48
Elsie Gemini
"Tôi đã kể cho bố mẹ nghe chuyện phá thai." Sau khi đã ăn hết nguyên một gói chicken nuggets, tôi nói với Oscar.
"Hmm?" Cậu ngẩng đầu lên từ cái burger. "Thế nào rồi?"
"Mẹ tôi chỉ bảo rằng những sai lầm khủng khiếp nhất sẽ ám ảnh ta đến hết đời và là động lực để ta trở nên tốt đẹp hơn." Tôi phủi tay và nhún vai. "Bà còn nói rằng đôi khi những điều xấu xa, đau đớn nhất mới là thứ giữ con người ta ở lại với nhau."
Oscar trầm ngâm nhìn tôi một lát rồi mỉm cười.
"Như kiểu tôi với cậu."
"Ừ." Tôi bật cười. "Có lẽ thế."
"Bố mẹ tôi cũng biết là tôi đang có chuyện không ổn." Một lát sau, cậu nói.
"Cậu có định kể không?"
"Tôi chưa biết nữa, có khi là có. Tôi chỉ mới nhận ra rằng có lẽ chính tôi mới là người đã đẩy bố mẹ ra xa chứ không phải là ngược lại." Cậu thở dài.
"Cậu không phải là người duy nhất làm thế đâu." Tôi ngửa cổ uống một ngụm bia.
"Nhưng tin tốt là mọi chuyện chắc sẽ chỉ có thể tốt hơn từ đây thôi, nhỉ?"
"Có lẽ thế." Rồi tôi đặt chai bia xuống và đi tìm thuốc để hút.
"Xin lỗi vì tuần qua tôi đã tránh mặt cậu."
Những ngón tay đang định bật lửa của tôi dừng lại, quay sang nhìn Oscar. Cậu cũng đang nhìn tôi, với cái vẻ như là đang cảm thấy thật lòng có lỗi.
"Chẳng phải chuyện to tát gì đâu." Sau cùng, tôi thở dài. "Nhưng tôi có được biết lý do không?"
Oscar mấp máy môi như định nói rồi lại thôi. Khi tôi đã châm được điếu thuốc và quyết định là mình chẳng cần phải biết câu trả lời thì cậu lại lên tiếng.
"Tôi không cố ý làm thế, chỉ là mỗi lần nhìn thấy cậu, tôi lại có cảm giác như thể ta đang ở bệnh viện hôm trước vậy. Cảm giác rất đau đớn và tội lỗi."
"Vậy sao hôm nay còn muốn gặp tôi?" Tôi nhả ra một hơi khói thuốc.
"Vì tôi nghĩ rằng để vượt qua một chuyện buồn nào đó thì tốt nhất là cứ nhảy thẳng vào nó cho tới khi nào quen với đau buồn thì thôi. Và tôi cũng cảm thấy có lỗi vì đã không ở bên cạnh cậu vào lúc khó khăn nhất."
"Đối với tôi, lúc khó khăn nhất là khi mới phá thai xong ở bệnh viện, mà lúc đó thì cậu cũng ở đấy rồi. Đừng xin lỗi nữa, tôi cũng đâu có làm được gì cho cậu."
Nhìn tôi một lát, cậu gật đầu.
"Còn cậu thì sao?" Oscar quay sang hỏi tôi. "Cũng muốn tránh mặt tôi, đúng không?"
"Không." Tôi lắc đầu. "Đã bảo rồi mà, tôi không đau khổ lâu được đâu. Chỉ là..."
"Ừ?"
"Tôi nghĩ rằng có lẽ cậu không muốn gặp tôi nữa, và tôi thì không níu kéo ai bao giờ."
"Sao cậu lại nghĩ thế? Sao tôi lại không muốn gặp cậu?"
"Vì cái thai, vì chuyện phá thai, vì cả ti tỉ lý do khác ấy chứ." Tôi bật cười, như đang tự cười khẩy vào mặt bản thân. "Cậu là một người tốt, Oscar, rất tốt là đằng khác. Sao cậu lại cần một người như tôi ở bên cạnh quấy rối cuộc sống tốt đẹp ấy cơ chứ?"
Rất lâu sau đó, Oscar Leo chỉ nhìn tôi mà không nói gì.
"Cậu luôn nghĩ thế à?" Sau cùng, cậu hỏi nhỏ.
"Nghĩ gì?"
"Rằng cậu không đủ tốt cho bất cứ ai, rằng ai cũng muốn rời bỏ cậu."
"Nói là ai cũng sẵn sàng và có khả năng rời bỏ tôi thì đúng hơn." Tôi nhún vai. "Khi tôi chẳng còn có ích gì với họ, ai rồi cũng có thể cuốn gói ra đi hết."
"Không phải như thế." Oscar lắc đầu, nói rõ từng chữ. "Elsie Gemini, cậu đã đứng dậy và mạnh mẽ hơn sau cả tá lần cuộc đời đối xử chẳng ra gì với cậu. Cậu không chỉ mạnh mẽ mà còn là một người tốt, thực sự tốt. Cậu xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất."
Những ngón tay đang định đưa điếu thuốc lên môi của tôi khựng lại. Bên cạnh, Oscar như đang hít vào một hơi thật sâu. Rồi giọng cậu vang vọng giữa khoảng không gian trống trải, rõ ràng như muốn át cả tiếng gió.
"Elsie, kể cả khi tất cả mọi người đều đã rời bỏ cậu, tôi vẫn sẽ ở lại."
Giật mình, tôi quay phắt sang nhìn Oscar. Trong mắt cậu là thứ cảm xúc mà tôi vẫn luôn sợ nhìn thấy nhất. Tình yêu.
"Không, Oscar, đừng làm thế." Tôi run rẩy lắc đầu.
"Làm gì cơ?"
"Nói như thế, nhìn tôi như thế." Tôi cảm thấy như mình đang hoảng loạn. "Cậu thích tôi. Đừng."
"Vậy cậu muốn tôi làm gì đây hả Elsie?" Oscar cười, nhưng trông cậu có vẻ đau khổ tới mức tôi cũng cảm thấy khó thở theo. "Sau tất cả những gì ta trải qua cùng nhau, cậu nghĩ tôi còn có thể chỉ coi cậu như một người bạn nữa hay không? Ừ, cậu không muốn thế, việc tôi thích cậu là đang dồn cậu vào bước đường cùng, là bất công với cậu. Nhưng còn tôi thì sao? Từ trước khi xảy ra chuyện cái thai kia, tôi đã có tình cảm với cậu rồi. Tôi đâu thể cứ giấu diếm mãi được?"
"Vậy thì bỏ đi." Tôi lắc đầu, mắt đã ầng ậng nước. "Đừng là bạn nữa, đừng là gì của nhau nữa."
Oscar sững sờ. Tôi biết là mình đang tàn nhẫn, và tôi cũng chẳng biết là mình đang nghĩ gì nữa.
"Cậu đang sợ." Sau cùng, Oscar kết luận. "Tại sao, Elsie?"
"Tôi không sợ." Tôi chối, dù biết rằng cậu đã nói đúng.
"Tôi đã nghĩ việc giữ các mối quan hệ chỉ ở mức tình một đêm là cách riêng của cậu, nhưng với một người tốt như cậu, rồi cũng sẽ có vài anh chàng phải động lòng. Cậu không muốn gặp lại những người đã từng có quan hệ không phải chỉ để tránh phiền phức mà còn là để tránh đưa mối quan hệ đi xa hơn. Sao lại phải như thế?"
Giờ thì tôi cảm thấy mình đã thực sự bị dồn vào chân tường.
"Vì tôi cho rằng tình yêu luôn chỉ là ngắn hạn và khi nó kết thúc, người ta sẽ chỉ muốn làm khổ nhau." Tôi đáp lại, to tiếng hơn mình muốn. "Chẳng có gì là 'vĩnh viễn' cả, rồi ai cũng sẽ bỏ ta mà đi, vậy sao phải để họ tiến vào sâu quá làm gì?"
"Elsie." Oscar đã hạ giọng, ánh mắt cậu nhìn tôi dịu đi đôi chút. "Không phải cậu vừa nói rằng có những chuyện sẽ ám ảnh ta cả đời, và những điều kinh khủng nhất vẫn có tác dụng giữ con người ở lại với nhau sau bao nhiêu khó khăn đấy sao?"
Giờ thì tới lượt tôi phải sững người.
"Ừ, tình yêu và cảm xúc có thể sẽ khiến cậu phải đau khổ, phải yếu đuối, nhưng như thế cũng không đáng để cậu đẩy bản thân ra xa khỏi những người thực sự quan tâm đến cậu đâu. Đừng lãng phí những cơ hội được hạnh phúc chỉ vì nỗi sợ mơ hồ."
Khi Oscar dứt lời, tôi đã bật khóc. Tôi cũng chẳng biết vì sao, nhưng cảm giác như thể cậu ta đã chạm tới những góc tối nhất trong lòng tôi chỉ với vài câu nói vậy. Co chân lại và gục mặt xuống đầu gối, tôi để mặc vai mình run lên bần bật và những tiếng nấc nghẹn vang lên. Tôi không còn phải tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Oscar nữa. Cậu đã nhìn thấy tôi khóc quá nhiều lần, và có khi còn hiểu cái trò giả vờ vô cảm của tôi hơn chính bản thân tôi nữa.
Tiếng sột soạt khẽ vang lên khi Oscar đứng dậy và đi vòng sang ngồi bên cạnh tôi. Vòng tay qua vai tôi, cậu chờ tôi ngẩng đầu lên và dựa vào vai mình.
"Được rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, đúng không? Chúng ta rồi sẽ ổn thôi mà."
Gật đầu, tôi mỉm cười giữa những giọt nước mắt.
Ừ, có lẽ chúng tôi rồi sẽ ổn cả thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com