we are the fallen.
uchinaga aeri có một người tình.
người có một đôi đồng tử như một tiểu vũ trụ rải triệu triệu ngàn ngàn vì sao có thể rọi sáng mảnh đời bí bách và tăm tối của em, song cũng hoàn toàn thừa sức đẩy em ngã sõng soài xuống lưới tình nàng giăng. aeri không có lời biện hộ nào cả, em thực sự đã từng thức trắng đêm dài chỉ để nhung nhớ và mường tượng lại ánh mắt của yu jimin, thứ khiến trái tim em nóng rực lên như lửa đốt khi bầu trời mười hai hãy còn bần bật run rẩy, thứ khiến em đã phải tuyên thệ với bản thân rằng sẽ khắc ghi nó sâu trong não bộ. và giả như không may em lỡ quên đi hết thảy, em thậm chí sẽ đến cung điện ánh sáng và gặp ning yizhuo để nhờ ả hoạ lại từng nét mắt vô tình choán lấy tâm trí em hàng giờ.
uchinaga aeri có một người tình.
người đã hỏi em một câu cả thế gian chưa từng ai hỏi em. 'aeri, uchinaga aeri có nghĩa là gì?' lúc ấy, trong đôi mắt của yu jimin, những vì sao chưa rõ rệt như bây giờ, và lọn tóc bạch kim dài đến mức che khuất vầng trán đã gieo vào tâm trí em một thứ gì đó nửa vời. sau đó jimin hạ thấp giọng và lặp lại câu hỏi lần thứ khi thấy em không hề có ý định cất lời. cứ như thế cho đến lần thứ tư, hay có lẽ là thứ năm, em nhớ thế, em đã miễn cưỡng đáp gọn lỏn một câu 'thanh âm của gió'. và đó là lần đầu tiên uchinaga aeri cảm thấy tất cả ánh sáng rỡ ràng của thế gian đang đổ ào vào trong đôi mắt của yu jimin.
uchinaga aeri có một người tình.
người duy nhất được em dịu dàng ôm hờ đôi vai, miết nhẹ lên eo hay âu yếm hôn lên mí mắt. người duy nhất được chạm lên mái tóc em từng được tả lại, là như được rắc kim tuyến bạc và phản chiếu vạt nắng của thái dương, rồi khẽ nghiêng đầu và cười khúc khích. người duy nhất em mê đắm như một kẻ khốn khổ lỡ tay thả rơi phần hồn của mình nơi miền sao rạng. người duy nhất được em yêu dấu gọi tên, như cái cách để một kẻ chưa từng nói lời yêu như em kín đáo trao đi mảnh tình hoang hoải và miệt mài của mình.
uchinaga aeri có một người tình.
người thường gọi 'em ơi, em ơi' với đôi mắt mệt mỏi và ầng ậc nước, với đôi tay bệch bạc run lên bần bật trong trạng thái hoảng loạn cùng cực, sau những cơn ác mộng dai dẳng và những bóng ma ám ảnh bám víu lấy cả một đời người. hơi thở nóng hổi và ngắt quãng phả vào đôi vai em, từng đợt hấp hối như cắt đứt không khí và xuyên thủng đêm đen. yu jimin ngã nhào vào lòng em tựa một kẻ suýt chết đuối mới được vớt lên, nếp tóc dấp dánh bên thái dương và đôi mắt nhì nhằng vệt sáng làm tim em rỉ máu từng đợt âm ỉ.
người thường gọi 'em ơi, em ơi' chỉ để khiến aeri bắt đầu cảm thấy người em nóng lên như đang ngồi trên đống lửa giữa tiết trời tháng sáu, hay để khiến trái tim em thu trọn hết thảy chạng vạng khi ngày tàn đang tụm lại và rực cháy. nói cho cùng, em biết là em chẳng thể giữ trọn điệu dửng dưng được nữa mỗi khi jimin làm thế rồi.
người thường gọi 'em ơi, em ơi' mỗi khi nàng sợ rằng em sẽ biến đi mất hút vào một ngày giông bão trở trời, để rồi tim em sẽ đau thắt lại, siết chặt từng đợt tê dại. và bằng tất cả những dịu dàng em có, uchinaga aeri sẽ lại thủ thỉ bên vành tai tình trẻ của em, 'chúng ta là những kẻ sa ngã, jimin. ta yêu nhau trong chằng chịt gai nhọn. ta yêu nhau không cần đến thái dương'.
suy cho cùng, dẫu cho em luôn coi đó là những câu từ sáo rỗng và sến rện không đáng để tâm, em cũng chẳng muốn nhìn thấy nàng lụi tàn và gục ngã.
uchinaga aeri có một người tình.
người chẳng có gì trong tay, mà dễ dàng nắm thóp được em.
người em yêu chiều gọi bằng yu jimin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com