Chương 55
Sư Thanh Huyền bị Hạ Huyền nhốt vài ngày.
Ca ca của y còn chưa từng nhốt y như vậy đâu!
Nếu như còn là trước đi, y chắc chắn sẽ cãi nhau một trận thật lớn với hắn.
Nhưng mà bây giờ hắn là Hạ Huyền, không phải là Minh huynh.
Phản kháng không có kết quả, cãi nhau càng không có ý nghĩa.
Tuy rằng vô cùng không phù hợp với phong cách của bản thân, nhưng trước mắt y cứ lựa chọn nhẫn nhịn chịu đựng. Có lẽ làm như thế mọi người đều sẽ không cảm thấy mệt mỏi, trong lòng của mình cũng như đối phương đều sẽ thoải mái hơn một chút.
Cũng trong mấy ngày này, phủ Thừa tướng xảy ra biến cố.
Trong non nửa năm này, chuyện vui và chuyện buồn của Phương phủ quả thật là lên lên xuống xuống. Con gái tìm được người chồng tốt, đây là chuyện tốt; nhưng ai biết được không quá hai ngày chú rể mới đã bị ác quỷ câu hồn, đó là chuyện buồn. Con rể được hồi hồn sống lại, con trai thứ hai nhận tổ quy tông, đây lại là chuyện tốt; mà không khí vui mừng này còn chưa kéo dài được bao lâu thì Thừa tướng đại nhân đang êm đẹp lại đột nhiên ốm đau không dậy nổi.
Phương Phong vì thế mà vội đến sứt đầu mẻ trán, chỉ thiếu mỗi cách phân thân ra.
Nhà họ Phương liên tiếp bị quỷ quái tìm tới cửa, chỉ là lần này không biết chọc phải cái dạng yêu quỷ ác sát gì đó. Đám ăn xin trong miếu đều cảm thấy chuyện này thật tà đạo, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể cầu cứu lão Phong mà thôi.
Trong miếu có tên ăn xin trẻ tuổi trước kia thường đi trộm đồ của nhà người ta, luyện được một bản lĩnh mở khoá tài tình nên đã cạy cửa sổ Phong Sư Thanh Huyền ra rồi tới tìm y.
Nhưng mà người đó không dám trực tiếp nói cho Sư Thanh Huyền biết mà dẫn theo Tiểu Phong tới đây gặp mặt y.
Mấy ngày không gặp, Tiểu Phong vậy mà tiều tuỵ đi rất nhiều, không còn bộ dạng hăng hái khí phách như lúc trước.
Do dự nửa ngày, Phương Phong mới mở miệng: "Lão Phong, có chuyện này ta muốn hỏi ngươi... Vốn dĩ ta không muốn để cho người khác biết đến, nhưng mà ta thật sự không biết còn có thể nói cùng với ai được nữa, còn có ai có thể giúp ta được nữa..."
Hiếm khi Tiểu Phong nghiêm túc như thế, Sư Thanh Huyền thu lại ý cười, nghiêm mặt nói: "Ngươi đừng vội, chậm rãi nói."
"Lão Phong, ta nghiêm túc đó! Chuyện này quá quỷ dị rồi... Ta không dám kể với người khác, sợ bọn họ lo lắng quá mức..."
"Ta..." Qua một lúc lâu, Phương Phong mới có thể bình ổn lại cảm xúc của bản thân, hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Vào ngày tổ chức tiệc sinh nhật của ta, không lâu sau khi ngươi và vị Hạ công tử kia rời khỏi, bỗng nhiên có một âm thanh quỷ dị không biết truyền đến từ nơi nào, doạ các huynh đệ nhảy dựng. Các huynh đệ quan sát xung quanh, không có manh mối gì cả nên không để lời nói của nó ở trong lòng. Nhưng mấy ngày nay... Nó vẫn luôn quấn lấy ta... Ngay cả nằm mơ cũng quấn lấy ta..."
Sư Thanh Huyền an ủi: "Tiểu Phong, ngươi bình tĩnh đã, rốt cuộc là thứ gì? Nó đã nói cái gì với ngươi?"
"Nó nói..." Tiểu Phong tóm lấy người Sư Thanh Huyền: "Nó nói: Chờ xem, người thân và bạn bè bên cạnh ngươi đều sẽ vì ngươi mà chết! Bất đắc thiện thuỷ, bất đắc thiện chung!"
*Bất đắc thiện thủy, bất đắc thiện chung: Tạm dich là "Khởi đầu không lành, kết thúc chẳng yên". Riêng cụm "Bất đắc thiện chung" ý bảo chết không nhắm mắt, chết không tử tế, thường chỉ kết cục tồi tệ mà kẻ ác đáng nhận.
"Ta cho rằng nó chỉ hù doạ người thôi, nhưng mà hai ngày này... Tỷ tỷ tự dưng rơi xuống nước suýt nữa bị chết đuối, phụ thân bỗng nhiên bị bệnh nặng, đã vài ngày không đi thượng triều được, đại phục cũng không nhìn ra được nguyên nhân bệnh.
Còn có A Hồng ở trong miếu của chúng ta nữa, lên núi hái quả dại mới mọc bị sói hoang cắn đứt chân! Chúng ta ở Hoàng Thành lâu như vậy rồi, có bao giờ thấy ở quanh núi có sói hoang lui tới đâu, sao tự dưng lại xảy ra chuyện như thế...
Còn có tên Khúc An kia nữa! Ngươi cũng biết Khúc An mà đúng không? Gã đã chết rồi! Gã và mấy tên hạ nhân của gã đều đã chết rồi! Ngươi hẳn cũng biết trạng thái tử vong của bọn họ đúng không?! Ngươi nói có phải là gã biến thành lệ quỷ tới tìm chúng ta gây phiền toái hay không... Không không không, là ta hồ đồ rồi... Sau tiệc sinh nhật chúng ta mới gặp được gã... Vậy thì đó là ai chứ? Phải làm sao bây giờ... Lão Phong, ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ, ta nên làm cái gì bây giờ..."
Nên làm cái gì bây giờ...
Sư Thanh Huyền lại càng không biết nên làm cái gì bây giờ.
Trên thực tế, từ lúc Tiểu Phong bắt đầu nói ra câu nguyền rủa kia, cả người Sư Thanh Huyền đã cứng lại rồi. Sắc mặt y trắng bệch, nắm thật chặt lấy tay áo, mồ hôi lạnh từ lòng bàn tay thấm vào cổ tay áo đến mức ướt nhẹp.
Có thể nói ra những lời như thế, còn có thể là ai!
Khóc tang trong tiệc mừng, còn có thể là ai!
Bạch Thoại Chân Tiên!
Bất đắc thiện thuỷ! Bất đắc thiện chung!
"Vài ngày rồi... Mỗi ngày ta đều có thể nghe thấy nó đang nói chuyện bên tai ta, ta không biết rốt cuộc nó muốn dây dưa với ta tới khi nào nữa!?"
"Tiểu Phong, Tiểu Phong, Tiểu Phong à, ngươi đừng sợ mà ha ha ha đừng sợ mà ha ha ha..." Tiếng nói của Sư Thanh Huyền khàn khàn, gương mặt đang tươi cười lại trắng bệch, lời an ủi thốt ra cũng có vẻ bất lực yếu ớt.
"Lão Phong, ngươi nói xem ta nên làm cái gì bây giờ?! Lúc này mới chỉ mấy ngày, lời của nó đều ứng nghiệm! Vậy về sau phải làm sao bây giờ?! Người nhà của ta phải làm sao bây giờ?! Bạn bè của ta phải làm sao bây giờ?! Các ngươi phải làm sao bây giờ?!"
"Ha ha ha ha ha ha không cần sợ thứ này đâu. Ha ha ha ha nó không có gì ghê gớm đâu, ngươi càng sợ nó càng mạnh thôi ha ha ha ha ha ha ha ha. Ngươi coi như không nghe thấy là được, nó nói mà không có ai để ý tới thì nó sẽ tự nhiên bỏ đi thôi ha ha ha ha ha ha..."
Người khác không biết một khi sợ hãi Sư Thanh Huyền sẽ càng cười to hơn, cười như điên, lúc này y vừa cười vừa nói một hơi dài đến mức không hô hấp kịp, khi thở cũng phải thở dốc một chút.
Phương Phong nửa tin nửa ngờ, nói: "Thứ này tà đạo như vậy, chỉ dùng một phương pháp đơn giản như thế là có thể đối phó được với nó sao?"
"Đúng... Đúng đúng đúng đúng chỉ đơn giản như vậy thôi ha ha ha ha ha ha. Đường đường Phong Sư đại nhân còn có thể lừa ngươi sao? Mấy ngày nay ngươi cứ bịt kín lỗ tai rồi ngủ thật ngon đi ha ha ha ha ha ha. Những cái khác đều giao cho ta là được ha ha ha ha..."
"Lão Phong, ngươi muốn đi đâu?!"
Sư Thanh Huyền cũng không quay đầu lại đã lập tức cất bước chạy đi, vừa ra khỏi cửa, hai chân đã mềm nhũn rồi ngã thật mạnh xuống mặt đất.
Thứ đó sao lại quấn lên Tiểu Phong chứ... Từ trước đến nay Phương phủ đã đãi bao nhiêu bữa tiệc rồi, trước đó có nhiều lần như vậy đều không có chuyện gì... Vì sao cố tình phải quấn lấy Tiểu Phong chứ...
Mây đen che khuất trăng, toàn bộ Hoàng Thành rơi vào trong bóng tối mịt mù.
Sư Thanh Huyền cảm thấy ngọn gió lạnh lẽo này đang chậm rãi thấm vào trong xương tuỷ, ngõ nhỏ này giống như không thấy điểm cuối.
Y không dám quay đầu lại, chỉ có thể dùng hết sức chạy. Y sợ mình vừa quay đầu lại sẽ lập tức bị thứ đó cuốn đi, hút lấy, rồi cắn nuốt... Khi đó thái tử điện hạ hỏi y: "Nếu như nó thử mở mắt ra thì sẽ thế nào?", y không chút do dự trả lời: "Sẽ chết đó.", tình huống hiện này càng đáng sợ, càng dữ tợn hơn so với trước kia nữa.
Sư Thanh Huyền chạy như điên một đường rồi trở về khoảng sân nhỏ nơi mình đang ở, ánh sáng từ một ngọn đèn ở trước cửa phảng phất như có thể cứu rỗi y.
Sư Thanh Huyền vọt vào cửa lớn, bị vướng ở ngạch cửa một chút, ngã vào một lồng ngực kiên cố.
Là Hạ huynh!
Sư Thanh Huyền ngẩng đầu, đập vào mắt là gương mặt tuấn tú lạnh lùng của Hạ Huyền.
Không cảm nhận được hô hấp của hắn, bàn tay chạm đến trái tim trên ngực cũng không cảm nhận được nó đang đập.
Không, đây là Hạ Huyền!
"A!"
Sư Thanh Huyền la lên một tiếng, đột nhiên đẩy Hạ Huyền ra, rời khỏi cái ôm của hắn, lại bị vướng phải ngạch cửa ngã xuống mặt đất một lần nữa.
Hàng mày của Hạ Huyền nhíu lại, nói: "Nửa đêm lại phát điên cái gì vậy?"
Là Hạ Huyền! Là Hắc Thuỷ Trầm Chu! Là Tuyệt Cảnh Quỷ Vương!
Mới vừa rồi Sư Thanh Huyền chỉ lo chạy, chỉ nghĩ còn có ai có thể giúp y cùng đối phó với Bạch Thoại Chân Tiên, chỉ nghĩ đến lúc này bên cạnh y chỉ còn một mình Hạ Huyền là người có thể dựa vào. Nhưng mà trong một nháy mắt này khiến cho y nhớ lại - Bạch Thoại Chân Tiên đã từng được Hắc Thuỷ Trầm Chu thả ra!
Chân Tiên tái hiện, còn có thể là bút tích của ai được nữa!
Hắn, vẫn không chịu buông tha cho mình!
"Ngươi lại coi lời nói của ta như gió thoảng bên tai, có phải ngươi một hai phải bắt ta giết gã thì ngươi mới bằng lòng nghe lời đúng không?"
Hoá ra câu nói kia không phải là một câu vui đùa...
Không buông tha y thì thôi, làm Bạch Thoại Chân Tiên tới tìm y là được, vì sao nhất định phải gây hoạ lên trên người Tiểu Phong chứ!
Sư Thanh Huyền nói: "Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào..."
Hạ Huyền nói: "Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?"
Cả hai đồng thanh lên tiếng. Sư Thanh Huyền nói nhỏ nhẹ, không hề có tự tin. Trước khi y có thể nghĩ ra được một từ nào đó, đã thấy trên người Hạ Huyền đột nhiên toát ra từng đợt từng đợt sương mù quỷ, từng bầy tiểu quỷ quay chung quanh hắn, không ngừng phát ra âm thanh vui cười, tiếng ồn ào bén nhọn chói tai, thậm chí còn có một hai con chạy đến bên người hắn, duỗi tay sờ sờ mặt hắn, kéo kéo tóc của hắn.
Hoá ra, hoá ra...
Hết chương 55
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com