75
Tôi có thể lãng phí cả năm chỉ để ngủ cùng em như vậy và chẳng bao giờ rời đi. Nhớ lại, có thể đây là lần đầu em đón năm mới ở Seoul, nó có quá mới mẻ với em không? Chắc không phải, em từng điên cuồng hơn thế ở mọi bữa tiệc. Tôi hôn em rất nhiều trên mái tóc, và cả đến lúc tôi vật em sang một bên nhưng em cũng không tỉnh dậy. Vậy nên tôi đi tắm một mình.
Lười nhác là một cái tội, tôi đã lục cả tủ đồ của em, gồm cả quần lót, trong khi em đã từng vài lần cảnh báo rằng em không thích chia sẻ đồ lót. Nhưng tôi thích bị phạt, việc đó khiến đôi bên đều có lợi. Một phát hiện đáng yêu và càng chứng tỏ rằng em là một người tuềnh toàng. Tôi nghĩ tôi vẫn phải sang phòng tắm của mình lấy đồ vì có lẽ tôi sẽ không phân biệt được các loại hóa chất với nhau. Nhưng việc đó không thể xảy ra vì phòng tắm của em chỉ có một lọ duy nhất, tôi có thể đoán nó là gì. Thật ngốc nghếch khi chọn dầu gội mùi lavender, nó đã dẫn mùi hương đó quanh người em sao? Chảy từ mái tóc đến sáu feet dưới đất, tôi muốn nó có thể ảm vào quanh quan tài lúc tôi chết. Nghe nói, tôi sẽ quên hết tất cả, nhưng tôi nghĩ mình sẽ không thể quên một mùi hương tuyệt vời như vậy. Hoặc nó là dấu hiệu giúp tôi biết rằng ai đó đang ở bên.
Tôi cần nấu gì đó, vì hai người sẽ dậy, họ sẽ không thể chịu được cơn đói đâu. Chẳng phải tôi quá giỏi sao, khi vỏ khoai tây quá mỏng nhưng tôi vẫn phân biệt được rằng chỗ nào vẫn còn vỏ chưa cắt. Bí quyết sau đó, bạn phải có một cảm nhận tinh tế, kể cả khi bạn nhắm mắt,... và đừng nhúng nó vào nước trước.
Cửa của căn phòng phía Bắc được mở, tôi cũng đoán được trước điều đó. Em hôn nhẹ như gió thoảng ở cổ làm tôi nhột khẽ nhún người.
"Anh lại làm khoai tây nghiền đấy à?"
"Solyn rất thích... nghiện món này."
"Nhưng lần nào anh cũng nấu nó cho Solyn ăn, anh không sợ cô ngán sao?"
"Không, tôi hiểu Solyn còn hơn bất kì quyển sách nào."
"Oh, khá nhỉ. Vậy thì anh biết em thích ăn gì không?"
Em đang cho tôi vào bẫy đấy, nếu không cẩn thận em sẽ có cớ ngay. "Em tùy tiện với đồ ăn lắm, em chẳng hẳn thích một thứ nào nhất định đâu Jeon. Dẫu sao tôi vẫn cảm kích vì em luôn dùng hết nhưng thứ tôi nấu. Và tôi biết em không thích cà rốt, tôi biết em đã lén bỏ ra khỏi đĩa." Nâng vai và bĩu môi. "Có lẽ tôi không hoàn toàn mù nhỉ?"
"Không nhé." Em bế sốc người tôi lên, mắt tôi trượt tròn. "Em rất ưa thích một thứ."
Em gian lận, chúng ta đang nói về đồ ăn cơ mà. Tôi không phải đồ ăn của em. Sự công bằng ở đâu khi em vô cớ đặt tôi lên bàn ăn như vậy. "Jungkook, Solyn có thể dậy bất cứ lúc nào."
"Cô ấy sẽ không ngạc nhiên đâu."
Tay em giật ngược tóc tôi ra sau, yết hầu lộ ra rõ ràng hơn cả nhìn vào gương. Em hôn vội vàng, không khoan nhượng. Tôi dùng hai tay giữ chặt đầu em. "Jungkook, chậm lại. Em phải cảm nhận tôi nữa."
Hơi thở của hai phía đối lập xen lên nhau, em gấp gáp hôn tiếp, tôi giữ lần nữa. "Chậm lại."
Em dần hiểu được bởi tính giáo dục cao, trở nên mềm mại và ân cần hơn. Có lẽ khoai tây sẽ không giữ được vị sơ tự nhiên của nó, vì em chiếm hết sạch thời gian của tôi. Tâm trí tôi đã phiêu dạt đến chân trời nào rồi, chủ động đưa tay vào trong quần cộm đằng ấy sau khi em lột phăng áo của tôi ra.
"Cái đéo gì vậy?"
Tôi hoảng hốt, em cũng giật mình. Trong lúc sơ ý, tôi đập khuỷu tay vào mặt em, nó rất đau đấy. Tôi lo sợ trở lại phía em.
"Ôi, xin lỗi em. Tôi đã đập vào đâu vậy? Em ổn chứ?"
"Yea... em không sao."
Tôi đổ lỗi cho Solyn. "Jesus Christ, cậu dọa bọn mình đấy?"
"Gì cơ? Ồ, thế mình cần làm gì? Gõ cửa thông báo trước khi ra khỏi phòng à?"
Em cười rồi trùm áo lại lên người tôi, kéo xuống giúp xỏ từng bên như một đứa trẻ. "Hai cậu ngông cuồng quá rồi đấy." Tôi đoán Solyn đã có một giấc ngủ tốt. Cô cũng chẳng ngại ngần chen chân vào phòng bếp. Em đỡ tôi xuống để tiếp tục nấu ăn.
"Ô, khoai tây nghiền sao? Cậu thật tuyệt vời." Solyn hôn chụt phát lên má.
"Tôi biết, cara mia. Jeon, em nghe thấy chưa?"
"Well, như anh thấy." "Cậu muốn gì không Solyn? Nói trước mình không pha trà đâu nhé."
"Mình không phải Park Jimin."
"Mình vẫn đang nghe thấy đấy nhé. Mù chứ không điếc."
"Có gì... kiểu như bia không?"
"Tất nhiên là có... Của cậu đây."
"Cảm ơn..." Tiếng Solyn kéo dài rời đi. "Khi nào đồ ăn xong, mình sẽ lấy phần ra sofa ngồi ăn. Cứ làm việc đi nhé."
Đó là cô gái của tôi. Cô gái đanh thép bằng ngọc bằng vàng bằng kim cương. Tôi thấy vui vì cô đã có tâm trạng đùa giỡn. "Sol, ngồi đấy cũng vậy thôi, bọn mình đã chơi cả trên sofa rồi."
"FUCKKKK." Solyn bắt đầu mở tivi, và lấy lại năng lượng cho những thứ sắp đến, thật ra không phải tất cả. "Dẹp thứ gì trong bụng mình, dù có chết, mình phải chết sau khi xem hết bộ phim này. Jimin, Shameless đến phần 10 rồi, cậu nhất định không nghe kể đó hả?"
"Không nhé, darling."
"Ian và Mickey cưới con mẹ nhau rồi."
Tôi cả kinh dừng chả chiếc thìa ở tay. "Họ đã?"
"Đúng rồi. Hôm nay."
"Fuck, họ bền nhất trong cái phim đấy rồi đấy."
"Yea... Tất nhiên, họ đánh nhau hàng ngày. Đã vậy..."
Tôi cắt lời. "Không Solyn. Mình sẽ tự xem nó. Không nghe trước."
Ian và Mickey, cặp ưa thích của tôi, phần nhiều vì họ là cặp đồng tính, nhưng tôi không nghĩ rằng họ thích hợp cưới ai hơn. Một người bị điên,... không, cả hai người đều điên, hãy nghĩ xem nếu họ có con cái rồi thừa hưởng cái tính đấy, nhất là nhà Milkovich, họ thích giết lẫn nhau. Nhưng họ đã có con chưa? Chuyện gì cũng có thể xảy ra vì nó là Shameless. Ôi nhiều thứ mà tôi không thể thưởng thức trọn vẹn được.
Nhà tôi có người ấn chuông. Là Hwaso, tôi sẽ không sai được. Tôi đã gọi cho cậu ba bốn lần nhưng không thấy cậu trả lời. Vậy nên tôi đã dựng Jungkook đang dần ngủ dậy để nhắn tin cho Hwaso và kể về tình trạng của Solyn. Nhân tiện em nói tôi cần thay hình nền vì tôi đã có người yêu rồi, là việc tối thiểu phải làm. Okay, vào danh sách. Tôi muốn một bức hình đáng yêu trong khi em đã đề nghị mấy bức em chụp lại, em bảo nhìn rất gợi cảm lúc đấy. Hell no. Vậy nên tôi đã chụp cùng em ngay lúc đó một tấm, tôi hôn vào má em, chỉ có vậy, hoàn hảo.
"Sol, cậu ổn chứ?"
"Mình đang ngồi trên ghế sofa mà một cặp đồng tính đã xoạc nhau trên đó. Nên, yeah. Mình ổn."
"Ôi, cảm ơn Chúa. Mình đã nghe về mọi chuyện. Mình rất lấy làm tiếc... Khoan đã. Shameless hả? Cậu xem tập trước chưa? Hai bố con nhà Milkovich mua cùng một loại súng và cùng một cửa hàng đấy. Ey, Jimin, Ian và Mickey cưới nhau rồi đấy? Cậu biết chưa?"
"Im mẹ mồm đi Hwaso."
"Sao chứ?"
Tôi không muốn bắt đầu một bữa ăn kiểu này. Nhưng tôi thấy thật là hạnh phúc hơn bất cứ khi nào trong tiềm thức của tôi. Có thể là tôi đã lãng quên những thứ tột bậc tôi đã có, nhưng tôi chỉ muốn mãi như vậy. Solyn, Hwaso và em, thật tuyệt vời. Tôi sẽ làm gì mà không có họ? Nếu không có bạn bè sao? Tôi nghĩ việc đầu tiên là tôi sẽ bị gãy mất cái xương và có vài vết sẹo trên mặt hồi mười một tuổi trong trường hợp Solyn không giúp tôi. Và nếu không có em? Cuộc đời sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi bỏ qua một điều tốt đẹp bậc nhất như vậy. Tôi ước mình biết cách báo đáp bằng sự biết ơn của mình ngoài việc làm đau họ.
Solyn ngủ trong phòng tôi, Hwaso tất nhiên là sofa, họ không có nhiều lựa chọn trong nhà Park đâu, chỗ nào cũng bẩn cả rồi. Trừ phòng em, nhưng chuyện đó không bảo vệ được gì đâu. Vì chúng tôi mất khá nhiều thời gian để nói chuyện nhảm nhỉ, xem phim vậy nên lúc em dọn dẹp cũng khá muộn. Em trở vào phòng khi tôi vừa kết thúc cuộc gọi với bác sĩ Jaehun để sắp xếp việc khám xét của Solyn, tiện thể cả tôi luôn. Vừa khít hai tháng.
"Solyn có vẻ tốt hơn đấy."
Em trèo lên giường với cái tay còn ướt. "Không. Cô đang cố gắng thôi. Không nhanh vậy đâu. Ít nhất cô đã điều khiển được kĩ năng che giấu."
"Để em xem hình xăm của anh nào. Nó còn ngứa không?"
"Thỉnh thoảng." Tôi bò úp người trên hai đùi em. Vạt quần tôi được kéo vén xuống một tý. "Nó nhìn như nào?"
"Nấm mồ của tội lỗi."
"Vậy cái còn lại ở đâu?"
"Tự tìm nó đi. Anh không thích nghe trước còn gì?"
Em cười cợt hôn xuống hình xăm của tôi như đã hứa trước đó. "Fuck. Em trả treo với tôi đấy à?"
"Yeah." "Này J, anh có muốn chúng ta đặt ra safeword không?"
Em đang nói cái gì vậy? Có phải là điều tôi đang nghĩ tới trong đầu không? "Cho... tình dục á?"
"Yea?"
"Oh... tại sao?"
"Nhỡ đâu em làm anh đau và em đi quá giới hạn thì sao?"
"Từ từ đã nhé." Tôi ngồi hẳn dậy. "Em muốn chơi 50 shades of grey với tôi à? Tôi không biết là em có sở thích đó..."
"Không. Pfffft. Fuck, không Jimin. Chỉ là safeword thôi vì đôi lúc chúng ta cũng cần sự căng thẳng một chút chứ. Phải không? Anh biết đấy." Em kết thúc câu bằng việc tạch lưỡi.
"Oh, for sake. Tôi tưởng đấy là kink của em cơ." Tôi đảo mắt và lắc đầu.
"Kink của em là anh... Nhưng vấn đề không... nếu em muốn táo bạo hơn?"
Ôi trời. Em của bây giờ vừa vả vào mặt của em một giây trước đấy. "Không hẳn." Tôi nhướn mày. "Nếu em thích thì, tới thôi."
"Oh wow, dễ hơn em tưởng nhỉ? Em đã tưởng anh không đồng ý cơ... Nhưng này, anh chưa chơi một lúc với hai người chứ?"
"Không. Em nghĩ tôi làm vậy à? Em biết tôi ngại khi có người khác nhìn thấy mà. Không, không bao giờ." Tôi lắc đầu rồi nằm dài lại trên người em.
"Nghe ổn đó. Em đã mua một số đồ chơi ở mạng. Nó đang trên đường." Em kể với tôi với giọng rất tự hào như một đứa trẻ sắm đồ dùng học tập để vào lớp vỡ lòng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com