Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

38

Tôi đến nhà thờ vào cuối chiều, khi những bản nhạc gospel kéo dài. Khác với bố, tôi ít khi đến nhà thờ, dù biết nó là một nơi rất tuyệt và nhiều nến. Chỉ khi nào tôi thấy bản thân cần một sự thư thả nhất định, tôi mới tìm đến đây. Cho đến tối, tôi vẫn không muốn về nhà mà chỉ đứng ngoài ở nhà thờ. Nhớ lại trước khi đi, em không nói chuyện với tôi, nhưng lại ngồi ngoài phòng khách và bật tivi, như để báo hiệu là em ở đây. Em để mình im lặng và nguy hiểm như những cuốn sách, tưởng chừng như vô hại, thứ mà không dành cho tôi. Vậy mà tôi vẫn cố giấu dưới đống chăn và lén đọc. Đôi khi mất có ba tiếng để đọc, một ngày để nghĩ, hai ngày để hết đau lòng, rồi cả đời để quên.

Haneul có vẻ hơi bất ngờ khi tôi gọi điện tới, tôi không biết rằng cậu có bận không nhưng tôi chỉ muốn làm phiền cậu. Haneul ngập ngừng nhưng cũng đồng ý, cậu cũng nói trước rằng phải nửa tiếng sau cậu mới đến nơi được. Tôi ngồi chờ ở ghế đá khuôn viên nhà thờ, vì là chủ nhật nên họ còn kéo dài giờ lễ đến tám giờ tối. Bài nhạc gospel không ngừng được luyện tập vì sắp đến Giáng sinh. Tôi chẳng bao giờ có thể hát được như vậy, toàn ghé mồm vào đâu đó rồi lại véo von ca ngợi thánh thì đến buồn cười. Đúng như hơn nửa tiếng thì Haneul đến, cho đến lúc vào xe được năm, bảy phút, tôi phát hiện điều bất thường.

"Haneul, mình đang làm phiền cậu phải không? Nếu có làm ơn hãy nói. Hiện tại mình đang ngu ngốc không thể suy nghĩ được nhiều..."

"Oh không. Đừng nói vậy, mình không thấy thế. Đừng lo."

Nhưng có gì đấy mà tôi bỗng thấy cậu ít cười hơn thường ngày, phảng phất chút xa lánh. "Có chuyện gì không đúng sao?"

"Không, Min. Mọi thứ ổn."

Cậu ấy đang che giấu gì đấy, tôi không biết rằng nó có liên quan đến việc tối qua không, nhưng sao cậu biết được. Thứ nhất là tôi đang mặc một chiếc áo cao cổ, thứ hai là tôi không nghĩ Jungkook để lại dấu trên người tôi. Tôi nhạy cảm trong việc nhận biết điều đấy vì có một thời gian tôi phải kiêng cho Key để dấu ở người vì sợ bố phát hiện. Jungkook chỉ hôn không mút, hơn nữa em còn rất chuyên nghiệp.

"Haneul, có điều gì cậu muốn hỏi mình không?"

Cậu thở dài. "Có... mình biết rằng mình không có quyền làm gì đối với cậu... nhưng mình không thể ngừng nghĩ về nó..."

"Cậu nói với mình đi. Làm ơn."

"Mmh... mình có một người bạn, cô ấy cũng đến bữa tiệc đó. Mình không cố ý, cậu biết đấy. Nhưng mình thấy một tấm hình chụp cậu và... mmm một bạn trai nào đó hôn nhau. Mình đã nghĩ về nó cả một ngày, rồi cậu gọi mình. Ý mình là cậu không cần phải giải thích cho mình..."

"Haneul." Tôi cắt lời, đồng thời chạm lên cẳng tay đang lái xe của cậu. "Cậu rất dễ thương. Và hôm qua mình đã uống khá nhiều, mình không thể nhìn thấy nữa. Mình xin lỗi vì điều đó làm cậu khó chịu. Nhưng sau đấy mình đã không gặp lại anh chàng đó."

Haneul thật tốt, và cậu ấy luôn biết nói những lời hoàn hảo kể cả khi cậu bực tức về điều đấy. Cậu ấy dành cho tôi, tốt hơn cho tôi so với một ai đó. Quên cái chuyện đấy đi, Haneul đang bên cạnh, cậu ấy ấm áp và bỏ tay khỏi vô lăng để nắm lấy tay tôi. "Haneul, mình sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nào nữa."

Tôi kéo tay cậu dùng môi hôn xuống những khớp nổi lên, như một lời mời nhảy trong bữa tiệc, thận trọng và nâng niu. Nó thành công và mang nụ cười của cậu trở lại, dẹp đi những đám mây trên đầu tôi lúc này. Tôi yêu nụ cười của cậu, giọng Daegu trầm ấm.

Cậu ấy nói. "Tâm trí của mình ngập tràn bởi cậu."

Tôi thích việc là tất cả của ai đó. Trong phạm vi tôi từng nghe thì Haneul không phải người đầu tiên, nhưng lần nào cũng làm tôi xao xuyến vì nó. Một câu nói giá trị và chẳng thoả mãn được cơn khát kín đáo mà tôi giấu trong lòng.

"Haneul... cậu có muốn... làm bạn trai của mình không?"

Cuối cùng tôi đưa ra quyết định cho mình, dẹp bỏ tất cả, thời gian để kiêu ngạo đã hết rồi, đến lúc tôi nên chọn hướng đúng cho bản thân. Haneul ré lên. "Ôi Chúa ơi. Chờ mình..." Cậu đánh xe vào lề đường.

"Jimin, nói với mình đây không phải mơ đi."

Tôi cười rồi đánh vào tay cậu một cái thật mạnh. "Cậu thấy sao?"

"Nó đau... nó là thật. Ôi trời... mình đã không nghĩ cậu sẽ nói điều đó..." Haneul nói cái gì đó nữa nhưng không thành chữ và tôi chẳng thể biết chính xác lời cậu nói là gì. Tôi sẽ cho đó là một chùm pháo hoa trên bầu trời, hoặc một tiếng sóng vỗ vào bờ không bao giờ ngừng lại. Cậu không nói gì thêm sau đấy, cười và giữ tay tôi như một đồ vật quý hiếm trộm từ một cung điện tráng lệ. Thật đơn giản. Thượng đế khoan hồng với tôi là được có cậu ở bên lúc này.

Chúng tôi có tiến triển giống với lần trước, nhưng không rượu. Mặc dù trong sự gấp gáp bọn tôi vẫn dừng lại cười như nhận chung một suy nghĩ khi Machan kêu chào mừng về nhà. Nó chẳng biết lãng mạn gì cả. Đến nỗi khi cậu để tôi lên giường rồi phải rời đi và đuổi Mac ra ngoài để đóng cửa. Để chứng minh sự am hiểu sâu sắc về cơ thể tôi nói chung và dấu hôn nói riêng, Haneul không phát hiện bất cứ điều gì về chuyện tối qua. Nhưng cậu khác với đối đấy, cậu để lại khá nhiều những nơi đi qua. Tôi vui vì cậu làm điều đó.

Khi tôi thức dậy, Haneul vẫn nằm bên cạnh. Hiếm khi tôi tỉnh trước bạn tình của mình, có thể do tiếng nhịp đồng hồ kêu hơi to. Tôi cọ và hôn vào tấm ngực trước mặt. Đột nhiên Haneul ôm lấy khiến tôi giật mình.

"Mình làm cậu thức à?"

"Cậu cố ý mà."

"Mình chỉ muốn biết mấy giờ thôi."

"Mmmh... mình e là chúng ta muộn giờ học rồi."

"Mình cũng không muốn đi đâu hôm nay."

"Vậy... chúng ta nên như thế chứ?". Haneul lật người dậy và thay đổi giọng điệu. Ugh, cậu thật xấu xa khi chèn người vào giữa và nâng chân phải tôi lên. Tôi cười và ngăn tay cậu ở dưới.

"Ơ kìa... mình có trêu chọc cậu đâu?"

"Vậy là cậu không biết gì rồi. Cậu trên giường tớ, không quần áo."

"Chúng ta như vậy từ tối qua mà... mm."

Chúng tôi không vội rời giường. Nói qua về vài chuyện, tôi nói về mong muốn ở nhà cậu mấy ngày vì tôi không muốn về nhà. Tôi bịa ra một lý do hợp với suy nghĩ của cậu. Jungkook là một kẻ vô ý, bọn tôi cãi nhau và tôi không muốn tiếp xúc với em. Hoàn toàn thuyết phục, Haneul đồng ý với việc tôi không nên gần em nhiều. Tôi hỏi về cái đồng hồ chết tiệt của Haneul, nhưng hoá ra không phải, là một metronome, thuộc bộ sưu tập của cậu, và cậu nghĩ nó giúp đỡ cho giấc ngủ hơn. Ôi, tôi ghét nó. Hoặc là tượng trưng cho việc thời gian trôi qua, hoặc là chỉ vì tôi ghét tiếng lặp lại nhiều lần của nó. Dù gì, lùi lại, tôi là bạn trai của Haneul, và mi sẽ ra làm bạn với Mac.

Khi tôi tắm xong Haneul vẫn chưa về. Trong lúc đợi chờ cậu, tôi nhận được điện thoại của Solyn.

"Jimin. Cậu đang ở đâu vậy? Đến giờ học rồi này!"

"Mình ở nhà Haneul. Xin nghỉ buổi hôm nay giúp mình nhé."

"Jungkook nói cậu đang cáu giận gì đấy?"

"Không. Chỉ là nhớ Haneul thôi. Bọn mình ngủ quên nên quyết định không đi học hôm nay."

"Okay. Vậy được. Nhưng mà... cậu thấy Haneul theo cách đó à?"

Hơi phức tạp. "Mình không cảm thấy cậu ấy hứng thú với việc làm tan vỡ trái tim mình đâu Sol."

"Tốt khi nghe vậy. Mai chứ?"

"Okay."

Yeh, tôi đang cố gắng. Không có gì là không ổn. Khi Haneul trở về tôi ngồi chơi với Mac ở trên ghế. Mac đồng lòng với tôi bỏ qua sự xuất hiện của Haneul, vì theo lý, Haneul là chủ của Mac, điều một chú chó nên làm là chào đón chủ của mình. Nhưng cũng có thể Mac là một chú chó khôn ngoan. Tôi sẽ không có ý kiến về suy nghĩ của một chú chó.

"Hơi lâu một tý. Mình mua cả một số vật dụng cho cậu. Bàn chải, khăn, quần lót... còn thiếu gì không nhỉ?"

"Mình cũng thích dùng đồ của cậu. Xem này, mình tự lấy nó ở tủ cậu." Tôi đứng dậy khỏi ghế và lần ra nhà bếp, tự hào khoe về chiếc T-shirt tôi vớ được.

"Nó rộng đấy nhỉ. Cậu không mặc quần sao?"

"Có một cái quần đùi mà nó khá rộng. Nhưng quần lót cậu ở đây này." Tôi vén áo lên và trưng diện nó như một tiếp thị sản phẩm tâm huyết với nghề và đồ lót. Tôi ghé vào bên cạnh. "Cậu đang làm gì thế?"

"Bữa trưa."

"Không. Để đấy đi. Mình lo từ bây giờ."

"Nó sẽ ổn chứ?"

"Cậu sẽ phải cầu xin mình về bữa ăn đấy, tình yêu ạ." Tôi sờ vào đống đồ của xột xoạt của Haneul. "Chúng ta có gì ở đây?"

Haneul giới thiệu từng món cậu mua, tôi kết hợp với một số ở trong tủ lạnh để lên thực đơn. Tôi làm gà sốt chanh mặc dù Haneul đã mua cả gói bột chiên tẩm có gia vị của Tase. Cố gắng tỏ ra ngầu thì Haneul sẽ chẳng rời khỏi tôi được.

"Cậu có cần găng tay không?"

"Không. Mình cần sự tiếp xúc để cảm nhận. Cậu làm quen với điều đó đi, trong nhà hàng họ đều làm vậy. Cậu không phải thấy kinh đấy chứ?"

"Sợ cậu thấy bẩn thôi. Cứ tiếp tục đi... cái dao ở bên trái... vào một tý... đúng rồi."

"Cảm ơn. Sao chúng ta không nói chuyện gì đó khi bữa ăn hoàn thành nhỉ?"

"Nếu nó không cắt vào tay cậu."

Tôi vừa lăn bột mì và gà chuẩn bị cho lên chảo. "Cậu đã come out với bố mẹ chứ? Mình đang ước là cậu nói có, vì lần come out của mình trong bất đắc dĩ và mình không muốn chứng kiến thêm một lần nào nữa."

"Rồi, dĩ nhiên là rồi. Vào năm đầu đại học. Nhưng sự thật là mình chưa có bạn trai trước đó. Chỉ là mình cảm nắng một người nhưng họ không đáp lại, vậy thôi."

"Oh, sai lầm lớn." Một lần nữa. "Cực lớn."

"Còn cậu thì sao?"

"Gì cơ? Mình?"

"Đúng rồi. Nó tệ như nào?"

"Ohm... chỉ là, cậu biết đấy. Mình làm đau con người."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com