Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

56

Trước khi tôi thấy nó nhàm chán, em đưa tôi rời đi. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ về nhà sau đấy, nhưng em đưa tôi đến một nơi, rất xa, ngang ngửa nhà bố tôi. Em nói sẽ đến một cánh đồng ở ngoại ô, và tôi tôn trọng việc em giữ kín lịch trình. Em đưa tôi đi ngắm sao.

Tôi cũng muốn làm điều đó khi Bora khoe, nhưng tôi sẽ thấy nó bằng cách nào. Oh, đó là việc của em, tôi không nên làm hộ. Ngạc nhiên khác, con xe ghẻ này là một chiếc bán tải. Em khoe rằng đã mua một chiếc thảm và chăn mới. Chúng tôi có thể ngồi phía sau xe và tận hưởng cuộc hẹn của mình.

Tôi dựa đầu vào vai em, hơi thở của em thẳng hướng lên trời, nhưng tôi có nhịp tim của em ở đây. Em kéo tay tôi hôn lấy, nó đã ấm hơn nhiều vào những lần ra ngoài. Một tiếng trước, tôi ở nơi ồn ào bậc nhất Seoul, hiện tại tôi lại ở một nơi thanh vắng mà Seoul ao ước có được. Tiếng các con vật kêu giống hệt trong phim kinh dị. Tôi thắc mắc là em sẽ huỷ xác tôi như thế nào.

"Em đã đọc về chiêm tinh học để ghi điểm hôm nay, nhưng em lại không hiểu nổi được."

"May mắn cho em. Tôi cũng chỉ thấy được màu đen."

"Đen là một màu vui vẻ. Nghe này, ngôi sao không thể toả sáng nếu không có màn đêm. Anh nói như đó là kết thúc của tất cả vậy."

"Có mà em không hiểu được điều đó ấy. Em sẽ thấy mất tất cả nếu màu đen tràn vào và lấy đi mọi khái niệm về thời gian."

"Vậy anh đã vượt qua nó đấy thôi."

"Nó là cả một quá trình đấy Cà Rốt."

"Này, sao anh cứ gọi em là Cà Rốt vậy?"

"Vì em có răng thỏ đấy. Và thỉnh thoảng chẳng chịu thú nhận điều gì." Tôi đút nhiều thứ vào mồm em nhiều hơn em tưởng đấy. "Em không thích à? Vậy để tôi đổi nhé. Bánh Quy thì sao? Kookie nghe giống hệt với Cookie. Aw, tôi thật giỏi với việc này." Em sẽ là một cái bánh quy có hạnh nhân và hương cam tuyệt nhất trên đời này.

"Cứ gọi em bằng thứ tiếng của anh."

Đồng ý. Tôi sẽ độc quyền cái tên đấy. "Anh sẽ nói với Sol vào ngày mai. Em sẽ ổn chứ?"

"Yeah. Chưa bao giờ ổn hơn. Nó như kiểu em đang trái luật và phải giấu diếm."

"Không. Ý tôi là... mọi thứ sẽ khác, nó không giống với việc em có một cô bạn gái thật sự đâu. Vì tôi là con trai đấy. Jungkook, tôi bị bạn đánh hội đồng vào lúc mười hai tuổi, khi họ nhìn thấy tôi hôn một người con trai. Và cao trung tôi suýt gãy chân vì bố không chấp nhận chuyện tôi là một người đồng tính. Cho đến bây giờ, những lời nói nặng nhẹ như là một cuộc sống của tôi rồi. Tôi thề là nó áp lực lắm, nó có thể doạ em chạy mất dép và sau đó em nói với tôi muốn trở lại bình thường."

Có vẻ việc nằm trong vòng tay em vài phút khiến tôi nghĩ ngợi nhiều hơn. "Này, anh biết gì không? Em đã đọc hết The Notebook một mình. Em đã mang nó đến lớp và cả quán cafe. Vì em không muốn ngừng khi đọc những dòng anh viết ở trên lề sách. Em rơi vào lưới tình sâu hơn khi nhìn thấy nét chữ của anh, và em đã muốn mình là người đầu tiên thấy nó. Nhưng em đã suy nghĩ ra một điều, em không muốn mất bảy năm như họ. Em không quan tâm đến bất cứ thứ gì, nó không thể làm em sợ, hay tương tự như vậy. Và cái chính là em không muốn bỏ lỡ anh." Em vuốt giữ mái tóc vào nếp lại ra đằng sau. "Chính anh đó. Em chẳng có vấn đề gì với mọi yếu tố bên ngoài, gọi em tự tin vì đúng, em là kiểu như thế thật. Em nghĩ mình khác Noah, em sẽ làm mọi thứ để không bỏ lỡ anh, em sẽ nghĩ đến chuyện bắt cóc anh trong trường hợp xấu nhất có thể xảy ra. Và hãy chú ý một điều nữa, em thật sự khiến anh nằm trên con xe bán tải cũ kĩ này. Nhưng ai quan tâm đến điều đó."

"Đây là lần đầu tôi đi trên một con xe bán tải đấy."

"Em biết. Nhìn anh như không chấp nhận nổi việc đấy."

Tôi đã shock đó. Tôi có thể đưa cho em chọn mấy con xe chẳng dùng đến ở hầm công ty, nhưng em chẳng cần nó đâu. Em khác Key và mọi thứ. "Em định làm gì sau khi tôi nói với Sol."

"Hôn anh, mọi lúc, em nghĩ vậy, anh cắn môi và em luôn bị ảnh hưởng bởi nó. À, em sẽ đăng một tấm hình của anh lên Instagram của em."

"Làm ơn hãy là tấm tôi mặc đủ quần áo nhé."

"Hul? Có sao băng sao? À không, máy bay. Ughh. Lỗi của em."

"Nhưng tôi biết cái bình thường nhất trong xe em là hệ thống điều hoà. Nó ấm và làm việc tốt đấy."

"Anh đang sỉ nhục hay là dành lời khen cho nó vậy?"

Em điên thật đấy. Còn cứu vớt bằng việc mở google đọc lại về các ngôi sao. Nó là thứ nhảm nhí nhất mà tôi từng nghe, ý tôi là giọng em đọc lại như một con vẹt sáo rỗng. Tôi kéo mặt em để hôn, tôi chẳng có gì muốn làm hơn việc đó. Khiến em ngậm mồm và hôn tôi. Để tôi dạy em bài học đầu tiên về cách dừng thời gian. Chúng ta đều sợ đối phương sẽ dấy lên tâm hồn mình đau đớn, như cách em lo trước cho những hình xăm không ý nghĩa. Nhưng em đã mang tôi đến đây. Và tôi hạnh phúc khi em làm vậy. Dù tôi có sợ khi nghe những âm thanh mà ở nơi này, em khiến tôi nghĩ đến Halloween.

Trong giây phút, tôi chắp vá những chi tiết mình cảm nhận và tưởng tượng ra em như thế nào. Mái tóc, cơ thể, chiếc mũi to, răng thỏ và nốt ruồi dưới môi. Còn những mảnh còn lại, tôi sẽ lấp đầy nó, tôi muốn nhìn thấy em thật sự. Tôi ngủ trong lòng em như một đứa trẻ, em vẫn nói gì đó bên cạnh. Em trách tôi ngủ trong khi đó, tôi lơ mơ nghe thấy, nhưng tôi không tỉnh dậy.

Tôi bị nghiền nát khi cùng Solyn vào buổi trưa hôm sau, tôi vẫn chưa nói, nhưng tôi sẽ làm nó nhanh thôi. Hwaso sẽ đơn giản hơn Sol vì cậu là bạn Jungkook. Tôi đành nhờ cô đưa qua thư viện, nhưng tôi dừng giữa đường.

"Này. Mình có điều thú thật với cậu."

"Ôi Chúa ơi. Giọng đó là sao? Ugh, mình biết là cậu đã có gì đó."

"Ye-eh. Nó không phải chuyện lớn đâu."

"Cậu chia tay với Haneul?"

"Oh đúng. Nhưng đó chỉ là một phần thôi. Cái chính là mình bắt đầu với người khác."

"Wow. Mình không biết là cậu chịu chơi đến vậy luôn. Có gì nghiêm trọng đâu. Mình quen người kia không?"

"Nghiêm trọng là nằm ở đó."

"Hey, phải Key không?" Giọng cô thẫm đặc lại gặng hỏi.

"Không. Điên à. Cậu nghĩ gì vậy."

"Ôi Chúa ban phước. Cảm ơn Jimin, may là cậu không nói phải."

"Là Jungkook."

"Khoan... Jungkook nào?" Giờ còn nghiêm trọng hơn trước nhiều.

"Jungkook đó. Bạn cùng nhà của mình. Sol..."

"Mình công nhận là cậu hài hước thật đấy. Cậu đang đùa đúng không?"

"Không. Sol. Nó là thật. Mình yêu em ấy. Và em ấy đã nói yêu mình vào gần đây."

"Và cậu tin điều đó à? Này cậu không biết lý do cậu ta chuyển nhà chứ? Cậu ta mang bốn người con gái về nhà và làm tình chỉ trong một tuần. Một con mẹ nó tuần đấy Jimin. Làm ơn tỉnh táo lại. Cậu đang tin tưởng vào một lời yêu đương của bạn Hwaso sao? Ôi trời, mình còn không biết Jungkook mà cậu đang nói tới có phải người khác không. Cậu ta còn có thể mắc mấy bệnh truyền nhiễm, mình đã nghe nói thế. Vì Chúa, Jimin, cậu đã quan hệ tình dục với Jungkook chưa?"

"Rồi. Bọn mình đã. Nhưng an toàn. Mình đảm bảo điều đấy."

"Jimin, mình cảnh báo cậu trước đó rồi, mình biết Jungkook còn rõ hơn cậu, mình có thể thấy cách cậu ta hôn những cô gái. Cái nhìn của cậu ấy, nó chính xác là một cái nhìn mà mọi phụ nữ muốn được nhìn. Bây giờ cậu có thể cảm nhận rằng Jungkook mê đắm cậu, như cái những người kia nhận được thôi, đó là công việc của cậu ta rồi."

Nỗi lo của cô đồng thời là nỗi sợ của tôi. "Em ấy không như vậy với mình."

"Cậu ta thẳng. Cậu ta chỉ qua lại với gái trước đó. Còn cậu là một thứ mới mẻ và bị mù. Nhỡ đâu chỉ là một lúc nhất thời. Nhưng cậu là một người nghiêm túc với nó."

"Jungkook chưa từng nói yêu ai trước đó. Em ấy đã nói với mình trước đây, rằng em ấy không phải kiểu muốn có một mối quan hệ. Nhưng em đã quyết định tỏ tình với mình... Sol, nó phải có gì đó."

"Ý cậu bảo là Jungkook thay đổi? Cậu ta nói với cậu thế à?"

"Sol..." Tôi bắt lấy tay cô, cố gắng xoa dịu ngọn lửa tức giận. "Mình chỉ cần cậu ủng hộ mình thôi, chứ không phải một quyết định."

"Đừng nực cười thế Jimin. Sao mình có thể... ủng hộ khi mình biết cậu ta sẽ làm tổn thương cậu chứ?" Cô đẩy tay tôi ra, cô đã cáu tới mức nào đây. "Không, Jimin. Không, mình không làm thế được..."

Cô đang bước ra xa. "Sol..."

Im lặng một chút. "Hai mươi mét nữa. Thư viện bên trái."

Và cô rời khỏi. Tôi đã thấy cô như thế một lần trước đây, khi tôi kể lại rằng tôi nghe thấy cuộc nói chuyện của Key và bạn bè anh. Cũng giống như bây giờ, tôi bảo vệ tình cảm của mình. Tôi thuyết phục Solyn ủng hộ dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Tôi cũng chẳng biết chính xác tôi đã chọn những gì. Tôi không đến thư viện, cố gắng nhớ đường ra bãi cỏ và gọi điện cho em. Khi em đến sau vài phút cuộc gọi kết thúc, tôi chủ động ôm lấy em và luồn tay vào áo để sưởi ấm tay mình.

"Hey, mọi chuyện ổn chứ? Em không thấy anh cùng Solyn ở canteen."

"Yeah, cô ấy không chấp nhận chuyện đó."

"Cô thật làm vậy? Cô ấy đã nói những gì?"

Người em cứng lại, nó hẳn cũng chẳng dễ chịu về điều đấy. "Cô ấy nói rằng em ngủ với bốn người con gái trong một tuần, hệ thống tình dục bừa bãi. Em có thể không an toàn. Và rồi em không thật sự yêu tôi, chỉ là một vui vẻ nhất thời."

"Oh, Jimin. Em không mắc bệnh lây truyền về đường tình dục. Em có thể đi khám vào ngày mai."

"Jungkook, không phải tôi không tin tưởng em..."

"Em không làm vậy vì anh không tin tưởng. Em chỉ muốn anh cảm thấy an toàn thôi. Em đi an toàn. Vài lần em định không dùng bao với anh, đó không phải em đã bỏ quên thứ gì. Anh khiến em muốn cảm nhận trần trụi. Chỉ có vậy."

Tôi thở dài úp mặt mình vào ngực em theo cách mệt mỏi nhất. Lúc đó tôi cũng được Cafuné như bây giờ, nó đã từng giúp tôi vững hơn vào quyết định của mình. Xung quanh có vẻ vắng, chẳng ai ngồi ngoài trời lúc lạnh như vậy cả. Em hôn lên tóc, tôi nghiện hoàn toàn.

"Em sẽ thuyết phục cô ấy."

"Không cần đâu. Cô ấy sẽ đánh em, Sol học bốn loại võ từ nhỏ, và cô sẽ bẻ xương em nếu em cố mở lời đấy. Hơn nữa là chuyện của hai người chúng tôi. Solyn hiểu tôi hơn bất cứ ai, tôi cũng vậy. Thứ cô cần không phải lời giải thích từ em. Chỉ là thời gian."

"Vậy em nên làm gì? Chỉ nhìn thôi hả?"

"Ôm tôi nữa."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com