91
Ngài Ahn cùng chúng tôi nói chuyện rất nhiều nhưng tôi thấy đó giống một cuộc tranh luận cường điệu thì hơn. Có thể hôm nay chúng tôi không may mắn được diện kiến ngài Ahn thi sĩ mà tôi đã tưởng tượng. Suốt cả một buổi nói chuyện, nếu ông không nỗ lực châm chọc bọn tôi bằng những sự thật mất lòng thì ông sẽ tìm cách để bọn tôi phật ý và bỏ về. Nhưng cũng kể đến sự thú vị của Ahn xấu xa thì ông không hẳn là một tên mất trí, ông nhớ những câu hỏi của Haneul và phản biện nó. Tôi biết đó là công việc của những người nhà văn, họ luôn phải nhớ tất cả những thứ họ viết ra, họ phải coi nó như một vật thể có thật và những đặc điểm riêng biệt. Haneul thì chẳng ngại ngần gì đưa ra các phản ứng ngược chiều của mình, tôi nghĩ cậu cố tình bắt lỗi ông ấy. Nhưng Ahn này cáo già thật sự, ông phản biện như rằng ông luôn đúng, nên có ai trao cho ông cái huân chương nào đấy, chỉ để công nhận những cái lý thuyết chặt chẽ mà ông đưa ra. Liệu lời ông nói là sự thật, hay ông bịa ra thì cũng chẳng ai biết được, vì nó đạt đến mức hoàn hảo rồi.
Như Gửi Gió P.H, Haneul tìm được vết hổng trên việc cô gái không tên đánh cắp chiếc cốc, bằng cách nào. Thật đáng sợ, tôi được học với việc tìm ra sự tuyệt vời và dường như lãng quên đi các lỗi vấp trong tác phẩm. Nhưng tôi đã nói ngài Ahn là đấng biện luận, trí nhớ của ông vẫn hệt như bốn mươi năm về trước, tôi không phân biệt rằng ông có nói dối hay không, nhưng việc giấu đầu hở đuôi là không khả thi. Ông ấy tuyệt vời trong việc sử dụng nỗi đau như một công cụ đánh lừa. Cuộc gặp gỡ không hẳn là công cốc.
Chúng tôi về khi ông uống hết một chai rượu Macalla. Khi chén cuối kết thúc, chúng tôi vẫn nhớ rằng mình là kẻ không mời. Chúa ban phước, chúng tôi là những con người giỏi tha thứ.
"Cậu có thấy thất vọng về buổi gặp hôm nay?" Haneul được tôi trịnh trọng mời lên nhà và dùng Poutine chuẩn của người Canada chính gốc. Cậu thoải mái ngồi trên sofa và tìm vài tập phim giải trí nào bất kì.
"Không hề."
"Cậu im lặng cả buổi."
"Mình là người giỏi lắng nghe."
"Cậu đã sợ hả?"
"Gì chứ?" Tôi bật cười từ trong bếp, và cố tìm dĩa. Người ta nói sẽ ngon hơn khi thưởng thức món Poutine vào ba giờ sáng. Nó lại được đẩy nhanh hơn khi chúng tôi mất sức vì lang thang cả ngày. "Mình chỉ không muốn trở thành một kẻ xấu xa khi ngược đãi người có bệnh thôi."
"Ông ta chẳng còn là Ahn Heekyeon của Nhà hay là Bên kia tấm kính..."
Tôi đặt đồ xuống mặt bàn và ngồi đầu kia sofa. "Ông ấy vẫn là thiên tài đó chứ. Cậu không nhớ cách ông ấy tài tình muốn gây tổn thương chúng ta sao? Và cả việc cậu đã đi vào ngõ cụt."
"Ông ấy có thể viết ra ngay lúc đấy." Haneul thanh minh, cũng không phải nguyên mình tôi nhận ra điều đấy.
"Vậy thì chúng ta là những người có vinh hạnh lắng nghe phần mở rộng. Ông ấy vốn viết hết mấy quyển sách mà."
"Cậu có vẻ tự tin hơn khi ở nhà nhỉ?"
"Vì mình có thể đuổi cậu ra ngoài nếu mình nói sai gì đó." Tôi sẽ không phủ nhận đi sự hách dịch cậy quyền.
Haneul cười ngọt ngào. Tất nhiên đầu óc tôi đã chẳng dành cho việc phim ảnh từ mấy năm trước rồi. Tôi thảnh thơi dùng đồ ăn và chắp vá suy tính của mình. Tôi lấy đâu ra dũng khí để quyết định việc này đây. Chúng tôi ăn khớp nhau và rất thoải mái khi cùng thân mật, nhưng nó không phải tất cả. Khi tôi vẫn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, mà nếu thật sự bọn tôi có thể bỏ qua phần tán tỉnh. Cái chính là tôi không muốn cậu chờ đợi, điều quan trọng nhất chưa phải là việc đó sẽ xảy ra trong khoảng thời gian không xác định. Tôi đang ưu tiên rằng vấn đề tôi có thể tiếp nhận Haneul sau khi vượt qua không? Nhỡ đâu tôi lại gặp một người khác và rung động với họ luôn thì sao. Thế thì bất công cho cậu quá. Tôi biết mình tồi tệ.
Tôi nên trả lời cậu khi kết thúc khóa luận là tốt nhất, tôi sẽ tôn trọng cảm xúc khi đấy. Haneul xứng đáng với mọi điều tốt đẹp nhất. Cậu dịu dàng, mộc mạc và chiều chuộng tôi, nguyên cái việc cậu để mọi quyền quyết định cho tôi là một việc làm ngu ngốc rồi. Cậu đang cho tôi cơ hội để bỏ lỡ cậu lần hai đấy.
"Mình nên về trước mười hai giờ. Ông bảo vệ tòa mình luôn càu nhàu mỗi lần ai đó về muộn qua cổng. Rồi lại giảng đạo lý về lối sống của giới trẻ..." Haneul đã lên tiếng muốn về. "Min, mình muốn hôn cậu."
"Oh, vậy sao?" Tôi chưa định hình ra khi hỏi lại.
"Đúng vậy."
Cũng dễ hiểu thôi. Tôi để bát ăn của mình xuống mặt bàn rồi lê người sang, chủ động ngồi trên người cậu. Cũng chẳng vội vàng thực hiện mong muốn, vì biết đâu nó chẳng cần phải làm ngay lập tức. "Cậu có thể không cần nhìn thấy mặt lão hôm nay."
"Cậu cho phép mình ở lại sao?"
"Mình cũng từng ở nhà cậu mà." Tôi nghiêng đầu, cười nhếch miệng. Eo ơi, tôi còn lạ gì suy nghĩ của mấy anh nữa nhỉ. Nếu mà cậu từ chối, có lẽ ngày mai cậu đi dự lễ ca ngợi Chúa ở nhà thờ cũng nên. "Sao? Chẳng nhẽ cậu không mong đợi chuyện này."
Haneul cuống quýt sau hai giây tôi trợn mặt đùa giỡn. "Mình chỉ sợ cậu không thấy thoải mái thôi."
"Okay. Cậu muốn chick chack nữa hay là vào chuyện chính luôn."
Haneul cười vui sướng. Cậu kéo người tôi xuống và ấn môi lên cổ. Nó giống như một lẽ tự nhiên rồi. "Vâng, nó là phần lớn thứ mình muốn làm với cậu."
Haneul không dừng nụ hôn trên người tôi, tay cậu cởi cúc áo sơ mi, từng nút mở ra môi cậu lại vào sâu trong giữa lồng ngực. Tôi hẩy đầu một cái và xoay mặt cậu lên. "Vậy nên mình mang cậu lên đây."
Đột nhiên đặt người tôi xuống mặt ghế, hớt tay tôi qua đầu và cố định. Cậu ấy đang phẫn nộ, tôi cười nhẹ bằng sự dịu dàng nọ. "Cậu muốn làm việc này vì cậu yêu mình hay cậu thoải mái?"
Haneul lại hấp tấp rồi, tôi có thể hiểu rằng cậu rất muốn có trọn vẹn. Nhưng tôi thật lòng chưa có thể quên Jungkook, nói gì thì tôi vẫn còn quá nhiều tình cảm với tình cũ. Tôi không muốn tổn thương Haneul tý nào. Ít nhất chưa phải bây giờ. Hay cậu cần một lời nói dối? "Mình thích mùi hương của cậu."
Cậu nhắc nhở. "Chúng ta sẽ quan hệ."
"Làm như mình phản đối?" Tôi kéo cậu lên, Haneul gấp gáp hôn sâu. Môi chúng tôi như bị khóa vào cả phút.
Park Jimin không bao giờ có chuyện hối hận trên giường, không có chuyện đó vì tôi lẫn đối phương thực hiện với sự đồng thuận hoàn toàn. Và tôi cũng đảm bảo rằng tôi sẽ chẳng có lỗi với ai khi quan hệ tình dục với một người đàn ông cả. Cùng lắm có bố tôi, nhưng thôi không tính làm gì. Tôi là một người đàn ông đúng theo lẽ phải rồi.
Thể hiện nhã ý của mình, kéo bỏ áo của cậu. Haneul đi thẳng xuống dưới mạn sườn, cắn nhẹ vào vùng da có hình xăm. Ngay từ lần đầu cậu đã bị thu hút bởi nó, cậu tưởng rằng tôi rập khuôn là một đứa mọt sách thông thường.
"Đưa mình vào phòng đi. Đồ để trong đấy..."
Haneul bế tôi dậy, tay chân quấn chặt lên người cậu, tôi nghiêng đầu đắm đuối trong nụ hôn. Điều đó làm Haneul phân tâm đôi chút, cậu đâm vào tường bên cạnh cửa, phần nhiều là giật mình nên tôi khẽ la lên.
"Ôi trời, cậu không sao chứ? Không làm đau cậu chứ?"
Tôi cười vì sự đáng yêu này, chúng tôi tất cả trên giường. "Neul, nhẹ nhàng với mình đi nào." Tôi trườn ra khỏi vòng tay của cậu bỏ lên đầu giường lấy gel và bao. Khi trở lại sau tận mấy phút vì tôi không sờ thấy và nó ở ngăn dưới, tôi quỳ và lê gối ra lại chỗ cậu. "Cậu muốn cởi quần mình hay để mình tự làm đây?"
Thật ra tôi cũng chỉ ngủ với Haneul hai lần trước đó, tôi cũng không hoàn toàn biết rõ sở thích của cậu. Với một số người, họ yêu thích màn dạo đầu. Một lần nữa nằm xuống, nhanh nhẹn vứt bỏ quần dưới, tôi biết cậu muốn nhận phần này rồi. Theo suy nghĩ của Haneul thì tôi thuộc dạng mỏng manh quá thì phải, cậu làm dạo đầu rất lâu, mặc dù tôi thì quen thuộc với mấy thứ đó quá nhiều. Đấy, tác hại của việc xem porn nhiều quá các bạn ạ.
"Nó ổn chứ?" Haneul ân cần mở rộng, chân tôi được cậu giữ trên vai.
"Yeah... mạnh hơn đi." Tôi đỏ mặt và cầu xin.
Haneul cắn mút bên bắp đùi của tôi, gia tăng vận tốc và lực ở tay. "Cậu thích nó chứ?"
Tôi không biết, nhưng tôi không phải kiểu hạn chế những chiêu trò tình dục, khiêm nhường mà nói, chưa ai khiến tôi thấy tệ cả, không có sướng nhất chỉ có sướng hơn thôi. Có thể coi đây là một đặc ân. "Mình yêu nó. Haneul."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com