến khi em đi.

Một cái ngáp dài khiến hàm của Ché mở rộng đến mức nứt ra. Đồng hồ trên lò vi sóng hiện đang hiển thị màu đỏ chói lóa 5:47 sáng. Em thở dài, đặt thìa vào bát và khuấy. Em ngạc nhiên nhìn lên khi một tách cà phê nóng bốc khói được đặt cạnh bát của mình.

Em thậm chí còn không nghe thấy Kinn bước vào.

Ché nhanh chóng ngồi thẳng người và mỉm cười. "Cảm ơn, Khun Kinn!"

Khóe miệng Kinn nhếch lên trên mép cốc của anh. "Em có thể gọi anh là Phi, Porsché. Không cần phải quá trang trọng khi mà em đã sống trong nhà anh lâu vậy rồi."

Ché không thể tin được. Em trố mắt nhìn người đàn ông lớn tuổi hơn.

Ché không thể nói dối và nói rằng em không thấy Kinn đáng sợ. Đó chỉ là một phản ứng tự nhiên trước sự hiện diện của Kinn và cách những người khác trong khu nhà đối xử với anh. Như thể họ chỉ còn cách ném mình xuống đất vài giây nữa để chân Kinn không phải chạm sàn.

"Anh có chắc không?"

"Em là em trai của Porsche."

Giải thích vậy mà được sao? Đúng rồi, nó thành công rồi đó.

"Được rồi, uhm, cảm ơn vì ly cà phê, P'Kinn."

Kinn gật đầu và ngồi xuống đối diện em ở quầy bếp. Anh cầm máy tính bảng trong tay và nhấm nháp ly cà phê trong khi đọc một số giấy tờ kinh doanh chắc chắn rất quan trọng.

Hạnh phúc về bầu không khí yên tĩnh vào sáng sớm này, Ché quay trở lại với ngũ cốc của mình. Em ăn sạch bát trước khi cầm cốc cà phê lên, thận trọng nhấp một ngụm. Mùi thơm nồng, đắng chát khiến đầu lưỡi em ngứa ran. Bất cứ thứ gì Kinn uống - và Ché không nghi ngờ rằng nó đắt tiền và được lựa chọn tỉ mỉ như những thứ khác mà Kinn sở hữu - điều kỳ diệu là nó khiến em cảm thấy tỉnh táo.

Đúng 6 giờ sáng, tiếng cãi vã từ hành lang vọng vào. Một lúc sau, Porsche và Kim vào bếp. Họ cố gắng vượt qua cánh cửa cùng lúc, điều này khiến họ bị mắc kẹt trong giây lát trước khi vượt qua được. Ché nuốt xuống tiếng cười của mình khi em nhìn họ đang nhìn chằm chằm vào nhau trước khi họ tiếp tục bước đi.

Em nhấp một ngụm cà phê khác.

Ché biết Porsche sẽ trực tiếp đến chỗ Kinn, nhưng khi thấy Kim đang hướng tới Ché, Porsche đã đổi hướng và đến với Ché trước. Ché không thể kìm được tiếng cười thoát ra khi Porsche choàng qua lưng em. Em không thể nhìn thấy nó, nhưng em khá chắc chắn rằng Porsche đang thè lưỡi với Kim.

Kim có vẻ bực bội trong một giây trước khi trợn mắt và thay vào đó đi lại tủ lạnh.

Ché cảm thấy hơi bối rối khi nhìn thấy người bạn của mình vào sáng sớm nay. Em đã đoán được Porsche sẽ vào bếp, bởi vì bất cứ khi nào Kinn xuất hiện ở đâu đó, Porsche nhất định phải đi theo. Tuy nhiên, Kim không có lý do gì để dậy sớm như vậy.

"Sao anh lại dậy rồi?" Ché hỏi khi Kim đã ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh.

Kim nhìn em như thể Ché là người ngớ ngẩn. "Tất nhiên là để đưa em đến trường rồi."

"Nhưng bây giờ là 6 giờ sáng"

"Em có tiết học buổi sáng vào thứ Tư nên chúng ta mới phải dậy sớm thế này. Em quên rồi à?"

Ché không khỏi mỉm cười trước câu nói của Kim. Em thích được là chúng ta với Kim. "Anh có chắc không? Em có thể đi xe buýt. Hôm qua anh ngủ muộn quá."

Kim cười với em. "Tôi chắc chắn, thiên thần. Không vấn đề gì. Để tôi lái xe chở em, được không?"

"Lấy chiếc Taycan," Kinn lên tiếng. Anh ấy đang làm bộ mặt kinh doanh của mình, nhưng ảnh hưởng bị giảm bớt bởi cách anh ấy đỡ đầu Porsche lên vai mình bằng một bàn tay nhẹ nhàng. Porsche không phải là một người của buổi sáng. Ché hoàn toàn chắc chắn rằng anh trai mình hiện đang ngủ trên vai cậu chủ của anh. "Dù sao thì nó cũng cần được lấy ra để chạy."

Đôi mắt Kim long lanh đầy phấn khích. "Được thôi."

Kinn quay lại máy tính bảng của mình. Porsche trên vai anh phát ra một tiếng ngáy yên tĩnh. Ché bật cười.

Có lẽ buổi sáng thứ Tư không phải là điều tồi tệ nhất.

*

Ché cảm thấy như tinh thần trở lại với em khi em bước ra khỏi tòa nhà đại học và đón nắng chiều.

"Cứu, tao nghĩ não của tao đã tan chảy."

"Mày không có não để chảy từ đầu rồi, vì vậy nó không phải là một mất mát lớn."

"Oi, im đi!"

"Đó là kỳ thi khó nhất trong đời tao. Tao không thể tin rằng tụi mình chỉ có hai giờ để làm bốn trang đề."

"Đúng hông? Tao nghĩ giáo sư muốn tụi mình rớt môn á."

Ché chỉ cười khi những người bạn xung quanh nói ra sự bất bình của họ. Em không phải vật lộn với kỳ thi nhiều như những người khác, nhưng sẽ thật thô lỗ nếu khoe khoang về nó. Em không muốn bạn bè của mình cảm thấy tồi tệ.

"Aghh, tao cần vực dậy tinh thần," Ohm phàn nàn. "Có ai muốn đến quán cà phê không?"

"Tao."

"Tao nữa."

Ché liếc trộm điện thoại.

"Ché?" Ohm hỏi.

"Quên nó đi." Rune xua tay, một nụ cười nở trên môi cậu ta. "Ché không đi cùng chúng ta đâu. Bạn trai mafia của nó tới đón nó rồi. Nhìn đi!"

Rune chỉ vào bãi đậu xe của trường đại học, nơi một đám đông tụ tập. Thật khó để nhìn thấy bất cứ thứ gì qua biển sinh viên đại học, nhưng Ché biết chính xác điều gì, hay đúng hơn là ai ở giữa đám đông.

"Ảnh không phải là bạn trai của tao."

"Ảnh đưa mày đến mỗi sáng và đón mày sau khi học xong," Rune nói.

"Chắc chắn là bạn trai mày rồi," Mine nói.

Ché nhìn cậu ta, ôm ngực bị phản bội.

Mine chỉ cười nhạo em, vẫy tay ra hiệu. "Đừng nhìn tao như vậy. Đi đi, đừng để bạn trai đợi."

"Tất cả tụi mày thật kinh khủng," Ché lầm bầm, nhưng vẫn tiến về phía đám đông.

"Hãy hỏi ảnh xem ảnh có thể để tao lái xe của ảnh một lúc không!" Rune gọi em.

Ché nắm chặt quai ba lô hơn khi lách qua hàng người đầu tiên. Hầu hết trong số họ đều cầm điện thoại, hoặc quay phim chiếc xe hoặc quay Kim. Trong một khoảnh khắc, Ché tưởng tượng mình đang đập điện thoại ra khỏi tay họ.

Em giật mình với suy nghĩ của chính mình.

Ché không phải là một người bạo lực. Mặc dù được Porsche nuôi nấng, người chắc chắn là kiểu người đánh trước - nói sau, Ché vẫn được nuôi dạy chỉ nói ra những vấn đề của mình. Nhưng em cũng biết Kim coi trọng sự riêng tư của anh như thế nào. Anh ghét khi mọi người cố gắng đến quá gần anh biết bao nhiêu.

Phải thừa nhận rằng, việc đến bãi đậu xe của trường đại học bằng một chiếc siêu xe không giúp ích được gì.

Kim đang ngồi trên mui của chiếc Taycan. Đầu anh cúi xuống khi gõ điện thoại, đôi mắt bị che khuất bởi cặp kính râm. Ché không khỏi trầm trồ về vẻ ngoài thoải mái của Kim mặc dù xung quanh anh có một đám đông đang trố mắt nhìn. Như thể họ thậm chí không có ở đó. Hoặc đơn giản là anh ấy không quan tâm họ đang làm gì.

Kim cất điện thoại đi.

Điện thoại của Ché rung lên trong túi.

Em không cần phải kiểm tra nó. Em vẫy tay. "Kim!"

Đầu Kim ngước lên. Khóe miệng nhếch lên khi phát hiện Ché trong đám người.

"Xin lỗi," Ché xin lỗi khi em vượt qua hai cô gái ở hàng đầu của đám đông và cuối cùng lên xe.

Kim thả chiếc mũ trùm đầu xuống và mở rộng vòng tay của mình. Mặc kệ mọi người xung quanh, Ché không ngần ngại nhào vào cái ôm của anh. Em đã dậy rất sớm và làm một bài kiểm tra rất khó ngày hôm nay. Em xứng đáng với điều này.

Kim siết chặt lấy em trước khi anh lùi ra để mở cửa xe cho Ché. Ché vội vã đi vào. Em háo hức muốn tránh xa tất cả những người đang theo dõi họ.

"Thắt dây an toàn," Kim nói với em khi anh dựa vào xe để thắt dây an toàn cho Ché.

"Cảm ơn anh."

Kim cười với em rồi lùi ra xa để đóng cửa lại. Ché rất biết ơn vì những khung cửa kính đen của chiếc xe.

Đây không phải là lần đầu tiên điều này xảy ra khi Kim đến đón em, nhưng nó chưa bao giờ bớt xấu hổ hơn.

Sau khi Ché năn nỉ, Kim thường đi một trong những chiếc xe ít phô trương hơn trong bộ sưu tập của anh. Những chiếc xe hơi mà một số con nhà giàu từ trường Quốc tế đã lái vòng quanh và đậu trên bãi đất này. Nhưng hôm nay có vẻ như Kim vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ chìa khóa xe Taycan của Kinn.

Kim tháo kính râm ra ngay khi vừa thoải mái ngồi vào ghế lái. Ché ngạc nhiên khi Kim cầm một chiếc cốc từ bảng điều khiển trung tâm và đưa cho em.

"Tôi mua cho em một ly cà phê đá từ quán cà phê mà chúng ta đã đến lần trước. Em có nhớ bức vẽ graffiti trên tường mà em thích không? Em trông có vẻ mệt mỏi vào sáng nay, vì vậy tôi đã bảo họ cho thêm một ít xi rô sô cô la vào."

"Quao, cảm ơn anh!"

Kim chỉ gật đầu. Việc lấy xe khỏi chỗ đậu xe rất khó khăn với nhiều người vây quanh xe như vậy, nhưng Kim vẫn xoay sở suôn sẻ như mọi khi. Ngay cả khi anh phải bấm còi với mọi người hai lần.

Ché nhấm nháp ly cà phê khi họ lái đến nội thành. Cà phê đá và ngọt một cách kinh tởm như kiểu em thích.

"Em đã có một ngày tốt lành ở trường đại học chứ?"

"Rất tốt. Kỳ thi của em diễn ra tốt đẹp lắm."

"Ché, thật tuyệt vời! Tôi tự hào về em."

"Cảm ơn anh." Ché không biết tại sao mặt mình lại thấy nóng như vậy. Porsche luôn nói với em rằng anh tự hào về em nhưng điều đó chưa bao giờ khiến Ché đỏ mặt. "Em đoán là em gặp may với những câu hỏi."

"Đó không chỉ là may mắn, thiên thần. Tôi đã xem cách em nghiên cứu nó. Ngoài thông minh, em cũng đã làm việc chăm chỉ. Đó là lý do tại sao điểm của em tốt đến thế."

Được khẳng định khiến Ché vui sướng và xấu hổ cùng một lúc.

"Em nên chọn nhạc hôm nay."

Ché rạng rỡ khi lấy dây cáp từ bảng điều khiển trung tâm và cắm nó vào điện thoại của mình. Kim rất kén chọn thể loại nhạc mà anh ấy thích và em cảm thấy phấn khởi khi thấy Kim đủ tin tưởng em để giao cho em lựa chọn.

Ngồi trong xe của Kim là một phần yêu thích trong ngày của Ché. Không phải vì Kim lái xe nhanh. Ngồi trong siêu xe là một cảm giác khó tin, nhưng Ché không hào hứng với việc này như anh trai mình.

Ché chỉ đơn giản là thích dành thời gian với Kim khi chỉ có hai người họ. Em thích cách Kim hỏi em về ngày hôm nay của em và họ sẽ hát theo radio. Em chỉ thích có sự chú ý của Kim.

Ché lo lắng vì em chưa bao giờ có cảm giác như thế này, nhưng Kim dường như không bao giờ thấy buồn chán hay bận tâm về nó.

"Em có thích cà phê tôi mua cho em không?"

Ché suýt sặc cà phê, vội vàng trả lời. "Nó siêu ngon luôn! Cảm ơn anh!"

"Em có thích nó hơn cái mà anh trai tôi đã pha cho em không?"

Ché cau mày, hơi bối rối trước câu hỏi, nhưng em chỉ biết gật đầu. Kinn có một chiếc máy pha cà phê đắt tiền, nhưng anh ấy chỉ uống cà phê đen và vì vậy Ché cũng nhận được ly tương tự từ anh ấy.

Cà phê Kim mua cho em có tất cả xi rô mà Ché cần.

"Em thích nó hơn. Ly này hoàn hảo luôn." Ché lắc ly cà phê.

Kim có vẻ hài lòng. "Chọn một bài hát khác," anh nói và bẻ lái để đưa họ về nhà.

*

Tankhun hét lên đầy phấn khích khi chú ngựa hoạt hình trên màn hình đuổi theo Flynn Rider. Ché cười khúc khích. Đêm thứ sáu là đêm chiếu phim và họ đang xem Tangled.

Vì một số lý do, hầu hết mọi người ở dinh thự đều đặc biệt bận rộn vào các ngày thứ Sáu, nhưng Ché không ngại bị cuốn vào đêm chiếu phim của Tankhun. Tankhun có đồ ngọt và một màn hình phẳng lớn và chiếc ghế dài êm ái nhất trong toàn bộ dinh thự. Ché thích đi chơi với anh ấy.

"Tao nghĩ tao nên mua một con tắc kè hoa," Tankhun nói, mắt nhìn theo con tắc kè hoa trên màn hình. "Mày có thấy ý tưởng đó hay không?"

Ché suy nghĩ một lúc trước khi quyết định, "Nghe có vẻ là một ý tưởng tuyệt vời."

"Đúng hông! Pol! Này, Pol? Ngày mai chúng ta phải đến cửa hàng thú cưng mua một con tắc kè hoa!"

Ché di chuyển cơ thể một cách tinh tế để Tankhun không thể nhìn thấy Pol đang ngủ bên cạnh họ. Tangled là bộ phim Disney thứ ba mà họ xem tối nay. Người vệ sĩ đã ngủ kể từ bộ Toy Story.

"Em nghĩ nếu anh muốn mua thì nên mua 2 con tắc kè hoa. Nếu một con thì cô đơn lắm."

"Ý kiến hay đó." Tankhun thở dài. "Nhưng có lẽ lúc đó tao không muốn nuôi tắc kè hoa nữa. Nuôi hai con nghe cực ghê."

"Quá nhiều việc để làm," Ché đồng ý, với lấy bỏng ngô.

Cả hai đều tập trung trở lại màn hình. Họ đã gần đi đến cuối bộ phim khi cánh cửa mở ra. Cả hai cùng rít lên khi ánh sáng từ hành lang tràn ngập căn phòng.

Nheo mắt trước ánh sáng đột ngột, Ché chồm lên khi thấy ai vừa bước vào. "Ah, Kim!"

"Giờ mới thấy mặt nó!" Tankhun thốt lên, trang bị tốt hơn để chống lại ánh sáng đột ngột vì anh ấy đang đeo một đôi kính râm rất lạ mắt. "Em trai, mày làm gì ở đây?"

"Mày đã lấy trộm Ché của tao." Kim vào phòng. "Tao đến để lấy lại em ấy."

"Khùng hả!" Tankhun vòng hai tay qua giữa Ché và kéo em vào ngực mình. "Ai nói nó là của mày, hả? Nếu bây giờ tao nói nó là của tao thì sao? Đúng hông, bé Ché? Chúng ta là những người bạn tốt nhất đúng hông?"

"Chắc chắn rồi," Ché dễ dàng đồng ý.

Kim khoanh tay trước ngực. Tư thế của anh trông có vẻ đáng sợ, nhưng Ché có thể nhìn thấy nét dung túng ẩn sâu trên khuôn mặt anh. Giống như những người còn lại trong gia đình, Kim có một chút yếu lòng đối với anh trai của mình. "Đã quá nửa đêm rồi. Mày nên đi ngủ ngay bây giờ."

Tankhun hậm hực. "Cuối tuần rồi! Tụi tao có thể thức khuya tùy thích! Đúng không, Ché?"

"Thật ra em cảm thấy hơi mệt." Ché trao cho anh cả Theerapanyakul một nụ cười ngượng ngùng khi em thoát ra khỏi vòng tay của anh. "Mặc dù vậy, cảm ơn anh đã mời em tham gia đêm chiếu phim. Em đã rất vui!"

"Ừ ừ, đi chơi với em trai tao và để tao mình ên đi!" Tankhun phũ phàng vẫy tay với em, nhưng Ché có thể thấy rằng anh ta không thực sự tức giận.

Em đứng dậy, háo hức đi ngủ ngay bây giờ. Tuy nhiên, em đã đánh giá thấp mức độ buồn ngủ của mình, bởi vì tay chân em không hợp tác với não nhanh như mong muốn, khiến em vấp ngã.

Trong nháy mắt, Kim đã ở bên cạnh, vòng một tay qua eo em để giữ em đứng vững.

Ché không ngờ họ lại gần nhau đột ngột như vậy, tim em như lỡ nhịp. "Ah, ờ..."

"Không sao đâu. Tôi bắt được em rồi." Miệng Kim ghé sát tai em, hơi thở ấm áp của anh làm Ché nổi da gà. Em cảm thấy đầu gối của mình yếu đi hoàn toàn vì một lý do khác.

Theo bản năng, em giữ chặt lấy Kim, nhưng Kim dường như không bận tâm. Anh ấy dường như không bao giờ bận tâm gì cả.

Ché thở hổn hển khi Kim bế em lên và ôm em, bế theo phong cách bế cô dâu đi về phía cửa. "Kim!" em vung chân mình. "Thả em xuống!"

Kim phớt lờ em khi anh dùng cùi chỏ đẩy cửa ra. "Tạm biệt, Tankhun!"

"Bai mấy đứa nhỏ! Chắc bây giờ chỉ có mày và tao thôi, Pol. Pol? Pol! Mày buồn ngủ rồi hả?!"

Ché nghĩ Kim sẽ đặt em xuống khi họ ra ngoài hành lang, nhưng Kim đã không làm thế, vậy nên Ché chấp nhận số phận của mình.

Kim bế em lên tận tầng của họ rồi đến phòng của Ché. Một vệ sĩ của Kim vội vàng ra mở cửa cho họ. Ché chỉ biết cảm ơn những người vệ sĩ đã ở lại bên ngoài phòng khi Kim bế em vào và thả em xuống giường.

"Urgh," Ché rên rỉ và nắm lấy một góc chăn của mình, trong một chuyển động, em có thể cuộn mình trong chăn thành một cái bánh cuốn lớn. Em rất biết ơn vì đã mặc đồ ngủ sẵn. "Em thực sự mệt mỏi."

"Em bé lớn," Kim mắng em, nhưng nó luôn luôn nghe có vẻ dịu dàng. Ché thích điều đó nhất ở anh. Kim là người tốt nhất em từng gặp. "Em nên ngủ đi, Ché."

Ché cạy một bên mắt ra để nheo mắt nhìn anh. "Anh không mệt sao?"

Kim nhún vai, nhưng Ché có thể nói rằng anh chỉ ra vẻ ngầu.

"Anh có muốn ngủ ở đây không?"

Một nhịp im lặng, và sau đó, "Em có muốn tôi ngủ ở đây không?"

Ché mở mắt trừng trừng. "Tất nhiên rồi."

Em nhìn Kim đứng đó một lúc trước khi cởi giày và quần jean rồi lên giường cùng em. Ché cười khi luồn lách lại gần, gục đầu vào ngực Kim. Em thích nằm như vầy. Như thế này, em có thể lắng nghe nhịp tim của Kim.

Em cau mày khi nhận thấy tim của Kim đang đập mạnh như thế nào. "Mọi thứ hôm nay đều ổn chứ?"

Kim đã đi cùng Kinn đến một sự kiện khai mạc nào đó vào tối nay. Nghe có vẻ vô hại khi Kim nói với em về điều đó, nhưng Ché không hề ngu ngốc. Em biết rằng mọi thứ có thể nhanh chóng trở nên sai lầm khi liên quan đến hoạt động kinh doanh của mafia.

Kim điều chỉnh lại vị trí để anh có thể vòng tay ôm lấy em. "Nó ổn."

Ché chấp nhận đó như một câu trả lời. Em đã quen với việc không được nghe này kia từ anh trai mình. Tuy nhiên, Kim chưa bao giờ nói dối em, vì vậy em yên tâm rằng Kim thực sự ổn. Em nhắm mắt lại.

"Em nhớ anh," em lầm bầm, bởi vì em buồn ngủ thật sự. "Xem phim với Tankhun không thú vị bằng lúc có anh ở đó."

"Tôi sẽ ở đó lần sau." Trầm lặng hơn, Kim nói thêm, "Tôi cũng nhớ em."

Ché cảm thấy nụ hôn đè lên lòng bàn tay mình.

Mỉm cười, em cho phép mình thiếp đi.

*

Ché chớp mắt tập trung, nhưng không được. Tầm nhìn của em không thể tập trung vào những chữ cái nhỏ xíu được viết trong cuốn sách lớn mà em hiện đang xem.

"Tớ không thể làm điều này nữa." Em thở dài và gục đầu xuống chiếc bàn bên cạnh cuốn sách của mình. "Đầu tớ đau."

"Cậu có muốn tớ mua cà phê cho cậu không? Tớ có thẻ tín dụng của anh trai nè."

Ché ngẩng đầu lên và nở một nụ cười với Macau. "Không cần."

Em có một thẻ tín dụng của riêng mình. Kim đã đưa nó cho em, nói với em rằng nó là của Porsche. Ché hiếm khi sử dụng nó vì em không muốn lấy thêm tiền của anh trai mình, nhưng Kim đã nói với em rằng chỉ cần sử dụng nó bất cứ khi nào em muốn.

Dù sao cũng đã quá mệt mỏi, Ché nghĩ rằng sẽ ổn nếu em mua cho mình một chút đồ ăn nhẹ.

"Cậu có muốn gì không?" em hỏi khi đứng dậy.

Macau nghển cổ liếc nhìn thực đơn được viết trên bảng đen treo phía trên quầy của quán cà phê. "Một cái gì đó với dâu tây?"

Ché gật đầu, ghi nhận điều đó trong đầu. Em bước tới quầy, gọi một chiếc bánh muffin việt quất cho mình và một ly parfait dâu tây cho Macau. Em nhận ra rằng một ít đường sẽ giúp tế bào não bọn em hoạt động trở lại.

Em đưa thẻ cho người phụ nữ ở quầy, cau mày khi cô nhìn thẻ, nhìn em và không quẹt thẻ.

"Có gì sai với thẻ của tôi không?" Ché lo lắng hỏi. Em không có bất kỳ tiền mặt nào trên người.

Cô giật mình khi nghe thấy giọng nói của em. Một nụ cười thật tươi nở trên khuôn mặt cô. "Không hề, thưa cậu!"

Ché không giấu được vẻ bối rối. Cô ấy lớn hơn em, tại sao đột nhiên lại xưng hô với em một cách trang trọng như vậy? Nhưng sau đó cô quẹt thẻ và Ché thở phào nhẹ nhõm khi giao dịch thành công.

Em lấy thẻ và khay đựng thức ăn và đi về bàn của mình.

"Cảm ơn cậu!" Mắt Macau sáng lên khi Ché đặt ly dâu tây trước mặt cậu. Vẻ mặt cậu ấp úng khi nhìn thấy khuôn mặt của Ché. "Mọi thứ ổn chứ?"

Ché không thể kìm được cái bĩu môi hình thành trên môi khi em ngồi xuống. "Tớ nghĩ rằng có vấn đề với thẻ của tớ."

"Nó không hoạt động sao? Hãy để tớ xem thử. Cậu có cần tiền không?"

Ché lắc đầu, đưa thẻ cho Macau. "Nó đã được thông qua, nhưng người phụ nữ ở quầy thực sự kỳ lạ về nó."

Macau xem kỹ tấm thẻ và bắt đầu cười. "Ừ, tớ có thể tưởng tượng ra điều đó."

"Tại sao?"

"Cậu có biết cái này là cái gì không?" Macau vẫy thẻ trước mặt.

"Một thẻ tín dụng? Anh trai tớ đã đưa nó cho tớ."

Lông mày của Macau nhướng lên. "Không có ý xúc phạm với anh trai cậu, nhưng tớ không nghĩ rằng anh ấy có được loại thẻ này đâu."

"Ý cậu là gì?"

"Đây là thẻ độc quyền chỉ được phát hành cho các khách hàng cấp cao nhất của ngân hàng." Macau rút ví. "Nhìn này, của anh trai tớ y chang nè. Nó không có giới hạn. Cậu phải có một số lượng lớn tài sản và của cải gửi tại ngân hàng để được cấp thẻ này, không xúc phạm anh trai cậu đâu, nhưng tớ không nghĩ rằng Porsche được trả lương bằng vàng miếng."

"Tớ không hiểu."

"Đó là thẻ chỉ dành cho người giàu." Macau đưa lại thẻ tín dụng cho em. "Tớ không nghĩ tài khoản mà thẻ liên kết thuộc về anh trai cậu đâu."

Ché nhìn chằm chằm vào tấm thẻ. Porsche luôn nói với em rằng đừng lo lắng về tiền bạc nữa vì hiện tại anh đã kiếm được một mức lương khá, nhưng Ché chắc chắn rằng nó không đủ cao cho bất cứ thứ gì tính bằng vàng. Em hoài nghi xoa ngón tay lên mặt trước của tấm thẻ. Tên trên thẻ là của em. Pichaya Kittisawat viết bằng chữ in nổi bằng vàng trên tấm thẻ đen. Đó chắc chắn là tên của Ché.

"Nó có tên của tớ trên đó."

Macau nhún vai. "Nó có lẽ là một thẻ con. Chủ tài khoản có thể quyết định in tên con cún của họ lên đó nếu họ chọn làm như vậy. Đó không phải là một vấn đề. Cậu có biết chủ tài khoản có thể là ai nếu đó không phải là anh trai cậu không?"

Ché lắc đầu.

"Porsche đã trực tiếp đưa thẻ cho cậu hả?"

"Kim đưa." em nhìn lên khi Macau im lặng. "Nhưng anh ấy nói đó là từ anh trai tớ và Kim sẽ không nói dối tớ."

Macau quan sát em một lúc trước khi cậu ta cầm thìa lên và bắt đầu ăn món parfait của mình. Ché đếm số lượng chủ đề mà họ trò chuyện với nhau. Em thích như vầy hơn. Em bị đau đầu vì việc học.

Cất thẻ đi, em lại tập trung vào sách của mình.

"Đừng quên ăn bánh muffin của cậu," Macau nhắc nhở em.

"Ồ đúng rồi. Tớ gần như quên mất!"

Macau nháy mắt với em. Nụ cười của cậu vụt tắt khi ánh mắt cậu bắt gặp thứ gì đó trên vai Ché.

"Nhắc ma nhắc quỷ," Macau lầm bầm.

Ché bối rối quay lại. Tim em đập loạn nhịp khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bước qua cửa kính của quán cà phê.

"Kim!" em vẫy tay. "Ở đây!" em cười rạng rỡ khi Kim tiến về phía họ. "Anh đang làm gì ở đây?"

"Tôi muốn hỏi em câu hỏi tương tự." Đứng lại cạnh ghế của Ché, Kim lắc lắc điện thoại trên hai ngón tay. "Tôi đang cố gọi cho em. Lần cuối tôi kiểm tra, tôi định đón em trước tòa nhà đại học một giờ trước."

Ché thấy lòng mình chùng xuống. "Ơ! Em rất xin lỗi! Em hoàn toàn quên nói với anh! Macau và em đang học nên em để điện thoại ở chế độ máy bay. Em thực sự xin lỗi!"

"Tụi tôi đang hẹn hò," Macau nói với Kim.

"Một buổi học nhóm," Ché sửa lại.

"Tụi tôi làm việc này hàng tuần," nụ cười của Macau biến thành một nụ cười toe toét. Cậu ta trông tự mãn vì một lý do mà Ché không hiểu. Chăm học là một điều tốt, nhưng nó không thực sự là một điều gì đó để khoe khoang như thế này.

Môi Kim mím lại thành một đường mỏng, cơ hàm giật giật. "Ồ?"

"Vâng, Ché và tôi là những người bạn thân nhất." Macau mỉm cười quanh chiếc thìa trong miệng. "Phải không, Ché?"

Ché gật đầu. Macau là một trong những người bạn thân nhất của em ở trường đại học. Em có những người bạn cùng lớp, nhưng tình bạn mà em có với Macau thì khác. Macau là một Theerapanyakul. Ché không bao giờ phải nghĩ đến lý do bào chữa cho những thứ kỳ quặc liên quan đến mafia trong cuộc sống của mình khi ở cạnh Macau.

Em nghĩ rằng đó phải là một lý do kỳ lạ liên quan đến mafia khiến Kim không cười. Ché vội nắm chặt lấy tay anh. Em muốn Kim cười một lần nữa và anh thường làm vậy khi Ché nắm tay anh.

"Anh có muốn ngồi với tụi em không?"

Kim đã ngồi xuống bên cạnh em trước khi Ché nói xong. Kim choàng tay qua lưng ghế của Ché và Ché không khỏi cảm thấy hơi ngớ người khi cuối cùng họ lại ép sát nhau như vậy.

"Trông anh hơi đói á Kim. Anh có đói không? Ché có thể mua cho anh một món ăn nhẹ." Macau nâng ly parfait rỗng của mình với một nụ cười toe toét. "Cậu ấy đã mua cho tôi một cái rồi, anh biết không?"

Khi Kim không trả lời, Macau quay lại nhìn Ché. "Cậu nên mua cho anh ấy một món ăn nhẹ, Ché. Anh ấy đã đợi cậu cả tiếng đồng hồ. Chắc hẳn không có vấn đề gì, giờ chúng ta đã biết rằng thẻ của cậu sẽ không bị từ chối nữa."

Kim nhíu mày khi quay đầu lại nhìn Ché. "Có vấn đề với thẻ của em hả?"

"Không," Macau trả lời. "Ché chỉ không biết mình có loại thẻ ngân hàng nào. Nói đi, Kim, anh có biết Porsche không phải là chủ tài khoản khi Porsche bảo anh đưa nó cho cậu ấy không?"

Kim không chớp mắt. "Porsche chăm sóc em trai của mình rất tốt."

Nụ cười của Macau mở rộng. "Tôi chắc chắn anh ấy là như vậy."

"Porsche tốt nhất," Ché đồng ý, đơn giản vì đó là thứ mà em chắc chắn một trăm phần trăm. Không giống như phần còn lại của cuộc trò chuyện này.

Em rùng mình khi những ngón tay thon dài của Kim lướt qua gáy em. "Đừng lo lắng về tấm thẻ, Ché. Em có thể chi tiêu nhiều như em muốn. Sách, thức ăn, bất cứ thứ gì em cần." Một giây trôi qua. "Porsche đã bảo tôi nói với em điều đó."

Ché gật đầu. Điều này nghe có vẻ giống như điều gì đó mà người anh trai của em sẽ nói. Em muốn ở gần Kim đến mức không muốn rời khỏi chỗ ngồi, nhưng Macau đã đúng. Em đã bắt Kim đợi mình một tiếng đồng hồ. Ít nhất em cũng nên mua cho anh ấy một cái gì đó ngọt ngào để đáp lại.

Bất đắc dĩ, em đứng dậy. "Anh có muốn món gì không?"

Kim cười với em. "Em chọn cho tôi đi."

"Được thôi!"

Ché có thể làm được điều đó. Kim thích đồ chua, vì vậy em sẽ lấy cho anh ấy một cái bánh muffin chanh. Em xếp hàng ở quầy, kiên nhẫn chờ đến lượt gọi món. Khi đã có chiếc bánh muffin chanh và trên tay là một cái khay, em bước lại bàn.

Macau đã cười khi em đến gần. "Anh đã quên anh trai tôi là ai rồi phải không? Anh không thể làm tôi sợ, anh họ."

Ché cau mày. Kim đã nói điều gì đó xấu tính với Macau?

Kim có vẻ bình tĩnh vốn có khi tựa lưng vào chỗ ngồi của mình. "Tao chỉ đơn thuần đưa ra một đề xuất."

"Thiệt vậy hen. Thật không may, tôi không nghĩ rằng tôi thích đề xuất của anh. Tôi không muốn tránh xa ra đó. Ồ, đừng có vẻ chua ngoa như vậy, anh họ! Anh đã quên những gì Bác luôn nói? Sự cạnh tranh giữ gìn sức mạnh gia đình!"

Kim không còn vẻ bình tĩnh vốn có nữa khi anh nghiêng người về phía trước. "Mày không phải là đối thủ của tao, mày là con gián. Tao không cạnh tranh gì cả. Em ấy là của tao và mày sẽ phải tôn trọng điều đó."

Macau giơ hai tay lên, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc giả tạo. "Anh muốn nói gì cũng được."

"Hai người đang nói về cái gì vậy?" Ché hỏi khi ngồi xuống một lần nữa.

Em bối rối khi cả Kim và Macau đều nhảy dựng lên vì giọng nói của em. Không ai trong số họ dễ bị kích động như vậy, họ là con trai của một tổ chức tội phạm lớn và tất cả những điều đó. Và...

"Uhm," Kim và Macau nói cùng lúc rồi lườm nhau.

Ché thở dài. "Đó là một số thứ về gia đình mafia, phải không?"

Em coi sự im lặng của họ như một sự xác nhận.

"Em học xong chưa?" Kim hỏi, cánh tay lại đặt lên lưng ghế của Ché một lần nữa.

Ché đẩy khay bánh muffin về phía anh. "Em đã mua cho anh một cái bánh muffin." em không khỏi cảm thấy khó chịu khi Kim không thèm liếc nhìn chiếc bánh muffin. Em lại đẩy chiếc khay lại gần, nhưng Kim không thèm để tâm.

"Ché?" Giọng nói của Kim vẫn nhẹ nhàng như mọi khi nói chuyện với em, nhưng Ché thực sự muốn rời đi.

"Vâng em xong rồi." em đứng dậy. Em không biết tại sao đột nhiên mình lại cảm thấy khó chịu. Có lẽ vì đã muộn và em đã không học được nhiều như mong muốn và các kỳ thi sắp đến và, thực sự, nó chỉ là một cái bánh muffin ngu ngốc, phải không? Ché thậm chí còn chưa hoàn thành việc riêng của mình.

Em thu dọn đồ đạc của mình và nhét chúng vào túi xách, không quan tâm một số tờ giấy ghi chép bị nhàu nát. Sau này em sẽ ủi thẳng chúng bằng một trong những cuốn sách giáo khoa của mình.

"Giờ này tuần sau?" Macau hỏi em.

Ché gật đầu, cố nở một nụ cười. "Chắc chắn rồi!"

Quăng túi xách qua vai, em đi ra cửa. Kim ở ngay sau em, vượt qua em vào giây phút cuối cùng để giữ cửa cho em. Cử chỉ đó khiến trái tim Ché rung động, khiến em phải cắn chặt vào má mình để không khóc.

"Ché!" Kim gọi tên em ngay khi họ vừa ra ngoài.

Ché cứ bước đi. Em không muốn nhìn Kim. Em không muốn Kim thấy rằng em đang khó chịu. Điều đó thật ngu ngốc và đáng xấu hổ và em cảm thấy mình đã sử dụng hết hạn mức của cả hai thứ này trong ngày.

Em không biết chiếc xe nào trước quán cà phê thuộc về Kim, vì vậy em bước đến chiếc Ferrari duy nhất trong hàng. Nó có vẻ là đúng vì Kim đã rút chìa khóa và mở cửa xe. Ché chưa kịp vào ghế phụ thì chợt thấy mình đang ngồi dựa vào mui xe, hai tay Kim đặt lên hai bên.

Với khuôn mặt quá gần nhau, Ché phải vật lộn để tránh ánh mắt của anh.

"Em đang buồn." Kim cau mày khi nhìn vào mắt em. "Tại sao em lại khó chịu?"

Ché lắc đầu. Em không khóc, nhưng đôi mắt em đang rưng rưng và giọng điệu nhẹ nhàng của Kim khiến em càng cảm thấy mình không hiểu chuyện hơn. Kim đã làm rất nhiều cho em và giờ em thì buồn vì một chiếc bánh muffin ngu ngốc.

Kim trông đau lòng như Ché cảm thấy. "Xin đừng nói dối tôi, thiên thần."

Ché cắn mạnh hơn vào bên trong má.

"Có phải vì Macau không?" Lời cuối cùng vụt qua môi Kim trong tiếng gầm gừ.

Ché vội vàng lắc đầu. "Anh không thích bánh muffin chanh hả?" em buột miệng.

"Hả?"

"Cái bánh muffin mà em mua cho anh. Anh không thích nó, phải không?" Ché ghét cái cách giọng em như một con cún con chán nản, nhưng bản thân không thể giúp được gì. Em đã thực sự tin rằng mình có thể chọn được thứ mà Kim thích.

"Em mua cho tôi một cái bánh muffin?" Kim dường như nhận ra mình đã nói gì đó sai nên anh vội ôm lấy má Ché còn mặt Ché thì sượng lại. "Nếu em muốn tôi ăn, tôi sẽ quay lại ngay để lấy nó và ăn hết!"

Ché không thể kìm được tiếng cười bật ra trên môi mình. Nói ra thật là nực cười, vậy mà Kim lại trông nghiêm túc trăm phần trăm. Em áp tay mình lên tay Kim. Tim em vẫn đập quá nhanh trong lồng ngực và da vẫn cảm thấy hơi căng nhưng Kim đã ở đây. "Không cần đâu."

"Hãy nói cho tôi biết làm thế nào để tôi có thể làm cho em hạnh phúc trở lại, thiên thần. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì."

Ché gục đầu vào ngực Kim thở dài. "Em chỉ cảm thấy mệt mỏi thôi. Em muốn về nhà."

Thật khó để không khóc khi Kim vòng tay ôm lấy em, cho em sự thoải mái mà em cần.

"Tôi sẽ đưa em về nhà."

Ché gật đầu. Em cố gắng kéo mình lại gần hơn đủ để đáp lại cái ôm của Kim. "Anh có muốn ngủ trong phòng của em tối nay không? Tụi mình có thể xem thứ gì đó trên máy tính xách tay của em."

Kim cứng người lại trước khi siết chặt em hơn. "Bất cứ điều gì em muốn, thiên thần. Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì em thích."

*

Nếu ai đó hỏi em, Ché sẽ không ngần ngại nói với họ rằng anh trai em là người em thích nhất trên thế giới này. Chỉ là Porsche và em đã luôn ở cạnh nhau từ đó đến nay, dù em thích sống trong một ngôi nhà có nhiều người thì dành thời gian cho anh trai vẫn là điều em thích nhất trên đời.

Ngay cả khi Porsche đang mắng em.

"Chúng ta sẽ không xem một bộ phim về kẻ giết người, Ché! Nó không dành cho trẻ em!"

"Em đã trưởng thành rồi! Thậm chí em còn được phép uống bia ngay bây giờ!"

Porsche lắc đầu, rõ ràng là không hài lòng. "Chọn bộ khác."

Ché bĩu môi, nhưng vẫn dành chút thời gian để nhìn lại những tấm áp phích phía trên quầy bán vé. Hàng đợi di chuyển về phía trước và khi đến lượt họ lấy vé, em đã yêu cầu hai vé cho bộ phim hài mùa hè theo mùa.

"Em nói trước cho anh biết, nếu bộ phim này không hài miếng nào, đó là lỗi của anh."

"Ỏoo!" Porsche thủ thỉ khi anh khoác tay qua vai và Ché đã cố gắng không cười với anh. "Thôi nào, em bé hờn dỗi, anh sẽ mua cho em một ít bỏng ngô chữa lành trái tim em nha."

Họ bước vào hàng ở quầy bán đồ ăn nhanh và Ché cảm thấy miệng mình ứa nước miếng khi thấy những hàng kẹo bày ra trước mặt họ. Mùi bỏng ngô ngọt ngào tràn ngập trong mũi em. Em không khỏi ngạc nhiên tìm kiếm ánh mắt của anh trai mình.

Đi xem phim như thế này không phải là điều gì đó mới mẻ mà họ làm, nhưng điều mới mẻ là họ mua đồ ăn nhẹ tại quầy và trả tiền mua vé thay vì lén lút mang theo một túi khoai tây chiên của cửa hàng tiện lợi.

Porsche cười toe toét khi nhận thấy Ché đang nhìn mình. "Gì?"

"Không gì." Ché lắc đầu. "Em chỉ hạnh phúc, hia." em nắm lấy cánh tay Porsche vẫn khoác trên vai mình. "Em thích dành thời gian với anh."

Nụ cười của Porsche dịu lại và Ché nhìn thấy điều gì đó trong mắt anh mà em đã hy vọng cả đời. Bình yên. Không còn chút lo lắng, không còn căng thẳng trong khóe miệng cười của anh trai. Porsche trông hoàn toàn yên bình khi anh làm rối mái tóc em.

"Anh cũng thích dành thời gian với em. Em nghĩ sao nếu mình mua cả một thùng bỏng ngô?"

"Nghe tuyệt quá!"

Hàng đợi di chuyển và đến lượt họ gọi món. Porsche đã order một lon soda lớn cho mỗi người và một thùng bỏng ngô khổng lồ như đã hứa.

Ché nhìn anh trai thanh toán bằng tiền mặt. "Hia, anh có được trả lương bằng vàng miếng không?"

Porsche cười khi đưa cho em thùng bỏng ngô. "Không, điều gì khiến em nghĩ như vậy?"

Ché nhún vai, đút một viên bỏng ngô vào miệng. "Không có gì, em chỉ nghĩ thôi."

Gương mặt của Porsche trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Tại sao, em cần tiền hả?"

"Không, em đã có thẻ của anh. Như vậy là quá đủ".

"Thẻ? Cái gì — chết tiệt, chờ đã." Porsche đưa ly nước ngọt của họ vào tay kia của Ché khi điện thoại của anh bắt đầu đổ chuông.

Anh tức tối nhìn vào màn hình, áp điện thoại vào tai. "Mày đang chết hả?"

Ché không nghe được câu trả lời từ đầu dây bên kia, nhưng điều đó khiến Porsche phải tròn mắt. "Mày có thể chịu đựng hai giờ mà không có tao, Kinn. Chỉ cần hỏi một trong những vệ sĩ khác nếu mày cần giúp bất cứ điều gì."

Porsche bắn cho Ché một nụ cười hối lỗi khi anh lắng nghe bất cứ điều gì Kinn trả lời. Ché kiên nhẫn chờ đợi trong khi Porsche tranh luận qua lại với ông chủ của mình cho đến khi anh cuối cùng cũng nói lời tạm biệt với một cái chậc lưỡi khó chịu. Câu "Vâng, tao cũng yêu mày. Tao hứa sẽ quay lại sớm," được anh nhấn mạnh bằng âm thanh hơi mềm lòng khiến giọng điệu bực bội của Porsche nghe có vẻ không đáng tin lắm.

"Tụi mình có cần phải về không?" Ché hỏi ngay khi Porsche cất điện thoại đi. Em không để ý đến sự thất vọng mà em cảm thấy đang hiện trên khuôn mặt của mình.

Em biết rằng nếu Kinn cần Porsche, điều đó sẽ được ưu tiên hơn cả đêm chiếu phim của họ. Ché thậm chí không thể nổi giận vì điều đó.

Kinn là lý do họ không cần lẻn vào rạp chiếu phim. Kinn là lý do khiến Porsche bình yên lúc này khi nhìn Ché. Ché không cần xem phim. Em cần anh trai mình hạnh phúc, và Porsche cũng vui khi Kinn hạnh phúc.

Em ngạc nhiên khi Porsche lắc đầu. "Không, Kinn chỉ là một đứa bé nhõng nhẽo. Anh đã nghỉ cả đêm để xem bộ phim này với em và dù tủi thân cỡ nào, Kinn vẫn biết thời gian dành cho gia đình ở Kittisawat là điều thiêng liêng." Porsche cười. Ché rất thích khi anh trai cười. "Vì vậy, chúng ta hãy đi xem bộ phim này!"

Họ đi vào rạp chiếu phim, tìm chỗ ngồi của mình đúng lúc quảng cáo bắt đầu. Trái ngược với những gì Ché đã lo sợ, họ đã có rất nhiều niềm vui khi xem phim.

Không phải vì bản thân bộ phim rất hài hước, mà là nó tệ đến mức khiến cả hai phải bật cười. Đã có lúc, Ché sợ rằng họ có thể bị một nhân viên ném ra ngoài vì quá ồn ào, nhưng họ đã làm cho mọi chuyện ổn thỏa.

Ché vẫn còn cười khúc khích khi họ bước qua cánh cửa của biệt thự Theerapanyakul, bám lấy cánh tay mà Porsche quàng qua vai em.

Porsche đang cười sảng khoái, vì vậy tiếng "uh oh" thoát ra khỏi anh phát ra như một tiếng nấc. Ché nhìn theo đường nhìn của anh.

Nhìn lên trên thấy Kinn đang đứng trên gác lửng của cầu thang lớn, nhìn xuống họ. Anh ấy mặc bộ đồ ngủ bằng lụa và một chiếc áo choàng, rõ ràng là đang đợi họ về nhà.

Ché nở một nụ cười khi họ bước lên cầu thang để chào anh. Một nụ cười chưa bao giờ khiến em mắc lỗi.

"Kinn," Porsche chào đầu tiên.

"Chào, P'Kinn." Ché vẫy tay.

"Em có vui không?" Trước sự ngạc nhiên của Ché, Kinn không hề tỏ ra tức giận khi quay đầu lại để ngỏ lời trước với Ché. Trông anh ấy có vẻ quan tâm nghiêm túc. Như thể kết quả của buổi tối của Ché là quan trọng đối với cá nhân anh ấy.

Ché cười rạng rỡ với anh. "Thật tuyệt vời! Không phải bộ phim mà là được dành thời gian bên anh trai em."

Em dựa vào cánh tay mà Porsche vẫn quàng qua vai. Porsche thủ thỉ và hôn lên đầu em một cái chóc.

Ché cười khúc khích trước khi em lách ra khỏi anh trai. "Nhưng giờ em đi ngủ đây. Chúc ngủ ngon, hia. P'Kinn."

"Ngủ ngon, Ché, anh yêu em. Ngủ ngoan nha."

"Em yêu anh nhất, hia!" Ché đã ôm thêm một lần nữa với Porsche trước khi rời đi. Với một cái vẫy tay với Kinn, em để lại họ ở hành lang.

"Mày có vui không?" em có thể nghe thấy Kinn hỏi anh trai mình ngay khi em quay lưng lại với họ. Đó cũng là câu hỏi mà Kinn đã hỏi Ché, nhưng giọng điệu khác.

"Thật tuyệt vời! Cảm ơn vì đã cho tao một đêm nghỉ ngơi."

"Mày nói rằng điều đó sẽ làm mày hạnh phúc, vì vậy tao để mày đi."

"Vâng, tao cá rằng điều đó đã khiến mày phải kiềm chế rất nhiều. Nhưng đừng tưởng rằng tao không nhìn thấy vệ sĩ mà mày đã gửi tới!"

"Mày đang nói gì vậy? Tao có gửi vệ sĩ nào đâu."

"Xạo hông! Tao thấy họ nán lại gần nhà vệ sinh. Mày nghĩ tao sẽ không nhận ra những chiếc ghim trên áo họ à? Họ là người của Theerapanyakul."

"Tao sẽ bỏ cái ghim đó nếu tao có cử ai đó trông chừng mày, Porsche. Tao biết mày sẽ đá vào mông tao vì điều đó mà."

"Vậy thì ai...?"

Kim đang chơi guitar thì Ché bước vào phòng anh. Không có vệ sĩ nào trong hành lang ngăn cản em, vì vậy em đã coi đó như một dấu hiệu cho thấy Kim vẫn còn thức và có tâm trạng để tiếp khách.

Em luôn có cảm giác như đang lạc bước vào thế giới thần tiên khi bước vào căn phòng của Kim tại biệt thự. Phòng riêng của em vốn đã tuyệt vời rồi, to và sang trọng không kém, nhưng phòng của Kim thì khác. Không có một chỗ nào trên tường không dán các áp phích ca nhạc. Ngoài chiếc giường, đồ nội thất lớn nhất trong phòng là một chiếc dương cầm.

Ché rất thích ở đây.

"Kim," em gọi khi cởi giày bên cửa.

Kim nhìn lên từ nơi anh đang ngồi trên sàn, ngón tay dừng lại trên cây đàn guitar trong lòng. Sự thù địch trong mắt anh lập tức biến mất khi anh thấy Ché bước vào phòng. Một nụ cười hiện trên khuôn mặt anh. "Em về rồi."

Ché gật đầu, đọc từng trang trên những trang giấy ghi chú rải rác trên mặt đất. "Anh đang làm việc gì đó? Có cần em rời đi không?"

Kim lắc đầu, đặt cây đàn của mình xuống. Anh ra hiệu cho em lại gần. "Không, hãy kể cho tôi nghe về buổi tối của em."

Ché đã cố tỏ ra nghiêm túc vì em biết Kim nghiêm túc đến mức nào, nhưng em không thể giấu nổi sự phấn khích của mình nữa khi chạy qua và ngồi xuống đất trước mặt Kim.

"Siêu vui, để em kể cho anh nghe! Ừm, tụi em vào rạp, đúng không, nhưng Porsche không cho em chọn bộ phim kinh dị mà em muốn xem vì anh ấy nói rằng nó quá tàn bạo nên em phải chọn một bộ phim hài 3 xu và lúc đầu nó rất hấp dẫn, nhưng sau đó tụi em bắt đầu chế thoại của riêng mình và -" Ché tự ngắt lời khi nhận thấy ánh mắt lấp lánh của Kim. "Oh em xin lỗi. Nghe cái này chắc chán lắm."

"Không!" Kim ngồi dậy. "Tiếp tục nói đi, thiên thần, tôi thề là tôi quan tâm."

"Anh có chắc không?"

Kim gật đầu, tựa đầu vào một tay ra hiệu cho Ché nói tiếp. Nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt khiến anh trông đẹp trai hơn và Ché cảm thấy trái tim mình rung động khi anh chìm vào câu chuyện của mình. Em tiếp tục kể lại mọi chi tiết trong buổi tối của mình cho đến khi em chắc chắn rằng Kim hẳn đã cảm thấy như chính anh đã ở đó.

"... và đó là lúc em đến tìm anh vì Kinn và Porsche lại nhìn nhau như vậy và em biết họ sẽ không nghe thấy bất cứ điều gì khác mà em nói."

Kim mỉm cười khi cúi người về phía trước, lướt những ngón tay lên má Ché. "Tôi rất vui vì em đã có một buổi tối tốt đẹp."

"Em cũng thế." Ché nằm nghiêng, gối đầu lên cánh tay anh. "Anh có muốn cho em xem bài hát anh đang làm không?"

Không hiểu sao, mắt Kim tối sầm lại. "Không."

Ché nhăn mặt. "Xin lỗi. Đáng lẽ em không nên hỏi."

Nhanh như chớp, bóng tối biến mất khỏi mắt Kim. "Không," anh nhẹ nhàng lặp lại. "Muộn rồi. Chúng ta nên đi ngủ."

Ché gật đầu. Em không bao giờ muốn Kim cảm thấy như bị áp lực khi phải chia sẻ nghệ thuật của mình.

Em bò hơn ba mét đến giường của Kim và nằm phịch xuống đó, cảm thấy hơi tự mãn khi Kim không đuổi em đi.

Kim thở dài nhìn em và đơn giản lấy chiếc chăn thứ hai từ tủ quần áo của mình.

*

"Cậu có muốn đến bữa tiệc bể bơi của tớ không?"

Ché dừng lại nơi em đang lướt qua kệ thư viện, điện thoại kẹp giữa tai và vai. "Cậu sắp tổ chức một bữa tiệc?"

"Chà, đó không phải là một bữa tiệc thực sự. Nó giống như một buổi họp mặt hơn. Cậu là người duy nhất tớ mời. Thứ sáu này, chúng ta hãy vui chơi một chút!"

Ché nhăn mặt. Các ngày thứ Sáu được dành cho đêm chiếu phim với Tankhun. "Vào lúc nào?"

"Đầu giờ chiều? Bất cứ khi nào lớp học của cậu kết thúc, cậu có thể đến đây."

Ché thở phào nhẹ nhõm. "Tớ không thể ở lại quá lâu, nhưng tớ nghĩ mình đi cũng được!"

"Tuyệt quá!"

Ché mỉm cười trước sự phấn khích thực sự trong giọng nói của Macau. "Tớ có cần mang theo gì không?"

"Chỉ cần xách cái thân theo và quần bơi nếu cậu có. Nếu cậu không có, tớ có thể nhờ một trong những người giúp việc mua cho cậu một bộ."

"Không cần, tớ nghĩ là mình có một bộ."

Ché thực sự khá chắc chắn rằng em không có bất kỳ bộ nào, nhưng em không muốn làm phiền bất cứ ai. Em chỉ cần mượn một bộ từ ai đó ở nhà. Em biết tất cả các vệ sĩ thường xuyên được huấn luyện bơi lội, vì vậy chắc phải có rất nhiều đồ bơi trong biệt thự.

"Được rồi. Hẹn gặp cậu vào thứ sáu! Tớ nóng lòng quá đi."

"Tạm biệt!" Ché bỏ điện thoại vào túi để lấy cuốn sách mà em đang cố gắng lấy từ kệ bằng một tay.

Một bữa tiệc bể bơi. Ý nghĩ đó khiến em cười khúc khích khi quay lại bàn của mình. Thật vô lý khi làm bạn với những người giàu có.

*

Ché nhảy từ chân này sang chân kia khi đợi cánh cửa trước mặt mở ra. Em có thể cảm thấy những vệ sĩ trên hành lang đang cố gắng không nhìn chằm chằm vào em với vẻ ngạc nhiên và thành thật mà nói, em không thể trách họ.

Cuối cùng, sau khi gõ lần thứ ba, cánh cửa đã mở ra.

"Không phải tao đã nói với tụi mày là đừng làm phiền tao khi — Ché!" Vẻ mặt chua chát của Kim bị nụ cười lấn át, rồi mắt anh mở to đến nỗi Ché sợ chúng rơi khỏi mặt anh. "Tại sao em lại khỏa thân ?!"

"Uhm..." Ché không nói thêm được gì nữa vì Kim đã kéo em vào phòng mình. Anh đóng sầm cửa lại sau lưng họ, loại bỏ em khỏi tầm nhìn của các vệ sĩ.

Ché chưa kịp định thần thì Kim đã chạy đến tủ quần áo và ném áo choàng vào người em. Ché chậm rãi quấn lấy nó quanh người. Em đã rất cố gắng để lờ đi sự thật rằng chiếc áo choàng của Kim có mùi giống anh. Em biết lẽ ra mình nên mặc thêm quần áo trước khi đến, nhưng điều đó cũng có thể cản trở mục đích chuyến thăm của em.

"Anh có thể cho em mượn quần bơi được không? Cái của em không còn mặc vừa nữa." Em mở chiếc áo choàng ra đủ để chỉ vào chiếc quần bơi có họa tiết hình con vịt rất, rất nhỏ hiện đang cắt đứt sự lưu thông máu của chân em.

Ché đã lục tung toàn bộ tủ quần áo của mình và cảm thấy khá vui mừng khi tìm thấy chiếc quần bơi cũ của mình thời đi học. Thật không may, lần cuối cùng em học bơi ở trường là hồi cấp hai và vì vậy chiếc quần bơi quá nhỏ đối với em.

Kim đưa mắt đi chỗ khác và Ché cảm thấy xấu hổ. Đúng vậy, có lẽ em đã cho Kim thấy rất nhiều thứ mà người đàn ông kia không muốn thấy. Em vội vàng đóng áo choàng lại. Má em nóng bừng vì xấu hổ. "Xin lỗi."

"Không, tôi..." Kim bắt gặp ánh mắt của em trước khi nhanh chóng quay đi chỗ khác. "Chờ đó."

Ché có thể thấy rất nhiều căng thẳng rời khỏi cơ thể khi Kim có lý do để quay lưng lại với em. Anh lại đi đến tủ quần áo của mình và Ché cắn môi chờ đợi. Kim đưa lại cho em một chiếc quần bơi dài màu đen. Biểu tượng gia tộc Theerapanyakul được thêu ở dưới cùng của một bên chân.

Đôi mắt của Kim vẫn dán chặt vào trần nhà. "Lấy cái này đi."

"Cảm ơn anh! Anh biết đấy, Macau đã đề nghị để người giúp việc của cậu ấy mua cho em một bộ, nhưng em không thể nhận điều đó vì điều đó sẽ thật nực cười và— "

"Macau?" Kim ngắt lời em.

"Đúng vậy, Macau đã mời em đến một bữa tiệc bể bơi tại nhà cậu ấy. Đó là lý do em cần quần bơi." Ché cười. "Em không bơi trong nhiều năm rồi, nên em mới đến đây mượn anh."

"Em định đi đến nhà của Macau?"

Ché nhíu mày. "Dạ?"

Kim chỉ nhìn em chằm chằm, miệng nhếch lên như thể anh đang chủ động giữ mình không nói điều gì đó.

Ché nhìn lại anh ngay, sẵn sàng để trái tim em không đau quá nhiều. Nó đã không.

"Cậu ấy là bạn của em, Kim," em nói khẽ. "Em biết anh không thích cậu ấy, nhưng cậu ấy không phải là anh trai mình. Cậu ấy đã không làm gì cả."

Kim chỉ lắc đầu.

Ché giận dỗi quay đi. Em đã nghĩ đến việc trả lại chiếc quần bơi, nhưng em thực sự cần nó và em không có thời gian để mượn ai khác, vì vậy em giữ chặt nó khi quay về phía cửa.

"Chờ đã, Ché!"

Em quay lại.

Đừng đi. Ché có thể nghe thấy những lời Kim không nói, có thể nhìn thấy nó trong mắt anh. Em cũng có thể thấy rằng Kim muốn cấm em đi.

Kim hít vào, thở ra và biểu hiện trong mắt anh thay đổi. Đó không còn là sự tức giận nữa. Nó không có gì cả. Kim đã không kiểm soát được giọng nói cũng như khuôn mặt của mình. "Chỉ cần gọi em cho tôi nếu có bất cứ điều gì xảy ra. Bất cứ điều gì. Tôi sẽ đến đó. Tôi sẽ — chỉ cần gọi cho tôi. Làm ơn."

Ché gật đầu. Em tiếp tục đi về phía cửa, biết rõ rằng nếu Kim yêu cầu em ở nhà, em sẽ làm như vậy. Việc Kim không nói gì chỉ khiến trái tim em thêm đau.

*

Ché cười khi giơ súng nước lên. Macau hét lên khi bị dòng nước đập thẳng vào mặt. Cậu giương súng bắn nước, đuổi theo Ché để trả thù. Họ chạy quanh hồ bơi của dinh thự gia tộc thứ một - hai vòng trước khi Macau chỉa mũi súng vào em.

"Muốn trăn trối gì không?" cậu hỏi với một nụ cười.

"Để tớ suy nghĩ đã."

Ché chậm rãi đi về phía sau trước khi thè lưỡi và xoay người. Nước bắn vào lưng em khi em bắt đầu chạy, vòng qua góc hồ bơi. Em không thể kìm được tiếng cười khi đi sang phía bên kia của hồ bơi, tăng tốc độ khi nghe tiếng Macau đuổi theo mình.

Em suýt nữa đã đi được vòng quanh hồ bơi khi chân trái bước vào một vũng nước trên gạch và bị trượt chân. Giữ khẩu súng nước trong một tay, em cố gắng chống lại cú ngã bằng cánh tay trái của mình. Một tiếng hét lên khi cơn đau bộc phát từ cổ tay do va chạm. Có một tiếng crack xé ruột.

Đau đớn tột cùng, em ngã người xuống, ôm chặt cánh tay vào ngực. Súng nước của em đập vào gạch với một âm thanh trống rỗng.

"Ché!" Macau hét lên, đánh rơi khẩu súng nước của mình khi cậu chạy tới.

Ché thở dài ôm cánh tay. Ngay cả một cái chạm nhẹ nhất cũng đau nhói. Em có thể thấy máu chảy ra từ một vết rách lớn trên da, chảy xuống cánh tay và bên dưới, một thứ gì đó màu trắng đang lòi ra.

"Fuck," Macau thở hổn hển khi dừng lại trước mặt em. Đôi mắt cậu mở to không thể tưởng tượng nổi. "Ché, cái này có vẻ không ổn."

"Đau quá." Ché không kìm được nước mắt. Cơn đau tỏa ra từ cổ tay em từng đợt dồn dập.

"Chờ đã, để tớ gọi xe cấp cứu!"

"Không!" Ché ngồi dậy, hối hận về quyết định của mình trong giây phút tiếp theo, nhưng em vẫn cố gắng ngồi dậy. "Đừng gọi xe cấp cứu!"

"Gì? Tớ có thể thấy xương lòi ra, Ché, cậu cần phải đến bệnh viện!"

Ché nghiến răng ngồi dậy. "Thay vào đó, cậu có thể gọi cho Kim được không?"

Macau há hốc mồm. "Gì?! Gọi cha nội đó chi? Cậu cần đến bệnh viện!"

"Chỉ cần gọi cho anh ấy, làm ơn." Kim sẽ biết phải làm gì. "Làm ơn, chỉ cần bảo anh ấy đến đây."

Macau trông vẫn không bị thuyết phục, nhưng khi Ché cứ năn nỉ, cậu chạm nhẹ vào màn hình điện thoại của mình một lúc trước khi áp điện thoại vào tai.

"Alo?"

"Mày muốn gì?" Ché rất yên tâm khi nghe giọng Kim phát ra từ máy, dù phải căng tai lên mới nghe được.

Macau đảo mắt, nhưng vẫn giữ giọng điệu nghiêm túc, "Xin chào anh họ. Ờ thì, tôi ở đây với Ché và— "

"Nếu mày gọi cho tao chỉ để hả hê, tao thực sự không muốn nghe nó."

Macau bật ra một lời chế nhạo thiếu kiên nhẫn. "Anh có thể lắng nghe một giây không, đồ khốn? Ché bị đau và kêu tôi gọi cho anh. Đó là lý do duy nhất tôi thậm chí đang nói chuyện với anh ngay bây giờ vì vậy tôi thực sự đánh giá cao nếu anh có thể dừng việc là một tên khốn lại trong một giây và — ê? Kim? Haloooo?"

Nhưng đường dây đã cúp. Macau hạ điện thoại xuống và liếc số điện thoại của Kim trên màn hình với ánh mắt ngờ vực trước khi cậu nhìn Ché. "Tớ cũng đã cố gắng rồi."

"Anh ấy đang đến đây." Ý nghĩ đó là thứ duy nhất giúp Ché bớt đau một chút vào lúc đó.

"Cậu chắc không? Anh ta có vẻ như không sẵn lòng giúp đỡ cho lắm."

"Tớ biết anh ấy đang đến."

"Được rồi," Macau nói chậm rãi, rõ ràng là không bị thuyết phục. Cậu cúi xuống trước mặt Ché, hai tay ôm lấy cánh tay bị thương của Ché. "Cậu có thực sự chắc chắn là không muốn tớ gọi xe cấp cứu chứ?"

Ché lắc đầu. "Không muốn xe cấp cứu."

Em cảm thấy tim mình đập nhẹ nhõm khi cánh cổng của sân trong mở ra, nhưng không phải chiếc Ferrari của Kim đi vào.

Tiếng cười là thứ đầu tiên em nghe thấy khi cửa xe mở ra và sau đó Ché có thể nhận ra hình bóng quen thuộc của Vegas và Pete, bạn thân của anh trai em.

Ché nhớ anh của mình đã buồn như thế nào khi Pete rời khỏi nhà chính, nhưng Pete dường như đã tìm thấy hạnh phúc ở đây và điều đó khiến Ché cảm thấy hạnh phúc cho anh ấy.

"Uh oh," Macau lầm bầm.

Ché cảm thấy một chút hoảng sợ khi nhìn lên người bạn của mình. "Ý cậu là gì, uh oh?"

"Uhm, có lẽ tớ đã quên nói với anh trai rằng chúng ta sẽ chơi với nhau hôm nay?"

"Cậu đã không xin phép trước khi tổ chức bữa tiệc bể bơi?"

"Đó là một bể bơi tại gia! Và chỉ có tớ với cậu! Và họ sẽ không nổi điên nếu..." Mắt Macau rơi xuống cánh tay Ché và cậu nhăn mặt. "Rõ ràng là điều này không thể xảy ra."

Vegas và Pete vẫn chưa nhận ra Macau và em, họ lạc vào thế giới của riêng họ khi Vegas đi vòng qua xe để nâng Pete lên mui xe và hôn anh ấy. Pete cười và họ tay trong tay đi vào nhà.

Cả hai người đều đeo kính râm nên khó có thể biết chính xác thời điểm họ phát hiện ra Macau và em đang ngồi ở mép hồ bơi là khi nào.

Khi họ nhận ra, Pete đã thốt lên một tiếng ngạc nhiên, nhưng sau đó một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên khuôn mặt của anh ấy khi anh ấy đi đến. Vegas theo sau.

"Porsché! Một bất ngờ thú vị!" Nụ cười của Pete tắt ngấm khi anh nhận thấy cánh tay mà Ché đang ôm ấp áp vào ngực mình, máu chảy ra từ vết thương không ngừng. "Au, Porsché! Chuyện gì đã xảy ra thế?!"

"Gãy cổ tay," Vegas nói, lông mày anh nhíu lại khi xem xét vết thương của Ché từ chỗ anh đang đứng. "Có thể là do chấn thương lực mạnh gây ra." Anh nhìn về phía đứa em trai nhỏ của mình. "Hai đứa có đánh nhau không?"

"Không!"

"Em bị vấp," Ché thừa nhận, má nóng bừng vì xấu hổ. "Tụi em có một chút phấn khích khi chạy quanh hồ bơi với súng nước của mình và có một vũng nước mà em không để ý. Em đã trượt chân ngã và va vào cánh tay của mình và bây giờ nó trông như thế này." Em nhăn mặt khi nhìn thấy cánh tay của chính mình.

"Có vẻ nghiêm trọng." Giọng Pete đầy cảm thông khi anh cúi xuống gần hơn. "Em đã gọi xe cấp cứu chưa?"

"Em muốn gọi, mà Ché không cho," Macau phàn nàn.

"Gì?" Pete kinh ngạc nhìn Ché. "Tại sao?"

Tất cả đều nhìn lên khi cánh cổng vào sân trong một lần nữa mở ra. Một tiếng gầm chói tai vang lên khắp không trung. Chiếc xe lao qua cổng quá nhanh, tiếng phanh gấp sau đó khiến Ché nhăn mặt.

Ngay khi chiếc xe dừng lại, cánh cửa phía tài xế bật tung và Kim nhảy ra ngoài.

Lần cuối cùng Ché nhìn thấy Kim di chuyển nhanh như vậy là trong phòng sau của một hang ổ bài bạc, một khẩu súng trên tay Kim và thi thể rơi xung quanh họ. Ché có cảm giác rõ ràng rằng điều này sẽ không kết thúc khi Kim hát một bản tình ca vào tai em.

"Kim!" em yếu ớt gọi.

Đầu của Kim quay ngoắt về phía em và sau đó anh chạy về phía đó.

"Khun Kim!" Pete đã cản đường anh trước khi anh có thể đến quá gần. "Cậu chủ, cậu cần bình tĩnh! Chúng ta đã có một người bị thương do chạy trên những ô gạch này rồi!"

"Cho tôi qua!" Kim đẩy Pete ra, nhưng đã bị chặn lại kịp thời khi Vegas lao về phía trước, đấm vào bụng anh trước khi tóm lấy cổ họng Kim.

Mặt Kim đỏ bừng khi bị nhấc lên khỏi mặt đất, chân đạp ra. Anh cố gắng chống lại cái kẹp trên cổ, nhưng vô ích.

Giọng Vegas lạnh như băng khi anh ta nói, "Tôi biết cậu đến từ gia tộc chính, nhóc con, và cậu không được dạy phải tôn trọng tôi, nhưng bây giờ cậu đang ở trong nhà của tôi, và Pete là chủ ở đây. Vì vậy, cậu phải đối xử với vợ tôi với sự tôn trọng hoặc tôi sẽ cắt bỏ cái lưỡi thô lỗ đó của cậu. Hiểu không?"

Kim thở ra một chút không khí mà anh đang nắm giữ, giải phóng bản thân khỏi sự kìm kẹp của Vegas ngay khi anh vừa đặt chân xuống. Da cổ anh ửng đỏ, không nghi ngờ gì sẽ bầm tím, nhưng anh dường như không quan tâm đến cơn đau khi xông qua Vegas.

Vegas trông có vẻ như muốn đuổi theo anh để dạy cho anh một bài học thích đáng, nhưng Pete đã tóm được cánh tay của anh ta trước khi anh ta có thể. Anh ấy lặng lẽ lắc đầu. "Cậu ấy chỉ lo lắng cho Porsché. Để cậu ấy đi."

"Tôi không quan tâm nó đang lo gì hay không. Nó đã đẩy em."

Pete nhướng mày. "Nếu em bị thương, anh có để cho ai đó giữ anh lại không để anh đến với em không?"

"Họ sẽ chết nếu cố gắng làm điều đó."

"Chính xác." Pete mỉm cười, đặt tay lên má Vegas trước khi chu môi. "Hãy cố gắng hiểu cậu ấy. Người cậu ấy yêu bị thương. Không phải em đã nói với anh điều quan trọng là phải có sự đồng cảm với những người xung quanh anh sao?"

Vegas trợn mắt, nhưng vẫn ở bên cạnh Pete.

Ché rất biết ơn vì điều đó. Một điều ít hơn để lo lắng về.

Em cắn vào bên trong má khi Kim khuỵu gối trước mặt em, điên cuồng tìm kiếm vết thương của em trước khi mắt anh rơi vào cánh tay Ché đang ôm trước ngực.

"Nó không tệ như vẻ ngoài..." Ché đã cố gắng, nhưng Kim đã bắn cho em một cái nhìn có thể khiến cỏ khô héo và nhẹ nhàng nhấc cánh tay của Ché bằng khuỷu tay.

Ché đã cố gắng, rất cố gắng để không nhăn mặt, nhưng nó đã không thành công. Cơn đau truyền đến cánh tay của em dữ dội đến mức khiến em ngừng thở, bụng em nhộn nhạo.

Sắc mặt Kim tối sầm lại. "Được rồi, thế là xong. Tôi sẽ đưa em đến bệnh viện."

"Không!"

"Không là sao? Cổ tay của em bị gãy rồi!"

"Tôi cũng nói vậy," Macau lẩm bẩm nhưng co người lại dưới cái nhìn của Kim.

"Em không muốn đến bệnh viện," Ché nhấn mạnh.

Em không thể đến bệnh viện. Nếu em đến bệnh viện, thì Porsche sẽ biết được những gì đã xảy ra. Điều đó không thể xảy ra. Anh trai em sẽ lo lắng đến chết và anh ấy có công chuyện hôm nay. Công việc của Porsche rất nguy hiểm. Ché không thể là lý do khiến anh mất tập trung trong công việc được.

Kim hít một hơi thật sâu, vào và ra, trước khi nghiêng người nhìn thẳng vào mắt em. Khi anh nói, giọng anh rất nhẹ nhàng. "Làm ơn, Ché, để tôi đưa em đến bệnh viện."

Giọng trầm nhẹ của anh, cùng với cơn đau từ cổ tay em, đủ để khiến Ché khóc thật. "Hia không thể biết."

"Anh ấy sẽ không nghe thấy điều đó từ tôi. Làm ơn, thiên thần, hãy để tôi giúp em. Tôi có thể thấy em đang đau đớn."

Ché cắn môi, nhưng giọng điệu của Kim quá thuyết phục, lời hứa giúp đỡ thật quyến rũ. "Được rồi," em nhượng bộ.

Kim dường như nhẹ nhõm hơn trước khi anh kéo họ lại với nhau. Một cách cẩn thận, anh đặt cánh tay khỏe mạnh của Ché quanh cổ mình trước khi đỡ em đứng dậy. Ché mím môi vào nhau khi cánh tay em bị chèn ép, nhưng không thể giữ được tiếng rên rỉ thoát khỏi môi. Kim nhìn em lo lắng, nhưng Ché lắc đầu và họ tiếp tục di chuyển.

"Ché!" Macau gọi khi họ đi ngang qua cậu. "Tớ xin lỗi, Ché!"

"Đó không phải lỗi của cậu." Ché cười qua vai Kim. "Đừng lo lắng về tớ."

Macau đến gần hơn, gần hơn, gần đủ mức cậu dám cho đến khi Kim gầm gừ với cậu.

"Làm ơn, đừng ngừng làm bạn của tớ."

Ché nhíu mày. "Dĩ nhiên là không."

Kim có vẻ như có điều gì đó muốn nói về chuyện đó, nhưng anh vẫn ngậm chặt miệng. Ché rất biết ơn vì điều đó.

Em cho Macau một nụ cười trấn an cuối cùng trước khi để Kim dẫn mình ra xe. Một hơi thở nhẹ nhõm thoát ra khỏi em khi em đã ngồi trên ghế phụ.

Kim thắt dây an toàn cho em và với thân trên của họ quá gần, Ché có thể nghe thấy tiếng thở của anh run rẩy như thế nào. Em dùng bàn tay khỏe mạnh của mình nắm lấy vạt áo của Kim.

"Kim."

Kim phớt lờ em.

Ché cau mày nắm lấy má Kim, quay đầu lại để mắt họ chạm nhau.

"Em sẽ ổn thôi," em nói.

Kim trông như thể anh mới là người đau đớn. "Em đang bị thương."

"Nó sẽ lành."

Kim ngoảnh mặt đi.

"Đừng nghĩ những điều tồi tệ nữa." Ché vỗ nhẹ vào má. "Anh đang nghĩ gì vậy?"

"Điều này sẽ không xảy ra nếu tôi không để em đi."

"Anh không quyết định được nơi em đi."

Kim hít một hơi thật sâu, kéo người đứng thẳng dậy. "Tôi biết."

Anh đóng cửa lại và đi vòng qua xe để vào ghế lái. Ché không cảm thấy tệ khi thư giãn vào chỗ ngồi, nhắm mắt lại khi ôm cánh tay bị thương của mình sát vào ngực.

Đường lái xe lướt qua em một cách mờ mịt, tất cả sự chú ý của em đều tập trung vào việc không nôn ra mỗi khi cánh tay của mình bị xáo trộn một chút. Em không mở mắt cho đến khi Kim vỗ vào vai em.

"Kim!" em phản đối khi thấy Kim đã đậu xe ở đâu. "Em đã nói với anh là em không muốn đến bệnh viện!"

"Đó không phải là bệnh viện. Đó là một phòng khám tư nhân. Họ sẽ không gọi cho anh trai em. Họ sẽ không gọi cho ai cả."

Ché có thể phản đối nhiều hơn, nhưng Kim đã ra khỏi xe. Anh đi quanh nó và mở cửa. Ché đấu tranh với dây an toàn của mình cho đến khi Kim cởi nó cho em và sau đó giúp em ra khỏi xe mà không va chạm cánh tay vào bất cứ điều gì.

Kim không buông tay em, ngay cả khi Ché siết chặt tay anh mỗi khi một cơn đau nhói lên từ cánh tay.

Trước khi họ bước vào, Ché đã ngăn anh lại. Có thể đó là nỗi đau đang len lỏi khắp cơ thể em, hoặc có thể đó là biểu hiện tối tăm trên khuôn mặt của Kim, nhưng em lại cảm thấy muốn khóc.

"Em xin lỗi," em nói.

"Vì điều gì?"

"Vì đã gây ra tất cả mớ hỗn độn này. Anh có quyền nổi giận với em."

"Tôi không giận em."

"Anh có! Mặt của anh quá rõ ràng!"

Kim có vẻ ngạc nhiên, như thể chưa từng có ai nói với anh điều đó trước đây. Và họ có thể đã không nhận ra. Chỉ là Ché dành nhiều thời gian để nhìn mặt Kim. Em đã học cách đọc nó thành thạo.

Kim cau mày. "Tôi không giận em, Ché."

"Nhưng anh đang giận cái gì đó!"

Kim thở dài thườn thượt và Ché mong anh rút ra khỏi mình, nhưng thay vào đó Kim lại gần hơn một bước.

"Em không biết điều gì đã lướt qua tâm trí tôi khi Macau gọi cho tôi. Nó nói em bị thương. Em có biết, trong gia đình tôi, khi ai đó bị thương có nghĩa là gì không?"

Ché lắc đầu.

"Nó có nghĩa là họ sẽ không trở lại."

Ché nuốt nước bọt. Có rất nhiều thứ em đã làm quen kể từ khi em trở thành — gần như — một phần của thế giới mafia.

Đây không phải là một trong số chúng.

Kim trông như bị tra tấn khi nắm tay Ché. "Điều đó không thể xảy ra với em. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để đảm bảo rằng nó không. Và rồi một ngày em không ở bên tôi, tôi nhận được một cuộc gọi và Macau nói rằng em bị thương và - không thể là em nữa, Ché, em hiểu điều đó không? Bất kì ai khác cũng được, nhưng không phải em."

Ché cảm thấy có gì đó lắng đọng trong mình. Người em đau, nhưng lòng em nhẹ vô cùng. "Em đã làm anh lo lắng khủng khiếp, nhỉ?"

Kim lắc đầu. "Tôi xin lỗi vì đã làm cho em cảm thấy như tôi đã giận em. Tôi không giận em. Tôi không. Chỉ là tôi cũng đang rất đau vì em đang bị thương. Em tin không?"

Ché gật đầu và Kim di chuyển để tiếp tục bước đi, vì vậy em nhanh chóng nói thêm, "Tại sao?"

Kim tránh mắt. "Chúng ta hãy đi vào."

Ché muốn phản đối. Em muốn hỏi cho đến khi Kim cho em một câu trả lời thực sự, nhưng điều đó thật ngu ngốc. Và em vẫn đau.

Em chỉ cảm ơn Kim vẫn nắm tay em khi họ bước vào phòng khám. Sảnh vào của phòng khám rất rộng và hiện đại, hoa khắp nơi tỏa ra mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong không khí.

Người phụ nữ đứng sau quầy thu ngân khi thấy họ bước vào, mắt cô ấy mở to khi thấy Kim. "Ô, cậu Kim!"

"Em ấy cần giúp đỡ." Kim nhẹ nhàng đẩy Ché về phía trước và ngay lập tức nét mặt cô trở nên nghiêm túc. "Như cô có thể thấy, cánh tay của em ấy không ổn lắm."

Chắc hẳn phải có một cái nút khẩn cấp hoặc thứ gì đó tương tự ở bàn làm việc của cô, bởi vì chưa đến một phút sau Ché thấy xung quanh mình là các y tá và bác sĩ, tất cả đều xúm lại chăm sóc em và cánh tay của em.

Qua cơn hỗn loạn, em quay lại tìm kiếm ánh mắt của Kim. "Làm ơn, đừng rời đi."

Kim lắc đầu, một nụ cười nở trên khóe miệng. "Không bao giờ, thiên thần, không bao giờ."

*

Ché không khỏi cười khúc khích. Mọi thứ đều tốt đẹp. Mọi thứ đều có một ánh sáng mờ ảo.

Cánh tay em không đau nữa. Băng của em có màu hồng. Một cái gì đó sáng sủa để mọi người có thể ký tên vào nó, vị bác sĩ tốt bụng đã gợi ý. Ché rất thích bác sĩ. Em thích tất cả mọi người.

"Nhìn này," em hướng vào người vệ sĩ đang đứng gần giường mình nhất. "Anh có muốn ký nó không?"

Người vệ sĩ, một người của Kinn, giật mình. Anh ta đang mải mê nhìn cảnh tượng diễn ra ở giữa phòng, giống như những người khác.

Ché không giận vì điều đó. Anh trai em đang rất ồn ào.

Porsche hiện đang hét lên một cơn bão, đá loạn cả lên khi phần trên của anh đang bị kiềm chế. Người hiện đang giữ anh lại là Kinn, anh ấy đã nỗ lực hết sức dũng cảm để bảo toàn tính mạng cho người em út của mình.

(Ê klq nhưng mà cái ảnh nó hợp =)))))))) )

"Buông tao ra, Kinn, tao sẽ giết nó! Tao sẽ bóp cổ nó bằng tay!"

"Cá mười nghìn baht trên Porsche," một trong những vệ sĩ thì thầm với một người khác.

"Không, anh ấy sẽ không dám làm tổn thương cậu chủ."

Một chiếc bình bị vỡ, trở thành nạn nhân của một trong những cú đá lạc của Porsche.

"Hoặc có thể anh ấy dám. Chốt kèo."

Tiền trao tay. Ché cười khúc khích trước những trò hề ngớ ngẩn của họ.

Hóa ra em không gọi điện cho Porsche ngay sau khi vụ tai nạn xảy ra là một điều đúng đắn, xét theo tình trạng quần áo hiện tại của anh ấy và Kinn, nhưng bây giờ họ đã đến phòng khám ngay sau đó, Porsche rõ ràng là không thèm thấy nguyên nhân thật sự.

Tất cả những gì anh thấy là em trai mình bị thương và Kim ngay bên cạnh.

"Cứ đợi cho đến khi tao chạm tay vào mày, đồ khốn nạn! Tao sẽ làm gãy nhiều hơn một cánh tay của mày!"

"Porsche!" Kinn siết chặt vòng tay của mình. "Bình tĩnh nào, em yêu. Họ nói rằng đó là một tai nạn."

"Tai nạn cái quần tao!"

Ché thở dài khi thoải mái nằm trở lại giường của mình. Đó là một chiếc giường đẹp, bộ khăn trải giường mềm mại và sạch sẽ. Nó không đẹp như chiếc giường của em ở biệt thự, nhưng nó tốt. Em định nhắm mắt lại thì cánh cửa bật mở.

Cuộc chiến đã bị phá vỡ bởi Tankhun, người bước vào phòng với một tiếng hét kịch tính. "Ai đó nói với tao em bé của tao bị thương ?!"

Arm và Pol bước vào ngay sau anh ta, lần lượt mang theo một giỏ quà khổng lồ và một con gấu bông thậm chí còn lớn hơn.

Tankhun đẩy Porsche và Kim ra để anh đến giường Ché.

"Porsché bé cưng!" anh ấy đã khóc. "Của tao, hãy nhìn vào cánh tay của cưng! Thật tồi tệ! Nhưng mà tao thích màu này đó!"

"Cảm ơn!" Ché cười rạng rỡ với anh. "Anh có muốn ký lên nó không?"

Tankhun há hốc mồm vì phấn khích, ra lệnh cho Pol lập tức lấy ngay cho anh một cây bút.

Pol thả con gấu bông khổng lồ trên tay xuống và vẫy tay chào Ché, rời khỏi phòng để thực hiện mệnh lệnh của cậu chủ.

Ché cười khúc khích khi Tankhun cùng em lên giường, kéo Ché vào ngực anh. Tankhun lúc nào cũng có mùi thơm như kẹo bông gòn.

"Tao vội vã chạy đến ngay khi biết tin và — đừng lườm tao nữa, Kim, mày không quá già để tao đánh đòn mày đâu!"

Ché liếc sang Kim, người đang đứng cạnh cửa, cách Porsche một khoảng an toàn. Dù vậy, mắt anh vẫn nhìn Ché, và bàn tay anh đang xoa lên xuống lưng.

"Nó có đau không?" Porsche hỏi khi anh chạy lon ton tới, lên giường nằm ở phía bên kia của Ché.

Bây giờ khi đã ở rất gần, Ché có thể nhìn thấy những vết cắt trên cánh tay của anh trai mình và cách mà anh nghiêng về phía bên trái của anh không phải là một cách giấu tinh vi lắm. Vậy thì nhiệm vụ của họ chắc hẳn đã kết thúc trong một cuộc chiến.

Ché cảm thấy một chút lo lắng xuyên qua lớp sương mù trong đầu. "Em nghĩ anh cũng nên kiểm tra, hia."

"Anh đồng ý." Kinn đến gần hơn, đưa tay ra cho Porsche nắm lấy.

Porsche không thèm nhìn anh, đặt hai tay lên đầu Ché để vuốt tóc vào nếp.

Anh áp lên trán Ché một nụ hôn. "Anh xin lỗi vì đã không ở đó để bảo vệ em."

"Em bị trượt chân ngã, hia. Không ai có thể bảo vệ em khỏi điều đó." Câu cuối không chỉ dành cho anh trai em.

Porsche trông vẫn không mấy vui vẻ, nhưng anh đã để mình được Kinn nhẹ nhàng dẫn về phía cửa.

Khoảnh khắc họ đi khuất, Kim chiếm lấy vị trí mà Porsche bỏ trống, kéo Ché ra khỏi vòng tay của Tankhun và đưa em vào làm của riêng mình.

"Thằng nhóc hư hỏng," Tankhun lẩm bẩm. "Mày là đứa nhỏ tuổi nhất nên rõ ràng mày chưa bao giờ học cách chia sẻ đồ chơi của mình gì cả."

Khi có vẻ như tính khí của Tankhun có thể trở nên nghiêm trọng, Arm đã nhảy về phía trước. "Khun Tankhun! Tôi nghe nói họ có kem chanh trong khu vực ăn trưa! Chúng ta có nên kiểm tra nó không?"

"Kem chanh?"

Arm nhiệt tình gật đầu. "Vâng!"

Tankhun bật dậy và Ché cười khúc khích trước màn quét sạch áo choàng của anh ta. "Tao phải tự kiểm tra!"

"Chắc chắn rồi, cậu chủ. Dẫn đường!"

Họ rời đi và sau đó chỉ còn Kim và Ché trong phòng. Ché úp mặt vào ngực Kim thở dài thườn thượt.

Em yêu gia đình của mình, nhưng họ đôi khi hơi nhiều.

Bàn tay của Kim là một trọng lượng êm dịu trên lưng em. "Em cảm thấy thế nào?"

Ché nhìn lên cười toe toét. "Vui lắm! Bất cứ thứ gì họ đã cho em, thật tuyệt, nó khiến mọi thứ trở nên thật tuyệt vời."

Đôi mắt Kim ánh lên vẻ thích thú. "Tôi có thể thấy."

"Cánh tay của em thậm chí không còn đau nữa!" em định vẫy cánh tay bị thương của mình để chứng minh tuyên bố của mình, nhưng Kim đã nhanh chóng tóm lấy em bằng khuỷu tay và nhẹ nhàng hướng cánh tay của em lại vào ngực.

Anh nhìn Ché rồi từ từ giơ hai tay lên, để chúng lơ lửng trên không để Ché không có cơ hội nói không.

Ché chỉ cười và nghiêng đầu về phía trước.

Kim hít vào thật mạnh và sau đó, giống như Porsche đã làm, anh đặt tay lên đầu Ché, nhẹ nhàng vuốt tóc. Một lúc sau, anh đặt lên trán Ché một nụ hôn.

Nó là một cái gì đó rất khác lần này. Ché biết điều đó.

Họ nằm trên giường, mặt đối mặt và Ché nhắm mắt lại. Kim bắt đầu ngâm nga một bài hát mà em không biết. Em ước rằng em có thể ghi âm lại nó.

Em không biết thời gian trôi qua bao lâu, trôi đi vô thức, nhưng lần sau khi mở mắt ra, trong phòng đã tối đen.

Kim vẫn nằm bên cạnh em, mắt anh nhắm nghiền nhưng hơi thở quá nông tức là anh không thể ngủ được.

"Kim?" em hỏi nhỏ.

Đôi tay mạnh mẽ kéo em lại gần. "Cái gì vậy, thiên thần?"

"Nếu em yêu cầu anh hôn em, anh có làm điều đó không?"

Kim mở to mắt. "Gì?"

"Nếu em yêu cầu anh hôn em, anh có hôn em không?"

Kim nhìn em chằm chằm. "Tại sao em muốn điều đó?"

"Bởi vì em thích anh."

Kim đưa mắt tìm kiếm trước khi anh nhẹ lắc đầu. "Em không có ý nói như vậy. Em đang bị mê man do thuốc ngay bây giờ."

"Thuốc tan hết rồi." Đó không phải là một lời nói dối. Cơn nhói âm ỉ trên cánh tay em đang dần dần nhưng chắc chắn đang tăng dần lên. "Nếu em có thể cảm thấy đau, em cũng có thể cảm nhận được tình yêu."

"Tình yêu," Kim thốt lên.

Ché cười, dịu dàng như Kim luôn cười với em. "Anh phải biết rằng em yêu anh."

"Em yêu tất cả mọi người."

"Em yêu anh. Em yêu anh khác với yêu người khác. Em yêu anh theo kiểu em muốn anh hôn em."

Em nghiêng người về phía trước. Kim lùi về.

Ché cau mày, phớt lờ tia bất an trong lồng ngực. "Anh không muốn hôn em?"

Kim hét lên một tiếng như bị bóp nghẹt, hai tay đặt lên vai Ché như sợ Ché sẽ giật mình ra.

"Porsché," anh nói, nghe như bị bóp nghẹt. "Đừng làm điều này."

"Tại sao không? Chúng ta đã ở bên nhau rồi mà, phải không?"

"Ché..."

"Chúng ta đã. Em biết chúng ta đang như vậy. Em biết bởi vì anh không đối xử với em như cách anh đối xử với người khác."

"Tôi đối xử với em như ..."

"Như thể em là bạn trai của anh." Ché hếch cằm. "Vì vậy, anh cũng có thể hôn em."

Kim nhìn chằm chằm vào em, không tin cho đến khi anh làm vậy. Anh đặt hai tay lên má Ché. Hơi thở ấm áp của anh phả lên môi Ché.

Và rồi anh áp trán họ vào nhau.

Ché không khỏi sụt sùi vì thất vọng.

"Em là cơ hội duy nhất để tôi biết cảm giác sống trên thiên đường, Ché, làm ơn," giọng của Kim là một lời thì thầm lặng lẽ trên miệng anh. "Nếu điều này xảy ra sai lầm—"

"Nó sẽ không."

Kim lắc đầu. "Em không thể biết."

"Nhưng em biết. Em biết điều đó cũng giống như em biết rằng anh yêu em. Anh yêu em."

"Anh yêu em." Kim nghe có vẻ đau đớn.

Ché muốn lấy đi đau đớn khỏi anh. Em phát ốm vì đau. Vì vậy, em chồm tới, đợi Kim đẩy em ra khỏi giường, nhưng thay vào đó Kim không hề cử động, thậm chí còn không thở khi Ché áp môi hai người vào nhau.

Ché có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình trong tai mình, bàn tay run rẩy khi đặt lên ngực Kim, nhưng rồi cuối cùng, Kim cũng hôn lại và nhịp tim chậm lại, từng thớ thịt trên cơ thể giãn ra khi em tan chảy vào nụ hôn.

Em hôn Kim cho đến khi không thở được nữa rồi tiếp tục chu môi cho đến khi Kim rút ra khỏi người em. Điều duy nhất tuyệt vời hơn khi hôn anh là được nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt anh, thật rạng rỡ. Thật đáng yêu.

Cậu chủ trẻ Porsché đã mang lại nụ cười cho Khun Kim. Đó chỉ là một trong nhiều điều mà Ché đã nghe lỏm được.

"Ché." Giọng Kim đầy kinh ngạc. Quá đầy đủ mọi thứ mà anh đã che giấu.

Không còn nữa. Ché sẽ không để cho anh che đậy nữa.

"Điều đó không quá khó, phải không?"

Kim hét lên một tiếng không thể hiểu được và sau đó anh tiến tới hôn em một lần nữa. Họ hôn nhau cho đến khi môi của Ché sưng tím và em cảm thấy như tim mình có thể đập ra khỏi lồng ngực, nhưng em thậm chí không quan tâm.

Em rất hạnh phúc khi nằm đây với người con trai mà em yêu.

Đó là buổi sáng quá-sớm-đầu-tiên trong rất nhiều ngày tuyệt vời của sau này, Ché không nghi ngờ gì nữa.

_______

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com