Chương 3
Hai năm trôi qua, tại bữa tiệc mười lăm tuổi của Tiêu Sở Hà đã hỏi hắn một vấn đề.
- Sở Hà, con có nữ nhân nào mình để ý không?
Tiêu Sở Hà không chút nghĩ ngợi, thốt lên: "Có ạ "
"Ồ? Đó là ai vậy? "Minh Đức đế nhướn mày, hoàng tử hắn sủng ái nhất bình thường thoạt nhìn không để ý tới những chuyện phong hoa tuyết nguyệt này, có lẽ là giấu rất sâu.
Tiêu Sở Hà dừng một chút, đột nhiên phát giác mình quên mất cái gì đó. Hắn nhớ rõ ràng hình bóng của người nọ, lại không nhớ nổi tên nàng.
Minh Đức đế thấy Tiêu Sở Hà ấp úng nửa ngày, chỉ coi hắn là thẹn thùng, liền cười cười:
"Không sao, chuyện gả cưới không vội nhất thời, thận trọng suy nghĩ là chuyện tốt. "
Tiêu Sở Hà lại nóng nảy, hắn bất mãn nói: "Ngày mai con sẽ đem nàng tới bái kiến người."
Minh Đức để từ chối cho ý kiến, Tiêu Sở Hà cũng không thèm để ý. Hắn nhìn xung quanh bữa tiệc nhận ra có một người vắng mặt tại buổi tiệc
"Phụ hoàng, Lang Gia vương thúc đâu rồi ạ
Khóe miệng Minh Đức Đế cứng đờ, hắn chậm rãi nói: "Hoàng thúc ngươi có việc không thể đến đây, để cho ta hắn chúc con một câu sinh nhật vui vẻ. "
Tiêu Sở Hà "Vâng" một tiếng, phụ hoàng hắn mấy hôm trước còn cãi nhau với Lang Gia vương một trận, có vẻ hai người đến giờ vẫn chưa làm hoà với nhau
Hắn bỗng nhiên cảm thấy sơn hào hải vị trước mắt này ăn như nhai sáp, đĩa gà cháy thui do người kia làm.
Đúng vậy, Tuyết Lạc sơn trang, đó là nhà thuộc về hai người bọn họ. Tiêu Sắt sau khi hạ yến hội liền giục ngựa chạy về Tuyết Lạc sơn trang, hắn đẩy cửa lớn ra, phát hiện Tư Không Thiên Lạc cầm chén mì trường thọ ở đó cười chờ hắn.
"Chờ lâu rồi?" Lúc này Tiêu Sắt cao hơn rất nhiều, hắn đã cao hơn Tư Không Thiên Lạc một cái đầu. Sự ngây thơ trên mặt hắn cũng chẳng còn bao nhiêu, dần dần hiện ra nét cứng rắn sau này.
Tư Không Thiên Lạc đẩy mì ra trước mắt hắn: "Ta vừa mới nấu xong, mau ăn đi"
Bát mì vẫn còn nóng hổi, Tiêu Sở Hà cười cười,sau khi ăn một bát mì xuống bụng, hắn: "Ta đã nói với phụ hoàng, ngày mai ra sẽ đem nàng đi gặp người" "
Tư Không Thiên Lạc liền cự tuyệt không chút do dự "Ta nói rồi, ta sẽ không cùng ngươi thành thân. "
Sắc mặt Tiêu Sở Hà đen kịt, hắn buông bát đũa xuống, lạnh lùng nói: "Không thành thân với ta, hai năm nay vì sao chỉ ở lại Tuyết Lạc sơn trang, vì sao lại đối tốt với ta như vậy? " Tư Không Thiên Lạc lảng tránh ánh mắt nóng đến mức khiến cô hoảng hốt, trong lòng rối như tơ vò.
Tiêu Sở Hà hỏi vấn đề này, hai năm nay nàng cũng không ngừng hỏi mình. Từ khi vào bí cảnh tới nay, nàng tốn không ít sức lực đi tìm biện pháp rời đi. Nhưng chỉ cần vừa rời khỏi Tuyết Lạc sơn trang, cảnh sắc chung quanh liền hoá thành một làn sương mù mờ ảo, đợi sau khi trở lại Tuyết Lạc sơn trang, cảnh sắc mới khôi phục bình thường. Tư Không Thiên Lạc nhạy bén ý thức được, mấu chốt của bí cảnh nằm ở trong Tuyết Lạc sơn trang. Vì thế nàng cam tâm tình nguyện ở lại sơn trang hai năm, từ thời cơ chủ động tìm kiếm phá cảnh, dần dần biến thành chờ đợi thời cơ kia đến. Thời gian hai năm không phải là dài, nhưng nó không phải là ngắn. Nàng nhìn Tiêu Sở Hà trong bí cảnh, ngay từ đầu đứng ngoài cuộc, trở nên nhịn không được thân cận hắn, nhịn kìm được lòng vì hắn vui mừng cũng vì hắn mà sầu lo.
Nhưng đây là Tiêu Sở Hà a, Tư Không Thiên Lạc nghĩ đến, hắn không phải Tiêu Sắt
Cô đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, nhưng không uống trà trên bàn: "Tôi đang chờ đợi một cái gì đó."
"Chờ?" Tiêu Sở Hà cười to ba tiếng, hắn cũng đang chờ, chỉ là hắn chờ hai năm, không muốn chờ thêm nữa, "Trong lòng người còn có nam nhân kia, nhưng trong lòng nam nhân kia nếu có nàng chắc chắn không thể bặt vô âm tín tận hai năm! "
Tư Không Thiên Lạc trong lòng tràn đầy khiếp sợ, lòng bàn tay nàng giấu dưới bàn bất tri bất giác bị chính mình nắm chặt, khớp xương nổi lên. Bí cảnh đã qua hai năm, có phải chàng cũng chờ mình hai năm hay không? Tư Không Thiên Lạc nhìn về phía Tiêu Sở Hà, đôi mắt ánh lên sự đau lòng, nàng không nói gì, vội vàng rời đi.
Cho dù hắn là Tiêu Sắt khi còn trẻ, nhưng dù sao cũng là Tiêu Sở Hà, nàng không thể tiếp nhận, cũng không dám tiếp nhận.
Người trong lòng nàng trước giờ đều là Tiêu Sắt, không phải Tiêu Sở Hà hiện tại.
Tiêu Sở Hà ở lại tại chỗ nhìn chỗ trống vốn nên là chỗ ngồi của Tư Không Thiên Lạc, hắn ghét sự tức giận bộc phát của mình, liền chán nản ngồi trở lại ghế. Hắn đưa tay sờ về phía bát đũa, đột nhiên phát hiện chén sứ vẫn ấm áp như trước.
"Thì ra người dùng nội lực để hâm nóng thức ăn." Tiêu Sở Hà thở dài một hơi.
Tư Không Thiên Lạc trở lại phòng trong lòng có chút phiền não.
Minh Đức để hôm qua cùng Lang Gia vương ở triều đình nổi lên tranh chấp, ba ngày sau, Thiên Khải thành sẽ dấy lên một trận hỏa hoạn, cái gọi là vụ án "Lang Gia vương mưu nghịch" cũng bắt đầu từ đó. Mà hai năm sau đó, Tiêu Sắt sẽ bị người ta phế võ công trong một đêm mưa.
Tư Không Thiên Lạc nhìn về phía Ngân Nguyệt Thương cùng Bồng Lai Đan của mình, cảm thấy mình cần phải làm cái gì đó.
Ngày hôm sau, nàng vẫn theo Tiêu Sở Hà bước vào hoàng cung.
"Nàng đã nghĩ kỹ rồi?" Tiêu Sở Hà không dám ngang ngược như tối hôm qua, hắn ôn nhu hỏi.
"Không có." Tư Không Thiên Lạc đáp dứt khoát, "Cho nên ta cần đi Khâm Thiên Giám một chuyến. "
Tốt xấu gì nàng nguyện ý cùng mình đến hoàng cung này, Tiêu Sở Hà nghĩ đến, liền đáp ứng.
Tư Không Thiên Lạc đi vào Khâm Thiên Giám, mà Tiêu Sở Hà đứng ở ngoài cửa
Lúc này, hắn nghe được mấy quan văn đang đàm luận chuyện liên quan đến Lang Gia Vương. Tiêu Sắt tiến lên cắt đứt đối thoại, cả người tản mát ra uy áp: "Hoàng thúc ta làm sao vậy? "
Quan văn nghe thấy biến sắc, nhao nhao cầu xin tha thứ. Tiêu Sở Hà đành phải thả bọn họ đi, nhưng trong lòng đã có đáp án của mình.
Lúc này Tư Không Thiên Lạc đi vào Khâm Thiên Giám, một đạo đồng ngăn cản nàng.
"Ta muốn gặp giam chính." Tư Không Thiên Lạc mở miệng.
Đạo đồng đang muốn cự tuyệt, chỉ nghe một đạo tiên âm rơi vào bên tai: "Mời vị cô nương này đến Tinh Nguyệt các."
Tư Không Thiên Lạc một lát sau liền đi tới trước mặt Tề Thiên Trần của Khâm Thiên Giám, hai người hành lễ xong, mặt đối mặt ngồi xuống.
Nàng tới tìm Tề Thiên Trần, chỉ vì hỏi một vấn đề.
"Nếu có một người sắp gặp phải chuyện chẳng lành, ta cứu, hay là không cứu?"
Tề Thiên Trần lại không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cô nương chính là con gái của Thương Tiên Tư Không Trường Phong?"
Tư Không Thiên Lạc mở to hai mắt, nàng ở trước mặt Tiêu Sở Hà còn có thể bịa ra lời nói bậy, ở trước mặt Tề Thiên Trần, miệng lại giống bị bịt kín, không thể nào mở miệng.
"Không có gì." Tề Thiên Trần thản nhiên nói, "Ngươi mặc dù là con gái thương tiên, nhưng ngươi lại không thuộc về nơi này. Hai năm trước, thiên biến dị biến, ta đã lâu không biết. Bây giờ nhìn thấy bạn, phát hiện ra rằng bạn là biến số.
Tư Không Thiên Lạc trầm mặc, thật lâu không nói.
"Cô nương hỏi có muốn cứu không?"
Tư Không Thiên Lạc gật gật đầu.
Tề Thiên Trần lại cười cười: "Ngươi đã tới Khâm Thiên Giám lão đạo, nói vậy sớm đã làm ra lựa chọn của mình. " Tư Không Thiên Lạc sững sờ tại chỗ, tim đập như trống. Tề Thiên Trần cũng không nói sai, chỉ là nàng không muốn thừa nhận sự thật này, thậm chí còn đem vấn đề nan giải này ném lên người Khâm Thiên Giám
. "Trong số mệnh của người đó nhất định phải gặp kiếp số đó"
Tư Không Thiên Lạc ngẩng phắt đầu dậy, trong mắt loé ra tia lạnh: "Nếu ta nhất định phải giúp hắn vượt qua kiếp nạn này thì sao!? "
Bầu trời Thiên Khải Thành vừa rồi vẫn là một mảnh vạn dặm không mây, giờ phút này bỗng nhiên sấm chớp sấm chớp. Gió lay mưa rơi xuống, Tiêu Sắt đứng bên ngoài Khâm Thiên Giám vươn tay, chạm vào một hàng nước mưa rơi. Thiên Khải, sắp thay đổi rồi.
Tề Thiên Trần nhìn khắp thành phong vũ bên ngoài, nhẹ nhàng thở dài nói: "Phàm kiếp cũng vậy, không phá không lập.
Một đạo sấm sét ầm ầm nổ tung trên bầu trời Thiên Khải Thành, Tư Không Thiên Lạc lại cảm thấy sấm sét rơi vào trong lòng nàng. Nàng rưng rưng đứng dậy rời đi, chỉ là còn chưa đi ra khỏi Tinh Nguyệt các, nàng đột nhiên dừng lại: "Quốc sư sẽ nhớ ta sao? " Tề Thiên Trần nhìn về phía Tư Không Thiên Lạc, thân ảnh của nàng theo khoảng cách trở nên mơ hồ, nếu không
phải nàng hỏi một câu, hắn ngược lại có thể thật sự quên.
"Hết thảy đều có cách làm, như mộng ảo cũng sẽ có cách thoát ra" Tề Thiên Trần vung phất phất trần, cũng rời khỏi Tinh Nguyệt các.
Tiêu Sở Hà cùng Tư Không Thiên Lạc cùng yên lặng trở lại Tuyết Lạc sơn trang.
Tư Không Thiên Lạc nhìn thấy Tiêu Sở Hà gọi một đống mưu sĩ vào Nghị sự các kịch liệt tranh cãi qua đi, Tiêu Sở Hà lại đem đám mưu sĩ kia toàn bộ đuổi ra ngoài.
- Nhát gan sợ chuyện, vong ân phụ nghĩa!
Tiêu Sở Hà một quyền đập vào tường, "Bọn họ hoàn toàn quên mất hoàng thúc ta đề bạt bọn họ như thế nào!"
Tư Không Thiên Lạc đi về phía trước, nhẹ nhàng cầm tay hắn: "Ngươi thật sự muốn đi cầu phụ hoàng ngươi sao?"
"Cầu?" Tiêu Sở Hà cong mắt, ý cười lại không chạm tới đáy mắt hắn, "Ta có đủ chứng cớ chứng minh hoàng thúc ta vô tội, ta muốn phụ hoàng tỉnh táo lại. "
Chuyện trên triều đình, Tư Không Thiên Lạc tự biết mình bất lực. Nàng không khuyên bảo Tiêu Sở Hà nhiều, chỉ đi vào trong sân trải đầy trăng, hết lần này đến lần khác dùng Ngân Nguyệt Thương tạo ra ánh trăng thuộc về nàng, giống như đêm trước đêm máu nhuộm Thiên Khải
Ngày hôm đó cuối cùng đã đến Tiêu Sở Hà một mình đi trên triều đình, lại một mình trở lại Tuyết Lạc sơn trang.
Ngày hôm đó cuối cùng đã đến.
Tiêu Sở Hà một mình đi trên triều đình, lại một mình trở lại Tuyết Lạc sơn trang.
Hắn đẩy đại môn Tuyết Lạc sơn trang ra, nhìn thấy Tư Không Thiên đứng ở trong đình viện, tựa hồ trong nháy mắt tiếp theo sẽ theo gió mà đi.
Tiêu Sắt đưa tay bắt lấy Tư Không Thiên Lạc, sau đó không nói một lời ôm chặt lấy. Mà Tư Không Thiên Lạc cảm giác bả vai mình dính mấy giọt nước.
"Ta không thể cứu hoàng thúc."
"Cái này không trách ngươi."
"Ta không cam lòng..
Tiêu Sắt đột nhiên cảm thấy thế gian an tĩnh lại, hắn nghe được một trận lại một trận tiếng tim đập. Hắn lại bình tĩnh nhìn về phía người trong ngực, phát hiện thần sắc nàng phức tạp
Tư Không Thiên Lạc lướt qua khóe mắt hắn, cũng giống như ngày đó hắn ở trong mật đạo vuốt ve mặt nàng: "Thanh Châu cũng tốt, phục vị cũng tốt, đoạt đế cũng tốt, cứ như vậy chìm vào giang hồ cũng tốt. "
"Đều để cho ta ở bên cạnh ngươi ở bên cạnh ngươi."
Nàng cũng không phải đi theo hắn, Tư Không Thiên Lạc nhìn mặt Tiêu Sở Hà giờ phút này, hoảng hốt nhìn thấy bộ dáng sau này hắn mặc vào một thân thanh y. Thiếu niên trên mặt hắn không còn sức sống nữa, vài tia mộ khí nhiễm lên đuôi lông mày của hắn.
Nàng chỉ là, không cách nào trơ mắt nhìn người trước mặt trải qua đêm mưa đó –– đây là lý do Tư Không Thiên Lạc có thể tìm được cho mình, hợp tình hợp lý nhất.
Minh Đức để tuy rằng đem Lục vương tử hắn yêu thích nhất biểm làm thứ nhân lưu đày Thanh Châu, nhưng Tiêu Sở Hà lại chậm chạp bất động thân ở Tuyết Lạc sơn trang, ngây ngẩn cùng nàng trải qua hai năm tiếp theo
Tư Không Thiên Lạc hỏi qua vì sao, Tiêu Sở Hà lại nói, người muốn giết hắn giờ đã nhiều hơn rất nhiều cho nên trước khi hắn bảo đảm vạn sự không bất trắc, không thể dễ dàng rời khỏi Tuyết Lạc sơn trang.
"Ngươi rõ ràng đã trở thành thứ nhân, vì sao lại có thể ở lại trong Tuyết Lạc Sơn trang ở Thiên Khải thành?" Tư Không Thiên Lạc nhìn Tiêu Sở Hà ngồi ở bên bàn lật sách, hắn hiện tại cực kỳ giống một vị vương gia được xưng là người duy nhất thái tử lựa chọn.
Tiêu Sở Hà cười lạnh một tiếng: "Tự nhiên là bởi vì Tuyết Lạc sơn trang này chỉ thuộc về Tiêu Sở Hà ta! Không phải lục vương tử gì, chỉ là một thảo dân tên là Tiêu Sở Hà. "
"Vậy khi nào chúng ta đi Thanh Châu?" Tư Không Thiên Lạc nhẹ nhàng hỏi. Hai năm ở Tuyết Lạc sơn trang, so với hai năm trước còn áp lực hơn nhiều. Tiêu Sở Hà hai năm trước vẫn là người lục vương tử xuân phong đắc ý , mà bây giờ hắn, là một thảo dân ai cũng có thể giảm một cước. Tư Không Thiên Lạc ngược lại không thèm để ý thảo dân hay không, nàng chỉ lo lắng trên mặt dần dần bị hắn dần dần sẽ bị lạnh lùng chiếm đóng
Nhưng lúc hắn hết lần này tới lần khác nhìn về phía Tư Không Thiên Lạc, trên mặt lại sinh ra vài phần ấm áp.
- Sư tỷ muốn khi nào đi Thanh Châu?
Tiêu Sắt bày ra bộ dáng không chút quan tâm đến Thanh Châu, đem vấn đề ném ngược lại.
Từ sau khi vụ án Lang Gia Vương phát sinh, Tiêu Sở Hà tựa hồ cũng sợ Tư Không Thiên Lạc giống như Lang Gia Vương rời đi. Hắn không hề yêu cầu Tư Không Thiên Lạc cùng hắn thành thân, nhưng cũng không muốn dùng tỷ đệ xưng hô với nhau.
Tư Không Thiên Lạc nghĩ đến Tiêu Sở Hà ngày sau ngoại trừ là Vĩnh An Vương, ông chủ khách, đệ tử quan môn của Tư Không Trường Phong, Tuyết Nguyệt thành cô gia, mang bên mình loạt thân phận, còn có một thân phận bị hắn tận lực xóa đi. Nàng cười nói: "Vậy ngươi nhận ta làm sư tỷ đi.
Tiêu Sở Hà đáp ứng.
Sau khi hắnnhận nàng làm sư tỷ, Tư Không Thiên Lạc vốn định lấy thân phận sư tỷ dẫn hắn vào Tiêu Dao Thiên Cảnh. Nhưng nàng ở trước mặt thiên quân vạn mã mới bị bức ra một thương đâm vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, Tiêu Sắt một ngày nào đó cầm Vô Cực côn, lúc hoa sơn trà rơi vào trước mắt hắn, liền dễ dàng đột phá nó.
Thật không hổ là tài năng thiên phú, Tư Không Thiên Lạc bất đắc dĩ cười. Cho
dù là ở trong bí cảnh, hắn cũng không cần nàng bảo hộ.
Tiêu Sở Hà thấy Tư Không Thiên Lạc nghĩ đến nhập thần, cố ý lấy Vô Cực Côn
đầm nàng tỉnh lại: "Sư tỷ thật sự muốn theo ta đi Thanh Châu? "
"Nói nhảm." Tư Không Thiên Lạc bị chọc đến không thoải mái, liếc mắt nhìn qua,
"Ta là sư tỷ, ta muốn bảo vệ người. "
Ngoài cửa sổ không biết từ khi nào vang lên tiếng mưa to, mà đôi mắt Tiêu Sở Hà thâm sâu như gió mây trên bầu trời. Tư Không Thiên Lạc đột nhiên cảm thấy vạn phần bất an, từ khi nàng nhập cảnh tới nay, Tiêu Sở Hà trước mắt từ trước đến nay luôn có thể nhìn thấu tính cách, nhưng giờ phút này nàng lại không hiểu được cảm xúc mưa gió sắp tới trong mắt hắn.
Cô lướt qua bàn, cuốn sách trên bàn rơi xuống đất: "Bạn phải đưa tôi đi!" "
Yết hầu Tiêu Sở Hà lăn lên xuống, hắn không nghĩ tới mình chờ bốn năm, cái ôm của nàng lại phát sinh vào thời điểm này càng không nghĩ tới Tư Không Thiên Lạc vẫn luôn lảng tránh tình cảm của hắn, giờ phút này sẽ toát ra thần sắc kích động như hắn chưa từng gặp qua —— thần sắc kích động gần như năn nỉ.
"Nàng đã nói qua, ngươi sẽ ở cùng ta thật lâu thật lâu." Anh giang hai tay ra, một tay vòng quanh vòng eo Tư Không Thiên Lạc, một tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô,
"Những lời này vẫn tính chứ?"
Tư Không Thiên Lạc gật gật đầu, kiệt lực đem toàn bộ tình cảm ẩn nhẫn trong lòng: "Ta nói được làm được. "
"Được." Tiêu Sở Hà bỗng nhiên cười. Tư Không Thiên Lạc trong lòng đột nhiên dâng lên dự cảm mãnh liệt không rõ —–
Sau gáy nàng đau nhói, thân thể không khỏi ngã sang một bên, lại bị một đôi tay to ôm chặt vào trong ngực.
Thằng khốn.
Đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi Tư Không Thiên Lạc ngất xỉu
Nơi nguy hiểm nhất và an toàn nhất. Tiêu Sở Hà đem Tư Không Thiên Lạc ôm vào trong phòng mình, hắn cuối cùng nhịn không được đặt một nụ hôn trên trán nàng, sau đó thay cho mình mặc bạch y phong lưu năm mười bảy tuổi.
Thiếu niên công tử một thân thanh y phiêu dật, từ Tuyết Lạc sơn trang tuyệt trần mà đi.
Tiêu Sở Hà ngồi ở trong xe ngựa, mưa đêm đường hiểm trở, trái tim hắn lại không theo xe ngựa xóc nảy mà hồi hộp bất định
Phụ hoàng có hoàng quyền, có thể tịch thu toàn bộ Tuyết Lạc sơn trang của hắn, nhưng người không làm vậy, chứng tỏ phụ hoàng vẫn không cho phép người khác động đến hắn ít nhất là ở trong Thiên Khải thành
Cho nên mọi người đều biết Tuyết Lạc sơn trang này là sơn trang của Tiêu Sở Hà hắn, nhưng ai cũng không dám động đậy. Chi là ra khỏi Tuyết Lạc sơn trang này, ra khỏi Thiên Khải thành này, cũng không phải là nơi phụ hoàng có thể quản được.
Tiêu Sắt đợi đến khi vào Tiêu Dao Thiên Cảnh, tin tưởng có thể bảo vệ mình, liền âm thầm chọn một ngày từ Thiên Khải thành xuôi nam xuống Thanh Châu.
Hắn cảm thấy mình không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn.
Hắn nằm trên mặt đất bùn, mưa đập vào mặt không thương tiếc. Lục phủ ngũ tạng của hắn đau đến muốn nứt ra, toàn thân đã đau đến mức giống như bị cối đã nghiền thành bột, bên trong thân thể thậm chí còn cất giấu hai có nội lực âm thầm đọ sức. Nhưng những thứ này đều không đủ để đánh tan hắn —— hắn bị một chưởng, một chưởng âm hàn làm đứt gãy kinh mạch, võ công bị phế
Tôi sắp chết, Sắt giá nghĩ vậy. Tiêu Sở Hà sắp biến mất khỏi đời này.
Cho đến khi khuôn mặt của một người phụ nữ xuất hiện trước mắt anh ta.
Tư Không Thiên Lạc tuy rằng bị Tiêu Sắt đánh ngất xỉu, nhưng nàng dù sao cũng là Tiêu Dao Thiên Cảnh, rất nhanh liền tỉnh lại.
Nàng xoay người xuống giường, tìm lão quản gia vội vàng hỏi: "Tiêu Sở Hà đi đâu rồi? *
"Công tử không nói với Tư Không phu nhân sao?" Lão quản gia nghi hoặc nhìn về phía Tư Không Thiên Lạc, Công tử đi Thanh Châu, muốn ta chiếu cố tốt Tư Không phu nhân. "
Hắn nói là Tư Không phu nhân. Hốc mắt Tư Không Thiên Lạc đột nhiên chua xót, cô dụi dụi mắt, phát hiện trên tay đã ướt đẫm.
Khi Tiêu Sắt nói hắn không muốn gọi tỷ tỷ, Tư Không Thiên Lạc đã hỏi hắn muốn gọi là gì.
Hắn nói muốn gọi là Thiên Lạc. Tư Không Thiên Lạc không chút khách khí từ chối: "Vậy ngươi chỉ có thể gọi Tư Không phu nhân."
"Bốn năm rồi, còn nhớ thương nam nhân kia của ngươi." Tiêu Sở Hà hung tợn châm chọc một câu, "Ta sớm coi hắn đã chết! "
Cứu? Hay là không cứu?
Tư Không Thiên Lạc cuối cùng nhìn thoáng qua Tuyết Lạc sơn trang yên tĩnh không tiếng động, nơi này mang theo ký ức bốn năm của nàng và Tiêu Sở Hà ở Thiên Khải. Và một khi rời khỏi sơn trang, tất cả mọi thứ sẽ trở nên mông lung - thậm chí biến mất.
"Ta đi tìm hắn." Tư Không Thiên Lạc cầm lấy Ngân Nguyệt Thương, nàng sở sở túi áo, hạt Bồng Lai Đan kia vẫn nằm yên ở bên trong, vì thế nàng hưởng bầu trời đêm nhảy vọt mà đi,
"Chiếu cố tốt Tuyết Lạc sơn trang này!"
Lão quản gia nhìn bóng dáng đi xa, trí nhớ trong đầu hắn về Tư Không Thiên Lạc từng chút từng chút bị lột ra sạch sẽ. Hắn xoay người rời đi, lẩm bẩm nói: "Công tử đi Thanh Châu, muốn ta chiếu cố tốt Tuyết Lạc sơn trang. " Tư Không Thiên Lạc như gió lướt về phía rừng rậm, nước mưa đập vào mắt nàng, nàng vẫn mở to hai mắt như trước, sợ bỏ qua bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Tiêu Sắt. Sau khi rời khỏi Tuyết Lạc sơn trang, cảnh tượng trước mắt thật sự quá mức mơ
hồ, nàng dứt khoát dùng mũi thay mắt, chạy tới nơi mùi máu tươi nồng đậm nhất.
Bốn năm trôi qua, mọi thứ đã đến như dự định. Mà đêm mưa nàng sợ hãi nhất đã giáng xuống, giờ phút này nàng cũng không cách nào lừa gạt trái tim mình nữa. Tư Không Thiên Lạc đột
nhiên nhớ tới lúc cùng Tiêu Sắt ở trong huyệt động, Tiêu Sắt nói sẽ không bao giờ tính kế với nàng. Nhưng lần đi Thanh Châu này, hắn lại đem chuyện sự xuất hiện ngoài ý muốn này của nàng làm một phần kế hoạch.
Nàng muốn chửi ầm lên, lại chỉ phát ra tiếng khóc vỡ vụn.
Cảnh sắc xung quanh không biết từ khi nào lại trở nên rõ ràng chính xác, mà xa xa nằm trên mặt đất một bộ thanh y, rõ ràng chính là Tiêu Sắt
Bắp chân Tư Không Thiên Lạc hơi có giật, tay cầm Ngân Nguyệt Thương cũng nhẹ nhàng run rẩy. Nàng lảo đảo đi tới trước, chân lại mềm nhũn, bất đắc dĩ ngã xuống bên cạnh Tiêu Sắt. Nước mưa trộn lẫn với nước mắt của cô, tất cả đều rơi trên khuôn mặt Tiêu Sắt.
"Ngươi tỉnh lại, ngươi không thể ngủ." Tư Không Thiên Lạc khàn giọng gọi. Tiêu Sắt cho rằng mình xuất hiện ảo giác sắp chết, hắn miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thấy Tư Không Thiên Lạc trước mắt khóc mơ hồ
Hắn không nói "Bạn đang ở đây" và "Tại sao bạn đến."
Tiêu Sắt đột nhiên nghĩ đến lúc mới gặp Tư Không Thiên Lạc, thời tiết vừa vặn, ánh mặt trời đều rơi trên người cô, mà cô cười nói với anh:
"Tiêu Sắt, sao chàng cũng vào được?"
Tại sao anh không cẩn thận hồi tưởng lại lý do tại sao Tư Không Thiên Lạc lại nói ra câu này không đầu không cuối, cũng như không suy nghĩ kỹ: Ngày đó khu săn bắn hoàng gia bị phong toả, nếu cô có thể vào bên trong, chỉ có thể từ trên trời rơi xuống.Hắn giật giật khoé miệng, muốn đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt Tư Không Thiên Lạc, nhưng hắn không đủ sức. Hắn chỉ
có thể há miệng, phát ra vài âm tiết. Tư Không Thiên Lạc vội vàng ghé tai vào bên môi hắn, lại nghe hắn hỏi:
"Người kia, tên là Tiêu Sắt? " Tư Không Thiên Lạc cắn môi mình chảy máu, mới nhịn xuống xúc động cất tiếng khóc lớn, nàng gật gật đầu.
Tiêu Sắt lại hỏi: "Hắn đối với ngươi, rất tốt sao? *
Tư Không Thiên Lạc cố gắng cười cười:
"Rất tốt, bất kỳ lúc nào, bất kỳ đâu, đều đối xử tốt với ta. "
Tiêu Sắt tựa hồ còn muốn nói cái gì đó, lại nhìn thấy Tư Không Thiên Lạc đưa tay ôm hắn vào trong ngực. Hắn giương mắt nhìn Tư Không Thiên Lạc khóc gần như kiệt sức, bỗng nhiên cảm thấy cô sắp nói một đoạn, một chuyện hắn đoán bốn năm, đợi bốn năm, nhưng vẫn không dám hỏi ra.
Tư Không Thiên Lạc chưa bao giờ cảm thấy tâm tư người trong ngực dễ đọc như vậy, cô muốn tiếp tục cười, lại rơi lệ nói: "Tiêu Sắt là ngươi, Tiêu Sở Hà là ngươi, cùng ta đi qua bốn năm này, sau này cùng ta cùng bạc đầu, toàn bộ, toàn bộ đều là ngươi."
Khuôn mặt nhợt nhạt của Tiêu Sắt lộ ra nụ cười cuối cùng, sau đó hắn nhắm mắt lại.
- Tiêu Sắt, Tiêu Sắt! Tư Không Thiên Lạc cả kinh ngừng khóc, nàng lay động thân thể tiêu sái.
Nàng biết Tiêu Sắt sẽ không chết, nhưng nàng càng biết rõ Tiêu Sắt hiện tại đang trải qua thống khổ. Tư Không Thiên Lạc nhớ tới hạt Bồng Lai Đan trong túi áo, nàng run rẩy đem nó móc ra.
"Phù Sinh bí cảnh, phù sinh nhược mộng. Hết thảy đều có cách làm, tất sẽ có cách phá mộng mà ra
"Cho dù là ta cũng không được."
"Ta ở đây chờ người" Mấy đạo thanh âm vang lên trong đầu nàng, Tư Không Thiên Lạc đau đầu
muốn nứt ra.
Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ, tại sao nó giống hệt với quá trình thực tế?
Nếu tất cả điều này là giả tại sao cuộc sống Tiêu Sắt trôi qua là như vậy? Bàn tay Tư Không Thiên Lạc chưa bao giờ run rẩy thành như vậy, thế cho nên hạt Bồng Lai Đan kia từ trong tay nàng rơi xuống bùn đất, bọc một tầng bùn nước.
Từ bồng lai đan rơi xuống đất sau đó, thân thể Tư Không Thiên Lạc bỗng nhiên nặng như chì. Nàng kinh ngạc, lại nhìn thấy cảnh sắc xung quanh giống như thời gian quay trở lại, nhanh chóng đảo ngược. Đêm mưa trước mất không còn, Tiêu Sắt xuất hiện trước mặt nàng, sau đó là kiên trì dẫn nàng đi gặp Minh Đức đế, sau đó là Tiêu Sắt ở trong mật đạo nói muốn cưới nàng, cuối cùng dừng lại ở trước mặt nàng ngang ngược nói mình là Tiểu Sở Hà
Hằn chính là Tiêu Sắt,nháy mắt trong đầu Tư Không Thiên Lạc, đem hết thảy phát sinh từ quá khứ đến tương lai nối liền với nhau.
Chàng luôn đẩy cô ra trước khi một mình gánh vác tất cả mọi chuyện, lại luôn đem lựa chọn đặt ở trong tay cô, mà mỗi một lần cô đều sẽ không chùn bước chạy về phía anh.
Không có Tiêu Sở Hà, làm sao có Tiêu Sắt?
Tư Không Thiên Lạc lúc này mới hoàn toàn trở lại một mảnh trống rỗng lúc mới vào bí cảnh, hạt Bồng Lai Đan kia ở ngay đầu gối nàng cách đó không xa, sạch sẽ như lúc ban đầu.
Cô nhặt Bồng Lai Đan lên và khóc không thành tiếng.
Một tiếng bi thương từ đêm mưa truyền đến.
Lúc đó Cơ Nhược Phong bị Trọc Thanh công công đánh mười sáu chưởng pháp, hắn kéo tàn thể đi tới trước người Tiêu Sở Hà, mà chung quanh Tiêu Sở Hà chỉ còn lại một mình hắn.
Cơ Nhược Phong mang Tiêu Sở Hà đi.
Mùa xuân đến mùa thu, mùa đông đến như mong đợi.
Tiêu Sở Hà tỉnh lại trong một gian túp lều
Đại chiến đêm mưa đó, nếu không phải Cơ Nhược Phong kịp thời chạy tới, hắn lúc này không còn khả năng sống sót.
Hiện giờ hắn trở thành một phế nhân,đúng là kết quả tốt nhất.
Tiêu Sở Hà nhìn quanh bốn phía, hắn muốn tìm Cơ Nhược Phong, chỉ phát hiện trong phòng để lại một chén thuốc. Hắn đem thuốc uống hết sau đó, đi ra túp lều, lại phát hiện thiên địa trống rỗng.
Hắn đã trở thành một người đàn ông, luôn cảm thấy rằng ai đó đang chờ đợi anh ta.
Người kia cười như hoa, sẽ nấu cho hắn một chén mì trường thọ, nói sẽ ở cùng hắn thật lâu thật lâu.
Bước chân Tiêu Sở Hà bỗng nhiên dừng lại.
Hắn không nhớ nổi người kia trông như thế nào, cũng không nhớ nổi tên của người kia. Tất cả những gì anh đã trải qua với người nọ khiến anh không phân biệt được rốt cuộc là hiện thực hay là giấc mơ.
Nhưng hắn lại nhớ rõ có người từng gọi hắn là "Tiêu Sắt".
Gió bắc gào thét, thổi đến mặt đau nhức.
Tiêu Sắt sờ sờ mặt mình, phát hiện phía trên dính đầy nước mắt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com