chương 30.
Trời đã vào cuối thu, gió heo may lững lờ len qua những kẽ lá, mang theo cái vẻ u buồn dịu nhẹ của những ngày tàn mùa. Hương hoa sữa thoang thoảng trong không khí, đọng lại trên tà áo, vương trên mái tóc chút hương nhẹ đặc trưng. Thành phố nhỏ về đêm khoác lên mình chiếc áo đen tĩnh lặng, điểm chút màu vàng từ những cột đèn dọc bên đường.
Diệp Ma Kết khẽ siết lại chiếc khăn choàng quanh cổ, tay đút túi áo chờ người đang chạy tới từ phía xa. Đới Bạch Dương vẫy tay ra hiệu, nụ cười rạng rỡ như nắng chưa kịp tắt, trong tay là hai ly cacao nóng vừa mua từ quán nhỏ đầu phố.
"Của chị đây. Ít đường, ít sữa, em nhớ rất rõ đấy!"
"Cảm ơn em."
Diệp Ma Kết nhận lấy ly cacao, đầu ngón tay chạm vào thành giấy còn ấm. Hơi ấm len qua da, lan dần lên cổ tay, chạm đến cả lồng ngực. Cô khẽ nhấp một ngụm, vị cacao đăng đắng dịu dàng tan trên đầu lưỡi.
Cả hai bước dọc con đường ven hồ. Mặt nước phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh đèn lung linh và cả hai bóng người đi cạnh nhau. Không khí yên ả đến mức chỉ cần có gió nhẹ lướt qua cũng nghe được tiếng rít khẽ và tiếng lá khô rơi chạm đất.
"Em nhớ hồi trước chị từng nói ước gì được ngắm hoàng hôn ở đây cùng người mình thích." Đới Bạch Dương lên tiếng, giọng trầm xuống một chút.
Diệp Ma Kết nghiêng đầu nhìn sang, khóe môi cong nhẹ: "Em nhớ dai thật đấy."
"Thì chị là người em thích, làm sao quên được."
Diệp Ma Kết khẽ hắng giọng, cố duy trì vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng gò má đã sớm nhuốm hồng: "Miệng lưỡi vẫn lém lỉnh y như hồi còn nhỏ."
"Nhưng chị thích đúng không?"
Đới Bạch Dương ranh mãnh đáp, khiến Diệp Ma Kết phải quay mặt đi, vờ ngắm nhìn mặt hồ để che giấu sự bối rối. Cô vốn luôn kiểm soát cảm xúc rất tốt, trong công việc, trong cuộc sống và cả những quyết định quan trọng. Vậy mà đứng trước Bạch Dương, cái sự điềm tĩnh ấy thường xuyên lệch quỹ đạo.
Cả hai cứ thế đi qua những hàng cây trụi lá, qua góc phố có tiệm sách đã đóng cửa, ngang qua bậc thềm có chú mèo nhỏ đang cuộn mình ngủ say. Hai người không nói gì nhiều nhưng từng bước chân đều như có sợi dây vô hình gắn kết cả hai gần nhau hơn. Khi đi ngang qua một quán nhỏ treo đèn lồng giấy, ánh sáng vàng dịu hắt ra, lay động theo từng đợt gió, Diệp Ma Kết dừng lại, nói khẽ:
"Vào ngồi chút nhé? Chị thấy hơi lạnh."
"Tuân lệnh!" Đới Bạch Dương cười tươi, khẽ kéo cửa gỗ cho Diệp Ma Kết bước vào trước.
Bên trong quán, hương quế và cà phê quyện vào nhau nồng đượm. Trên tường treo những bức ảnh cũ nhuốm màu thời gian, chiếc radio đặt ở góc phòng đang phát bản nhạc jazz trầm ấm, hòa tấu cùng tiếng chuông gió leng keng ngoài cửa sổ.
Cả hai chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn những ánh sao lấp ló sau tầng mây mỏng. Ánh sáng mờ hắt lên gương mặt Diệp Ma Kết - thanh thoát và điềm tĩnh, nhưng nơi khóe mắt có một nét mềm mà chỉ khi ở cạnh Đới Bạch Dương mới lộ rõ.
Đới Bạch Dương xắn một miếng bánh ngọt, đưa về phía Diệp Ma Kết: "Chị ăn thử đi, ngon lắm đó."
Diệp Ma Kết cười khẽ, tựa đầu lên vai Bạch Dương. Hành động bất ngờ ấy khiến cậu đứng hình mất vài giấy.
"Bạch Dương này...thú thật chị chưa từng nghĩ sẽ có ngày hai đứa mình...như thế này."
Cô nhớ rõ khoảng cách chị em hàng xóm từng là rào cản, nhớ những lần cô tự nhắc mình phải giữ chừng mực. Cô vốn quen với cương vị một người chị trưởng thành hơn, tỉnh táo hơn. Nhưng Bạch Dương đã kiên trì bước vào thế giới của cô một cách rất riêng.
Đới Bạch Dương cong mắt cười, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của người bên cạnh: "Em thì nghĩ nhiều lắm. Em đã thích chị từ khi còn chưa biết thích là gì rồi."
Câu nói tưởng như bông đùa nhưng lại là minh chứng rõ cho tình cảm bền bỉ của Đới Bạch Dương trong từng ấy năm dài đằng đẵng. Diệp Ma Kết không đáp, chỉ siết nhẹ tay cậu dưới bàn. Cử chỉ nhỏ nhưng đủ khiến tim Bạch Dương run lên, tình cảm dành cho Ma Kết ngày càng sâu thêm.
Khi cả hai rời khỏi quán, đêm đã muộn, con đường dần thưa thớt người, chỉ còn ánh đèn lập lòe cùng tiếng bước chân khe khẽ. Cả hai đều cố ý đi chậm lại, dường như không ai muốn buổi tối kết thúc quá sớm.
"Ngày mai chị có ca làm sớm à?" Bạch Dương hỏi khẽ.
"Ừm. Nhưng chị không ngại ngủ trễ vì một ngày vui như hôm nay đâu."
"Vậy lần sau mình đi nữa nhé?"
Ma Kết mỉm cười trêu: "Nếu em mời thì chị không ngại đâu."
"Em mời chị cả đời cũng được."
Cả hai cùng bật cười, tiếng cười tan vào gió, ấm đến mức khiến cái lạnh cuối thu dường như cũng mềm lại. Cả hai dừng trước cổng nhà Ma Kết, đèn hiên hắt ra thứ ánh sáng vàng dịu, như tấm lụa mỏng phủ lên gương mặt cô, làm nổi bật làn da trắng nõn và mái tóc đen óng ả.
"Chị ngủ ngon nhé." Đới Bạch Dương nói, gãi nhẹ đầu, ánh mắt nhìn chị có chút ngập ngừng.
"Em về ngủ sớm đi, mai còn đi học."
Đới Bạch Dương gật đầu, nhưng chân vẫn chưa chịu bước. Ánh nhìn của cậu dừng lại ở chị sâu hơn, ẩn chứa sự đấu tranh mãnh liệt giữa lý trí và khát khao. Diệp Ma Kết cũng nhận ra Đới Bạch Dương vẫn chưa chịu vào nhà và cái nhìn sâu ấy của cậu khiến tim cô bỗng đập nhanh hơn.
"Sao thế? Có gì muốn nói với chị nữa à?"
"Chị..." Đới Bạch Dương gọi khẽ, rồi lại dừng.
"Hửm?"
Chưa kịp để cô hỏi thêm, Đới Bạch Dương đã bước lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp trong một nhịp tim. Trong tích tắc, môi cậu chạm khẽ lên môi cô. Một nụ hôn vụng về, run rẩy, mang theo vị cacao ngọt nhẹ và cả sự chân thành ngây ngô.
Diệp Ma Kết sững người, đôi mắt mở to. Đới Bạch Dương lập tức lùi lại, mặt đỏ bừng: "Em xin lỗi...Em chỉ...không kiềm được.."
Không khí như cô đặc lại, tiếng côn trùng ngoài hiên cũng im bặt, chỉ còn nhịp tim dội vào lồng ngực. Diệp Ma Kết vẫn đứng yên, tay khẽ nắm lại. Một thoáng bối rối lướt qua, rồi cô thở nhẹ, một sự mềm mại kỳ lạ đang nảy nở trong lòng. Cô tiến đến, nắm lấy cổ áo cậu kéo xuống.
Đới Bạch Dương vẫn còn đang bối rối, không biết giải thích với Diệp Ma Kết thế nào thì đã cảm nhận được môi chị đặt trên môi cậu. Nụ hôn chậm rãi và dịu dàng đến say lòng. Nếu nụ hôn vừa rồi của cậu là sự bộc phát, thì nụ hôn của chị là lời đáp lại rõ ràng, là lời thừa nhận không chút do dự.
Khi tách ra, hơi thở của hai người vẫn còn quấn quít vào nhau giữa trời đêm lạnh giá. Đới Bạch Dương đứng yên như pho tượng, trái tim đập loạn nhịp, còn Diệp Ma Kết khẽ thì thầm, giọng như tan vào gió:
"Đồ ngốc này...lần sau...đừng xin lỗi. Chị thích điều đó."
Nói rồi, Diệp Ma Kết quay lưng bước vào nhà, để lại Đới Bạch Dương đứng ngẩn ngơ dưới ánh đèn hiên, tay vẫn chạm khẽ lên môi, nụ cười ngốc nghếch mà rạng rỡ.
Đêm ấy, vầng trăng khuyết phía xa cong cong như đang mỉm cười cho tình yêu vừa đơm hoa và gió cũng khẽ hát líu lo qua con đường nhỏ yên bình.
...
Một buổi chiều cuối thu, mây xám phủ kín khoảng trời vốn trong trẻo, tước đi chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Cơn gió heo may khẽ lướt qua, mang theo mùi mưa còn vương lại trên những tán lá xà cừ hai bên đường. Hồ Song Tử đứng lặng nơi góc đường, tay siết chặt quai túi, đôi mắt ngập ngừng nhìn theo bóng người phía xa.
Bùi Sư Tử đang nói chuyện với ai đó ở bên kia đường. Anh khoác chiếc măng-tô màu tro bạc, dáng người cao ráo nổi bật giữa dòng người hối hả. Anh nghiêng đầu cười - nụ cười điềm đạm và ấm áp như thể anh mang trong mình một mặt trời nhỏ.
Tim Song Tử khẽ nhói.
"Latte của quý khách đây."
Cô nhớ về lần đầu gặp anh, nhớ giọng nói trầm ấm và nụ cười hiền lành đã vô tình đánh cắp trái tim cô từ dạo ấy. Đã bao đêm cô thao thức, giữa hi vọng và sợ hãi, giữa khao khát được biết và nỗi lo sẽ đánh mất. Nhưng rồi cô biết, trái tim mình cần một câu trả lời, dù kết cục có thể khiến nó tan nát. Đôi khi, đau vì sự thật vẫn dễ chịu hơn là mải sống trong mơ hồ.
Trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa đầu đông không nặng hạt, chỉ đủ để những giọt nước mỏng bám lên vai áo, đủ để hơi lạnh len qua cổ áo.
"Anh Sư Tử" Cô gọi anh, giọng run run hòa vào tiếng mưa.
Bùi Sư Tử quay lại, đôi lông mày khẽ nhướn lên vì ngạc nhiên, rồi nhanh chóng thay bằng ánh nhìn dịu dàng thường trực: "Song Tử? Trời mưa rồi kìa, em mau vào đây kẻo ướt hết."
Hồ Song Tử bước tới, đứng nép bên anh dưới một mái hiên nhỏ của tiệm sách cũ ven đường. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói như đệm thêm cho nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực cô. Song Tử ngẩng đầu, đôi mắt trong veo đong đầy sự khẩn khiết:
"Em có chuyện này muốn nói với anh."
"Anh có làm gì em đâu mà trông em căng thẳng thế?" Anh cười nhẹ, nụ cười vô lo khiến tim cô càng nhói.
"Em thích anh."
Lời nói bật ra mỏng manh nhưng lại khiến cả không gian chao nghiêng. Bùi Sư Tử sững lại, nụ cười nơi khóe môi dần tan đi. Ánh mắt anh thoáng dao động - một thoáng bối rối, một chút tiếc nuối và điều gì đó giống như day dứt. Song Tử nhận ra hết, từng chuyển động nhỏ trong ánh nhìn ấy và cả hơi thở nặng trĩu của anh.
"Song Tử..." Sư Tử khẽ gọi tên cô, nhưng giọng khàn đi, nụ cười không giấu được sự lúng túng.
Song Tử cắt ngang lời, giọng nghẹn lại: "Em muốn biết...trong lòng anh...em là gì?"
Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo những chiếc lá vàng xoay tít giữa màn mưa. Mùi đất và mùi cỏ ướt trộn lẫn vào nhau, khiến không khí thêm đặc quánh.
Bùi Sư Tử im lặng rất lâu. Hồ Song Tử nhìn anh, cố tìm trong ánh mắt ấy chút hi vọng, nhưng điều cô thấy chỉ là một khoảng trống đang giấu đi điều gì đó nặng nề.
"Anh vẫn đang cố buông bỏ...một người." Giọng anh khàn đi, như chính bản thân cũng ngạc nhiên khi thốt ra điều ấy.
Trái tim Song Tử co lại. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng môi lại run rẩy.
"Là...chị Xử Nữ?"
Anh lắc đầu. Im lặng.
"Chị Ma Kết?"
Vẫn là sự im lặng.
Mưa vẫn rơi đều, gõ nhịp buồn trên mái hiên. Sư Tử không gọi tên người đó vì cái tên ấy đã khắc sâu vào xương tủy, đến mức chỉ cần nhắc lại cũng đủ làm vết thương lòng rỉ máu. Nhưng anh lại không biết chính sự im lặng của mình lại là câu trả lời tàn nhẫn nhất với Song Tử.
Hồ Song Tử nuốt khan, cảm giác nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt thêm được lời nào. Không khí đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa ngày càng nặng nề xen giữa hai người.
"Song Tử..."
Sau một thoáng im lặng cuối cùng Sư Tử cũng nhìn thẳng vào mắt cô. Trong ánh mắt đó có một thứ cảm xúc nặng trĩu giữa tội lỗi, nuối tiếc và điều gì đó giống như bất lực. Từ khoảnh khắc ấy, Song Tử hiểu rằng mình đã luôn đứng sai vị trí trong câu chuyện này. Ngón tay cô bấm chặt vào lòng bàn tay đau muốn rỉ máu. Cái tên chiếm trọn trái tim anh, khiến anh mang những cảm xúc nặng trĩu ấy, cũng khiến cô nghẹn ngào không kém.
"Anh xin lỗi, Song Tử." Bùi Sư Tử nói khẽ, từng chữ chậm rãi rơi ra trong màn mưa.
Nói xong, Bùi Sư Tử quay người rời đi. Anh sợ nếu dừng lại thêm giây nào, mọi cảm xúc trong anh sẽ sụp đổ ngay lập tức. Nhưng chưa kịp rời khỏi mái hiên, tiếng gọi yếu ớt phía sau lại níu chân anh lại:
"Anh Sư Tử...Em chỉ muốn biết...anh có từng dao động vì em một chút nào chưa?"
Tấm lưng Bùi Sư Tử cứng đờ. Tiếng mưa rơi dày hơn, nặng nề hơn, như muốn nuốt trọn cả câu hỏi ấy. Anh nhớ về nụ cười rạng rỡ cùng ánh mắt tinh nghịch của cô khiến anh đôi lần xao động. Nhưng bóng hình kia quá đỗi sâu thẳm...cái tên dù lý trí anh muốn xóa đi nhưng lòng lại do dự chẳng nỡ. Có thể anh sẽ buông bỏ được vào một ngày nào đó, nhưng không phải bây giờ.
Sư Tử biết mình đã làm tổn thương tình cảm chân thành của Song Tử. Nhưng hơn ai hết, chính anh cũng đau nhói không kém. Anh cắn chặt môi, thầm thì một câu chỉ đủ cho chính mình nghe: "Giá mà...em đến sớm hơn một chút..." Rồi anh bước đi, dứt khoát và lạnh lùng.
Hồ Song Tử đứng lặng dưới mái hiên, mặc cho mưa tạt qua vai lạnh buốt, thấm dần vào từng lớp áo, từng thớ da. Mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng tim cô vỡ ra từng mảnh nhỏ. Song Tử nhìn theo bóng anh mờ dần sau màn nước trắng xóa, khẽ cười, một nụ cười cay đắng. Tình yêu đôi khi là một trò chơi của thời điểm. Cô không sai, anh cũng không sai, chỉ là cả hai lại gặp nhau khi trái tim anh vẫn còn kẹt lại ở một ký ức cũ chưa thể phai nhòa. Nhưng ít nhất, hôm nay cô đã dũng cảm nói ra đoạn tình cảm này. Và cô biết rằng từ ngày mai, cô sẽ phải làm quen với một hành trình mới, một bầu trời không còn mang màu mắt của người cô thương.
Bùi Sư Tử bước đi trong màn mưa dày đặc, chiếc áo măng-tô tro bạc chẳng mấy chốc đã sẫm màu vì thấm nước. Cái lạnh của nước mưa thấm qua lớp vải dày, len vào da thịt, nhưng có lẽ chẳng thấm tháp gì so với sự buốt giá đang lan tỏa từ lồng ngực. Anh biết sau lưng mình Song Tử vẫn đang đứng đó. Anh có thể cảm nhận được ánh nhìn tan vỡ của cô ghim vào lưng mình.
Bùi Sư Tử rẽ vào một con hẻm nhỏ. Anh dừng lại, tựa lưng vào bức tường phủ đầy rêu phong, hơi thở dốc ra thành những làn khói mỏng. Anh đưa tay chạm vào mặt dây chuyền trên cổ, nơi có bức hình nhỏ được giấu cẩn thận phía sau - một bí mật mà anh đã thề sẽ mang xuống mồ, hoặc ít nhất cho đến khi trái tim anh không còn lỗi nhịp vì nó nữa. Bóng hình người ấy như một vết xăm ẩn dưới da thịt, khi trời trở lạnh nó lại nhói lên, đau đến nghẹt thở.
Bùi Sư Tử nhắm mắt lại, hình ảnh Song Tử hiện lên. Cô là một người nồng nhiệt và chân thành đến mức khiến anh thấy tội lỗi. Anh đã từng rung động, điều đó là thật. Có những khoảnh khắc bên Song Tử, anh đã ngỡ mình có thể bắt đầu lại. Nhưng mỗi khi anh định đưa tay ra nắm lấy tay cô, bóng hình ấy lại hiện về, như một sợi dây vô hình kéo anh lùi lại phía sau. Anh không muốn biến Song Tử thành một "người thay thế". Cô quá tốt để phải nhận lấy một tình yêu sứt sẹo, một trái tim chỉ còn lại những mảnh vỡ được dán ghép tạm bợ.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, gột rửa đi những dấu chân trên đường. Bùi Sư Tử ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, mặc cho nước mưa tràn vào mắt, lạnh ngắt và mặn chát.
Sáng hôm sau, khi thành phố thức dậy trong vẻ tươi mát sau cơn mưa, Sư Tử đến Sunflower như thường lệ. Anh pha một tách latte, nhìn vị trí Song Tử thường ngồi, giờ đây chỉ còn là một khoảng không vắng lặng. Sư Tử biết, kể từ giờ phút này, anh đã mất đi một tia nắng sưởi ấm cuộc đời mình. Anh đưa tách latte lên môi, nhấp một ngụm, đắng chát - đó là cái giá anh phải trả để giữ cho cô được vẹn nguyên, không bị tổn thương bởi bóng tối trong anh.
🍂
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com