Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

76

Điền Chính Quân gần đây bị quản chế chặt chẽ ở nhà, trong thời gian này anh làm việc ở công ty của gia đình, ngày nào ngồi trong văn phòng cũng có cảm giác như đang ở trong tù, sau khi nghe điện thoại của Kim Thái Hanh, liền vui vẻ trốn làm.

Không ngờ vừa lẻn tới cửa công ty lại đụng phải Điền Lăng Khang vừa đi công tác về, hai người đụng phải nhau ở cửa, Điền Chính Quân lập tức đưa tay che mặt, giả vờ như không nhìn thấy.

"Thằng nhãi này, còn chưa tới giờ tan làm con chạy đi đâu?" Điền Lăng Khang túm lấy cổ áo của Điền Chính Quân, kéo anh về phía sau, mặt Điền Chính Quân như đưa đám nói: "Ba, anh Hanh muốn mời con đi ăn cơm, ba mau thả con đi đi. Con ngồi trong văn phòng riết muốn mốc nguyên con người luôn rồi."

Điền Lăng Khang, chủ tịch hiện tại của Điền thị và là cha của Điền Chính Quân, mặc dù ông đã năm mươi tuổi nhưng có dáng người rất chuẩn, ngoại hình vẫn được giữ gìn tốt. Có thể thấy thời trẻ ông là một anh chàng đẹp trai.

Ông hiển nhiên không tin lời Điền Chính Quân nói: “Tại sao Kim Thái Hanh lại mời con đi ăn cơm?”

“Con cũng không biết, đột nhiên anh ấy gọi điện nói.” Điền Chính Quân cũng có chút khó hiểu, sau đó không biết xấu hổ ôm lấy cánh tay của ba làm nũng, “Ba, cho con đi đi..."

Điền Lăng Khang thật sự nhìn không nổi nữa, chán ghét đẩy con trai ra, “Bao lớn rồi còn làm nũng, cũng không biết xấu hổ, mau đi đi, đi sớm về sớm."

"Vâng!"

Một lát sau, Điền Chính Quân biến mất.

"Đứa nhỏ này..." Điền Lăng Khang bất đắc dĩ cười cười, xoay người đi vào trong.

---

Bên kia Tú Chân Trai, Kim Thái Hanh đã đợi sẵn trong phòng riêng, Điền Chính Quân vừa bước vào liền có cảm giác như nhìn thấy người thân, hưng phấn hét lên "Hanh Hanh", sau đó dang rộng hai tay lao về phía Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh đứng đó, trên mặt có chút chán ghét, nhưng cũng không có đẩy người ra, giơ tay nhanh chóng rút ra một sợi tóc trên đầu Điền Chính Quân, nhị thiếu gia Điền gia đầu óc phát triển thiếu một cọng dây thần kinh, không phát hiện ra một chút gì.

"Hanh Hanh, anh không biết mấy ngày nay cuộc sống của em vất vả thế nào đâu. Anh trai và ba mẹ em phải ép em đến làm việc ở công ty, nếu ngày nào em ở trong văn phòng cũng sẽ bị mốc meo mất..."

Kim Thái Hanh thờ ơ, tàn nhẫn đẩy người ra.

"Ngồi xuống nói chuyện."

Điền Chính Quân kéo ghế ngồi xuống, vẫn đang lảm nhảm phàn nàn, Kim Thái Hanh không muốn nghe anh nói, cảm thấy anh vô cùng ồn ào, chỉ trả lời hai câu cho có lệ.

Người phục vụ tiến vào gọi món, Điền Chính Quân không khách khí với Kim Thái Hanh, gọi rất nhiều, sau khi người phục vụ đi ra ngoài, muộn màng hỏi: "Anh Hanh, sao đột nhiên anh lại mời em đi ăn tối? Không chuyện gì mà ân cần? Chắc sẽ không...."

Kim Thái Hanh: "Quan hệ giữa cậu và em trai rất tốt à?"

Chủ đề thay đổi nhanh đến mức Điền Chính Quân không kịp phản ứng, anh không biết tại sao Kim Thái Hanh đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng trong tiềm thức vẫn trả lời: "Cũng tốt, em trai em rất ngoan."

Kim Thái Hanh vẻ mặt bình tĩnh hỏi: "Người trong nhà thì sao?"

"Người trong nhà á, anh cả rất thiên vị Giai Giai, vô cùng ghét bỏ em luôn, mà ba mẹ cũng vậy, từ nhỏ đã rất thương yêu Giai Giai. Đứa con thứ hai là em giống như đứa nhỏ lượm trong thùng rác, hazzz..."

Nói đến đây, Điền Chính Quân hoàn toàn bị lệch, vừa nói vừa quên mất câu hỏi trước đó, thậm chí còn chống cằm buồn bã nhìn lên trần nhà nhìn một góc 45 độ, đương nhiên không chú ý tới sắc mặt Kim Thái Hanh có chút lạnh lùng.

“Nhưng sao đột nhiên anh lại hỏi em chuyện này?”

“Chỉ hỏi vậy thôi.” Kim Thái Hanh đột nhiên đứng dậy, thản nhiên nói: “Tôi có việc phải làm, tôi đi trước, cậu ăn từ từ nhé.”

Điền Chính Quân khó hiểu sao vị này vẫn trưng ra cái mặt lạnh như vậy? Không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên với bé Quốc Quốc sao? Thậm chí còn tha về hang nữa mà. Chẳng lẽ Quốc Quốc không thuần hóa được hắn? Trong lúc Điền Chính Quân bối rối, Kim Thái Hanh đã bước ra ngoài, "Này, đừng đi..." Anh nhìn về hướng Kim Thái Hanh rời đi, vẻ mặt khó hiểu, "Anh ta đang làm gì vậy, đột nhiên mời mình đi ăn cơm rồi tự nhiên bỏ đi mà không nói một tiếng gì?"

Thôi kệ đi, ăn một mình còn ngon hơn.

Kim Thái Hanh tình cờ gặp người phục vụ đang mang đồ ăn ở hành lang, dừng lại chào hỏi, Kim Thái Hanh gật đầu, lạnh lùng nói: "Không cần dọn đồ ăn lên, tất cả những món vừa rồi hủy bỏ toàn bộ."

Người phục vụ không biết tại sao, lúc muốn hỏi, nhìn thấy vẻ mặt đặc biệt nghiêm nghị của người đàn ông, liền im lặng đè nén câu hỏi, kính cẩn gật đầu đồng ý.

Kim Thái Hanh lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, lại đi ra ngoài.

Bên kia, nhị thiếu gia Điền gia đáng thương vui vẻ đợi trong phòng gần nửa tiếng, lại không đợi người phục vụ bưng đồ ăn, đi ra ngoài hỏi mới biết Kim Thái Hanh đã hủy đơn hàng.

"...."

Điền Chính Quân có rất nhiều câu chửi thề trong lòng không biết nên nói ra hay không, Kim Thái Hanh từ khi nào trở nên khó chịu như vậy? Lằng nhằng nửa ngày chính là để chỉnh anh? Anh đắc tội Kim Thái Hanh khi nào?

Chẳng lẽ...

Điền Chính Quân kinh hãi che miệng, chẳng lẽ là bởi vì anh vừa mới gọi "Hanh Hanh"?

Đúng... chắc chắn là như vậy!

Haiz... dạo gần đây Kim gia ngày càng keo kiệt hơn.

Kim Thái Hanh trở về nhà, tìm thấy mấy sợi tóc trong phòng ngủ của Lâm Chính Quốc, liền tự mình gửi sợi tóc vừa lấy ra từ Điền Chính Quân đến trung tâm xét nghiệm DNA.

"Tôi hy vọng có thể nhìn thấy kết quả càng sớm càng tốt."

"Kim gia yên tâm, không thành vấn đề."

"Cảm ơn."

Trung tâm thẩm định hoạt động rất hiệu quả, Kim Thái Hanh đã nhận được kết quả ngay trong ngày. Kết quả đúng như dự đoán, không có gì đáng ngạc nhiên, Lâm Chính Quốc và Điền Chính Quân là anh em ruột, điều này cũng xác nhận những gì Tần Thu Thủy nói.

Kim Thái Hanh ngồi trong xe, hơi mím đôi môi mỏng, im lặng nhìn bản báo cáo thẩm định trong tay, do dự không biết nên nói ra sự thật ngay lập tức hay nói cho Lâm Chính Quốc trước.

Nhưng hắn do dự hồi lâu, khởi động xe, hướng về địa điểm ghi hình Ngôi sao ngày mai.

Bên kia, Lâm Chính Quốc vừa từ phòng chuẩn bị trở về ký túc xá, liền nghe thấy điện thoại di động rung lên, cậu lấy điện thoại từ dưới gối lên, khi nhìn thấy ID người gọi, tay cậu lập tức run lên, điện thoại rơi xuống giường.

Mà tên người gọi đến là: Lâm Kiến Tường.

Người gọi là cha của cậu, đây là lần đầu tiên Lâm Kiến Tường gọi đến kể từ khi cậu sống lại, chắc là không còn tiền.

Lâm Chính Quốc nhếch môi trào phúng, trực tiếp cúp điện thoại và thêm vào danh sách đen.

Không cần phải liên lạc, mối quan hệ của cậu và Chu Nguyệt Lan đã rạn nứt từ lâu, về phần người cha này, Lâm Kiến Tường ở bên ngoài uống rượu và đánh bạc, ở nhà thì ham ăn biếng làm, không vui thì mắng cậu, có đôi khi còn ra tay đánh.

Đối với Lâm Chính Quốc, từ cha đại diện cho cơn ác mộng lúc nhỏ của cậu, đồng nghĩa với ma quỷ, cậu sẽ không bao giờ quên Lâm Kiến Tường đã làm bao nhiêu điều quá đáng với cậu.

Nếu có thể, Lâm Chính Quốc không muốn quay lại ngôi nhà đó nữa.

Lâm Chính Quốc tuyệt vọng cụp mắt xuống, mơ hồ nghe thấy ngoài ban công có tiếng nói chuyện, là Điền Dĩnh Giai, hình như đang nói chuyện điện thoại với ai đó, mơ hồ nghe được tiếng "Mẹ", hình như rất vui vẻ. Vừa nói vừa cười.

Lâm Chính Quốc chỉ ở lại một lúc rồi rời đi.

Cậu không chút để ý đi dạo một lúc rồi đến phòng tập nhảy luyện tập, không biết đã luyện tập bao lâu, trời dần tối.

Lâm Chính Quốc dừng lại, mặt hơi đỏ vì vận động mạnh, trên mặt phủ một lớp mồ hôi, những giọt mồ hôi lớn chảy xuống má, quần áo tập luyện cũng ướt đẫm mồ hôi.

Tâm trạng không tốt của cậu đã cải thiện rất nhiều, tùy tiện lau mồ hôi trên mặt, chuẩn bị đi đến căng tin để lấp đầy cái bụng trống rỗng.

Cậu vừa định quay người đi ra ngoài thì nhân viên đột nhiên đi tới, cô mỉm cười với Lâm Chính Quốc, nói: "Quốc Quốc, hóa ra cậu ở chỗ này, mau đi với tôi."

"Sao thế?" Lâm Chính Quốc cũng không biết tại sao nên đi theo nhân viên.

"Cứ đi với tôi." Các nhân viên dường như đang che giấu gì đó, Lâm Chính Quốc cũng không hỏi nữa mà đi thẳng theo cô đến lối ra của địa điểm ghi hình, nơi này có bảo vệ trông chừng, các thực tập sinh không được phép ra ngoài nếu không có sự cho phép.

Lâm Chính Quốc càng cảm thấy kỳ lạ hơn, nhưng nhìn thấy nhân viên đã xuất trình giấy tờ của mình cho người bảo vệ sau đó kéo cậu ra ngoài, ánh đèn bên ngoài mờ mịt, cách đó không xa là một chiếc Maybach màu đen biển số xe có phần quen thuộc.

Trong lòng lập tức vui vẻ, ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Đi đi, cái thẻ nhân viên này tôi đưa cho cậu, lát nữa trực tiếp đi vào là được."

"Cảm ơn." Lâm Chính Quốc nhận thấy thẻ nhân viên, nhìn cô đi vào trong, mới kìm chế sự kích động nhanh chóng đi về phía chiếc xe.

Cậu vừa bước tới, cửa sổ ghế sau mở ra, một khuôn mặt quen thuộc đã nhiều ngày không gặp xuất hiện trước mặt cậu, giữa lông mày của người đàn ông có chút mệt mỏi. Có vẻ như nghỉ ngơi không đủ, nhưng khóe mắt và đuôi lại có một chút dịu dàng giọng nói quen thuộc truyền đến, "Quốc Quốc, lại đây."

"Được."

Cuối cùng cũng nghe được giọng nói của người đàn ông thay vì qua điện thoại di động. Môi Lâm Chính Quốc không khỏi nhếch lên, một chút buồn bã đã bị sự vui mừng bao phủ, cậu mở cửa ghế sau, ngồi xuống bên cạnh Kim Thái Hanh.

"Anh Hanh, anh về từ khi nào vậy?"

"Sáng nay." Kim Thái Hanh cuối cùng cũng nở nụ cười chân thành, vừa nói vừa lấy bó hoa hồng để trên xe nửa ngày vẫn còn xinh đẹp trao cho chàng trai.

Cũng may là đưa đến tay trong ngày.

Lâm Chính Quốc do dự một chút, không lập tức nhận lấy, kinh ngạc nhìn Kim Thái Hanh, "Cái này là cho em sao?"

"Trừ em thì còn có ai?" Kim Thái Hanh hỏi.

“Cám ơn.” Chàng trai trẻ cuối cùng cũng nhận lấy bó hoa, trong mắt tràn ngập ý cười, vui vẻ cúi đầu ngửi ngửi, hoa hồng tỏa ra một mùi hương thoang thoảng, cậu không nhịn được cười nói: “Đẹp quá, em rất thích.”

Chỉ cần là Kim Thái Hanh tặng, cậu đều thích.

Nhưng cậu không ngờ Kim Thái Hanh lại có mặt lãng mạn như vậy.

"Chỉ cần em thích là được." Ánh mắt Kim Thái Hanh dừng lại trên người Lâm Chính Quốc, đột nhiên giơ ngón tay chỉ vào khóe miệng.

Lâm Chính Quốc thấy vậy, theo bản năng sờ lên khóe miệng, thấp giọng lẩm bẩm: "Chỗ này không có dính gì hết..."

Cậu còn nhớ rõ chuyện xảy ra ở văn phòng của Kim Thái Hanh lúc đó hắn cũng chỉ vào khóe miệng. Lúc đó cậu còn tưởng đối phương đang đòi hôn nên nghiêng người hôn Kim Thái Hanh, không ngờ chỉ là nhắc nhở khóe miệng cậu dính kem.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, cậu đều cảm thấy xấu hổ.

Nhưng Kim Thái Hanh đột nhiên nói: "Quốc Quốc, hôn anh đi.”

--

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #cdryn5