Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19 Nữ đồng


Vị Thượng tiên lạnh như băng kia như đang nhớ về một ai đó.

Ô Hành Tuyết nhìn một lát rồi khép mắt lại.

Lòng chàng chợt dậy một hương vị khó thể tả rõ thành lời, chỉ là bỗng dưng không còn hứng thú hỏi thêm nữa.

Thế là khi Ninh Hoài Sam thò mặt qua chỉ thấy được gương mặt vô cảm của thành chủ nhà mình — một khi chàng không cười, đuôi mắt hơi cụp xuống ấy luôn mang theo vẻ chán ghét.

Thoạt trông, rõ ràng là đang không vui.

Không phải mới nãy còn cười à? Sao tự dưng lại không vui rồi!

Ninh Hoài Sam không muốn tự tìm đường chết, lẳng lặng không nói một lời mà lui về bên cạnh Phương Trữ.

Phương Trữ: "Mày chạy qua chạy lại làm quần gì vậy?"

Hắn còn đang bận xoa vai mình, trên miệng vết thương chỗ cánh tay bị cụt đã bắt đầu mọc lại thịt mới, mang sắc hồng nhàn nhạt theo máu tuần hoàn. So sánh với cánh tay thì mặt hắn tái bệch đến xanh lè.

"Tao chỉ muốn nghe xem thành chủ đang thầm thầm thì thì cái gì với con rối thôi. Mày xem xem, ngài ấy mất trí nhớ mà sao có chuyện không nói với chúng ta. Con rối thì biết cái gì mà nói?" Ninh Hoài Sam cảm thấy như bị thất sủng, có vẻ quên bẵng mới cách đây ít lâu còn đang bày trò cho thành chủ họ khóc lóc cầu xin.

"Ngài ấy không mất trí nhớ thì có bàn chuyện với chúng ta à?" Phương Trữ thẳng thừng chặn họng cậu.

"Ừ thì," Ninh Hoài Sam thoáng nhìn Ô Hành Tuyết cái nữa, bất chợt thấp giọng nói. "A Trữ nè, sao tự dưng tao thấy con rối kia... ờ, hình như không đúng lắm. Mày thấy sao?"

Phương Trữ: "..."

Phương Trữ xoa bóp vai, khẳng định chắc như đinh đóng cột, "Tao không thấy gì hết."

Lần gần đây nhất hai người họ "tự dưng thấy" gì đó đã lãnh hậu quả thê thảm. Có ngu mới muốn chơi thêm ván nữa.

Phương Trữ lia mắt nhìn Tiêu Phục Huyên, trầm giọng, "Mày có biết trước đây tao bị thương như vầy mất bao lâu thì lành lặn lại không?"

Ninh Hoài Sam ngẫm lại.

Lần bị thương thảm khốc nhất của Phương Trữ... chắc là cái đêm hắn mới đến Chiếu Dạ thành mấy chục năm về trước. Khi Ô Hành Tuyết sai người đỡ Phương Trữ ra khỏi chiếc xe ngựa đen, Ninh Hoài Sam suýt chút không nhận ra đó là con người...

Bởi cả hai cánh tay lẫn một cẳng chân hắn đã không còn, không biết bị thứ gì cắn ăn mất. Đến mặt mũi cũng đầy vết thương. Thoạt trông như một tấm giẻ rách thấm đầy máu.

Người bình thường trong hoàn cảnh đó đã chầu trời từ lâu, nhưng Phương Trữ có lẽ là người kiên nghị phi thường nên vẫn không tắt thở.

Thứ không thiếu thốn nhất ở Chiếu Dạ thành chỗ họ chính là tà môn ma đạo và cấm thuật âm độc, không cần bàn nhiều người sống hay chết, xương cốt hay xác thịt, chỉ cần đủ nhẫn tâm. Nói thế là vì cốt nhục đâu thể mọc ra từ thinh không mà cần phải bồi đắp bằng thứ gì khác.

Sau này, Ninh Hoài Sam vẫn thường nhớ lại cảnh tượng ngày đó...

Ô Hành Tuyết sai người ném Phương Trữ vào ngâm mình trong đầm, nước đầm bắn ra ngoài đặc sệt đen ngòm nhưng khi đáp xuống tuyết đọng quanh bờ hồ lại nhiễm thành một mảng đỏ.

Bên cạnh đầm là một gốc cổ thụ chắn trời, nó mang tử khí nồng nặc đến độ không bất kỳ một sinh vật sống nào dám ghé vào cành cây. Ô Hành Tuyết cũng đặt tên nơi ở của mình theo cây cổ thụ này, gọi là Tước Bất Lạc.

Khi những người... à không, khi những tiểu ma đầu thả Phương Trữ xuống đầm, Ô Hành Tuyết đứng khoanh tay nghiêng mình tựa bên cây cổ thụ và yên lặng nhìn.

"Thưa thành chủ, chúng ta đã dọn xong rồi ạ. Tất cả đều chuẩn bị đầy đủ, chỉ còn thiếu người sống thôi," mấy người đó đến Tước Bất Lạc còn sớm hơn Ninh Hoài Sam, họ theo Ô Hành Tuyết đã nhiều năm và lo toan mọi việc khá chu toàn. Bọn họ xoa xoa tay và bàn bạc với vẻ mặt cực kỳ hào hứng, "Bạch Lộc Tân ở gần Chiếu Dạ thành nhất, đến bắt một hai chiếc thuyền người sống không thành vấn đề, chúng ta đi ngay là được."

Thế nhưng, Ô Hành Tuyết vẫn giữ dáng vẻ mệt nhoài, khi cất lời cũng đượm giọng mũi đầy uể oải, "Giữa đêm hôm khuya khoắt, không mấy người đi qua Bạch Lộc Tân đâu, đoán chừng không dễ bắt."

Họ gật đầu. "Cũng đúng ạ, thế chúng ta nên làm sao đây?"

"Dễ thôi."

Ô Hành Tuyết nói đoạn, đứng thẳng dậy đi tới bên cạnh rìa ao máu rồi xuất chưởng, đẩy từng đứa trong bọn tiểu ma đầu xuống đầm.

Dùng người sống bồi đắp được thì dùng tiểu ma đầu cũng được.

Phương Trữ nằm bất tỉnh trong đầm, hai mắt nhắm nghiền đâm ra không biết chuyện gì xảy ra xung quanh mình. Thế nhưng khi đó, Ninh Hoài Sam đang đứng bên góc rẽ hành lang nên thấy tận mắt cực kỳ rõ. Trên mặt đầm sủi lên bọt nước, rồi ngay sau đó, những vết thương hở đầy máu trên mặt Phương Trữ khép lại với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.

Còn Ô Hành Tuyết đứng bên bờ quan sát, mãi lâu sau mới sải bước sang khóm trúc rửa sạch tay.

Đấy là ngọn nguồn nỗi khiếp sợ mà Ninh Hoài Sam dành cho Ô Hành Tuyết.

Rất rất lâu sau đó, cậu vẫn nơm nớp sợ Ô Hành Tuyết bất chợt không vui rồi sẽ ném cả cậu xuống ao máu để bón cho một ai đó làm thuốc bổ. Song, có lẽ cậu với Phương Trữ vẫn còn may mắn, rất nhiều người xuất hiện rồi biến mất ở Tước Bất Lạc, thường cũng ngắn ngủi, song hai người họ theo Ô Hành Tuyết mấy chục năm mà vẫn còn sống.

Qua hai ngày ngâm mình dưới đầm, Phương Trữ vốn như miếng giẻ rách bê bết máu đã có thể tung tăng chạy nhảy.

Sau này, Phương Trữ cũng hay bị thương, đứt tay cụt chân là chuyện thường ở huyện. Người trong Chiếu Dạ thành đều không chủ động gây sự lẫn nhau, một khi đói bụng hoặc bị trọng thương cần tu bổ đều ra ngoài bắt người sống.

Nhưng Phương Trữ không như vậy, năm đó được tận hưởng hương vị tu bổ bằng tà ma quá tuyệt rồi nên về sau hắn vẫn thường ra tay với người trong Chiếu Dạ thành. Một phần hắn cũng ỷ lại có thành chủ chống lưng nên mới không bị giết.

Rồi sau nữa, hắn đã luyện thành thục chiêu "Tái sinh thuật" đến mức thậm chí nếu không có thứ gì để tu bổ bù đắp vào thì vết thương cũng nhanh chóng lành lặn.

***

Ninh Hoài Sam ngẫm lại chút rồi trả lời, "Đúng, việc mày gãy tay gãy chân thường gặp như cơm bữa, sau ba năm canh giờ sẽ mọc trở lại như thường, tại sao lần này lại..."

Phương Trữ nói, "Lúc trước tao còn tưởng tại tao đói bụng nhiều ngày nên ảnh hưởng khả năng phục hồi. Song giờ nghĩ lại thấy ắt là không phải, mày nhìn đi, giờ vào thung lũng Đại Bi rồi tay tao đã mọc lại thịt mới ngay."

Cách tái tạo xương thịt của hắn xét cho cùng vẫn là một loại tà thuật, chắc chắn sẽ có một số thứ khắc nó theo lẽ tự nhiên. Ví như... nếu ở quá gần tiên sẽ bị tiên khí vô hình đè áp xuống.

Không phải cái dạng đến từ đệ tử tiên môn, mà là cái dạng đến từ Tiên Đô.

Nguyên do mãi một hồi lâu mà hắn không phục hồi lúc trước là bởi tiên khí vượt trội so với tà ma khí, bây giờ đến chốn tà địa như thung lũng Đại Bi này mới đỡ hơn một tí.

Bấy giờ, Ninh Hoài Sam mới chợt phản ứng lại, liếc nhìn cái tên được gọi là con rối kia. "???"

Phương Trữ: "Cho nên á, đừng làm gì hết, tao xin mày cứ ngoan ngoãn đi theo thành chủ đi. Bây giờ tao không muốn cảm thấy gì hết, tao chỉ muốn mọc tay lại thôi."

Ninh Hoài Sam: "Ủa đâu được, chúng ta phải báo cho thành chủ chứ hả???"

Phương Trữ nói với vẻ mặt thốn cực kỳ, "Mày thấy thành chủ ngu hơn tao hay là ngu hơn mày?"

Ninh Hoài Sam: "Ý mày là... thành chủ đã biết rồi hả?"

...

Caloma thành chủ đã biết rồi mà còn xáp xáp vô "con rối" thủ thỉ thầm thì nữa hả???

***

Sau đó, Ninh Hoài Sam và Phương Trữ ngưng bàn tán, không đến gần Ô Hành Tuyết mà cũng không cách quá xa, lẽo đẽo đi theo như hai chú chim be bé.

Thành thử mấy đệ tử tiên môn cũng không phát giác họ có vấn đề gì chứ đừng nói tới nghi ngờ họ đến từ Chiếu Dạ thành.

Nhóm đệ tử trẻ căng da mắt chùng da não mà vẫn không nhớ ra tượng thần này là vị nào, bèn thôi nghĩ sâu về vấn đề này nữa mà cầm kim châm rảo quanh hầm mộ thăm dò tung tích. Ngặt nỗi, không biết vì lý do gì mà đầu kim châm đánh loạn vòng vòng như ruồi.

Ở bên cạnh vừa có các bá tánh cầu giúp đỡ và còn cả mấy tay cao thủ tán tu không rõ danh tính, nên các đệ tử tiên môn sợ bẽ bàng, da mặt hửng đỏ cả lên.

"Hôm nay châm linh bị làm sao ấy?"

"Bình thường có thế này bao giờ đâu!"

"Sư huynh à, có phải châm này bị hư rồi không?"

"Bậy bạ! Trước khi ra cửa kiểm tra rồi mà."

...

"Châm này dùng để tìm thứ gì vậy?" Ô Hành Tuyết chọn cậu nhóc mặt đỏ nhất mà hỏi.

Đệ tử trẻ chỉ vào vết máu trên mũi kim châm và nói, "Dùng để tìm linh, nó dính máu ai thì tìm linh hồn người ấy."

Cậu ta nhìn thoáng qua người phụ nữ bị lạc mất con gái và nói, "Thương thay vị khổ chủ kia... Sau khi chữ hiện bên cổ con gái mình thì cô ấy cũng cột con gái lên giường bằng dây thừng như nhiều người khác làm, ban đêm còn ngồi cạnh giường trông chừng. Cô ấy sợ sẽ ngủ mất không còn biết gì nên cột đầu còn lại của sợi thừng lên tay mình. Ngờ đâu khi tỉnh dậy lúc hừng đông thì phát hiện sợi thừng vẫn nguyên vẹn trong tay nhưng hai đứa con gái đã mất tăm, trên dây thừng toàn máu là máu. Chúng ta dùng châm trích máu trên bề mặt những sợi thừng ấy để tìm."

"Trong trường hợp thời gian gặp nạn đã qua quá lâu thì kim châm cũng không còn chính xác nữa nhưng cũng không đến mức nhảy loạn như vầy.

"Cậu làm lần nữa ta xem thử nào," Ô Hành Tuyết vỗ vai cậu ta.

Mấy vị bá tánh đứng sau nhòm sang với vẻ mặt nôn nao.

Đệ tử trẻ sượng chín, đáp "Ờm" một tiếng rồi duỗi kim châm về phía mình một cái xem như khởi đầu, kế đó đẩy ra ngoài.

Vừa đẩy thì thấy kim châm lắc liên hồi vòng quanh vách đá và cuối cùng lẳng lặng trả về vị trí ban đầu.

"Nghe đâu trước đây các sư huynh đệ đến tìm người cũng gặp phải tình huống tương tự, châm cứ xoay vòng vòng rồi quay về vị trí cũ. Không có bất kỳ manh mối nào, nên họ chỉ đành đi tuần một vòng quanh thung lũng rồi trở về trắng tay."

"Thôi, đừng trông chờ vào châm nữa," hai đệ tử còn lại nói rồi nhìn Ô Hành Tuyết. "Không biết các vị tiền bối có biện pháp nào hay không?"

Ô Hành Tuyết hơi nghiêng đầu.

Chàng có nhớ cái chi đâu, đến lúc cần cứu chính mình còn nhờ bản năng được chứ chuyện khác thì thua.

Có điều, chàng vẫn nhớ trước khi Tiêu Phục Huyên và những người khác xuống tới, cụt tay Phương Trữ hô lên "Ủa cái gì đây?"

Nếu không nhầm, vị trí Phương Trữ đứng lúc đó là...

Ban nãy, Ô Hành Tuyết còn cho Phương Trữ một đạp nên nhớ mang máng vị trí của hắn. Chàng vòng lại chỗ đó, cẩn trọng soi xét những hốc ngách to nhỏ đủ cỡ trên vách đá. Những hốc đặt đèn dầu có kích thước lớn hơn một chút, khả năng vừa một thân người.

Ô Hành Tuyết thò tay vào trong hốc thử thì thấy không khí bên trong khá ẩm thấp.

"À đúng rồi thành... công tử ơi!" Phương Trữ thấy chàng ra tay, cuối cùng cũng chịu mở miệng. "Ở trong đó có cái gì ấy, ban nãy ta có nhìn lướt qua nhưng xảy ra việc nên chưa kịp xem kỹ."

Ô Hành Tuyết vừa tính cúi người kiểm tra thử thì thấy đệ tử tiên môn trẻ dễ ngại nọ chạy ùa tới. Áng chừng cậu ta muốn gỡ gạc danh dự đã bay biến vì vụ kim châm, bèn nói "Để tôi đào chỗ này ra" xong bắt lấy ngọn đèn dầu và khom lưng nhoài người vào trong hốc.

Đệ tử trẻ giơ đèn dầu chiếu vô hang thì thấy sâu trong hốc đó có bóng người đang ngồi xổm — bóng người búi tóc hai chỏm, mặt trắng bệch và cặp mắt đen lòm không chớp lấy một cái. Nó cứ lẳng lặng ngồi đó ngó cậu.

"Tôi..."

"!!!"

Đệ tử trẻ thiếu điều hồn lìa khỏi xác!

"Đệ run run cái gì?" Có ai đó vỗ sau lưng cậu một cái.

Để yên thì thôi chứ bị vỗ vai một cái làm cậu sởn cả tóc gáy, thét lên một tiếng thất thanh rồi giật bắn người rụt lại, đụng cả vào người đứng phía sau.

"Đã bảo là để ta vào rồi mà," Ô Hành Tuyết bực bội né người sang một bên, xách đệ tử trẻ ra ngoài. Chàng vừa tính ngồi xuống đã nhác thấy có ai nhấc chân.

Đôi giày đen thon bó gọn gàng tôn lên đôi chân thẳng tắp và vững chãi.

Bàn chân vừa nhấn lên vách đá, hốc tường tức thì nứt rạn trăm ngàn vết. Đá vụn đánh lạch cạch rồi đổ sụp xuống đất, lỗ hổng bị khoét to đến cỡ nửa người. Nhờ vậy, không cần phải ngồi xổm xuống nữa mà chỉ cần huơ đèn dầu vào là có thể bao quát được khung cảnh bên trong.

"..."

Ô Hành Tuyết ngoái đầu sang thì thấy gương mặt Tiêu Phục Huyên.

Phải nói sao đây ta...

Chàng thấy có khi căn mộ này không còn nổi bao nhiêu chỗ nguyên vẹn nữa.

Đây là cách hành sự của Thiên Túc thượng tiên đấy à???

Ô Hành Tuyết thầm nhủ trong lòng, cúi người giơ đèn dầu lướt một vòng trong hang và nhìn thấy gương mặt trắng bệch kia.

"..."

Cái bộ dáng này mà ngồi chồm hổm chỗ này lại chẳng hù người ta hết hồn.

May mà cái hốc này đã được khoét rộng ra nên có thể nhìn rõ bóng dáng bên trong. Ô Hành Tuyết thấy gương mặt phản chiếu một vầng sáng như sứ, "Đây là tượng nữ đồng."

Thì ra thứ đặt trong hốc kia không phải người sống mà cũng không phải ma quỷ, mà là một pho tượng. Gương mặt trắng bệch màu tuyết, hai má tô điểm phấn hồng, trông không khác gì nữ đồng đứng phụng hầu hai bên trong miếu tiên.

Chẳng qua bên trên pho tượng nữ đồng này có dán tấm bùa, trên bùa có viết chữ.

Viết rằng: Tiên sứ Triệu Thanh Lai kính dâng.

Chữ được viết bằng máu với nét nguệch ngoạc, không phải nét chữ khó đọc tự nhiên mà có vẻ tay bị cứng khi viết dòng này nên thiếu đi sự mềm mại.

"Triệu Thanh Lai?" Ô Hành Tuyết lẩm nhẩm tên này và thẳng người dậy.

Một đệ tử tiên môn nói, "Phải! Ta... từng nghe qua cái tên này, hình như lần trước sư huynh có nhắc phải không? Chắc là một người bị triệu hoán đấy."

Các đệ tử tiên môn đen cả mặt. "Cái tượng nữ đồng bé tí thế này? Làm sao giữ người được?!"

"Không lẽ người bị triệu hoán đều nằm trong mấy bức tượng này sao?"

Tiêu Phục Huyên đỡ tay trên vòm động, hơi nghiêng người xuống nhìn vào bên trong. Kế đó, y ngoắt hai ngón tay, lá bùa trên thân đồng tử bay vù vào tay y.

"!!!" Các đệ tử tiên môn hô lên tắp lự. "Chưa rõ đầu đuôi đừng vọc bừa tấm bùa này!"

Hô lên rồi họ mới nhận ra, nếu các vị này đã là cao thủ tán tu mà còn ở cấp tiền bối thì ắt đều hiểu rõ điều này cả rồi.

Quả nhiên, thấy Ô Hành Tuyết nhìn sang Tiêu Phục Huyên và hỏi, "Đây là bùa làm gì vậy?"

Tiêu Phục Huyên lật mặt trái lại, nói, "Để sinh linh."

Ô Hành Tuyết: "..."

Ô Hành Tuyết: "Sinh linh là ý gì?"

Tiêu Phục Huyên: "..."

"À..." Y Ngô Sinh nói. "Tôi có biết chuyện này, thời còn trẻ từng nghe tiên sinh giảng qua. Tiên sinh nói trước đây có một loại trận triệu tiên bằng cách đặt tượng thần tiên xung quanh rồi cho người đóng giả nam nữ hầu đồng bên người tiên gia đó, tiếp đến dán bùa giấy lên người dựa vào phương hướng của trận và viết tên người dâng quả là có thể triệu thỉnh tiên gia vào trong tượng thần.

"Về sau, không biết câu chuyện truyền tai nhau thế nào mà cuối cùng thành ra trận này có thể khiến tượng thần sống lại, nên mới có tên là sinh linh."

Khi hắn đang thuật chuyện, một đệ tử tiên môn đã nhanh tay dùng kiếm đập vỡ tượng nữ đồng kia ra, gốm sứ vỡ rơi đầy trên đất, bên trong bức tượng ngập ngụa máu, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc khiến mọi người nhợn cả dạ dày.

Có thể thấy bên trong pho nữ đồng này có chứa gì rồi.

"Thấp như vậy làm sao nhét vừa?"

"Nên mới cần chặt ra..."

Mọi người nhớ lại tình huống người bị triệu hoán để lại dây thừng đẫm máu, nhìn như thể bị cắt thành nhiều khúc. Nếu chặt tứ chi và đầu ra thì vẫn có thể nhét vào được.

Chỉ là...

Tượng nữ đồng này chỉ còn máu, thế thì người bị nhét vào trong đâu?


Lời tác giả:

Tui sai rồi, đợi lâu QAQ

Cá:

Chữ tước 雀 trong Tước Bất Lạc (Quèbuluo) nghĩa là chim, nơi ở của Tuyết Nhi có tên là "Chim không đậu". Trong giấc mơ 25 năm cuộc đời tươi đẹp, nơi ngựa xe nô nức người người xôn xao mà Tuyết Nhi sống tên là Thước Đô (Quèdu), và chữ Thước 鹊 cũng có nghĩa là chim, đồng âm với chữ Tước. Trong giấc mơ đó Tuyết Nhi kể là chỉ cần có chim đậu trên chuông hộ linh ngoài cửa sổ là chàng có thể yên giấc ngủ say í. Chứng tỏ là Tuyết Nhi yêu những sinh linh sống đến thế nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com