Chương 38
Nhân dịp nhiều người đang vui mừng đón trung thu, mấy tên ăn xin trong miếu cũng tới hội đèn lồng thử xem vận may như thế nào. Góc đường có hai tên ăn xin mắt sắc, vậy mà có thể nhìn thấy Sư Thanh Huyền ở trong đám người.
"Kia không phải là lão Phong sao? Này! Lão Phong! Lão Phong!"
Sư Thanh Huyền dường như nghe thấy tên của mình trong đám đông ầm ĩ nhốn nháo, nhìn khắp mọi nơi mà vẫn chưa tìm được người gọi mình đang ở đâu.
"Hạ công tử, ngươi có nghe được vừa rồi có người đang gọi ta hay không?"
Hạ Huyền đột nhiên hỏi: "Bánh trung thu còn không?"
"A, còn còn."
Sư Thanh Huyền lấy một cái ra, vẫn nghi hoặc mà nhìn chung quanh, Hạ Huyền đã bắt lấy tay của y đưa lên, cắn một cái.
"Ngươi làm gì vậy?!" Sư Thanh Huyền ăn đau hô to một tiếng, lại vội vàng rút tay về, ngượng ngùng nói, "Ha ha ha ha hạ công tử, ngươi đây là có ý gì..."
Hạ Huyền trông như không có chuyện gì, lạnh lùng nói: "Chính ngươi lấy không xong, bị cắn thì còn trách ai được nữa."
Sư Thanh Huyền không nói gì, thầm nghĩ: Cho nên chính ngươi cầm ăn không được sao?
"Đi thôi."
Sư Thanh Huyền hừ hừ hai tiếng, vội vàng đuổi theo.
"Này! Lão Phong!"
Người huynh đệ ăn xin kia vẫn chưa từ bỏ ý định, đẩy người bên cạnh ra muốn xông lên tìm tòi đến tột cùng. Ánh mắt của Hạ Huyền trở nên lạnh lùng, đầu ngón tay cong lên tạo thành một luồng ánh sáng nhạt, tính đánh qua bên đó. Nhưng ở một khắc cuối cùng, luồng sáng lại đột nhiên thay đổi phương hướng, đánh úp về phía Sư Thanh Huyền.
Tên ăn xin kia chen đi lên thì nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp, thân mặc áo trắng, khuôn mặt tinh xảo đang cúi người nâng một đứa trẻ bị ngã dậy, phủi đi bùn đất trên người của cậu bé.
Đứa trẻ ngẩng đầu, đập vào mắt là một vị tỷ tỷ mắt ngọc mày ngài giống như thiên tiên thì quên cả đau đớn, sửng sốt hơn nửa ngày mới ấp úng nói ra tiếng: "Cảm ơn... Cảm ơn tỷ tỷ ạ!"
"Không cần khách khí." Sư Thanh Huyền mỉm cười nói.
Đợi chút... Tỷ tỷ?!
Sư Thanh Huyền nhìn lên chăm chú, trên người mình không biết từ lúc nào đã mặc một bộ váy màu tuyết trắng, có tay rộng điểm xuyết màu đỏ, cũng là kiểu dáng ngày thường y yêu thích nhất. Lại nhìn làn da vô cùng mịn màng, không cần soi gương y cũng biết bản thân mình vào giờ phút này đã hóa thành dạng nữ rồi!
"Hạ......"
Hạ Huyền đã dùng bánh trung thu còn dư lại đuổi đứa trẻ kia đi, vươn tay ra với y.
"Ngươi đã xong chưa, xong rồi thì đến nơi khác thôi."
Sư Thanh Huyền ngơ ngác mà giơ tay ra, đặt vào trong lòng bàn tay của Hạ Huyền, lúc đi ở bên cạnh hắn vẫn còn cảm thấy có chút hoảng hốt.
"Minh huynh, huynh xem ta mặc cái này có đẹp không?"
"Biểu cảm của huynh sao lại như vậy hả? Ta hóa nữ là chuyện gì đó vô cùng mất mặt sao?"
"Cái này thì sao?"
Vậy hiện tại... Hắn đang làm gì vậy...
Sư Thanh Huyền không khỏi giật giật ngón tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng vào vào trong lòng bàn tay của Hạ Huyền. Hạ Huyền cúi đầu nhìn lại, vì để che giấu xấu hổ, Sư Thanh Huyền lập tức trưng ra một nụ cười khờ khạo.
Được rồi, chuyện này tuyệt đối không phải đang nằm mơ.
"Mau xem mau xem! Thừa tướng đại nhân lại phái người tới phát tiền mừng!"
Không biết là ai cao giọng kêu gọi một câu, rất nhiều bá tánh sôi nổi chạy về phía "cầu ngọc Hỉ Thước". Một lần trước khi Sư Thanh Huyền tới nơi này vẫn là một tháng trước đó, vào ngày thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng thành thân. Lúc đó chân cẳng của y không tiện, cũng không có bao nhiêu hứng thú đối với chuyện đoạt tiền mừng, bị Tiểu Phong lôi kéo tiến đến hưởng thụ chút náo nhiệt, kết quả còn để bản thân bị người ta đẩy ngã xuống sông. Hiện giờ chân cẳng của y đã tốt hơn rồi, Tiểu Phong lại đã không còn nữa.
"Hạ công tử..." Gói giấy đựng bánh trung thu bị Sư Thanh Huyền nắm chặt đến nhăn dúm dó, "Ngươi biết di thể của Tiểu Phong ở chỗ nào không... Ta muốn đi tế bái gã một chút."
"Ngươi nhất định phải một hai nói chuyện này với ta vào ngay lúc này sao?"
Sư Thanh Huyền không dám nhắc lại nữa.
Tuy nói ngày đó y nói không muốn đi, nhưng nay y lại muốn lôi kéo người ở bên cạnh mình cùng đi tế bái một chút.
"Vậy... Hạ công tử, chúng ta có thể đi bên kia nhìn xem thử được không?"
Hạ Huyền lập tức theo y đi.
Không phải là hắn yêu thích náo nhiệt.
"Hạ công tử, mau đi nhanh hơn vài bước đi, nếu tới muộn nữa thì có thể không đoạt được nữa đâu! Tiền nhiều ít không quan trọng, chỉ cần dính một chút không khí vui mừng là được rồi."
Chỉ là hắn yêu thích được người này lôi kéo đi xem náo nhiệt thôi.
"Cầu ngọc Hỉ Thước" lại chen lấn xô đẩy một lần nữa, gần như không có chỗ đặt chân. Sư Thanh Huyền đã hoá thành dạng nữ lùn một khúc so với dáng vẻ ban đầu, vươn tay đến chỗ túi tiền kia rất là cố sức. Có đứa trẻ ở bên cạnh vui cười đùa giỡn, không cẩn thận đụng vào đầu gối đang cong lại của Sư Thanh Huyền. Sư Thanh Huyền lập tức mất đi trọng tâm, cả người chúi xuống phía dưới.
Không phải chứ? Lại tới một lần nữa à?
Ý niệm cuối cùng của Sư Thanh Huyền là bản thân không hợp bát tự với cây cầu này một chút nào.
Nhưng mà lúc này đây, y không còn phải ngã vào trong nước sông lạnh băng nữa, mà là ngã vào trong một cái ôm đầy kiên cố ấm áp.
Có người đón được y, nhẹ nhàng nhảy lên, một lần nữa trở lại tới mặt đất.
"Hay quá! Thân thủ của công tử tuyệt quá!"
Sư Thanh Huyền chỉ nghe được chung quanh đang không ngừng reo hò.
Không phải chứ, đám người các ngươi có phải bị ngu ngốc hay không? Trong lúc thưởng thức Hạ Huyền có thể đồng thời quan tâm tới người bị hại là ta một chút hay không hả? Chẳng lẽ ta không phải là trọng điểm của chuyện này sao?!
Cùng lúc đó, có một người đang bước tới nhanh từ một bên cầu. Sư Thanh Huyền mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một công tử trẻ tuổi, còn chưa chờ y thấy rõ bộ dạng của người đã bị Hạ Huyền ấn vào trong lồng ngực hắn một lần nữa rồi.
Y chỉ nghe người nọ nói: "Ở chỗ này phát tiền mừng là ta suy xét không chu toàn, tại hạ xin được xin lỗi hai vị trước. Xin hỏi vị công tử này, phu nhân có bị thương hay không?"
"Ta không......"
Hạ Huyền ấn y lại, ấn đến mức thật chặt, không cho y cơ hội được nói chuyện, ôm lấy y lạnh giọng nói: "Phu nhân của ta không sao, không cần nhọc vị thiếu gia này quan tâm."
Vị công tử ca này bị người ném mặt mũi đi vẫn lộ ra vẻ tức giận, ngược lại ôm quyền, vô cùng xin lỗi nói: "Hay là để ta sai người mời một đại phu tới khám qua một lượt cho phu nhân đi."
"Chờ một chút, ta không phải......"
"Không cần, đa tạ."
Vị thiếu gia này không có cơ hội nói chuyện thêm một lần nữa bởi Hạ Huyền đã đi xa rồi.
Một hồi lâu sau, người kia mới thu hồi quạt xếp lại, than nhẹ một tiếng: "Đổi một chỗ khác đi. Ta không muốn lại nhìn thấy một chuyện xảy ra đến lần thứ ba ở trên cầu ngọc Hỉ Thước đâu."
"Vâng, nhị thiếu gia."
Hết chương 38
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com