Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 60

Trên đảo Hắc Thuỷ yên tĩnh không một bóng người.

Đánh vỡ sự yên tĩnh này chính là hai tiểu quỷ ngây thơ đang chạy đông chạy tây, hò reo đầy thích thú.

Hai tiểu quỷ này từ nhỏ đã được sinh ra ở trên đảo, chưa nhìn thấy bất cứ việc đời gì, vô cùng thiên chân, giờ phút này đang bị Cẩn Nguyệt đuổi theo chạy tán loạn khắp đảo.

Cẩn Nguyệt đang vui vẻ chơi đùa, đột nhiên đụng phải một bóng người cao lớn, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Hạ Huyền mang sắc mặt âm trầm.

"Hạ, Hạ lão đại..."

Cẩn Nguyệt cười ha ha, còn đang suy nghĩ xem mình nên làm như thế nào để lừa gạt sự thật bản thân đã lười biếng. Nào biết Hạ Huyền vội vàng xẹt qua từ bên người nàng, trong chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

"Ngài làm sao vậy?!"

Cẩn Nguyệt nhạy bén nhận thấy được sự dị thường của Hạ Huyền, hoảng hốt, gương mặt cũng thất sắc.

Những cái đó là...

nàng chưa từng thấy xung quanh thân thể của Hạ Huyền có sương mù quỷ dày đặc bao lấy như vậy. Thế mà bây giờ đã còn có một làn sương đen thổi qua từ bên người hắn, đuổi theo bước chân của Hạ Huyền, thậm chí từ nơi xa nàng còn có thể nghe thấy tiếng gào thét chói tai.

Cẩn Nguyệt gọi ra thanh đao nhỏ sắc bén của mình, nhấc chân đuổi theo. Nàng đột nhiên nhảy lên, bắt được một con quỷ từ trong làn sương đen, đâm một dao xuống, hung hăng ghim con quỷ đó trên mặt đất. Có thêm pháp lực của Hạ Huyền hỗ trợ, tiểu quỷ này rất nhanh đã hoá thành một sợi tàn hồn rồi bay đi.

hai tiểu quỷ kia chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cả người run rẩy ôm lấy Cẩn Nguyệt. Nàng thì không rảnh để ý tới chúng nó, ôm một đống đèn khoá hồn từ trong kho bảo vật ra, chạy như điên đến U Minh Thuỷ Phủ.

Toàn bộ U Minh Thuỷ Phủ đã bị sương mù quỷ bao quanh thành từng tầng từng tầng. Sương mù quỷ quanh quẩn ở trên không trung dường như trở thành lửa quỷ đen nhánh, không bao lâu nữa thiêu đốt toàn bộ khối kiến trúc này thành tro tàn.

Cẩn Nguyệt bị ngăn ở bên ngoài bởi một luồng pháp lực, giống như một bức tường vô hình vật.

"Thật xin lỗi Hạ công tử, thật sự thật sự xin lỗi, Tiểu Phong thật sự chưa từng làm cái gì mà. Người không có kết cục tốt phải là ta, Hạ công tử, ngươi đừng tiếp tục làm khó bạn của ta nữa, có được không..."

"Ta là bạn tốt nhất của lão Phong!"

Dựa vào cái gì?

Một tên người phàm hèn mọn dựa vào cái gì, nhanh như vậy đã có thể thay thế được tình nghĩa mấy trăm năm giữa bọn họ?

Bạn tốt nhất...

A, không phải ngươi nói ta mới là bạn tốt nhất của ngươi sao?

Người đứng che chắn ở phía trước cho ngươi, người đi theo sau lưng ngươi, người sánh bước ở bên cạnh ngươi, mấy trăm năm qua không phải vẫn luôn là ta sao? Chẳng lẽ vị trí này không phải chỉ thuộc về một mình ta sao?

Vì một tên người phàm hèn mọn mà ngươi ăn nói khép nép tới cầu xin ta. Lúc trước cũng vậy, hiện tại cũng vật.

Gã có tư cách gì mà chiếm lấy ngươi?

Ta có cái gì có thể làm ngươi sợ hãi như vậy chứ?!

Lửa giận của Hạ Huyền xông thẳng lên đỉnh đầu, tâm trí rối loạn, trước khi hoàn toàn mất khống chế đã dùng rút đất ngàn dặm trở lại Hắc Thuỷ Quỷ Vực.

Lúc trước hắn không nên mềm lòng đồng ý với y cứu tên người phàm kia trở lại, trời mới biết lúc ấy Hạ Huyền muốn giết gã nhiều như thế nào.

Nhưng mà hắn không thể.

Nếu như hắn giết gã, Sư Thanh Huyền sẽ khổ sở.

Thật vất vả mới có thể khiến nụ cười tươi tắn của Sư Thanh Huyền trở lại, Hạ Huyền không muốn gợi lên hận thù trong y.

Nếu như hắn giết gã, Sư Thanh Huyền sẽ khổ sở.

Thật vất vả mới có thể kéo lại khoảng cách với Sư Thanh Huyền, Hạ Huyền không muốn cứ phó mặc như vậy.

Bước chân của Hạ Huyền loạng choạng, nhốt mình lại ở trong U Minh Thuỷ Phủ. Những yêu ma quỷ quái đã từng bị hắn cắn nuốt sôi nổi tụ tập lại đây, nhân lúc hắn khó khăn mà giành lấy cơ hội, có ý đồ muốn đưa vị Tuyệt Cảnh Quỷ Vương duy nhất trên đời vào thời điểm hiện tại vào chỗ chết. Một lần không được thì hai lần, một ngày không được thì hai ngày, cứ lặp lại một cách đằng đẵng như vậy, chúng nó không sợ nhất chính là đánh trận xa luân chiến với Quỷ Vương đã như nỏ mạnh hết đà.

*xa luân chiến: Trong Binh thư của Tôn Tử, có dạy cách "xa luân chiến" là hai cánh quân xa thay nhau tấn công làm đối thủ xoay xở không kịp, liên tục bị động, không biết nên tập trung đối phó với bên nào.

Những điều này chính là thứ mà Hạ Huyền phải nhận lấy trong khoảng thời gian này.

Quỷ ăn quỷ.

Năm đó hắn có thể cắn nuốt Bạch Thoại Chân Tiên, đương nhiên cũng sẽ có những con yêu ma quỷ quái nhắm chuẩn thời cơ này, có ý đồ tới cắn nuốt hắn.

Thù nhà đã báo xong, hắn vốn nên tan biến đi. Nhưng giọng nói, dáng điệu và nụ cười của người kia lại kéo hắn về cõi trần này vào một khắc cuối cùng trước khi hắn tan biến hết. Pháp lực bị giảm đi, hắn chỉ còn lại không đến nửa cái mạng. Hắn đã sớm không còn khả năng duy trì kết giới pháp lực bao phủ bên ngoài Hắc Thuỷ Quỷ Vực nữa, càng đừng nói tới triệu ra nhiều phân thân đi theo dõi khắp nơi như trước, cho nên đám yêu ma quỷ quái này mới có thể kiêu ngạo làm càn như thế.

Đáng tiếc hiện giờ người nọ lại tránh mình như tránh rắn rết.

Phải rồi, từ một ngày báo thù thành công kia, hắn đã dự đoán được sẽ có kết quả như vậy. Chỉ là hắn không cam lòng, vẫn còn tham lam muốn giữ lấy nụ cười tựa gió xuân ấy.

"Hạ lão đại!"

Cẩn Nguyệt không vào được U Minh Thuỷ Phủ, điên cuồng đập ầm lên kết giới như bức tường vô hình ở bên ngoài.

"Hạ lão đại! Nếu như ngài có thể nghe được giọng nói của ta thì trả lời lại ta một câu đi!"

"Ngươi, lăn ra xa một chút."

Vẫn là câu nói cực kỳ hung dữ kia, nhưng lúc này đây Cẩn Nguyệt lại có thể nghe ra sự suy yếu trong đó.

"Nếu như ngài vẫn luôn không có chuyển biến tốt đẹp, lần này vì sao không cần ta hỗ trợ nữa?! Ta đã chuẩn bị rất nhiều rất nhiều đèn khoá hồn rồi! Ngài không cần cưỡng bách bản thân chống đỡ pháp trận nữa! Ngài mau chóng hạ chúng xuống cho ta đi vào đi!"

Hạ Huyền làm gì chịu nghe lời người khác khuyên mình.

Cẩn Nguyệt không nhìn thấy được bên trong U Minh Thuỷ Phủ có đầy yêu ma quỷ quái đang chen lấn, hồi lâu không nhận được một câu đáp lại, đã gấp đến mức như kiến bò trên chảo nóng.

Rốt cuộc nàng cũng nghe được Hạ Huyền miễn cưỡng nói một câu;

"Ngươi đi Hoàng Thành đi."

Đi Hoàng Thành, đi Hoàng Thành làm cái gì!? Lúc này rồi còn đi Hoàng Thành làm cái gì nữa?!

Mặt nước chung quanh đảo Hắc Thuỷ càng thêm không bình tĩnh, ngọn sóng được nhấc lên không lên, cái sau lớn hơn cái trước, vô tình cọ rửa đảo nhỏ ở chung quanh bờ biển. Cây nhỏ bao quanh bên ngoài đảo Hắc Thuỷ đã bị sóng biển đánh vào gãy thành từng đoạn, biến thành từng khối gỗ vụn trôi qua trôi lại theo dòng nước, sau đó lại bị nước biển đen xì cắn nuốt, không bao giờ còn nhìn thấy nữa.

Không có kết giới pháp lực cường đại của Quỷ Vương áp chế ở bên ngoài, thuỷ quỷ từ bốn phương dưới đáy biển sôi nổi hùng hổ tiến về phía Nam Hải. Tên trước ngã xuống, tên sau lại tiến lên mà lao về phía mặt biển. Đàn cốt long gào thét ngăn chúng nó ở bên ngoài bờ biển, nhưng số lượng của chúng nó khổng lổ, luôn có thuỷ quỷ tìm ra được lỗ hổng, nhanh chân chui lọt vào, tiến về phía nơi có quỷ khí nặng nề nhất ở trên đảo.

Trái ngược với chợ Quỷ, đại đa số quỷ ở chợ Quỷ đều mang lòng cảm kích và kính sợ với Hoa Thành. Mà ở Nam Hải, lúc ban đầu vì muốn tu luyện phương pháp điều khiển nước, Hạ Huyền đã cắn nuốt đại đa số thuỷ quỷ, bất kể là sông suối ao hồ, thậm chí chỉ cần là nơi có dòng nước chảy qua đều tràn ngập thuỷ quỷ oán hận, giờ phút này đang tập kết về Hắc Thuỷ Quỷ Vực.

Ngay sau đó, ở đại điện bên trong U Minh Thuỷ Phủ truyền ra một tiếng sóng đánh thật lớn. Yêu ma quỷ quái khóc gào, cho dù bị sóng nước của Hạ Huyền đáng lui cũng vẫn tiếp tục ùa lên theo từng đợt từng đợt.

Cẩn Nguyệt xoay người, lập tức mở đèn khoá hồn ra, rót pháp lực vào trong đó. Hồn đèn tự sáng lên theo từng cái một, chiếu sáng vùng đất ở trước cửa U Minh Thuỷ Phủ, cũng chiếu lên gương mặt dữ tợn của đám thuỷ quỷ.

"Ta không đi!"

Làm ơn! Làm ơn làm ơn làm ơn mà!

Hy vọng những đèn khoá hồn này có thể trợ giúp ngăn cản một ít đàn thuỷ quỷ đang bò lên từ đáy biển ở bên ngoài!

Mấy con tiểu quỷ có pháp lực yếu kém xông vào đầu tiên bị đèn khoá hồn thu vào trong đó, nhưng cái này chỉ là châu chấu đá xe. Thuỷ quỷ đã hùng hổ bước lên trên đảo, mục tiêu duy nhất trong mắt bọn chúng chính là U Minh Thuỷ Phủ. Cho dù Hạ Huyền nương theo pháp lực Hạ Huyền đã cho lúc trước cũng không đủ để ngăn cản số lượng thuỷ quỷ nhiều như thế, không bao lâu sau, cả người nàng đã gục ngã.

Đặt đèn khoá hồn đã dùng xong, một con thuỷ quỷ nhào lên ấn ngã Cẩn Nguyệt đang chắn ở phía trước U Minh Thuỷ Phủ xuống đất, móng tay bén nhọn cắm thật sâu vào bả vai của nàng. Cẩn Nguyệt rút dao ra, hung hăng chém đứt đầu của nó, giây tiếp theo đã có một thuỷ quỷ từ phía sau vọt tới trước mặt nàng, nhảy dựng lên từ trên mặt đất, nhắm thẳng ngay đầu nàng.

Chợt nghe thấy một tiếng rồng gầm, một con rồng nước đen nhánh xuyên qua tầng trời xuất hiện, thân thể khổng lồ xuyên phá từng lớp từng lớp sương mù quỷ đang bao vây lấy U Minh Thuỷ Phủ trống rỗng, khiến cho vô số yêu ma quỷ quái đang ẩn thân ở bên trong không còn chỗ nào để che giấu. Vảy rồng rung lên, vô số mũi tên nước xuyên qua thân thể từng con yêu ma quỷ quái một, dập nát người bọn chúng.

Bỗng nhiên hồng thuỷ xuất hiện, phá cửa mà ra từ bên trong U Minh Thuỷ Phủ, cuốn toàn bộ thuỷ quỷ đang phục sẵn ở ngoài phủ với trên mặt đất về lại trong biển. Ngay cả Cẩn Nguyệt cũng bị quay cuồng trong nước vài vòng, cố gắng bắt lấy một thân cây, khó khăn lắm dừng lại được. cốt long ẩn núp ở trong biển quét ngang cái đuôi dài, đám thuỷ quỷ cực kỳ phiền phức ở trong biển lập tức bị đánh đến chia năm xẻ bảy, hốt hoảng chạy trốn.

Rồng nước gào thét, sương mù quỷ tạm thời tan đi, hết thảy rốt cuộc cũng trở lại dáng vẻ yên lặng như ban đầu.

Thế nước rút xuống, Cẩn Nguyệt gian nan bò dậy từ trên mặt đất. Chứng kiến khắp nơi hỗn độn, mà trong U Minh Thuỷ Phủ chậm chạp không có bất cứ động tĩnh gì, trong lòng Cẩn Nguyệt kêu to không ổn, dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào trong điện.

Bốn phía im ắng, chỉ có Hạ Huyền mệt nhọc nửa dựa vào ghế trên đài, toàn thân đều ướt đẫm, tóc dính sát vào gương mặt tái nhợt, vẫn không nhúc nhích.

Hết chương 60

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com