Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Ngoại truyện


Lần đầu tiên Lee Sanghyeok gặp Han Wangho là ở trong thư viện.

Đó là một buổi tối mát mẻ vào giữa tháng chín, hầu hết mọi người đều đã đến đại sảnh đường ăn cơm, số học sinh còn lại trong thư viện không nhiều lắm. Công lao thuộc về thời gian tập luyện Quidditch ngày càng tăng, nên anh rất ít đến thư viện, nhưng luận văn lần này cần dùng cuốn sách《Lịch sử chung về phép thuật》. Lúc anh đi dọc theo từng kệ sách đến bên trong, anh nhìn thấy một nam sinh mặc đồng phục nhà Slytherin, vóc dáng nhỏ gầy, chiều cao có lẽ vừa đến vai anh, đang nhón chân lấy cuốn sách ở trên cùng.

Lee Sanghyeok đứng sau lưng cậu nhìn một lúc, tin chắc đứa nhỏ này cùng lắm là năm nhất. Sau đó anh tốt bụng giơ tay lấy cuốn sách đó xuống giúp Slytherin, "Là cuốn này à?"

Nam sinh ngẩng đầu lên, sợ hãi nói cảm ơn, "Cảm ơn học trưởng"

Cậu có một khuôn mặt rất dễ mến, đôi mắt thon dài sẽ hơi mở to khi nói lời cảm ơn, ngây thơ lại trong sáng. Nhưng đôi mắt này không dừng lại trên người Lee Sanghyeok lâu lắm. Cậu bé nhanh chóng dựa vào kệ sách đọc sách, vừa nhìn vừa ghi chép gì đó lên tấm giấy da, đúng là giống hệt người đang chuẩn bị viết luận văn như Lee Sanghyeok.

Năm nhất cũng cần viết luận văn à?

Anh đứng tại chỗ nhìn một lúc, mấy phút sau mới nhận ra cuốn sách anh đưa cho cậu bé nhà Slytherin chính là cuốn sách《Lịch sử chung về phép thuật》mà anh đang tìm.

Lee Sanghyeok nhanh chóng nghe ngóng được tên của Slytherin mà không để lại chút dấu vết nào. Nam sinh tên Han Wangho, hơn nữa không phải năm nhất, mà là năm bốn.

Sau khi đơn phương quen cậu, số lần Han Wangho xuất hiện trong cuộc đời anh càng lúc càng nhiều. Lúc đến đại sảnh đường ăn sáng, bóng lưng người ngồi đối diện cách anh hai dãy bàn chính là Han Wangho, người đang dựa lưng vào cửa phòng thay đồ Quidditch chờ người chính là Han Wangho, người khoanh tay sốt ruột giục bạn mình đi nhanh chính là Han Wangho, người thỉnh thoảng được giáo sư môn Lịch sử pháp thuật nhắc đến cũng chính là Han Wangho năm bốn.

Một buổi sáng vài tuần sau đó, Bae Junsik ngồi đối diện anh ăn cơm cuộn trứng, đột nhiên ngước lên nói, "Cậu đừng lúc nào cũng nở nụ cười kỳ lạ như vậy, quá đáng sợ"

Lee Sanghyeok dừng đũa, "Tôi có cười à?"

"Có"

"À... Không có gì, có lẽ do tôi nghĩ đến một chuyện rất buồn cười trong buổi tuần tra ban đêm gần đây"

"Chuyện gì?"

Lee Sanghyeok đặt muỗng xuống, kiên nhẫn giải thích, "Slytherin có một học sinh năm bốn không bao giờ nhớ mật khẩu của phòng sinh hoạt chung, mỗi đêm đều chờ đến giờ giới nghiêm vào ban đêm mới lẻn vào đội Quidditch nhà họ đi vào phòng"

Bae Junsik hơi bối rối, "Sau đó thì sao? Buồn cười chỗ nào?"

"Chính là..." Lee Sanghyeok không thể giải thích rõ, đành phải uống hớp nước, chìm vào suy nghĩ, "Nếu một ngày nào đó đội Quidditch nhà họ kết thúc tập luyện sớm, hoặc không tập luyện, có phải em ấy sẽ không thể lẻn vào nữa không? Mỗi lần nghĩ đến chuyện này đều cảm thấy rất buồn cười"

"Điên à?" Bae Junsik ăn hết miếng cơm cuối cùng, cầm giấy lau miệng, rồi đưa ra kết luận, "Cậu nghĩ nhiều quá rồi, sao lại có học sinh ngay cả mật khẩu phòng sinh hoạt chung của nhà mình cũng không nhớ"

Chính là, Lee Sanghyeok nghĩ, chính là có người kỳ lạ như thế. Giống như mỗi ngày đều sống trong thế giới nhỏ của riêng mình, thoải mái lại vui vẻ, ngoài những thứ cậu cảm thấy hứng thú, những chuyện khác không hề quan trọng. Sống theo cách cậu muốn.

Trên đường đến lớp học, Bae Junsik hỏi anh, "Tôi nói này, đừng nói cậu đang theo dõi người ta nha"

Lee Sanghyeok phản bác với khuôn mặt vô cảm, "Tôi không có"

Bọn họ vừa mới đi ngang qua Han Wangho, hướng cậu đang đi có lẽ là lớp học môn Độc dược. Buổi sáng thứ tư mỗi tuần, Slytherin năm bốn sẽ học lớp Độc dược, sau đó là lớp Lịch sử pháp thuật, thứ sáu là lớp Tiên tri. Lee Sanghyeok biết khá rõ.

"Thực sự không có à?"

Lee Sanghyeok cương quyết nói, "Không có" Chỉ do khả năng quan sát và trí nhớ của anh rất tốt mà thôi.

Bae Junsik "Ừm" một tiếng, "Nói đến chuyện này, khi nào chúng ta đi mua Bản đồ Đạo tặc? Tuần này?"

"Bản đồ Đạo tặc gì?"

"Chính là Bản đồ Đạo tặc có thể nhìn thấy vị trí của tất cả mọi người a. Lần trước huynh trưởng Gryffindor đã mua nó, nói hiệu quả không tệ"

Lee Sanghyeok đứng trong tiệm Giỡn, Bản đồ Đạo tặc trước mặt anh đều là bản sao. Hiệu quả của bản sao không được tốt lắm, nếu không cả trường đều sẽ biết rõ vị trí của những người khác như lòng bàn tay, "Có loại này, thời gian kéo dài một tiếng, có thể nhìn thấy vị trí của tất cả mọi người, 5 galleon, còn có loại này..."

Cuối cùng Lee Sanghyeok cầm một tấm bản đồ trong số đó, mặt không biến sắc đi tính tiền, phớt lờ ánh mắt của Bae Junsik, đầy mặt Bae Junsik đều là "Quả nhiên cậu muốn theo dõi đàn em Slytherin đó"

Theo lời thề thốt của ông chủ, Bản đồ Đạo tặc này có thời gian kéo dài không giới hạn, nhược điểm chính là chỉ có thể đánh dấu vị trí một người. Bae Junsik cố chịu đựng suốt đường đi, lúc đến gần tháp Ravenclaw thì không nhịn được nữa, "Huynh trưởng Gryffindor không phải mua loại này. Loại này chỉ có thể xem vị trí của một người, có ích gì chứ?"

Lee Sanghyeok phớt lờ Bae Junsik. Anh trở về ký túc xá, vội vàng đánh dấu vị trí người mà anh muốn nhìn thấy.

"Tôi xin trang trọng thề rằng tôi sắp làm chuyện không tốt" Anh hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ đũa phép vào tấm bản đồ.

Tấm giấy da ngoan ngoãn mở ra, mực nước lan khắp bản đồ, một chấm đen nhỏ lặng lẽ dừng ở thư viện.

Tấm bản đồ này không thần kỳ như ông chủ nói, thường xuyên bị lỗi. Chẳng hạn như Lee Sanghyeok vừa xác nhận vị trí của Han Wangho là ở lớp Bùa chú, một giây sau đã thấy cậu đứng trên khán đài Quidditch giục cậu bạn Gryffindor của mình thả chổi ra.

Cái bản đồ rác này. Anh gấp Bản đồ Đạo tặc lại rồi cất vào túi.

Gryffindor vừa kết thúc trận đấu tập với Ravenclaw. Anh cũng biết Song Kyungho, suy cho cùng thì đều ở đội Quidditch, chỉ khác học viện mà thôi.

Anh cố tình đi chậm lại, để có thể bước vào phòng thay quần áo cùng lúc với Song Kyungho.

Bên trong có rất nhiều người, đối phương cũng không để ý đến anh, cuối cùng Lee Sanghyeok chỉ có thể nuốt xuống câu hỏi mà anh muốn hỏi. Anh thay quần áo xong, thấy Song Kyungho vội vàng lau mồ hôi, xách ba lô chạy ra cửa.

Không biết Han Wangho đã đứng ở cửa từ lúc nào, một tay hất ba lô lên vai, bực bội nói, "Luận văn của mình không viết xong kịp rồi"

Cuộc trò chuyện của họ bị nhấn chìm trong tiếng cười nói của các đội viên khác, rất nhanh không thể nghe thấy. Lee Sanghyeok nhìn chằm chằm vào góc áo của cậu bé Slytherin dần biến mất sau cánh cửa.

Trong khoảnh khắc đó, anh đã hy vọng người mà Han Wangho dựa vào cửa phòng thay đồ nhăn mũi sốt ruột, chờ đợi chính là anh.

Anh nghĩ anh cần một cơ hội, có thể làm Slytherin nhớ rõ anh, tốt nhất là có ấn tượng sâu đến không bao giờ quên. Anh không muốn làm quen với Han Wangho thông qua những người khác, cũng không muốn bị thêm những tiền tố như là "Bạn của ai" hay "Đội trưởng của ai".

Hầu hết các phép lạ đều xảy ra một cách bất ngờ.

Vào một ngày thứ tư cuối tháng 5, anh vội vàng bước từ cầu thang xuống, biết rõ vài phút nữa sẽ nhìn thấy Han Wangho. Họ sẽ gặp nhau ở ngã rẽ này vào thứ tư hàng tuần, cậu bé sẽ đến thư viện tầng hai sau khi kết thúc lớp Độc dược.

Anh giơ lên đũa phép rồi nói, "Petrificus Totalus!"

Cậu bé Slytherin đứng tại chỗ thở hổn hển, ba lô rơi xuống đất, khuôn mặt cũng dính mực, giống một con mèo mướp nhỏ. Lúc Lee Sanghyeok giơ tay giúp cậu lau vết mực dính trên mặt, biểu cảm của cậu vẫn là giận dỗi.

Bàn tay cầm đũa phép của Lee Sanghyeok hiếm khi run lên.

"Dính mực" Anh nói.

Bọn họ liếc nhìn nhau hai giây, Lee Sanghyeok tự tin nghĩ rằng, chắc chắn lần này Han Wangho sẽ nhớ rõ anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com