11. Moka châm chọc
Chiếc xe rẽ vào một con đường quen thuộc-bãi đỗ xe cách trường khá xa.
Dường như đã trở thành thói quen, từ khi vào cấp ba đến giờ, ngày nào cũng như vậy. Cậu luôn bảo bác tài dừng xe ở đây rồi đi bộ nốt đoạn đường còn lại.
Không phải vì xe không được vào trường.
Mà vì... cậu không muốn bị chú ý. Càng không muốn ánh mắt của mọi người soi mói, bàn tán về hoàn cảnh hay cuộc sống của mình.
Chiếc xe quá sang trọng-nó không thuộc về một người như cậu...
Shunichi bước xuống, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Cậu chỉnh lại quai cặp, kéo nhẹ cổ áo rồi bắt đầu bước về phía cổng trường.
Mỗi bước chân như đều có thói quen giấu mình giữa những cái bóng-cố gắng trở nên vô hình, lặng lẽ... như trước giờ vẫn thế.
Shunichi chỉnh lại mái tóc, khẽ vuốt phần tóc chẻ sang một bên để che đi gương mặt vẫn còn hơi tái. Cậu hít nhẹ một hơi rồi bước vào lớp-gương mặt vẫn như mọi ngày, điềm tĩnh, không biểu cảm.
Không có gì xảy ra.
Không ai nói gì.
Chỉ là những ánh mắt thoáng qua, nhưng rồi nhanh chóng quay đi.
Cậu lặng lẽ bước về chỗ, ngồi xuống ghế như thể chưa từng vắng mặt. Mọi thứ dường như vẫn yên ắng, đúng với mong muốn của cậu.
Nhưng chưa kịp thở ra nhẹ nhõm, thì từ đâu đó-bốp!
Một chiếc cặp bất ngờ bay tới, đập xuống bàn trước mặt cậu. Âm thanh vang lên khiến vài người gần đó giật mình.
Shunichi ngước mắt lên, hơi bất ngờ.
Tatsuki!
Cậu đứng trước mặt Shunichi, tay vẫn còn đặt lên quai cặp, ánh mắt nhìn đi nơi khác, không thèm nói gì, hắn chỉ liếc nhìn người đang ngồi cùng bàn với Shunichi-ra hiệu ngắn gọn.
Người kia như đã hiểu ý, vội vàng thu dọn sách vở rồi bước đi mà không nói một lời.
Tasuki kéo ghế, đẩy nó phát ra tiếng cọt kẹt rồi ngồi xuống, ngang nhiên như thể chỗ đó vốn dĩ thuộc về Tatsuki.
Ai có mặc ở đó cũng nhìn hành động ấy mà khó hiểu, nó bị gì vậy nhỉ?
"Nè, sao hôm qua mày nghỉ vậy?"
Tasuki chống cằm, nghiêng đầu nhìn Shunichi, nghe giọng điệu thì có lẽ là hỏi thâm thật.
"Không lẽ... tại hattori đánh mày hôm bữa à"
Giọng Tatsuki nhỏ như thì thầm, nói nhỏ chỉ để một mình cậu nghe.
Shunichi ngẩn đầu lên một chút, không phải tại cậu ấy chặn lại nên cậu mới bị đánh sao,.Tatsuki là đại ca của bọn nó mà!?
Moka từ góc lớp thấy Tatsuki đến ngồi cùng thì không vừa mắt, ngồi vắt chân lên bàn, giọng đầy châm chọc:
"Yếu đuối như thế thì về sao sẽ làm được gì nhỉ? Hattori sao hôm đó mày đánh MẠNH quá vậy người ta đâu đến mức liệt giường luôn rồi đó.
Tiếng cười lại rộ lên đám bạn của ả hùa nhàu cười không nhặc được mồm. Những ánh mắt xung quanh bắt đầu nhìn về phía Shunichi-bọn họ biết là Moka đang nói ai mà nhắm đến ai.
Shunichi không nói gì, ánh mắt cụp xuống.
Cậu không sợ đau. Nhưng cái cảm giác bị đem ra làm trò đùa, bị biến thành tâm điểm... là thứ khiến cậu thấy khó chịu nhất.
Chẳng khác nào đang bị lột trần cảm xúc giữa đám đông vô cảm.
Tatsuki nhìn cảnh này thì cũng không nói gì, căng bản Moka và Shunichi bạn đầu đã như vậy đã quá quen rồi, cậu nhiều lúc cũng hùa theo cười cậu, nhưng... Bây giờ thì cậu thấy nó không hề vui một chút nào.
Bụng cậu vẫn còn đau âm ỉ, chỉ ngồi yên thôi cũng thấy khó chịu...cậu không muốn đôi có có phí sức.
Thấy cậu không nói cũng không nhìn, ả càng tức hơn.
"Đúng là thằng hèn, không nói được cậu gì luôn kìa"
* Nữa hả trời, sao cứ như vậy* Tatsuki bất mãn thái Shunichi nếu là cậu thì con nhỏ này dù là con gái đi chăng nữa thì cũng bị ăn đám như thường.
Thấy cậu không phản ứng, ánh mắt vẫn nhìn xuống bàn, Tasuki khẽ chép miệng.
"Hiển quá rồi đó"
Cậu lẩm bẩm rồi quay mặt đi, tựa lưng vào ghế. Cậu cũng không can thiệp hay giúp gì cho cậu... chỉ để cậu tự đúng lên thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com