Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

72


"Anh..." Mọi thứ quá đỗi đột ngột, Hyunjin hoảng sợ giãy giụa, nhưng bấy giờ hai tay cậu đã bị trói chặt, Felix không hề cho cậu không gian để vùng vẫy.

Felix chuyển sang hôn, hắn hôn lên từng milimet da sau gáy Hyunjin rồi mới đứng dậy khom lưng, vươn hai tay ôm Hyunjin dưới đất đi vào phòng ngủ. Hyunjin được đặt lên chiếc giường lớn mềm mại, mọi sự phản kháng của cậu đều vô dụng với Felix, cậu nâng chân quẫy đạp nhưng Felix mặc kệ, chẳng hề nhíu mày dù chỉ một lần.

"Anh điên rồi à? Felix!" Hyunjin mắng.

"Xin lỗi, ngày hôm nay đã để em thấy bộ mặt này của anh." Felix cười sờ mặt Hyunjin, "Anh vốn định che giấu suốt đời, nhưng chuyện thay đổi quá nhanh, anh cũng hết cách." Hyunjin trợn tròn mắt, bấy giờ mặt Felix đã kề sát đến, rồi một nụ hôn chạm nhẹ trên má cậu.

"Đừng sợ, anh sẽ không khiến em bị thương, em cứ ở đây sống vui vẻ với anh." Giọng Felix dịu dàng đến đáng sợ.

Sự việc diễn ra ngoài tầm kiểm soát, khiến Hyunjin bỗng chốc không tài nào chấp nhận nổi.
Felix chưa thỏa mãn với nụ hôn trên má, hắn ngẩng đầu tìm kiếm khóe môi Hyunjin. Hyunjin quay đầu khiến Felix 'vồ' hụt, bị hắn nắm cằm không cho động đậy nữa.

"Em trốn không thoát đâu." Felix nói thật khẽ, lần nữa hôn tới, cuối cùng cũng được như mong muốn. Kết thúc nụ hôn, Felix dùng ngón cái xoa đôi môi ướt át của Hyunjin, khiến nó trở nên mềm mại hơn.

"Muốn chia tay với anh, muốn bỏ chạy khỏi anh?" Vẻ mặt Felix vẫn đầy trìu mến, nhưng lời nói ra chỉ khiến người nghe rợn gáy, "Muộn rồi, Hyunjin, em hết cơ hội rồi."

"Đừng như vậy, chúng ta vẫn còn có thể làm bạn." Hyunjin thử giải thích với Felix – người đang say lại trong kỳ dịch cảm, "Anh cũng không thật lòng thích em, trở về làm bạn với nhau không tốt sao? Chúng ta đã là bạn hai năm trời, khi ấy cũng vui vẻ lắm mà?" Dứt lời, Hyunjin thấy Felix sững ra, sau đó bật cười hềnh hệch cứ như vừa nghe phải chuyện gì hài hước vô cùng.

Khó khăn lắm Felix mới dừng cười được. "Làm bạn hai năm?" Felix hỏi lại. Hyunjin gật đầu, chợt nghe Felix cười nhạo.

"Thời gian anh xem em là bạn... hình như còn chưa tới một học kỳ kia kìa." Câu nói của Felix khiến tim Hyunjin trĩu nặng.

Gì mà chưa tới một học kỳ, chẳng lẽ quan hệ bạn bè suốt hai năm ấy đều là giả dối sao?

Felix kéo hai chân Hyunjin vòng qua hông mình, lại hôn lên gò má cậu. "Có lần em đưa anh đến phòng y tế, bỏ lỡ tiết giáo dục giới tính nên chúng ta cùng xem phim phổ cập kiến thức, em còn nhớ không?" Hyunjin ngẫm lại, gật đầu. Lúc đó họ học lớp Mười một, còn chưa hết học kỳ đầu.

"Từ đó anh đã tưởng tượng dáng vẻ của em khi nằm bên dưới anh rồi." Felix mỉm cười, hôn Hyunjin thêm một cái, "Như thế này."

Hyunjin: "...?"

Tin tức ập đến đột ngột khiến Hyunjin choáng váng, cậu mở trừng mắt nhìn Felix hồi lâu mới tìm lại được giọng mình: "... Anh vừa nói gì?"

Nụ hôn của Felix nồng nặc mùi rượu, trông thì tỉnh táo đấy, nhưng Hyunjin có thể khẳng định Felix lúc này đã say bí tỉ rồi, nên mới nói toẹt ra như thế.

"Nếu anh không lập mưu tiếp cận, tỉ mỉ suy tính thì sao em thích anh được? Trước khi em thử quyến rũ anh, anh đã làm như vậy với em hơn một năm rồi, đáng tiếc, em không hề nhận ra."
Hyunjin lướt nhanh về những mốc thời gian trong quá khứ.

Cậu dọn vào nhà Felix, lần đầu gặp mặt mẹ Felix là vào kỳ nghỉ hè lớp Mười một lên Mười hai. Nếu lời Felix vừa nói là thật, vậy thì cuộc đối thoại của hai mẹ con rất có thể chỉ là kế hoãn binh, để mẹ Felix không nhận ra điều bất thường.

"... Sao anh không nói với em?" Hyunjin thì thào.

"Sao anh nói được?" Felix nâng ngón tay chạm nhẹ lên chóp mũi của Hyunjin, âu yếm rằng: "Em quên rồi sao, chính miệng em đã nói, nếu ai đó tự ngụy trang bản thân làm bạn với em, sau đó lại muốn hẹn hò với em, em sẽ là người bỏ chạy đầu tiên, không để kẻ đó bất kỳ cơ hội nào."

Hyunjin: "..." Hyunjin nhỏ giọng mắng. Sự thật là vậy đó à!

Cho nên, Felix luôn giấu chuyện này dưới đáy lòng, không dám cho cậu biết. Rõ ràng đây cũng là một sự lừa gạt, nhưng Hyunjin nghe xong chỉ thấy dở khóc dở cười, chẳng hề có cảm xúc phẫn nộ gì cả.

Felix lại hôn xuống, lần này Hyunjin không chống cự nữa, cậu hé môi đón nhận nụ hôn đậm mùi cồn từ hắn. Felix trong kỳ dịch cảm làm sao chỉ thỏa mãn với việc hôn hít được, thấy đã hôn đủ, hắn bắt đầu dời xuống.

Dù đang say nhưng không vụng về tí nào, hắn vừa vồn vã hôn liếm sờ soạng, vừa cố gắng kiềm chế mình, phải bôi trơn cho Hyunjin trước đã.
Hyunjin vùng vẫy một lúc, bị Felix ghìm lại đầy cảnh giác.

"Em không định chạy." Hyunjin dịu giọng. Felix không tin, vẻ mặt đầy hoài nghi.

"Anh trói em đau quá." Hyunjin nhíu mày, ấm ức dâng tràn trong đôi mắt. Felix khựng lại, sau đó nghiêng người Hyunjin để nới lỏng nút dây thừng.

"Vẫn còn đau." Hyunjin xoay cổ tay, "Cởi trói cho em nhé?"

"Cởi ra chẳng phải em sẽ chạy à?" Felix nhíu mày.

"Em không chạy, anh không đủ tự tin sẽ cản được em sao?" Hyunjin hỏi. Felix không đáp, dường như đang suy nghĩ.

"Vả lại... anh trói em thì em không thể ôm cổ anh." Hyunjin cúi đầu, ngước mắt nhìn Felix, cậu biết đây là góc độ mà Felix thích nhất, "Em muốn ôm anh, được không?" Sao Felix nỡ từ chối lời van nài này chứ?

Felix không làm được. Thế là trong cơn u mê, hắn đã cởi luôn dây trói cho Hyunjin. Hyunjin thật sự không bỏ đi, cậu vươn tay choàng qua cổ Felix.

"Nhẹ một chút." Tay Hyunjin đặt trên cổ hắn, đầu ngón tay lướt nhẹ trên tuyến thể, "Kỳ dịch cảm của anh kéo dài tận mấy ngày, nếu mới bắt đầu đã... sau đó em sẽ không chịu được, biết không?" Felix bắt đầu thở dốc nặng nề, cúi đầu cắn nhẹ yết hầu Hyunjin.

***

Kỳ dịch cảm của Felix quá dằn vặt, nhưng may mà đây không phải lần đầu Hyunjin gặp phải, cũng xem như miễn cưỡng chống đỡ được. Nếu hỏi có điểm nào khác biệt, thì đó là Felix khi say còn điên hơn cả những kỳ dịch cảm trước.

Trong quá trình ấy Hyunjin cũng khó giữ được đầu óc tỉnh táo, chỉ có thể đoán Felix còn say hay đã tỉnh qua mùi cồn trong từng nụ hôn. Ban đầu, Felix còn mang vẻ mặt tỉnh táo khai báo tất tần tật mọi chuyện mà Hyunjin hỏi, nhưng sau đó lại ngày càng im lặng, chỉ biết vùi đầu 'làm việc'.

Kỳ dịch cảm kéo dài ba ngày, nhưng không phải chiến đấu suốt không nghỉ, đêm khuya, sau khi kết thúc cuộc chiến, thông thường họ sẽ ngủ một giấc. Trước đây Hyunjin đều bị Felix ôm ngủ, bây giờ tuy tư thế vẫn vậy, nhưng đến tận khi vào giấc, trong cơn lim dim, Hyunjin cứ cảm giác có một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.

Có lẽ Felix không hề chợp mắt, cứ đau đáu như đang canh giữ cậu vậy. Hyunjin biết giờ nói với Felix rằng mình không chạy cũng vô ích, anh chàng này rất cực đoan trong kỳ dịch cảm, Felix không hề tin lời cậu nên cũng chẳng tài nào yên giấc được, cậu cũng không định lên tiếng xung đột với Felix.

Chờ thêm vài ngày nữa, khi cơn phấn khích do kỳ dịch cảm mang lại tan biến, lượng vận động thể lực quá lớn và thời gian ngủ quá ít sẽ khiến Felix mệt mỏi.

Tận khi nghe thấy nhịp thở đều đặn của Felix, Hyunjin nhấc thật nhẹ cánh tay Felix đang ôm mình. Dù đã ngủ say, Felix vẫn vô thức nhíu mày, động đậy tay. Hyunjin tức tốc nhét gối nằm của mình vào lòng Felix, bấy giờ Felix mới chịu im.

Hyunjin thay đồ chỉnh tề, mở cửa phòng ra ngoài. Thật ra eo lưng cậu còn mỏi lắm, nhưng cậu muốn xác nhận và giải quyết ít việc. Hyunjin đến bệnh viện gặp mẹ Felix.

Trông mẹ Felix có hơi căng thẳng: "Jinnie, sao mấy ngày qua không gặp? Cháu ổn chứ?"

"Cháu không sao, dì à." Hyunjin mỉm cười, kéo ghế ngồi cạnh giường, "Felix đến kỳ dịch cảm nên mấy ngày nay không thể đến trò chuyện với dì."

"... Vậy sao." Sắc mặt mẹ Felix khá phức tạp, "Nó... các cháu đã nói rõ với nhau chưa?"

"Nói rõ rồi ạ." Hyunjin cười dịu dàng, "Cháu có một chuyện muốn hỏi dì, về kỳ dịch cảm của Felix không biết dì bằng lòng tiết lộ không?"

Tất nhiên mẹ Felix đồng ý ngay rồi, bấy giờ Hyunjin hít thật sâu, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt lại, mở lời: "Cháu muốn hỏi... trước đây mỗi lần đến kỳ dịch cảm, tính cách Felix như thế nào? Anh ấy có... ôm hay hôn bất kỳ người nào ở trước mặt mình không?"

Vẻ mặt luôn tao nhã và điềm tĩnh của mẹ Felix bấy giờ lộ nét kinh ngạc và chấn động: "Sao thế được? Felix chưa từng làm chuyện này, khả năng kiểm soát của nó rất tốt, không bao giờ khiến ai phải lo lắng về kỳ dịch cảm của mình."

Dứt lời, mẹ Felix vẫn còn rất ngạc nhiên trước nhận thức sai lầm của Hyunjin: "Ai nói với cháu Felix sẽ như vậy, tự Felix nói à?"

Hyunjin: "..." Nắm đấm đang siết chặt lần nữa thả lỏng, cậu nâng tay xoa huyệt thái dương.

Nghĩa là, ít ra khi ấy Jisung đã biết chuyện Felix thích cậu, còn che giấu giúp Felix. Felix luôn rất giỏi tự kìm nén, vậy trong kỳ dịch cảm lần đầu tiên, tại sao Felix lại mất kiểm soát đến vậy?

Loại trừ những đáp án không thể xảy ra, dường như câu trả lời đã rành rành trước mắt.

... Felix bắt gặp cậu và Omega kia tiếp xúc gần với nhau, ngửi thấy mùi của Omega nọ trên người cậu nên lý trí mới tan vỡ, trở nên mất kiểm soát.
Hyunjin thở ra thật dài, đứng lên tạm biệt mẹ Felix.

Xem ra sự thật đã được phơi bày.

Hyunjin không vội quay về, cậu đi một vòng bên ngoài tìm cửa hàng bán hoa, vào trong chọn một bó hoa hồng rồi mới lái xe về nhà.

***

Choàng tỉnh, Felix phát hiện bên cạnh trống rỗng, bấy giờ trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ.

Hyunjin chạy rồi.

Chỉ cần tìm được cơ hội, Hyunjin sẽ ngay lập tức rời xa hắn. Cơn đau đầu do thiếu ngủ như muốn xé toạc cơ thể ra làm đôi, nhưng Felix đã chẳng còn tâm trạng ngủ tiếp nữa, hắn vội vã đứng dậy lấy quần áo, định mặc xong sẽ lập tức ra ngoài tìm Hyunjin.

Nhưng vừa choàng áo lên người, chưa kịp cài cúc, Felix đã nhìn thấy Hyunjin dưới lầu qua cánh cửa sổ phòng ngủ. Nụ cười mừng rỡ chưa kịp nở trên môi đã sượng lại, trở nên nặng nề.
Hyunjin về, ôm bó hoa hồng to tướng không biết của ai tặng. Hyunjin nhận hoa hồng của kẻ khác.

Nên, đây là nguyên nhân khiến Hyunjin khác thường trong thời gian qua sao?

Ngón tay cài cúc chợt run rẩy, cả buổi trời mà chẳng thành công, không biết vì tức hay vì sợ.
Nhưng Hyunjin có lỗi lầm gì chứ? Nếu hỏi đây là lỗi của ai, thế thì chỉ có thể là của kẻ đã tặng hoa hồng cho Hyunjin thôi.

Felix nhanh chóng chỉnh đốn lại tác phong cho thật chỉn chu, ngồi trên sofa chờ Hyunjin về.

***

Hyunjin định bước thật khẽ vào nhà để Felix bất ngờ. Song, vừa ló đầu vào trong, cậu đã thấy Felix đang ngồi ngay ngắn trên sofa.

"Sao anh dậy sớm thế?" Hyunjin ngạc nhiên, "Ngủ chưa đủ ba tiếng đồng hồ nữa, anh vậy là không được, không tốt cho sức khỏe đâu." Felix miễn cưỡng kìm nén, không để biểu cảm trên mặt trở nên dữ tợn, hắn nâng tay chỉ vào bó hoa hồng của Hyunjin: "Bó hoa này của em ở đâu ra?"

"Đẹp không?" Hyunjin cười hỏi.

Felix cười gằn: "Không, xấu chết đi được, vừa nhìn đã biết người mua không có mắt nhìn, bây giờ ai lại đi tặng hoa hồng đỏ? Kể ra bị người ta cười thối đầu, vả lại nhìn thôi đã thấy người tặng không có lòng thành rồi."

Hyunjin: "..."

Felix đứng dậy đến gần, ôm nhẹ Hyunjin vào lòng, đồng thời giật phắt bó hoa trong tay cậu: "Vứt đi, để trong nhà ngáng chỗ, cũng đâu đẹp đẽ gì, em thấy đúng không?" Hyunjin im lặng,

Felix giơ tay vừa định vứt bó hoa vào thùng rác thì chợt thấy mảnh giấy nhỏ rơi ra từ bên trong.
Tên kia còn dám viết giấy cho Hyunjin nữa á?
Felix giận sôi máu, vừa định nâng chân giẫm thẳng lên tờ giấy thì nhác thấy dòng chữ bên trên.

Là nét chữ của Hyunjin.

[Gửi Felixie: Năm sau muốn kết hôn với em không?]

Felix sững sờ, trợn tròn mắt nhìn Hyunjin.

Hyunjin trông rất ủ rũ: "Em không biết anh không thích hoa hồng... Để em vứt nó đi vậy, mua lại bó khác." Không phải kẻ khác tặng cho Hyunjin, mà là Hyunjin tặng cho hắn.

Cảm giác sung sướng dâng lên khiến lồng ngực căng phồng, cứ như có quả bóng hơi đang ngày càng bành trướng trong tim khiến hắn muốn bay thẳng lên mây. Nhìn lại bó hoa hồng nọ, ôi đúng là những đóa hoa tươi tắn thoát tục nhất cõi đời này.

Felix ôm rịt Hyunjin, cúi đầu hôn lên môi cậu vào khoảnh khắc hạnh phúc đến mức chẳng biết đây là mơ hay thực. Hyunjin chủ động choàng qua cổ Felix như những tháng ngày trước đây. Hôn xong, Hyunjin buông ra, hỏi lại: "Hoa hồng của em xấu lắm à?"

Felix: "..." Thôi tiêu rồi.

-----------------------------

Lòi l truyến sũy🤡

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com