Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 20.

Diệp Ma Kết khẽ đặt bút xuống trang giấy chi chít chữ, xoay nhẹ cổ tay mỏi nhừ vì viết quá lâu. Cô đưa tay lên xoa bóp hai bên vai, cơn đau âm ỉ khiến cô không kìm được một tiếng thở dài khe khẽ. Kỳ thực tập đè nặng lên vai cùng công việc làm thêm ở Sunflower khiến cô có cảm giác mình đang chạy đua với thời gian, mỗi ngày đều trôi qua trong sự hối hả. Diệp Ma Kết nghiêng đầu, liếc sang người ngồi bên cạnh. Châu Xử Nữ ngồi chăm chú trước chiếc laptop, những ngón tay gõ đều đều trên bàn phím, dáng vẻ tập trung cao độ như không bị thế giới xung quanh làm phiền. Cô chạm nhẹ bả vai Xử Nữ, nhỏ giọng nói:

"Xử Nữ này, em gọi cho Sư Tử hỏi xem tình hình tiệm ổn không?"

"Chị yên tâm đi, có Bảo Bình phụ rồi." Châu Xử Nữ dừng tay, đưa lên xoa nhẹ bả vai, gương mặt dù lộ vẻ mệt mỏi nhưng giọng vẫn giữ nguyên vẻ bình thản.

"Ừ nhỉ, may có Bảo Bình giúp. Nhờ vậy chị em mình mới dư dả thời gian ngồi đây ôn bài."

Diệp Ma Kết gật gù, ánh mắt ánh lên chút nhẹ nhõm. Mỗi kỳ thi đối với những người cần học bổng để trang trải học phí như cô và Xử Nữ vốn chẳng dễ dàng gì. Cân bằng thời gian vừa học vừa làm luôn là điều khiến cả hai đau đầu, nên việc Sư Tử nhận thêm Bảo Bình vào tiệm trong khoảng thời gian này đúng là một chiếc phao cứu sinh đúng lúc giúp cô và Xử Nữ vơi bớt áp lực.

"Ừm, thằng nhóc Bảo Bình dính như keo luôn mà." Xử Nữ buột miệng cảm thán.

"Là sao cơ?" Diệp Ma Kết ngơ ngác hỏi lại.

Nghe vậy, Châu Xử Nữ chỉ biết cười khẽ, ánh mắt mang theo chút bất lực trước sự ngây ngô của người chị bên cạnh. Xem ra Diệp Ma Kết vẫn chưa hề nhận ra "âm mưu" của cậu em họ Đinh khi xin vào làm ở Sunflower. Nghĩ đến cảnh tượng Đới Bạch Dương vừa phải tìm cách cho Diệp Ma Kết hiểu được tình cảm của cậu, vừa phải ngăn cản các vệ tinh xung quanh chị, cô không khỏi thầm thương cảm cho cậu em này.

"Không có gì đâ..."

Câu nói còn chưa trọn vẹn thì tầm mắt Châu Xử Nữ cô bỗng xuất hiện một bóng người vừa bước ra từ phía bên kia kệ sách. Cô ngay lập tức nằm gục xuống mặt bàn, giọng nói vang lên gấp gáp, trái ngược với vẻ điềm tĩnh ban nãy:

"Em chợp mắt một xíu nha."

"Hả? À..ừm"

Diệp Ma Kết ngẩn người nhìn cô em "bất động" chỉ trong vài giây. Trước đây cô từng thấy Xử Nữ có chút kỳ quặc, nhưng phản ứng kỳ lạ đột ngột thế này thì là lần đầu. Dù vậy, thấy cô nàng đã nằm im, Ma Kết chỉ đành lắc đầu bất lực, định quay lại với bài luận còn dang dở thì một chất giọng thanh thoát vang lên:

"Ma Kết?"

Diệp Ma Kết ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt quen thuộc liền gật đầu cười nhẹ: "Lâu rồi mới gặp mày đấy."

"Năm cuối rồi mà, ai cũng bận thôi. Tao ngồi đây được chứ?"

"Thoải mái đi, bàn rộng mà."

Triệu Thiên Yết gật đầu, kéo ghế đối diện ngồi xuống, liếc nhẹ sang chóp đầu đang úp xuống bên cạnh Diệp Ma Kết, ánh mắt thoáng dịu đi.

"À..đây là Xử Nữ. Em ấy hơi mệt nên vừa tranh thủ chợp mắt một lát."

Diệp Ma Kết thấy Triệu Thiên Yết nhìn sang bên cạnh mình tưởng rằng cậu bạn thắc mắc là ai nên cũng nhẹ giọng giải thích. Thế nhưng, người đối diện đáp lại bằng một tông giọng thản nhiên như thể đã biết trước khiến Ma Kết có chút khựng lại.

"Ừm, tao biết."

Triệu Thiên Yết gật gù, thong thả bày đồ đạc ra bàn. Còn Châu Xử Nữ đang nằm gục trên bàn chỉ biết cắn chặt răng. Từ lúc thấy Triệu Thiên Yết xuất hiện giữa kệ sách thì tim cô đã rơi thẳng xuống đáy, huống chi lúc này anh đang ngồi ngay ghế đối diện cơ chứ.  

Diệp Ma Kết liếc nhìn qua lại giữa hai người, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái khó gọi tên. Rõ ràng là..có điều gì đó đang diễn ra mà cô không hề biết. Chẳng hạn như Triệu Thiên Yết đang lật trang sách nhưng ánh mắt của cậu bạn dường như chưa từng thật sự rời khỏi người đang nằm gục bên cạnh cô? Diệp Ma Kết vỗ nhẹ hai bên má, tự nhắc mình tỉnh táo lại. Nếu cứ ngồi đoán già đoán non như thế này e rằng bài luận trước mặt sẽ chẳng thể nào hoàn thành trong hôm nay.

...

- Anh Sư Tử, để em lau cho. 

- Anh Sư Tử, để em rửa ly cho. 

- Anh Sư Tử, cái này để em...

Những câu nói gần như nối đuôi nhau không dứt khiến Bùi Sư Tử cảm thấy thái dương mình giật từng hồi. Cuối cùng, anh không chịu được nữa, quay phắt lại: "Thôi đủ rồi! Anh tự làm được!"

Trước sự nhiệt tình quá mức cần thiết của Đinh Bảo Bình, anh chỉ biết thở dài, vỗ trán tự hỏi liệu quyết định nhận cậu em vào làm có phải sai lầm nhất cuộc đời mình không. Chẳng hiểu sao từ lúc bước vào tiệm, Bảo Bình cứ làm như anh là một đóa pha lê dễ vỡ, chân yếu tay mềm đến mức không nhấc nổi cái khăn lau. Mà với bản tính độc lập, gai góc của anh, sự săn sóc thái quá này không hề khiến anh cảm động, ngược lại chỉ thấy bực bội.

"Em chỉ muốn giúp anh thôi mà..."

Đinh Bảo Bình bĩu môi, lẩm bẩm với vẻ mặt đầy oan ức. Rõ ràng cậu chỉ đang cố ghi điểm thôi mà, anh có cần trưng ra bộ mặt u ám như thể em vừa làm cháy cả tiệm không vậy?!

"Mấy việc đơn giản này anh tự làm được. Khi nào anh cần giúp, tự khắc sẽ nói em."

Bùi Sư Tử bước tới, dứt khoát giật phăng chiếc khăn lau trong tay Đinh Bảo Bình, rồi thản nhiên quay gót về quầy pha chế. 

"Xì, khó tính phát sợ!"

Đinh Bảo Bình chậc lưỡi một cái rõ to, khẽ cụp mi xuống, cố tình trưng ra bộ dạng một chú cún nhỏ bị bỏ rơi. Trong lòng đang thầm gào thét tại sao mình lại để ý cái người lúc nào cũng khó ưa thế này cơ chứ!

Thế mà giận dỗi chưa được vài giây, Đinh Bảo Bình lại lẽo đẽo theo sau Bùi Sư Tử đến quầy pha chế, vỗ nhẹ vai anh hỏi nhỏ:

"Anh Sư Tử, cho em hỏi chuyện này được không?"

"Hỏi đi." 

Một câu đáp ngắn gọn. Bùi Sư Tử với tay lấy chiếc tạp dề từ giá treo, không thèm nhìn sang.

"Anh có đang thích ai không?"

Động tác thắt dây tạp dề của Bùi Sư Tử bỗng khựng lại. Anh liếc mắt sang, bắt gặp gương mặt hóng hớt không chút giấu giếm của Đinh Bảo Bình, đôi mày rậm lập tức nhíu chặt:

"Không phải chuyện của em."

Câu trả lời cộc lốc, không cho đối phương bất kỳ kẽ hở nào để chen thêm câu hỏi. Bùi Sư Tử quay đi, bắt đầu lau dọn quầy pha chế, thái độ dứt khoát đặt dấu chấm hết cho cuộc trò chuyện.

"Lo làm việc cho nghiêm túc vào!"

Không để Đinh Bảo Bình kịp mở miệng, Bùi Sư Tử đã "thưởng" cho cậu một cú cốc đầu không nhẹ, rồi lại thản nhiên như chẳng có chuyện gì.

"Đau thật đấy!"

"Anh ác vừa thôi!"

Đinh Bảo Bình ôm đầu, nhăn mặt kêu oai oái nhưng vẫn lẽo đẽo đi theo Bùi Sư Tử như chiếc đuôi nhỏ. Cậu cũng quên mất mục đích ban đầu của mình không phải hỏi cho vui mà muốn biết trái tim anh liệu có chỗ cho mình không. Có lẽ, với một người có bức tường bao bọc cứng cáp như Bùi Sư Tử, cậu cần phải kiên nhẫn hơn nữa, dùng sự ấm áp bền bỉ để làm tan chảy bức tường ấy. Dù sao thì, một người khiến trái tim cậu rung động mạnh mẽ như thế này cũng rất đáng để cậu dành thời gian để chờ đợi.

Bùi Sư Tử nghe "lời ca" không ngớt từ phía sau chỉ biết thở dài bất lực, nếu giờ anh hối hận khi nhận Đinh Bảo Bình vào tiệm thì có muộn màng không nhỉ? Chị Ma Kết ơi, Xử Nữ ơi, ai cũng được, mau về tiệm đi! Ngày nào cũng nghe mấy lời luyên thuyên này chắc anh phát điên mất!

...

Mặt trời bắt đầu lặn sau dãy núi xa xăm, để lại trên nền trời dải màu đỏ nhạt pha cam dịu dàng, báo hiệu một ngày sắp khép lại. Thư viện dần chìm vào sắc chiều yên ắng, ánh đèn vàng bắt đầu được bật lên. Diệp Ma Kết rời mắt khỏi những dòng chữ dày đặc, liếc nhìn đồng hồ, bất giác ngạc nhiên trước sự trôi nhanh của thời gian. Cô đã giam mình trong thư viện gần như cả ngày thế mà bài luận cuối kỳ vẫn còn dang dở. Ma Kết thở dài, có lẽ đêm nay lại là một đêm thức trắng cùng ánh đèn bàn.

Diệp Ma Kết nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Châu Xử Nữ vẫn còn gục trên mặt bàn, vùi đầu trong giấc mộng. Mái tóc đen mềm xõa xuống bả vai, khẽ lay động theo làn gió mỏng len qua khung cửa sổ hé mở. Xem ra, cô em gái nhỏ này thực sự kiệt sức sau những ngày gồng mình với sách vở và công việc.

"Thiên Yết, tao ra ngoài mua nước nha. Mày muốn uống gì không?" Ma Kết vừa tìm ví tiền trong balo vừa hỏi khẽ.

"Mua giúp tao ly cà phê. Cảm ơn mày nhiều."

Diệp Ma Kết gật đầu, trước khi đi còn không quên đưa tay chỉ sang bên cạnh:  "À, gọi Xử Nữ dậy giúp tao với nha. Nhỏ này ngủ cả buổi rồi."

"Ừm, để tao. Mày đi đi."

Nhận được câu trả lời của Triệu Thiên Yết, Diệp Ma Kết không nghĩ nhiều, quay người rời khỏi thư viện. Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, để lại không gian phía sau chỉ còn tiếng lật giấy khẽ khàng.

Chờ đến khi bóng dáng Diệp Ma Kết khuất hẳn, Triệu Thiên Yết mới đứng dậy, bước về phía Châu Xử Nữ. Anh cúi xuống, khẽ gọi: "Xử Nữ."

Triệu Thiên Yết lay nhẹ bả vai Châu Xử Nữ, nhưng người nọ chỉ khẽ trở mình, nhịp thở vẫn đều đều. Anh khẽ bật cười. Ban đầu anh đã nhận ra cô giả vờ ngủ để tránh mặt mình, nhưng lúc sau, khi nhìn thấy nửa gương mặt nghiêng sang, anh liền hiểu cô đã ngủ quên thật rồi. 

Thiên Yết kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh Xử Nữ, chống cằm lặng lẽ quan sát. Gương mặt ấy khi không còn vẻ đề phòng, không còn ánh mắt lảng tránh anh, liền trở nên mong manh và dịu dàng hơn rất nhiều. Anh khẽ đưa tay vén nhẹ lọn tóc xòa vướng trên má cô, rồi ngón tay lại vô thức lướt qua hàng mi cong đang khép chặt.

"Xử Nữ."

Triệu Thiên Yết khẽ gọi tên cô một lần nữa nhưng vẫn không nhận được lời đáp lại nào ngoài cái rục đầu rất khẽ. Anh chống cằm ngồi đó một lúc lâu, rồi phút chốc, một luồng cảm xúc mãnh liệt thôi thúc. Anh cúi xuống, đặt lên gò má cô một nhụ hôn nhẹ tựa cánh bướm chạm khẽ hoa xuân.

- Xử Nữ, anh thích em, thích em rất nhiều...

Triệu Thiên Yết nhỏ giọng thủ thỉ, một lời bày tỏ lặng lẽ giữa những kệ sách im lìm. Nói xong, anh khẽ bật cười tự giễu. Anh đang làm gì thế này? Miệng thì bảo rằng mình đủ can đảm để theo đuổi cô, nhưng sâu trong lòng lại sợ hãi vô cùng. Anh sợ ngay cả tư cách theo đuổi anh cũng không có, sợ rằng cái gọi là "can đảm" ấy chỉ là thứ anh tự vẽ để an ủi chính mình.

Nhưng Triệu Thiên Yết không biết rằng, Châu Xử Nữ đã tỉnh từ lúc anh chạm vào tóc cô. Ban đầu chỉ là mơ màng khi tiếng ai đó gọi tên mình, rồi hoàn toàn tỉnh táo khi cảm nhận được cái lạnh thoáng qua trên gò má. Và rồi lời thì thầm ấy rơi trọn vào tai, khiến lồng ngực cô như muốn nổ tung. Châu Xử Nữ khẽ cắn môi, hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi ngồi dậy.

Triệu Thiên Yết nghe thấy tiếng động từ bên cạnh liền ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn ngập sự hoảng hốt như một kẻ vừa bị bắt quả tang tại hiện trường.

"Em..."

"Anh..."

Cả hai cùng lên tiếng, rồi cùng khựng lại.

- Xử Nữ dậy rồi đấy à.

Giọng nói trong trẻo vang lên, cắt ngang khoảnh khắc lúng túng ấy. Châu Xử Nữ và Triệu Thiên Yết đồng loạt giật mình, ánh mắt vừa chạm nhau vội vàng tản ra hai hướng. 

Diệp Ma Kết vui vẻ bước tới, đặt ba ly nước vừa mới mua về trên bàn mà không hề nhận ra bầu không khí gượng gạo xung quanh.

"Nhỏ Xử sao mà mặt mũi đỏ như gấc thế?"

"Chị...mua...gì đấy?" Giọng Châu Xử Nữ còn khàn nhẹ vì mới tỉnh giấc, cô vội vàng lên tiếng.

"À, chị mua cà phê uống cho tỉnh. Có mua cho em latte nè.:

Diệp Ma Kết cười khì, đặt ly latte đến trước mặt Châu Xử Nữ, không mấy nghi ngờ gì trước thái độ lúng túng của cô em gái nhỏ. Rồi quay sang lườm Triệu Thiên Yết, vỗ một cái chát trên vai cậu bạn:

"Ai cho mày ngồi chỗ tao? Biến về dùm!"

"Hả..à..ừ..tao đi ngay."

Triệu Thiên Yết gượng gạo đứng dậy, quay lại chỗ ngồi của mình. Ngồi được một lúc rồi mà tâm trí anh vẫn còn lơ lửng ở khoảnh khắc vài phút trước. Anh khẽ hướng mắt sang phía đối diện, Châu Xử Nữ vẫn đang cười nói vui vẻ với Diệp Ma Kết như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Châu Xử Nữ bề ngoài lắng nghe Diệp Ma Kết kể chuyện chị giải quyết việc bị chen hàng lúc mua nước thế nào, thỉnh thoảng thêm vài câu phụ họa. Nhưng trong đầu, khung cảnh ấy cứ lặp đi lặp lại không ngừng. Và cô cũng biết ánh mắt Triệu Thiên Yết vẫn luôn dán chặt trên người mình từ phía đối diện. Có trời mới biết lòng bàn tay của cô lúc này ướt đẫm mồ hôi thế nào và trái tim vẫn chưa thể nào bình tĩnh lại được.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com