Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1: Wonwoo

Tháng mười, tiết trời cuối thu ở thành phố Seoul vẫn còn nắng gắt.

Sau giữa trưa, thời tiết đột ngột thay đổi, gió nổi mây vần, những đám mây đen che kín bầu trời, chẳng bao lâu sau, tiếng sấm chớp ầm ầm, từng hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống nền đất nóng hổi, khiến người qua đường cũng có thể nghe được âm thanh xèo xèo phát ra khi nước mưa chạm mặt đất.

Wonu mới ở hiện trường trở về Cục, đã nghe thấy báo cáo Đội trưởng Lee tìm cậu.

"Biết rồi!"

Cậu sửa soạn lại một chút rồi mới đi 'phục lệnh'.

Thủ trưởng của là Kwon Soonyoung, cái tên nghe thật tao nhã, thoạt nhìn có thể thấy là người có diện mạo đoan chính, khiêm tốn, nước da ngăm đen, môi hồng răng trắng. Nhưng tuyệt nhiên đừng để vẻ bề ngoài này của anh ta đánh lừa. Ai ở trong Cục cảnh sát của thành phố Seoul nghe nhắc tới cái tên Kwon Soonyoung thì như tiếng sét bên tai.

Từ lúc tốt nghiệp trường cảnh sát cho đến khi gia nhập đội hình sự đã phá không ít vụ án lớn.

Nhà họ Jeon và nhà họ Kwon cũng xem như là thân quen.

Kwon Soonyoung hơn cậu ba tuổi, hai người lớn lên trong đại viện, có thể coi là thanh mai trúc mã, hiện tại hai người lại là đồng nghiệp, cùng công tác trong Cục cảnh sát thành phố Seoul. Y theo lời bạn bè của Wonu nói: Hai người này không đến được với nhau, quả thực thật có lỗi với đoạn tình duyên này .

Cốc! Cốc! Cốc!

"Mời vào."

Giọng nam trầm ổn từ bên trong truyền ra.

Wonu đẩy cửa vào.

 Kwon Soonyoung hiện tại là Đội trưởng đội cảnh sát hình sự, có phòng làm việc riêng.

"Tìm em có việc gì sao?"

Wonu ngồi xuống cái ghế ở trước mặt, cách bàn làm việc, nhìn chăm chú người đã từng lớn lên bên cậu. Ngày xưa gương mặt tuấn tú, trải qua mấy năm trong đội hình sự, anh lại điểm thêm nét cường tráng và lạnh lùng.

Trong Cục cảnh sát có không ít người ngầm gọi Kwon Soonyoung là 'Nam Thần' của Cục cảnh sát, Wonu lần đầu tiên nghe thấy biệt danh này liền hỏi lại ngay: Vậy 'hoa' của cục đâu?

Hai người quá thân quen, nên Kwon Soonyoung không vòng vo mà vào thẳng vấn đề: "Hình như đã lâu em chưa được nghỉ ngơi?!"

"Không cần thiết." Wonu không hề suy nghĩ mà từ chối thẳng.

Tuy rằng tổ pháp y bây giờ không còn khan hiếm người như những năm sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước, nhưng cũng không nhiều đến mức tùy tiện cắt bớt một người cũng không ảnh hưởng đến công việc.

Cũng không hề ít trường học có mở các ngành học liên quan ít nhiều đến bộ môn pháp y, nhưng từ lúc nhập học cho đến khi tốt nghiệp thì biến động khá nhiều, hơn phân nửa chuyển ngành nửa chừng thành kỹ thuật viên hoặc kế toán viên, số người kiên trì cho đến cuối cùng là rất ít.

Mà những người vừa tinh thông pháp y, vừa hiểu biết về điều tra hình sự quả là cực hiếm.

Kwon Soonyoung nhíu mày: "Em có hiểu biết y học, hẳn là rõ ràng hơn ai hết mấy chữ làm việc kết hợp nghỉ ngơi nên viết như thế nào chứ!"

Wonu nhếch miệng, không cãi lại.

"Vụ án đó, em đã tận lực rồi!"

 Kwon Soonyoung nhìn người con trai trước mắt, hai gò má trắng hồng, gương mặt tinh tế, không trang điểm chút nào. Tuy đã 26 tuổi nhưng nhìn qua không khác những kẻ mới chập chững bước chân vào đời là bao. Nếu nhìn vào gương mặt này nói rằng cậu mới chỉ là sinh viên đại học chắc ối kẻ tin răm rắp.

"Dĩ nhiên là chưa đủ!", Không thể nào cho hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như vậy được.

Vụ án chính là vụ tai nạn giao thông xảy ra tuần trước.

Qua khám nghiệm và điều tra cho thấy, người gây tai nạn chính là Seo Myung Ho, nghiêm trọng hơn là tai nạn xảy ra do say rượu lái xe, vậy mà cuối cùng lại chuyển thành vụ tai nạn giao thông bình thường, còn có người đứng ra nhận tội thay cho hắn. Hơn nữa, lại còn được gia đình người bị hại bãi nại, tự hòa giải ngoài tòa.

Kwon Soonyoung thầm thở dài, cầm lấy phong bì trên bàn: "Hiện tại, nhà họ Seo viết thư khiếu nại em!"

Wonu nhướng cặp chân mày xinh đẹp.

"Khụ khụ!",  Kwon Soonyoung hắng giọng: "Trong thư khiếu nại nói em tự ý hỏi cung Seo Myung Ho, đã vượt quá chức trách của mình, hơn nữa những lời nói của em đã gây tổn thương không nhỏ đến tâm lý của Seo Myung Ho."

"Ha ha ha ...", Wonu giật giật khóe miệng, ôm lấy cánh tay hừ lạnh: "Vậy chắc anh chưa cho họ biết 'anh' đây kiêm một lúc hai chức: Vừa là pháp y, vừa là cảnh sát hình sự. Còn nữa, cái tên súc sinh uống rượu lái xe mà cũng có thể bị một đứa con trai như em nói mấy câu làm tổn thương tinh thần sao?"

"Còn nữa ...", Tô Tử Khiêm nhìn lá thư khiếu nại trong tay: "Ngoại trừ tổn thương về mặt tinh thần họ còn kiện em đả thương thân thể của Seo Myung Ho."

"Vậy chắc bọn họ cũng không biết, vừa nhìn thấy đàn bà là cái tên súc sinh ấy quay về bản năng ngựa đực, còn dám mạnh miệng tuyên bố một đêm bảy lần cũng chẳng có nghĩa lý gì hết!"

Kwon Soonyoung đặt lá thư khiếu nại xuống, rút ra một tập tài liệu khác từ chồng giấy tờ bên cạnh: "Đây là văn kiện cấp trên giao xuống."

Wonu nhận lấy, quét mắt rồi trở nên trầm mặc.

"Nếu như em không muốn ..." , anh có thể lấy thân phận nhà họ Kwon.

"Thôi quên đi!", Wonu nhướng mày, nhìn nhìn một lúc, sau đó gấp lại văn kiện: "Em đi! Mất công lại khiến anh khó xử." Hơn nữa gần đây cậu cũng cảm thấy cảm xúc tiêu cực của cậu ngày càng tăng cao.

 Kwon Soonyoung rời khỏi bàn, vòng qua lại gần bên Wonu, xoa đầu giống như đang vỗ về một đứa trẻ. Cậu nhóc bướng bỉnh thế này tại sao lại có thể nuôi được mái tóc mềm mượt đến vậy: "Coi như nghỉ ngơi thư giãn đi!"

"Vâng!"

Hai người nói thêm vài câu, sau đó Wonu đứng dậy rời đi, Kwon Soonyoung nhịn không được tò mò hỏi: "Lúc đó em đã làm gì Seo Myung Ho vậy?"

Wonu chu miệng: "Em chỉ nói: Cho dù anh không mở miệng cũng không sao cả, anh đây còn có rất nhiều biện pháp ngụy tạo ra chứng cứ. Bây giờ miệng bên trên cạy không ra thì đợi vào phòng tạm giam tôi sẽ nhờ mấy 'anh' trong đó cạy 'miệng bên dưới'."

Kwon Soonyoung nghẹn họng ... chuyện này ...

"Vậy cái vụ bị đả thương là sao?"

"... Nín!"

"Hả???"

"Hắn nói muốn đi vệ sinh, anh đây bắt hắn phải nín!",

Wonu hừ hừ một tiếng: "Em còn nói: Nếu như không nhịn được để chị đây thắt cho 'em' cái nút bướm." Nghĩ đến dáng vẻ sợ hãi của tên Seo Myung Ho lúc đó, trong lòng cậu thấy thoải mái hơn hẳn.

"Được rồi!", Kwon Soonyoung bái phục.

Wonu không đợi tâm trạng sững sờ của Kwon Soonyoung hồi phục, cậu cầm lấy tập văn kiện rời đi: "Đi nhé!"

Tô Tử Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu, quay trở về chỗ ngồi, được một lúc lâu sau không nhịn được cũng phải bật cười.

Cậu nhóc này chẳng biết giữ mồm miệng.

Trong phòng làm việc không một ai nhìn thấy, Đội trưởng Kwon Soonyoung đang cười lăn lê bò càng.

Ra khỏi văn phòng của Kwon Soonyoung, Wonu không còn duy trì được dáng vẻ thoải mái như vừa rồi, cả người cậu ỉu xìu, khiến đồng nghiệp không thể không chú ý.

"Tiểu Won, Nam thần Kwon Soonyoung tìm cậu có việc tốt gì sao?"

Mối quan hệ giữa Wonu và Kwon Soonyoung chẳng phải là bí mật gì trong Cục cảnh sát, không ít đồng nghiệp còn hi vọng bọn họ sớm thành một đôi.

Chỉ tiếc, bên nhau nhiều năm như vậy, một tia lửa điện cũng không thấy.

Thật ra, khi còn trẻ, Wonu cũng có chút ảo tưởng với Kwon Soonyoung. Dù sao Kwon Soonyoung vừa đẹp trai lại biết chăm sóc cậu, thêm vào đó Wonu thuộc tuýp người 'Mê vẻ bề ngoài điển hình', nên tình yêu nảy mầm là chuyện không thể tránh khỏi. Cậu cũng giống như những nam, nữ sinh khác, làm mấy việc ngốc ngếch như đan khăn quàng cổ, hoặc tặng chocolate trong ngày lễ tình nhân.

Kwon Soonyoung đều nhận hết, chưa bao giờ từ chối nhưng từ trước đến nay vẫn không có bất cứ thêm một biểu hiện gì.

Sau này khi ra ngoài xã hội, mầm tình yêu đó bị những bận rộn bon chen của cuộc sống làm cho héo úa dần, đến bây giờ cậu đối với Kwon Soonyoung không còn mảy may tâm tư nào nữa.

Tuy Kwon Soonyoung vẫn chăm sóc cậu không hề thay đổi, nhưng với Wonu sự chăm sóc quan tâm này chẳng khác nào thứ tình cảm anh em, gắn bó khắng khít từ bé đến lớn.

"Chuyện tốt! Chuyện rất tốt!", Wonu ném tập văn kiện trong tay đưa cho Dino, thỏa mãn trí tò mò của bọn họ.

"Hả??? 'Văn kiện Điều động lên tỉnh tham gia giảng dạy đào tạo chuyên ngành pháp y' ... Sao họ cho anh làm giảng viên à?", Dino sau khi xem qua văn kiện thốt lên kinh ngạc: "Nhận lương của một chuyên gia, bây giờ còn thêm lương giảng dạy, rồi công tác phí ... A a a a ... Quả là chuyện tốt, chuyện tốt thế này chẳng bao giờ rơi trúng đầu em cơ chứ? Nam thần Tô Tử Khiêm thật bất công!"

"Lòng người thâm cao như biển trời!", chị Oh từ phòng nghỉ bước ra vừa nghe mấy câu than vãn của Dino, mở miệng châm chọc: "Lần sau Tiểu Won có giải phẫu tử thi thì mang tên nhóc này qua để mở mang kiến thức."

Dino ngượng ngùng sờ sờ mũi, mọi người không nhịn được cười ầm ĩ.

"Chuyện gì mà vui vậy?", Nayoung từ bên ngoài đẩy cửa bước vào: "Ở ngoài cũng nghe thấy tiếng mọi người cười đùa!"

"Người đẹp Na, bọn anh đang nói về sư huynh của em."

Trong Cục cảnh sát, Wonu và Nayoung là Hai người đều theo ngành pháp y. Nayoung có mái tóc dài, đôi mắt to, giống như người mẫu trong tạp chí bước ra. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, chắc không ai tin nổi cô lại là một bác sĩ pháp y.

Nayoung là sinh viên ưu tú nhất trong Viện Pháp Y của tỉnh. Pháp y chuyên sâu so với pháp y thông thường đương nhiên còn khó hơn nhiều. Phải học các khóa lý thuyết bao gồm sinh lý, sinh hóa, bệnh lý, ký sinh trùng, ... Trong ba năm học, sinh viên khoa pháp y buộc phải hoàn tất các Chương trình học lý thuyết, sau đó đến các phòng ban pháp y, phòng khám để tìm kiếm cơ hội thực tập và kiến tập. Đến năm thứ tư, sẽ đến thực tập tại Phòng pháp y của Cục cảnh sát.

Nayoung từ kỳ nghỉ hè năm thứ ba đã đến Cục cảnh sát thành phố Seoul để kiến tập. Năm nay là năm thứ tư, cô được thực tập dưới sự hướng dẫn của Hứa Luật.

Wonu cảm thấy cô gái này khá hoạt bát, cũng khéo léo, năng lực rất tốt. Bây giờ cứ khi nào đến hiện trường cậu đều cho Nayoung đi cùng, nếu không phát sinh chuyện ngoài ý muốn thì chỉ nửa năm nữa Nayoung tốt nghiệp, chính thức trở thành một thành viên của Cục Cảnh sát thành phố Seoul.

 Nayoung chớp mắt: "Sư huynh sao thế ạ? Có chuyện kinh thiên động địa gì sao?"

"Ừ!", Dino: "Sư huynh em lần này thành giáo viên mất rồi!"

"Giáo viên???" , Nayoung kinh ngạc: "Xảy ra chuyện gì sao?"

Wonu chỉ tập văn kiện trong tay Dino: "Cấp trên có lệnh, không thể không tuân!"

"Xem ra rất tốt!", Nayoung xếp lại tập văn kiện, đặt lên bàn của Wonu: "Đại Học Y của tỉnh là một nơi cực kỳ tốt!"

Wonu: "Tiểu Young, mấy ngày tới đây tôi sẽ xử lý mấy vụ án tôi đang theo, còn mấy vụ án khác thì để em phụ trách được không?", dù gì thì gì cô ta đã theo Wonu hơn một năm, năng lực của cô ta thế nào cậu nắm rõ.

Tuy nhiên một bác sĩ pháp y ngoài nắm chắc các kiến thức căn bản thì cần nhất phải có kinh nghiệm thực tế.

"Dạ! Để em kiểm tra xem, nếu có vấn đề gì, lúc này vẫn còn có sư huynh giúp em!"

Wonu gật đầu: "Ừ! Tôi sẽ nói với anh Lee, mấy tháng sau này sẽ do anh Lee trực tiếp hướng dẫn em, nếu em có điều gì không hiểu cứ trực tiếp hỏi anh ta, hoặc cũng có thể gửi thư cho tôi."

"Vâng!", Nayoung gật gù, cười híp mắt, tiếp sức cho Wonu: "Sư phụ cố lên! Em cũng sẽ cố gắng. Hai thầy trò ta cùng cố gắng!"

"Ừ! Cố lên!" , Wonu gật gật đầu.




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com