48
Chúng tôi đến canteen vì hội bạn đã sẵn ở đấy. Jungkook rẽ sang hội bạn của mình, tôi cũng không lấy làm để ý. Tôi cởi áo khoác ngoài ra để tránh trường hợp dính vào đồ ăn. Solyn ngạc nhiên với chiếc áo trong.
"Này, J. Cậu lấy đâu ra chiếc áo này đấy?"
"Nó không đẹp à?"
"Không. Chỉ là mình nhớ cậu làm gì có chiếc áo nào của Champion."
"Nó là của người khác."
"Trông to với cậu."
"Mình thích nó."
Tất nhiên tôi biết mình mặc cái gì. Là áo của em, tôi không có ý định trả ngay từ đầu. Vậy nên tôi đã giặt nó và chiếm hữu thành của mình. Một lúc sau, cả Hwaso và Jungkook cùng quay lại. Họ nói chuyện rôm rả về những trận bóng rổ, mấy trò đùa và các cô gái. Hwaso cực sôi nổi về bữa tiệc tối thứ sáu. Thật may là Solyn không đi được, vì hôm trước cô uống quá nhiều rượu và bị người yêu lớn tuổi giận. Nó hẳn là một lợi thế cho tôi để cáo tiệc. Jungkook thì hơi lưỡng lự, tất nhiên tôi không thể biết được em nghĩ gì, và cuối cùng em không từ chối. Em không nên đợi chờ về việc tôi sẽ trở nên ghen tuông và mất trí. Tôi không phải kiểu như vậy trước đó, với Key không phải, hơn nữa em đâu là gì của tôi. Em có thể vui vẻ với mọi cô gái mà em muốn.
Một sự việc hơi rắc rối là Jungkook bị gọi lên phòng giáo viên vào đầu giờ chiều, em phải nghỉ cả buổi làm vì điều đấy. Có lẽ nhiều người đã nhìn thấy việc ẩu đả của em và Hayul. Chí ít, hai người không có hậu quả nào. Tôi muốn đi theo nhưng em từ chối. Tuy rằng tôi có dặn em hãy nói đó là một sự hiểu lầm. Cái đó sẽ tốt hơn nhiều với việc em kể chuyện kia. Nó sẽ chẳng liên quan vì nụ hôn diễn ra ở bên ngoài trường học, không thuộc phạm vi của ai, suy cho cùng chỉ là một câu chuyện cười.
Tôi tan học và đợi em ở cổng. Cũng không khó để thực hiện thoả thuận mà em đặt ra, mặc dù tôi biết nó đã sẵn là mớ bòng bong ngay từ đầu. Nhưng tôi gặp Haneul trước đó. Cậu hỏi thăm về chuyện xô xát lúc trưa. Tôi chẳng có lý do gì để từ chối lời hỏi thăm đó cả.
"Đó là một câu chuyện dài, nhưng hiện tại tất cả đều đã ổn thoả, Haneul."
"Cậu có thể gọi mình nếu cậu vướng vào rắc rối nào. Mình sẽ sẵn lòng giúp cậu."
"Cậu thật tốt bụng, Neul." Cậu không nên vậy đâu. Đối với một người phản bội cậu. Hoặc đúng hơn chính là tôi.
"Mình chỉ muốn làm rõ việc là mình không ghét cậu. Cậu biết điều đó chứ?"
Tôi còn chưa dám nghĩ vào điều đấy. "Mmm yea... bây giờ mình đã biết." Tôi cười. "Haneul, đừng dung túng cho mình. Nếu là mình, không đời nào mình muốn họ xuất hiện lần nữa đâu."
Haneul cười tươi, cậu đưa tay vuốt mái tóc của tôi. Khẽ giật mình, tôi nghiêng đầu. Bất chợt phản ứng của tôi, cậu rụt tay lại. Tôi đã nghĩ mình sẽ không dừng nụ cười thoải mái này. "Oh, mình xin lỗi. Chỉ là thói quen. Mình biết cậu thích được vuốt tóc. Mình xin lỗi..."
"Không sao, Neul." Tôi an ủi khi cậu có vẻ bối rối.
"Cậu chắc là Jungkook không có tình cảm với cậu không? Mình thấy cậu ta có vẻ quan tâm cậu đấy?" Mặc dù Haneul đang cười khi hỏi điều đấy, nhưng tôi vẫn nhận ra sự ngượng ngạo của cậu. "Mình hỏi với tư cách như một người bạn."
"Mmh... đúng vậy, Haneul. Em ấy không thích mình. Nhưng nó chẳng quan trọng, vì mình chẳng quan tâm về điều đấy nữa rồi."
Haneul chắc còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng cậu lại mở lời chào và rời đi. Thay vào đó, em đã quay lại.
"Em phá vỡ chuyện tốt của hai người à?". Tôi gác lại mọi chuyện ở sau đầu. Tôi biết em là ai rồi, Jeonlous.
"Mọi chuyện ổn chứ?"
"Yeah, như anh nói, chỉ là hiểu lầm. Và cảnh cáo vài câu. Yên tâm đi. Em rất được lòng thầy cô đấy. Chẳng đời nào em bị nghỉ học vì việc cỏn con này."
"Ngừng khoe khoang đi, Jungkook. Em lố bịch quá rồi."
"Nói đến khoe khoang." Em dừng người lại, lấy tay kéo khoá áo khoác của tôi xuống nửa. "Anh mặc áo của em và vui vẻ. Anh đang khoe khoang với mọi người rằng anh là của em phải không?"
Em ghé vào tai tôi thì thầm đến phát nhột, tôi đẩy em ra. "Chúng ta đang trên đường, Jungkook!"
"Hôn em. Một cái thôi."
Tôi không cho em một cái hôn nào và đi trước. Em lẩm bẩm đằng sau và liên tục trách tôi độc ác. Nhưng chúng tôi đang vội vàng mà. Không nên đến muộn vào Ngày lễ Tạ ơn. Em đã chuẩn bị một chai rượu và giỏ quà để tặng. Tôi đã suy nghĩ về việc có nên cho em một nụ hôn không, vì em thật tinh tế. Chúng tôi đi taxi vì chắc chắn chúng tôi sẽ uống rượu sau đó. Em đã im lặng suốt quãng đường đi, ngay cả khi chúng tôi đang ngồi cạnh nhau em cũng chẳng có hành động gần gũi nào như em thường làm. Tôi thường chia con người ra hai trạng thái, vội vàng và chần chừ. Nhưng im lặng kiểu em thì thuộc kiểu nào.
"Em căng quá đấy." Tôi xoa bóp phía sau gáy. "Em không cần miễn cưỡng nếu không muốn, sẽ không ai đánh giá nếu em từ chối lời mời đâu."
"Anh toàn làm người ta mất hứng không à. Làm như em không quan trọng vậy."
"Họ chỉ muốn cảm ơn vì em chăm sóc... không, chịu đựng tôi thôi."
Ồ không. Có thể em đang cùng suy nghĩ với tôi, thật lạ khi em sẽ gặp gia đình tôi, nó sẽ là kiểu gì nếu như họ biết được chúng tôi thật sự là như thế nào. Em ngửa bàn tay của tôi, nghiêng đầu hôn cổ tay, tôi vẫn để vậy, nghe tiếng lào xào bên cửa sổ. Nhưng đôi môi của em kéo cảm nhận hướng từ ngoài trở lại, tôi không muốn bị bác tài xế phát hiện. Bỗng nhiên tôi sợ hãi điều gì đó, nhưng em là Jungkook, em sẽ không dừng lại. Tôi đặt ngón tay mình lên thứ ẩm ướt thích quấy rầy nọ. Nó quá đỗi mềm mại, tôi chạm cả vào đầu lưỡi, cái thứ dễ dàng đưa tôi lên đỉnh, cũng chẳng tốn sức làm tôi rơi vào đau khổ sau đó. Yên phận, và bọn tôi kết thúc phần khiêu gợi.
Tôi đưa một lời đề nghị về việc giữ bí mật mọi thứ, em lơ đẹp nó bằng sự bất ngờ của cái cổng đá nhà tôi.
"Ôi Chúa ơi, Jimin, anh đã sờ thử cái cổng đá này chưa?"
"Chưa từng."
"Tất nhiên rồi. Nó phải cao đến 7 feet. Anh sẽ chẳng với tới đâu."
"Nhìn nó thật lâu đời. Như kiểu mắc kẹt lại khoảng thế kỉ mười chín của Châu Âu vậy."
"Nó được xây bởi hai vợ chồng người Ý qua thêm một đời chủ thì thuộc về gia đình tôi. Đấy là bố tôi nói vậy, chứ tôi cũng chưa nhìn thấy nó lần nào. Cũng ít khi ngủ lại." Tôi quay lại kéo em. "Dẫn tôi vào đi. Em không định ở đây mãi chứ?"
"Có vẻ họ ít đóng cổng nhỉ?"
"Bố tôi thích những vị khách không mời, ông thích làm quen và nghĩ mình hài hước. Bất kì ai cũng có thể trưng dụng khu vườn để tổ chức tiệc." Em dắt tôi đi về phía trước trên con đường rải sỏi. Thêm nữa. "Tuy nhiên nó sẽ luôn đóng khi tôi trở về."
"Em sẽ mang máy ảnh cho lần sau. Nhìn những bức tường kìa..."
Chú Kangi phát hiện ra bọn tôi đầu tiên, nhanh chóng chào hỏi rồi đi gọi dì và bố. Tôi lại thấy không quen vì nó có đôi chút gò bó. Tôi mong em sẽ làm việc tốt. Dì Chu lúc nào cũng là người hồ hởi ra đón, bố tôi cũng muốn vậy, nhưng ông hay ngại lắm.
"Thật tốt vì con đã đến. Ôi trời, nó là cho chúng tôi sao?"
"Con đã tham khảo về nó. Rất mong là dì sẽ thích nó."
Dì Chu ôm lấy tôi và Jungkook rất vui mừng. "Nó sẽ cực hợp với món gà tây."
Vì tôi một phần cũng là chủ nhà vậy nên tôi cầm giỏ quà và chai rượu của Jungkook vào phòng bếp. Tôi cũng không quên dặn bố tôi đừng dọa em, ông già điên lắm, ai biết được ông sẽ làm gì, tôi nghĩ ông ghét em cũng nên. Bố tôi tuân lệnh dì đưa em ra ngoài vườn, chúng tôi sẽ dùng bữa ngoài đó. Dì Chu còn kể là bố đã sắm cả một tấm trải bàn mới có thêu hoa. Hẳn là ông đã mong chờ.
"Bác Joowon không thể đến được ngày hôm nay."
"Thật đáng tiếc." Tôi không thích thằng cha đấy, người anh trai của bố. Ông già nói nhiều, trong kí ức của tôi, lúc nào ông cũng mặc một chiếc áo hoa kệch cỡm, bất kể mùa đông hay mùa hè. Đã vậy ông ấy còn mua cho tôi một chiếc y hệt vào lúc nhỏ và năm ngoái, ông rất quý tôi vì vài lí do. Ông còn chẳng bao giờ nói lời tử tế nào với đồ ăn mỗi lần đến.
"À, bố con đã mặc áo len hôm nay." Dì Chu cười phá lên, tôi cũng vậy.
"Ông ghét len mà. Ông ấy chẳng bao giờ ăn mặc lịch sự thế. Phép màu nào có thể thay đổi ông ấy vậy? Kkkk"
"Dì bảo rằng bạn con sẽ cùng đến buổi Lễ Tạ ơn. Ông ấy tưởng đó là người thương của con."
Tôi hụt một nhịp khi dì kể vậy. Tôi nên biểu hiện như nào. Dì nói tiếp. "Ông ấy đã soi gương suốt buổi chiều."
"Nó lạ đấy." Tôi không biết nên nói gì.
"Jimin, con biết đấy, ông ấy đã thay đổi rất nhiều. Ông đã rất hối hận khi con chẳng bao giờ mang Key về nhà. Và ông ấy sợ con sẽ không giới thiệu ông ấy với người con thương... Hơn ai hết, con biết ông thương con mà, phải không?" Dì rất bình lặng khi nói điều đấy. Tôi chưa từng nghĩ đến việc đấy. Không thể tin được là ông đã đón chào bạn trai tôi sao? Tất nhiên không phải Jungkook, nhưng ông đã tưởng thế. Tôi nghĩ ông sẽ vẫn ghê tởm tôi và căm ghét những người đàn ông mà tôi đem lòng yêu thương.
"Hiện tại, con chưa có ai."
"Dì chỉ muốn thanh minh cho bố con thôi. Ông chẳng bao giờ dám thể hiện ra."
Tôi ngồi nghịch giỏ quà của Jungkook, mọi chủ nhà đều tò mò về nó mà. Em còn tặng cả một chai mật ong đấy. Hẳn em đã tham khảo ở một trang web được đăng về nhiều năm về trước. Dì Chu bỗng nhiên than lên, dì đã quên làm khoai tây nghiền. Không thể ngờ là dì đã quên món khoai tây nghiền.
"Con sẽ giúp dì gọt vỏ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com