Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

chương 22.

Hạ Song Ngư đứng trước dãy tòa học dành cho sinh viên năm cuối, bàn tay siết chặt lấy vai túi vải, ánh mắt bồn chồn đảo quanh từng nhóm người để tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Chiếc váy xếp ly nhẹ nhàng lay động theo làn gió mỏng manh của buổi chiều tà, nổi bật lên dáng vẻ rụt rè của nàng thơ lạc lõng giữa đám đông xa lạ. Cô thở dài, đã đợi gần hết một tiết học nhưng vẫn chưa thấy anh bước ra. Có lẽ, Kim Ngưu vẫn còn trong lớp, nhưng vấn đề là cô không biết anh học ở phòng nào.

Một thoáng do dự trôi qua, rồi Song Ngư tiến lại gần hai sinh viên đang ngồi trò chuyện ở băng ghế trước sảnh, nhỏ giọng hỏi: "Hai bạn ơi, cho mình hỏi...hai bạn có biết Hoàng Kim Ngưu không?"

"Không." Một người đáp cộc lốc, thậm chí không ngẩng đầu. Cũng may người còn lại lịch sự hơn, cô bạn cười nhẹ, gật đầu:

"Mình biết, mình học chung lớp với Kim Ngưu. Bạn muốn hỏi chuyện gì sao?"

Hạ Song Ngư vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng, như đã quá quen với những phản ứng không mấy thiện cảm từ lâu: "Bạn có thể cho mình biết anh học phòng nào không?"

"Tầng 2, phòng 202 nha."

"Mình cảm ơn."

"Không có gì."

Hạ Song Ngư mỉm cười cảm ơn rồi xoay người bước đi. Sau lưng, những tiếng bàn tán bắt đầu lan ra, không quá nhỏ để không nghe thấy: "Con bé đính hôn với Kim Ngưu đó", "Nhìn cũng bình thường thôi mà", "Nghe bảo là cưới trong năm nay luôn", vân vân và mây mây. Những lời như vậy, cô nghe nhiều đến mức phát chán. Cô cũng chẳng muốn tốn sức vào mấy chuyện cãi vã đính chính vô bổ này, hiện giờ cô chỉ có một chuyện duy nhất cần làm: gặp Hoàng Kim Ngưu.

Tầng 2 - Phòng 202.

Hạ Song Ngư tựa lưng vào tường gần cửa phòng học, tay luồn nhẹ vào mái tóc, chỉnh lại từng sợi tóc mai lòa xòa trước trán. Vạt váy cũng được vút thẳng tắp như một nghi thức trước khi gặp mặt người khiến lòng cô rung động. Khoảng 5 phút sau, cánh cửa phòng học mở ra. Những sinh viên lần lượt bước ra ngoài, tiếng trò chuyện rì rầm dần lan khắp hành lang. Rồi cô nhìn thấy anh. 

Hạ Song Ngư mở miệng định gọi, nhưng lời còn chưa kịp thoát ra thì Hoàng Kim Ngưu đã thản nhiên bước ngang qua, ánh mắt không chút gợn sóng như thể cô chỉ là một thực thể vô hình trong không gian náo nhiệt này.

Hạ Song Ngư mím môi, nhanh chóng bước theo anh, nhỏ giọng nói: "Anh Kim Ngưu...tối nay hai bên gia đình hẹn nhau dùng bữa."

"Tối nay tôi có việc bận rồi."

Câu trả lời ngắn gọn không chút do dự. Cô không bất ngờ. Anh vẫn luôn lấy lý do này để từ chối những buổi gặp mặt.

"Hai bên gia đình dự định tổ chức hôn lễ sau khi anh tốt nghiệp."

Bước chân Hoàng Kim Ngưu dừng lại. Ánh hoàng hôn tràn qua hành lang, hắt ánh đỏ lên nửa khuôn mặt anh, khiến đường nét vốn sắc lạnh càng thêm u tối. Tim Hạ Song Ngư bất giác thắt lại, nhưng vì đứng cạnh anh nên cô không nhìn rõ được hết biểu cảm của anh lúc này.

"Chuyện này là chủ ý của mẹ tôi? Hay là của cô?"

"Ý anh là sao?"

"Tôi hỏi việc đẩy nhanh tiến độ kết hôn là chủ ý của ai?!"

Hạ Song Ngư đối diện với vẻ mặt mất kiên nhẫn của Hoàng Kim Ngưu chỉ biết cười nhạt, chậm rãi đáp lại:

"Chúng ta đã đính hôn rồi, chuyện kết hôn cũng là sớm muộn thôi. Chủ ý của ai có còn quan trọng không?"

Hoàng Kim Ngưu nghe được lời vừa rồi đôi mày rậm ngày càng nhíu chặt lại, cơn bực bội hiện rõ trong ánh mắt: "Để cô phải thất vọng rồi. Hôn ước giữa cô và tôi sẽ sớm hủy bỏ thôi."

Hoàng Kim Ngưu nói xong liền xoay người bỏ đi, tập giấy trên tay bị siết đến nhàu nát, mỗi bước chân đều mang theo cơn giận muốn bùng phát. Trong mắt người khác, anh lạnh lùng và cao ngạo. Nhưng chỉ có anh biết, mình đang vùng vẫy trong chiếc lồng sắt do chính gia đình dựng lên.

"Rốt cuộc em đã làm gì khiến anh chán ghét đến thế?"

Hạ Song Ngư chạy tới nắm lấy cánh tay Hoàng Kim Ngưu. Câu hỏi này, cô đã giấu trong lòng quá lâu.

Hoàng Kim Ngưu dừng lại, không quay đầu, buông một câu nói dửng dưng còn đau đớn hơn cả sự ghét bỏ: "Tôi chưa từng quan tâm đến cô thì lấy gì để chán ghét?"

Hạ Song Ngư ngẩn người, bàn tay cũng buông lỏng. Cô đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần nơi cuối hành lang, chỉ còn lại bóng cô cô độc đổ xuống nền gạch lạnh lẽo. Một tiếng cười khô khốc bật ra nơi cổ họng. 

Đau thật đấy.

Chỉ một câu nói thôi nhưng đủ để xé toạc trái tim vốn đã chằng chịt vết thương của cô.


"Song Ngư..."

Giọng nói thanh thoát quen thuộc vang lên. Hạ Song Ngư ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đượm buồm của Hoa Nhân Mã. Trong phút chốc, mọi sự kiên cường mà cô gắng gượng hoàn toàn sụp đổ. Không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa, Song Ngư nhào tới ôm chầm lấy bạn mình, tiếng khóc uất ức vỡ òa như một đứa trẻ mất đi viên kẹo ngọt duy nhất. 

"Nhân Mã...hức..."

Có đáng không?

Hoa Nhân Mã thấy Hạ Song Ngư nức nở trong lòng mình cũng nuốt lại những lời định thốt ra. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen tuyền của cô bạn, động tác chậm rãi và dịu dàng như sợ chỉ cần mạnh tay hơn một chút, người trong lòng sẽ vỡ vụn. Cô có việc cần trao đổi với một người chị trong câu lạc bộ nên mới qua tòa học này, nào ngờ lại vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa rồi.

"Chỉ cần trái tim rung động, tất cả tiêu chuẩn đều trở nên vô nghĩa."

Ngày trước, Hoa Nhân Mã chẳng hiểu tại sao Hạ Song Ngư có thể thốt ra được lời vô lý thế này. Cô từng cho rằng đó chỉ là lý luận bất chấp của một người quá tin vào cảm xúc. Cho đến khi gặp Triệu Thiên Yết, cô mới hiểu rung động là thứ không thể kiểm soát và khi nó xuất hiện, lý trí đôi khi cũng không thể vững vàng.

Hoa Nhân Mã từng nghĩ mình rất hiểu Hạ Song Ngư, nhưng giờ đây cô mới muộn màng nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu cô bạn này. Cô chỉ nhìn thấy sự dịu dàng, trẻ con và hài hước của Song Ngư mà bỏ qua phần kiên cường đang bị tổn thương đến mức phải gồng mình chịu đựng của cô bạn. Cô từng thấy Song Ngư cười rạng rỡ như nắng sớm, ánh mắt long lanh như giọt nước mát lạnh chữa lành cho người khác. Nhưng nụ cười ấy không biết từ bao giờ đã bị chôn vùi dưới vô số lần bị khước từ, bị phớt lờ. Nhìn Song Ngư gục đầu nức nở trên vai mình lúc này, Nhân Mã chỉ lòng đau nhói.

Sau khi trải qua thứ xúc cảm mang tên rung động ấy, Hoa Nhân Mã cũng tự hỏi: rốt cuộc có đáng không...khi dành nhiều tình cảm đến mức đánh mất chính mình vì một người không bao giờ ngoái đầu nhìn lại?

Hoa Nhân Mã bất giác nghĩ đến những lời tàn nhẫn ấy của Triệu Thiên Yết. Nghĩ đến việc mình đã từng cố gắng vươn tay chạm tới tầng mây xa xăm của anh, để rồi nhận ra không khí ở đó quá loãng để có thể hít thở. Cô từng cố gắng thấu hiểu cảm xúc của người khác, từng tin rằng tình cảm đủ lớn có thể thay đổi một con người. Nhưng giờ đây, cô không còn muốn theo đuổi điều đó nữa.

Tình yêu không sai, sai là khi ta chọn sai cách yêu.

Cảm nhận được bả vai mình đã ướt đẫm, Hoa Nhân Mã khẽ vỗ nhẹ lưng Hạ Song Ngư như một lời an ủi. Dù là Hạ Song Ngư ngọt ngào của quá khứ hay là Hạ Song Ngư vì yêu mà bất chấp bỏ qua tất cả, thì đối với cô, cô bạn vẫn là người mà cô luôn trân quý.

"Khóc đi, Song Ngư...Mày đã cố gắng nhiều rồi."

Câu nói ấy nhẹ như gió thoảng nhưng mang đến sự an ủi vô bờ. Hạ Song Ngư siết chặt vòng tay hơn, khẽ gật đầu trong tiếng nức nở. Dưới ánh chiều tà len qua dãy hành lang dài, hai bóng dáng nhỏ bé tựa vào nhau, tìm kiếm chút hơi ấm giữa những lời khước từ lạnh lẽo.


Hoàng Kim Ngưu mang theo lửa giận bỏ đi, mỗi nhịp giày gõ xuống sàn đều dồn nén sự bức bối đang cuộn trào trong lồng ngực. Anh không mảy may quan tâm đến những ánh mắt hiếu kỳ, cũng chẳng để ý đến những lời xì xào phía sau lưng. Trong đầu anh lúc này chỉ lặp đi lặp lại duy nhất một câu hỏi, dai dẳng đến nghẹt thở: Tại sao mình phải sống cuộc đời do người khác sắp đặt?

Cũng chính vì sự mất tập trung ấy mà Hoàng Kim Ngưu không kịp nhận ra một bóng hình đang lại gần từ khúc cua. Cú va chạm bất ngờ khiến cả xấp tài liệu trên tay người nọ rơi lả tả xuống sàn.

"Tôi xin lỗi..để tôi..."

"Không sao đâu ạ."

Câu nói vừa dứt, toàn thân Hoàng Kim Ngưu như bị đóng băng. Giọng nói ấy, âm sắc ấy...khiến mọi dòng suy nghĩ trong đầu anh lập tức ngừng bặt. Anh ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt ấy - đôi mắt từng khiến anh không thể rời đi, từng là bến đỗ bình yên nhất của anh - giờ đây lại phủ một tầng sương phòng bị lạnh lẽo.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai đứng lặng giữa hành lang như thể thời gian đang ngưng đọng.

Châu Xử Nữ không nói gì, ánh mắt không lưu lại trên gương mặt Hoàng Kim Ngưu quá hai giây, vội vàng cúi người thu dọn xấp tài liệu. 

Hoàng Kim Ngưu thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy khẽ run lên - một sự dao động rất nhỏ mà chỉ người từng thấu hiểu cô như anh mới nhận ra - nhưng động tác thu dọn lại dứt khoát, cứng cỏi đến đau lòng. Khi những trang giấy cuối cùng được thu gom, cô đứng dậy, toan rời đi.

"Khoan đã..."

Bản năng thôi thúc, Hoàng Kim Ngưu vội vàng vươn tay bắt lấy cánh tay của Châu Xử Nữ. Cảm giác ấm áp từ làn da cô truyền qua lòng bàn tay khiến anh nghẹn ngào nhận ra khoảng trống cô để lại sau khi rời khỏi thế giới của anh quá lớn. 

Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, bàn tay anh đã bị cô gạt đi, không dùng sức quá mạnh nhưng sự kiên quyết trong mắt cô còn tàn nhẫn hơn bất cứ lời cự tuyệt nào. Chưa kịp để anh nói thêm điều gì, Châu Xử Nữ đã xoay người, bước nhanh về cuối hành lang. Ánh chiều tà rọi lên bóng lưng mảnh khảnh ấy, kéo dài vệt bóng trên mặt sàn, minh chứng cho khoảng cách giữa hai người lúc này - tưởng chừng chỉ cần với tay là chạm tới, hóa ra lại xa tận chân trời.

Hoàng Kim Ngưu đứng đó, cánh tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng trống vừa bị bỏ lại, đôi mắt dõi theo đến tận bước chân cuối cùng của đối phương, cho đến khi bóng dáng ấy tan vào ánh hoàng hôn nhạt nhòa.

Với thái độ đó...thì anh phải làm thế nào để em có thể trở về bên cạnh anh lần nữa đây?

Hoàng Kim Ngưu tự hỏi, lồng ngực nghẹn ngào đến khó thở. Anh vừa tàn nhẫn từ chối một người con gái yêu mình, để rồi ngay sau đó lại bị người con gái mình yêu khước từ một cách không thương tiếc. Quy luật nhân quả hay sự trêu ngươi của định mệnh? Anh cũng không rõ nữa, toàn thân anh lúc này chỉ muốn ngã quỵ xuống, để không còn cảm nhận được cơn đau đang cấu xé trong lồng ngực.


Châu Xử Nữ ngồi phịch xuống một góc ghế khuất sau tán cây rợp bóng, hơi thở đứt quãng, nhịp tim vẫn còn vang lên từng hồi dồn dập như muốn phá tan lồng ngực thoát ra ngoài. Cô khẽ hít sâu một ngụm khí rồi chậm rãi thở ra, bàn tay run rẩy chạm vào lồng ngực trái - nơi cảm giác bức bối, nghẹt thở vẫn chưa chịu tan đi. Cô không ngờ lại chạm mặt Kim Ngưu như thế này, lại đúng vào lúc tâm trí cô rối bời nhất. Từ khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, những ký ức tưởng chừng đã ngủ yên, những hồi ức cô cố giấu sâu nhất, rốt cuộc vẫn không chịu ngoan ngoãn nằm im.

Châu Xử Nữ tựa lưng vào thành ghế, đôi mắt thẫn thờ hướng về khoảng trời cao rộng. Những đám mây trắng muốt đang bồng bềnh trôi, tự do và bình thản đến mức khiến cô bất giác ganh tị. Cô nhớ lại ngày đầu tiên trái tim mình biết rung động, đó là một nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ, là ánh mắt dịu dàng xoa dịu mọi bão giông khiến cô ngây người trong khoảnh khắc. Ngày ấy, con tim cô đập loạn nhịp vì những rung động ngọt ngào anh mang đến. Nhưng hôm nay, cũng chính con tim ấy, lại đập dồn dập vì cảm giác nghẹt thở và đau đớn.

Châu Xử Nữ ghét cảm giác này, ghét việc bản thân yếu lòng chỉ vì một ánh nhìn của bóng hình đã cũ. Dẫu lý trí đã ngàn lần ra lệnh phải buông bỏ, nhưng trái tim dường như vẫn luôn là kẻ phản bội, cứ mãi âm thầm bám víu lấy những mảnh vụn của ngày xưa.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo chiếc lá khô nhỏ đáp xuống mặt đất. Châu Xử Nữ cúi người nhặt lấy nó, lặng lẽ quan sát. Chiếc lá trong lòng bàn tay cô mỏng manh và khô ráp, chỉ cần một lực tác động nhỏ cũng có thể vỡ tan.

 Đã đến lúc để những ký ức ấy, như chiếc lá nhỏ này, theo ngọn gió cuốn đi thật xa.

Châu Xử Nữ thả tay, chiếc lá nhỏ xoay tròn trong không trung, men theo chiều gió mà bay đi, nhẹ nhàng như một lời từ biệt. Một cảm giác thanh thản mơ hồ len lỏi vào tâm hồn cô, dù chưa thể khẳng định chắc chắn, nhưng cô cảm nhận được tâm trí mình đã thay đổi đôi chút. Có lẽ trái tim đã quá mệt mỏi với việc bị giam giữ trong quá khứ quá lâu, nên lần này nó muốn thoát khỏi xiềng xích ngột ngạt ấy.

Châu Xử Nữ cười nhẹ, ôm chặt tập tài liệu vào lòng, đứng dậy, chuẩn bị rời đi thì một tiếng gọi khe khẽ vang lên phía sau.

- Xử Nữ.

Tiếng gọi ấy khiến đôi chân Châu Xử Nữ khẽ ngưng lại. Một nhịp đập lạ lùng khẽ nảy lên trong tim, nhẹ đến mức nếu không chú tâm sẽ chẳng thể nhận ra. Cô không cần quay đầu cũng biết ai là người đứng phía sau mình. 

Ánh chiều tà kéo dài theo từng bước chân anh, phủ bóng lên tấm lưng nặng trĩu của cô. Cho đến khi ánh cam rực rỡ bị thân ảnh cao lớn của anh che đi, Châu Xử Nữ mới bần thần nhận ra mình có muốn chạy trốn cũng không còn kịp. Anh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm dán chặt không rời, nụ cười dịu dàng như ánh hoàng hôn phía xa:

- Em không chạy nữa à?

Châu Xử Nữ khẽ chớp mắt, trong khoảnh khắc ấy, có gì đó vừa chạm nhẹ vào lòng cô, như cơn sóng nhỏ dập dềnh trong lòng biển lặng.




🌊

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com