Chương 10
Sakuragi lập tức gọi cho trợ lý riêng của Rukawa, và trợ lý xác nhận với cậu rằng Rukawa đã lên lịch chuyến bay đến Los Angeles lúc 16h57, tức là hai giờ trước, 15 phút sau khi hắn gửi email cho cậu. Chuyến bay sẽ hạ cánh lúc 22h45, Sakuragi nhìn đồng hồ của cậu, đã là 17h34 và Rukawa đã lên máy bay đến Los Angeles.
Hắn đã bay rồi và cậu thì không thể cướp máy bay, vì vậy Sakuragi đã quyết định thay đổi kế hoạch của mình. Cậu lần lượt gọi cho nhân viên sân bay tư nhân và trợ lý riêng của Rukawa Kaede ở Los Angeles trong vòng 15 phút, yêu cầu họ chặn Rukawa Kaede lại sau khi hắn hạ cánh, nếu cần thiết có thể bỏ hắn vào bao tải hoặc đánh hắn bất tỉnh rồi đưa hắn đến một nơi nào đó. Bất kỳ chỗ nào cũng được!!!
Khi trợ lý riêng của Rukawa ở Los Angeles nghe được yêu cầu khó tin này, cậu ta vẫn duy trì khả năng nghiệp vụ chuyên nghiệp của mình, bình tĩnh nhẹ nhàng nói "Anh Sakuragi, anh có thể đảm bảo rằng nếu tôi làm như vậy, tôi sẽ không bị anh Rukawa sa thải không? "
Sakuragi đạp chân ga "Tôi là sếp của sếp cậu, đuổi hay không đuổi, anh ta không có quyền, quyết định nằm ở tôi."
Rukawa Kaede bước ra khỏi lối đi và liếc nhìn mặt trăng tròn như cái đĩa bằng ngọc bích trên đầu, thời tiết đẹp, hắn nghĩ, Sakuragi hẳn sẽ rất vui khi nhìn thấy mặt trăng lớn như vậy.
Người trợ lý đã đợi hắn ở ngoài sân bay và mở cửa hàng ghế sau cho hắn, Rukawa có tính cách lười biếng, không thích dùng tay hay lái xe, khi không ở cùng Sakuragi, hắn luôn nhờ tài xế hoặc trợ lý lái xe. Trợ lý ngồi ở ghế lái, từ gương chiếu hậu liếc nhìn Rukawa Kaede, hít một hơi thật sâu rồi cầm chặt vô lăng.
"Đợi đã," Rukawa Kaede cau mày, "Đây không phải hướng nhà Hanamichi."
Người trợ lý nói "Anh Rukawa, anh Sakuragi nói chở anh đến một nơi."
Rukawa Kaede sửng sốt "Em ấy liên lạc với cậu?"
Người trợ lý nói "Tôi chỉ phụ trách đưa anh đến địa điểm do anh Sakuragi chỉ định, ngoài ra tôi không biết chuyện gì khác."
Rukawa Kaede cảm thấy có chút buồn cười "Tôi là sếp của cậu hay là Hanamichi?"
Người trợ lý nghĩ thầm, cậu làm trợ lý cho Rukawa Kaede được 5 năm, và cậu đã đúc kết ra được quy tắc đầu tiên để làm việc tại nơi này: Tâm trạng của anh Sakuragi quan trọng hơn tâm trạng của sếp, vì cuối cùng thì sếp cũng sẽ nghe lời anh Sakuragi.
Cậu nghiêm túc nói "Anh là sếp của tôi, vậy, anh có muốn nghe ý kiến của anh Sakuragi không?"
Người trợ lý âm thầm nhìn hắn qua gương chiếu hậu, khi Rukawa lên xe, hắn thờ ơ và mệt mỏi như một tảng băng chìm dưới biển, nhưng khi hắn vừa nghe thấy tên Sakuragi, liền vô thức mỉm cười, những lúc như vậy người trợ lý không thể kìm chế nhìn vào gương chiếu hậu, quá sức đẹp trai!!!
Rukawa Kaede nói "Làm theo em ấy."
Trợ lý nghĩ: Quả nhiên.
Rukawa Kaede không nói nữa, hắn dựa vào ghế với đôi mắt rũ xuống, như thể hắn đang thở phào nhẹ nhõm, người trợ lý cảm thấy vẻ mặt hắn luôn bình tĩnh và sâu sắc, giống như một tội phạm bị giải vào pháp trường và biết rằng thời gian của mình đã đến.
Người trợ lý nói "Anh Rukawa, anh có nhớ lúc mới làm trợ lý cho anh, tôi đã gọi anh là gì không?"
Rukawa Kaede nói "Tôi không nhớ."
Người trợ lý mỉm cười "Lúc đó tôi gọi anh là chủ nhân, nhưng anh Sakuragi đã không cho tôi gọi như vậy nữa."
Rukawa Kaede nhướng mi sau khi nghe tên Sakuragi "Tại sao?"
Trợ lý nói "Anh ấy nói từ chủ nhân quá gợi cảm, tôi không thể gọi anh như vậy."
Người trợ lý nhớ rằng lúc đó Yuna đã dẫn cậu đến gặp Sakuragi ở Los Angeles, lúc đó Yuna đã nói "Hãy đối xử với cậu ấy như Rukawa Kaede".
Sakuragi kỳ quái nhìn cậu một cái, sau đó nhìn về phía Yuna "Em có thể nhờ cậu ta một việc không?"
Yuna nói "Đương nhiên, cậu ta là trợ lý của Rukawa Kaede, cũng là trợ lý của cậu."
Sakuragi nói "Số tài khoản của cậu là gì?"
Trong đầu trợ lý tràn đầy dấu chấm hỏi, nhưng vẫn lập tức báo một dãy số. Sakuragi lấy điện thoại ra và gõ hai lần, và người trợ lý nhận được một tin nhắn rằng cậu vừa được chuyển vào tài khoản 100.000 đô.
Sakuragi đặt điện thoại xuống, vẻ mặt không vui nói "Sau này đừng gọi anh ấy là chủ nhân, đây là tiền bịt miệng."
Người trợ lý là một chàng trai trẻ với ngoại hình tầm thường, nhưng cậu đến từ Anh, và cậu luôn có trọng âm nhất định khi nói, khi cậu nói chuyện, phát âm của cậu sẽ khác với người Mỹ bình thường. Cậu nghe thấy Sakuragi phàn nàn với Yuna rằng giọng điệu cậu gọi Rukawa Kaede nghe như phát ra từ phim khiêu dâm.
Rukawa Kaede không bao giờ chú ý đến giọng điệu trong lời nói của trợ lý, hắn mỉm cười "Trọng tâm của Hanamichi đôi khi rất kỳ lạ."
Người trợ lý nói "Anh Sakuragi rất quan tâm đến anh, đó là lý do tại sao anh ấy rất để tâm đến cách tôi gọi anh, và anh ấy cũng để tâm đến sự tương tác giữa anh và những người khác. Mọi người đều nghĩ anh không có người yêu, một nửa số thanh thiếu niên ở Mỹ muốn leo lên giường anh, anh Sakuragi quan tâm đến anh không thua gì anh quan tâm đến anh ấy."
Người trợ lý nghĩ cậu nên ghi âm câu này lại và gửi cho Sakuragi để còn lấy tiền thưởng.
Cậu đợi một lúc lâu cũng không thấy có người trả lời, nhìn vào gương chiếu hậu, Rukawa Kaede đã ngủ thiếp đi.
Trợ lý: ....
Cậu lái xe dọc theo Quốc lộ 1 và đưa Rukawa Kaede đến Malibu, địa chỉ mà Sakuragi cung cấp hơi khó tìm, cậu phải đi vòng quanh đường núi, vượt qua trạm kiểm tra an ninh trên sườn núi và đến một tòa nhà áp lưng vào núi, mặt tiền quay ra phía biển.
"Anh Rukawa, chúng ta đến rồi."
Rukawa Kaede xuống xe và đi về phía biệt thự không có ánh đèn. Cửa là khóa vân tay, hắn suy nghĩ một chút rồi ấn ngón trỏ vào. Cánh cửa bật mở.
Đây không phải là một biệt thự lớn lắm, có một phần tư sân bóng rổ ở lối vào, so với bảng rổ đặt ở phía tây của nhà Rukawa, thì bảng rổ ở đây được đặt ở phía đông, đứng ở đây có thể nhìn thấy một vùng biển xanh vô tận. Rukawa ngứa ngáy ném vài quả bóng rồi đi ra phía sau, đây là một khoảng sân kỳ lạ, không có vườn hoa và bể bơi như một biệt thự bình thường, chỉ đơn giản là trồng hai bông hoa hướng dương, ở giữa hai bông hoa hướng dương là một Rukawa cao lớn. Trong lòng hắn có một ý nghĩ, nơi này quá thích hợp để ngủ.
Khi hắn bước vào biệt thự, cảm giác này càng trở nên mạnh mẽ hơn, tầng một có cửa sổ kính trong suốt từ sàn đến trần, nhìn từ đây cũng có thể thấy biển, phòng khách và bếp mở được bài trí rất đơn giản, treo bốn chiếc loa vòm ở bốn góc, và toàn bộ sảnh được bao phủ bởi những chiếc đệm bọc da màu đen và trắng, Rukawa thử nằm xuống.
Thoải mái đến mức muốn chửi thề, quá hoàn hảo để ngủ.
Hắn thực sự chìm vào giấc ngủ mê man.
Cho đến khi hắn bị đánh thức bởi một bàn tay.
Người vừa đến đang cố gắng cởi áo khoác thể thao của hắn có chút mạnh tay, hắn không mở mắt mà nắm lấy cổ tay người nọ, nói với giọng điệu mất ngủ nhưng lại mang theo một tia vui mừng "Em đến rồi."
Người đàn ông lấy tay che mắt hắn "Anh biết tôi?"
Lông mi Rukawa trong lòng bàn tay khẽ run "Vậy em biết tôi sao?"
Người đàn ông mỉm cười "Đương nhiên là tôi không biết anh, người lạ mặt."
"Ồ," Rukawa ngoan ngoãn gật đầu, "Người lạ mặt, em định làm gì?"
Người đàn ông bỏ tay ra, Rukawa mở mắt ra, chạm vào ánh trăng dịu dàng trong phòng, và người đàn ông trên người hắn được bao phủ bởi ánh trăng, đôi bông tai hình con bướm của cậu tỏa sáng rực rỡ trong đêm.
Người đàn ông nói "Tôi muốn ngủ với anh."
Rukawa muốn chạm vào cổ tay cậu, nhưng người đàn ông tàn nhẫn tránh hắn "Nhưng tôi có bạn trai rồi."
"Ồ," người đàn ông nói, "Tôi thì không có bạn trai."
Rukawa dừng hai tay lại, có chút ủy khuất nói "Vậy hiện tại tôi cũng không có bạn trai."
"Dù anh có bạn trai hay không thì tôi cũng sẽ ngủ với anh. Anh có ý kiến gì không?", người đàn ông nói.
Rukawa lắc đầu "Tôi không."
Hắn cố gắng ngồi dậy ôm người trên người mình, hắn vẫn thường ôm eo và bụng cậu, đó là chỗ nhạy cảm của người nọ. Thế nhưng tay hắn vừa chạm vào eo đã bị người nọ bắt lấy, cậu đẩy hắn ngã xuống, tức giận nói "Đừng cử động, đừng đối xử với tôi như cách anh làm với bạn trai mình."
Rukawa thấy mặt mình đỏ lên, lại nằm xuống "Được, tôi không động."
Người đàn ông cởi quần hắn, nhíu mày "Sao còn chưa cứng?"
Những gì cậu nói quá sức vô lý, Rukawa rất là vô tội nói "Người lạ à, tôi vừa mới tỉnh ngủ, khó quá, em giúp tôi liếm một chút được không?"
"Liếm cái con khỉ," người đàn ông chửi rủa, nhưng cuối cùng vẫn đẩy hai đầu gối của Rukawa ra "Mau tách hai chân ra."
Rukawa co gối đưa chân ra hai bên, tầm mắt nhìn xuống người đàn ông đang quỳ giữa hai chân mình, cậu cúi đầu ngậm dương vật đang ngủ yên của hắn trong miệng, Rukawa vươn tay muốn nắm lấy cái đầu đỏ của người nọ, lại bị người đàn ông hất ra, ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn, vừa nói vừa ngậm thứ còn trong miệng, cậu lầm bầm, "Đừng cử động!"
Người đàn ông phát hiện dương vật trong miệng mình nhanh chóng to lên, trong lòng thầm mắng, tên này làm sao có thể cương nhanh như vậy.
Rukawa giống như nhìn thấu tâm tư của cậu, vô tội trả lời "Do em gắt gao nhìn tôi."
Cậu lại chửi rủa một cách mơ hồ, Rukawa có khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp nhưng dương vật lại to và dài, khi cương cứng hoàn toàn, cậu không thể ngậm được hai phần ba trong miệng, cậu chỉ có thể cố gắng nuốt vào từng chút một. Cậu khéo léo dùng lưỡi liếm quanh quy đầu, Rukawa nhanh chóng bị cậu liếm cứng đến phát đau. Kỹ năng dùng miệng của cậu đều là nhờ một tay Rukawa chỉ dạy, tên này có lúc phát điên như tên nghiện tình dục, nếu không dùng miệng để làm hắn ra, cậu có thể bị hắn chơi đến chết trên giường.
Miệng cậu đau và mềm nhũn, Rukawa cùng cậu làm tình nhiều năm như vậy, chỉ cần một cái nhíu mày là có thể biết cậu thoải mái hay không thoải mái ở đâu, hắn thân thiện nhắc nhở "Đủ rồi, em đừng cố nuốt, ban đêm cổ họng sẽ đau."
Cậu nhả ra thứ khổng lồ trong miệng, lau khóe miệng nói "Cổ họng của tôi có đau hay không, không liên quan đến anh, người lạ."
"Được rồi, người lạ," Rukawa ngoan ngoãn nhìn cậu, "Xin lỗi, nhưng bây giờ tôi có thể đụ em được không?"
"Là tôi đang đụ anh," người đàn ông nói, nhưng nhanh chóng cởi quần của mình ra. Cậu không mặc quần lót và dương vật của cậu đã cương cứng. Cậu trèo lên đùi Rukawa, cầm dương vật của Rukawa từ từ ngồi xuống.
Rukawa vội vàng ngăn cản cậu "Chờ đã, em còn chưa mở rộng, sẽ bị thương."
Cậu hất tay Rukawa ra, tức giận nói "Anh nói nhảm nhiều vậy, phải bị còng tay mới chịu im đúng không? Bỏ cái ham muốn khống chế bạn trai vớ vẩn của anh đi, nhìn tôi này."
Dương vật của Rukawa mở căng miệng huyệt, bên trong vô cùng mềm mại, hiển nhiên đã được chuẩn bị trước, người đàn ông ngồi xuống từng chút một, dương vật của Rukawa vừa to vừa cứng, cảm giác cắm vào không thoải mái lắm, cậu nhíu mày, đầu gối đang quỳ hai bên khẽ run lên, Rukawa muốn đỡ đầu gối của cậu, nhưng nghĩ đến lời nói của cậu, hắn lại dừng lại.
Người đàn ông đột ngột ngồi xuống, và cả hai người đều thở hắt ra một hơi, Rukawa là cảm thấy thoải mái, còn người đàn ông là do đau.
Cậu chịu đựng cơn đau một lúc, sau đó bắt đầu di chuyển lên xuống để dương vật khổng lồ của Rukawa đâm vào giữa mông mình. Ánh trăng chiếu vào cơ bụng săn chắc của cậu, và đường cong cơ thể được bao phủ bởi một lớp mồ hôi mỏng. Dương vật phía trước di chuyển theo chủ nhân của nó mà đâm vào bụng dưới của Rukawa. Rukawa chịu đựng đã lâu, cuối cùng không thể kìm nén được mà nói "Người lạ, tôi có thể chạm vào cơ bụng của em không?"
Người đàn ông thở hổn hển, trong mắt tràn đầy dục vọng, nghiến răng nói "Đừng chạm vào."
Rukawa trực tiếp chạm vào bụng dưới của cậu, dương vật của cậu kích động run lên, Rukawa dùng ngón tay nhanh nhẹn vuốt ve eo và rốn của cậu, sau đó dùng hai tay giữ eo cậu lại, dùng sức đẩy lên trên.
Người đàn ông không kiên nhẫn rên rỉ, cố gắng nuốt tiếng rên rỉ đáng xấu hổ vào trong cổ họng "Anh, đồ khốn..."
Trong khi giữ chặt lấy eo cậu, Rukawa nói, "Bạn trai tôi từng nói rằng em ấy thích tôi trông như một thằng khốn."
Người đàn ông dưới sự kiểm soát của hắn thở hổn hển, đặt tay lên hai cánh tay hắn, nghiến răng nghiến lợi nói "Ai lại ăn nói bậy bạ như vậy!"
"Tôi nói thật," Rukawa trịnh trọng nói, nhưng tốc độ ra vào bên dưới càng lúc càng nhanh, "Có cần tôi nhắc lại cho em nhớ không?"
"Tôi, tôi không phải bạn trai anh, nhớ cái rắm!" Người đàn ông thở dốc vì kích thích, nhưng cậu vẫn có thể nhớ được nhân vật mình đang sắm vai, Rukawa cảm thấy ngưỡng mộ sự kiên trì của cậu.
"Vậy tôi sẽ chứng minh cho em xem, người lạ" Rukawa lật người cậu lại, bóp chặt eo ấn cậu xuống thảm, bàn tay không nương tình vỗ vào mông cậu, tách đùi cậu ra "Thả lỏng."
"Chết tiệt..." người đàn ông vươn tay và cố đứng dậy.
"Đừng chửi nữa, em không làm được đâu."
Rukawa tách ra hai cánh mông, đâm dương vật vào, người đàn ông hét lớn một tiếng.
Rukawa trở về tư thế quen thuộc, lập tức giành lấy lãnh thổ như một con hổ, bóp chặt eo người bên dưới và hung hăng ra vào trong cơ thể cậu. Người bên dưới bị bắt nạt chỉ có thể hét lên và không ngừng mắng hắn. Rukawa mặc kệ, hắn một tay nắm eo cậu, kéo mông cậu cao lên, trực tiếp ra vào thật mạnh. Cậu cảm giác như ruột cũng bị hắn đâm thủng, nước miếng chảy ròng ròng, chật vật nghĩ cách bò lên phía trước.
Rukawa thấy cậu muốn trốn liền vươn một tay ôm chặt eo cậu, tay kia vòng qua cổ cậu khóa lại, hắn dùng lực để cho cậu không ngạt thở nhưng cũng khiến cậu không thể dễ dàng thoát ra, đem cậu giam cầm tại chỗ, ra vào cơ thể cậu như vũ bão, người đàn ông bị làm đến mức trợn trắng mắt không thể nói được lời nào.
Rukawa ra vào thêm hàng chục lần nữa một cách thô bạo, kéo cánh tay cậu và kéo cậu lên để lưng cậu tựa vào ngực mình. Miệng kề sát bên tai người đàn ông, bên môi là hai cánh bướm trên dái tai cậu, hắn vươn đầu lưỡi liếm liếm, người đàn ông toàn thân lập tức run lên, Rukawa cảm thấy có một dòng chất lỏng nhớp nháp phun lên cánh tay mình.
"Đây là những gì em đã nói với anh khi đó," Rukawa thì thầm vào tai cậu, "Em gọi anh là đồ khốn, sau đó em ôm anh và nói rằng em thích cách anh trông như một thằng khốn."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com