Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 57

Ánh mặt trời chói mắt chiếu vào trong phòng từ ngoài cửa sổ.

Sư Thanh Huyền mất một lúc lâu để tỉnh táo lại, tốn hết thời gian suốt một đêm mới tiêu hoá được chuyện tối hôm qua, kéo thân thể mệt mỏi xuống giường.

Sáng nay không có người bê bát canh nóng hổi tới cho y trước khi y tỉnh dậy, lúc này y mới ý thức được, Hạ Huyền đã thật sự đi rồi.

Hắn sẽ không trở về nữa.

Hắn chỉ để lại căn nhà nhỏ này cho y, còn có quạt Phong Sư.

Thật ra hắn đã sớm để lại cho y, chỉ là trước mặt Hạ Huyền, y không có mặt mũi mở cái hộp đầu giường rồi lấy ra thôi. Hiện giờ cẩn thận xem xét, cũng không biết Hạ Huyền đã dùng phương pháp gì, vậy mà thật sự có thể sửa lại được cây quạt rồi.

"Nhưng ngược lại là ngươi! Ngươi đã quên những lời mình từng nói, đã quên chính ngươi nói phải chuộc tội với ta, đã quên mệnh này của mình rốt cuộc thuộc về ai!"

Đúng vậy, y nợ Hạ Huyền, bọn họ vẫn còn chưa giải quyết hết.

Sư Thanh Huyền thả lại toàn bộ tiền bạc Hạ Huyền để lại vào trong ngăn tủ nhỏ, đi ra bên ngoài, khoá cửa lớn lại.

Cây quạt được sửa lại, y đã vô cùng cảm kích. Ngoài cái đó ra, y không thể tiếp tục sử dụng bất cứ thứ gì khác của Hạ Huyền được nữa.

Sư Thanh Huyền hồn xiêu phách lạc mà lang thang ở trên đường cái, không chú ý tới người ở đối diện, đúng lúc đâm phải người ta.

"Đáng chết, ngươi không có mắt à?!" Công tử béo này nhìn lên, đây chẳng phải là tên nhóc trắng nõn xen lẫn trong đám ăn xin đã xảy ra xung đột với người bạn Khúc An của mình vào hai ngày trước sao?

"Chết tiệt! Con mẹ nó quá đen đủi! Bởi vì gặp phải một thứ xui xẻo như ngươi nên lão Khúc mới chết thảm như vậy! Lăn xa khỏi lão tử một chút đi! Lão tử còn lâu mới muốn lăn lộn thành kết cục như vậy!"

Người nọ dùng một chân đá Sư Thanh Huyền bay rất xa, thuộc hạ của gã hiểu ý, lại đi lên dùng tay đấm chân đá một phen, xả giận thay cho chủ tử.

Đối phương có người đông thế mạnh, Sư Thanh Huyền tự biết đánh không lại, chỉ ôm chặt lấy cây quạt bảo vệ ở trong ngực. Y bị đánh nhưng không đánh lại, bị mắng nhưng không cãi lại.

Đây là cây quạt mà Hạ Huyền đã sửa, y tuyệt đối không thể để nó hỏng được.

Không bao lâu sau, Sư Thanh Huyền đã bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, quần áo cũng bị rách vài chỗ. Thấy bộ dạng nhẫn nhịn chịu đựng này của y, không còn sự khoa trương của ngày đó, công tử béo cũng cảm thấy không còn thú vị nữa: "Thôi thôi, các ngươi cũng nhanh chóng đi cùng lão tử đi, chơi đùa với tên đen đủi như thế này nhiều cũng dễ biến thành kẻ điên lắm."

Thuộc hạ của gã nghe xong vội vàng né đi rất xa, ôm lấy chủ tử nhà mình, bước nhanh rời khỏi phố này.

Bá tánh chung quanh nhận ra thân phận của người này, không có người nào dám tiến lên giúp đỡ y một phen. Đợi bọn họ đi xa, đã không còn thấy bóng dáng nữa mới có một ông cụ hảo tâm run rẩy đi tới nâng Sư Thanh Huyền đứng dậy.

Trên khuôn mặt trắng bệch của Sư Thanh Huyền hiện nụ cười tươi, chắp tay cúi đầu cảm ơn ông cụ, sau đó tiện đà tập tễnh đi về phía miếu nát của đám ăn xin.

Sư Thanh Huyền vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi máu tươi. Y chỉ thấy A Hồng đang được mọi người vây quanh ở giữa, miệng vết thương trên đùi đã sâu đến mức có thể thấy được xương, mấy miếng da thịt ở xung quanh đã hư thối.

Có người thấy Sư Thanh Huyền trở về, không khỏi vui mừng hẳn lên: "Lão Phong! Ngươi trở về đúng lúc lắm! Ngươi mau tới xem vết thương của A Hồng một cái đi!"

Miệng vết thương vẫn còn đang chảy máu ào ào ra bên ngoài, Sư Thanh Huyền kinh hãi, nhíu mày nói: "Đại phu đâu? Các ngươi không đi mời sao?!"

Có tên ăn xin đáp: "Hôm qua Tiểu Phong còn sắp xếp đại phu đến đây để chẩn trị, sáng nay đi mời người thì nghe nói đại phu kia đã nhảy giếng tự sát rồi! Lão Phong, ngươi nói xem có phải chúng ta đều đã bị trúng tà rồi hay không?"

Sư Thanh Huyền ngay lập tức ngồi quỳ ở bên cạnh A Hồng, cởi áo ngoài của mình ra, xé thành từng miếng vải vụn để băng bó cho A Hồng. Đã xử lý kỳ nguyện suốt mấy trăm năm, Sư Thanh Huyền cũng coi như có chút tâm đắc với khả năng xử lý vết thương bên ngoài của mình. Nhưng mà máu của A Hồng càng ngày càng chảy nhiều hơn, dính đầy đôi tay của Sư Thanh Huyền, nhiễm đỏ lên áo bào trắng trên người y.

"Lão Phong... Đau... Ta đau quá..."

Một con người rắn rỏi như A Hồng vậy mà lại kêu đau. Gã bóp lấy cánh tay Sư Thanh Huyền thật chặt, véo đến mức y đau đớn. Sư Thanh Huyền chỉ đành cố nén không phát ra tiếng, một khắc cũng không dám dừng động tác trên tay.

"Ngươi nhịn một chút, lập tức sẽ trở nên tốt thôi... Lập tức sẽ tốt lên thôi..."

"Ta... có phải sẽ chết hay không... Lão Phong, ngươi cứu ta đi, ngươi cứu ta đi... Ta không muốn chết đâu... Ta không muốn chết đâu..."

"A Hồng, ngươi yên tâm đi, ngươi sẽ không chết đâu, ngươi tin ta được không? Tin ta... tin ta..."

Nghe tiếng nức nở đầy thống khổ của A Hồng, đôi tay Sư Thanh Huyền run rẩy. Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng ngay cả y cũng không thể tin được bản thân mình.

Cuối cùng A Hồng cũng không chịu nổi nữa mà ngất xỉu, ít nhất cuối cùng máu cũng tạm thời ngừng chảy ra.

Có tên ăn xin nói: "Lão Phong, may mắn là ngươi đã trở về, bằng không mấy huynh đệ chúng ta cũng không biết nên làm cái gì bây giờ."

Sư Thanh Huyền bất chấp máu dính đầy người, lau sạch mồ hôi lạnh trên đầu đi, nói: "Thuốc đâu? Đại phu không tới được, chẳng lẽ cũng không mang được thuốc về đây sao?"

Có tên ăn xin đáp: "Hôm qua vị đại phu kia mới vừa khám xong bệnh cho chúng ta, sáng nay đã tự sát một cách ly kỳ, tiểu nhị nhà ông ta đều ngại đám ăn xin đen đủi chúng ta, không chịu đưa thuốc cho chúng ta."

A Hồng đã mất máu quá nhiều, gần như là đang trong trạng thái thoi thóp, vết thương này trăm triệu lần không thể kéo dài được.

Sư Thanh Huyền kéo ánh choàng bị xé đến lung tung rối loạn của mình lên, lập tức đi ra ngoài.

"Các ngươi chờ ở chỗ này, ta suy nghĩ biện pháp."

"Vô dụng thôi, chúng ta cũng đã đi tìm Tiểu Phong mời gã hỗ trợ phái một đại phu khác sang đây. Hiện tại toàn bộ phủ Thừa tướng đã loạn thành một nùi, ai cũng lo lắng. Huống hồ gì còn xảy ra chuyện này, mọi người đều cảm thấy chúng ta đã gọi đồ vật không sạch sẽ gì đó tới, mỗi người đều trốn đi rất xa. Đừng nói là mời đại phu, ngay cả mua thuốc cũng là vấn đề."

Nghe đám ăn xin kể lại, chỉ qua một buổi tối, tình huống càng thêm nghiêm trọng hơn so với hôm qua.

Mới đầu Phương Thừa tướng chỉ nhiễm bệnh, hiện tại cả người đều rơi vào trạng thái hôn mê, có đôi lúc còn không có hơi thở, gần như không có gì khác so với người thực vật. Phương gia đại tiểu thư đi sắc nước thuốc cho phụ thân, không hiểu thế nào mà bị rơi xuống nước, mực nước của hồ trong phủ cũng không cao lắm, nhưng nàng rơi xuống một lần vậy mà suýt chút nữa bị chết đuối. Hiện nay đã cứu được người về rồi, nhưng nàng lại sốt cao không ngừng, còn nói mê sảng.

Hôm qua Tiểu Phong đưa Sư Thanh Huyền đờ đẫn trở về xong thì trở lại nhà mình, nghe nói việc này thì chạy nhanh qua thăm tỷ tỷ, lại không nghĩ tới bị thọc một dao ngay trên bụng bởi một thích khách không biết từ đâu ra ở ngay cửa nhà. Toàn bộ Phương phủ giờ phút này tràn ngập đại phu chen lấn nhau, mùi hương thảo dược gay mũi bay khắp nhà.

Phủ Thừa tướng xảy ra chuyện lớn như thế, đương nhiên sẽ không có người nào thèm để ý tới đám ăn xin bừa bãi vô danh nghèo túng bọn họ.

"Ta đã nói có biện pháp thì nhất định sẽ có. Các ngươi trông coi A Hồng cho cẩn thận, chờ ta quay về!"

Sư Thanh Huyền hung hăng cắn răng một cái, lập tức trở lại nhà mình, mở cửa lớn ra một lần nữa, xông thẳng về phòng, lấy một túi tiền chứa đầy vàng bạc từ trong ngăn tủ nhỏ ra, chạy ra đường cái.

Y mới quyết định sẽ không dùng đồ của Hạ Huyền nữa, không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải đổi ý.

Nhưng mà y có lý do bắt buộc phải làm vậy, nuốt lời thì nuốt lời vậy...

Sư Thanh Huyền vội vội vàng vàng tìm được một hiệu thuốc, ông chủ hiệu thuốc thấy cả người y toàn là máu, liên tưởng tới vị đại phu mới tự sát một cách ly kỳ sáng nay, nói cái gì cũng không chịu bán thuốc cho y. Bất đắc dĩ, Sư Thanh Huyền đành phải chạy tới cửa hiệu tiếp theo, liên tục chạy hết mấy cửa hiệu, kết quả đều giống nhau. Cuối cùng Sư Thanh Huyền chỉ có thể ném túi tiền kia cho hiệu thuốc, mặc kệ ông chủ có đồng ý hay không, xông thẳng về phía quầy thuốc ở trước mắt, nửa đoạt nửa mua mới về được một ít thuốc.

Nhưng khi Sư Thanh Huyền trở lại ngôi miếu cũ nát, A Hồng đã tắt thở.

Trong tiếng khóc của nhóc ăn xin ở trong miếu nát, thuốc ở trong tay Sư Thanh Huyền rơi xuống đầy đất.

Hết chương 57

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com