Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12.

Trong lòng Trình Nhân Phong đã nghi ngờ Tôn Hạo Dân có quan hệ ngoài luồng với Cao Nhã Nhã. Nhưng là một người thông minh và cẩn trọng, trong khi bản thân vẫn chưa có bằng chứng, Trình Nhân Phong sẽ không "đánh rắn động cỏ". Hơn nữa, hiện tại cô còn cần điều tra thêm từ chỗ Cao Nhã Nhã và Tôn Hạo Dân nên càng không nên manh động, để tránh hai người kia đề phòng.

Trình Nhân Phong tin rằng nếu trưa hôm nay Cao Nhã Nhã và Tôn Hạo Dân đã ra ngoài hẹn hò thì trên xe của Tôn Hạo Dân vẫn còn lưu lại bằng chứng nào đó. 

Suy đoán của cô là chính xác. Ngay từ khi khoảng khắc Tôn Hạo Dân mở cửa xe ra, Trình Nhân Phong phát hiện một sợi tóc vương trên ghế phụ. Đây chắc chắn không phải tóc của Trình Nhân Phong, vì sợi tóc này màu đen, lại thẳng, trong khi tóc của Trình Nhân Phong đã nhuộm màu nâu olive, còn được uốn xoăn. Vậy đã có một người phụ nữ nào đó đã ngồi lên ghế phụ của anh. Người đó là ai, trong lòng Trình Nhân Phong đã có câu trả lời.

Đó là còn chưa kể lúc ngồi lên ghế phụ, Trình Nhân Phong phát hiện ghế đã bị điều chỉnh lên trước. Dựa vào khoảng cách này, Trình Nhân Phong suy đoán người này thấp hơn cô độ khoảng 1 đến 2 inches. 

Dựa vào suy đoán của cô thì người phụ nữ có quan hệ mờ ám với Tôn Hạo Dân là một cô gái có mái tóc đen, cao tầm 5 feet 1, mặc yếm dài kết hợp áo trắng, mang giày cao gót màu be. Vừa hay, tất cả những điểm này lại hoàn toàn phù hợp với Cao Nhã Nhã.

Trình Nhân Phong lại vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, thản nhiên hỏi Tôn Hạo Dân: "Trưa hôm nay anh đã đi đâu vậy?"

Trưa hôm nay Tôn Hạo Dân đã cùng Cao Nhã Nhã đến trung tâm thương mại ăn trưa, cho nên thình lình Trình Nhân Phong hỏi vậy khiến anh hơi giật mình, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, đáp: "Anh đã ở công ty cả ngày, buổi trưa cũng dùng ở văn phòng. Tại sao tự nhiên em lại hỏi như vậy?"

Trình Nhân Phong "à" một tiếng, dịu dàng đáp: "Trưa hôm nay em đến trung tâm thương mại cùng bạn đã tình cờ thấy một người giống anh. Cho nên em mới hỏi thử thôi. Xem ra là người giống người thôi."

Thấy Trình Nhân Phong vẫn cười cười nói nói, lòng Tôn Hạo Dân cũng đỡ lo hơn một chút. Trình Nhân Phong là người kiêu ngạo, nếu cô phát hiện điều gì, có lẽ không thể nói chuyện cười nói với anh như vậy, sớm đã giữ "mặt lạnh như tiền" khi gặp anh rồi. Nghĩ vậy nên anh vui vẻ đáp: "Thì ra vậy. Anh còn tưởng em đang nghi ngờ anh làm chuyện có lỗi với em nên mới tra hỏi lịch trình của anh chứ."

Trình Nhân Phong dịu dàng đáp: "Em tin tưởng anh mà."

Tôn Hạo Dân kéo tay của cô lại gần ngực của anh, tay còn lại theo thói quen đặt lên đùi của cô, nhẹ nhàng đáp: "Có thể lấy được người vợ vừa xinh đẹp vừa tài giỏi như em là niềm tự hào của đời anh. Anh sao có thể phản bội lại hôn nhân của chúng ta được chứ."

oOo

Đến buổi tối hôm đó, Trình Nhân Phong cuối cùng cũng nhận ra Cao Nhã Nhã khiến cô liên tưởng đến ai rồi.

Số là độ tầm nửa năm nữa Tôn Hạo Thiên sẽ sang Anh du học nên tối hôm đó thằng bé dọn dẹp lại một số đồ cũ, cũng như lau dọn vài món quý giá để thằng bé đem theo như chỗ dựa tinh thần của thằng bé ở xứ lạ.

Trình Nhân Phong đang rảnh rỗi nên cũng đến giúp Tôn Hạo Thiên một tay.

Trong lúc dọn dẹp, Trình Nhân Phong tình cờ tìm thấy một quyển album cũ. Tò mò nên cô giở quyển album ra xem, phát hiện trong đó đều là ảnh chụp lúc Tôn Hạo Thiên còn bé. Trong đó, có ảnh người mẹ quá cố của Tôn Hạo Thiên - Cao Vân Vũ.

Khoảng khắc nhìn vào hình ảnh của Cao Vân Vũ, nhìn vào khuôn miệng khi Cao Vân Vũ nở nụ cười và nốt ruồi dưới khóe mắt của cô, Trình Nhân Phong bàng hoàng đến độ chết trân tại chỗ, suýt chút nữa thì đánh rơi quyển album. Cuối cùng, cô cũng hiểu tại sao khi nhìn thấy Cao Nhã Nhã, cô lại thấy quen thuộc, tựa như là đã từng nhìn thấy dáng vẻ đó ở người nào đó trước đây. Có lẽ lần đầu gặp gỡ, lòng trong cô cho rằng Cao Nhã Nhã không phải người có khả năng phá hoại hạnh phúc của cô nên mới không để ý đến. Mãi đến khi trong lòng cô có sự nghi ngờ một đột nhiên chú ý đến những điểm này. Hơn nữa, bây giờ Trình Nhân Phong mới phát hiện ra, cách ăn mặc của Cao Nhã Nhã cũng giống với cách ăn mặc của Cao Vân Vũ, đều rất thích mặc yếm dài.

Nếu Cao Nhã Nhã có những điểm giống với Cao Vân Vũ, thì rất có khả năng sẽ khiến Tôn Hạo Dân động tâm, sẽ vì nhớ đến người vợ mà anh ta yêu nhất mà hành động sai lầm. 

Đúng lúc này, Tôn Hạo Thiên lên tiếng kéo Trình Nhân Phong trở về thực tại: "Dì ơi? Sao dì lại ngây người như vậy?"

Trình Nhân Phong cố gắng giữ bình tĩnh, đáp: "Không có gì. Dì đang nhìn ảnh hồi trước của con. Con với mẹ của con quả thực rất giống nhau."

Rồi như nhận ra điều gì đó, Trình Nhân Phong hỏi: "Hạo Thiên, mẹ của con có thích bươm bướm hay không vậy?"

Tôn Hạo Thiên hơi ngạc nhiên vì không hiểu tại sao Trình Nhân Phong lại hỏi như vậy nhưng vẫn trả lời: "Mẹ của con rất thích bươm bướm. Sao tự nhiên dì lại hỏi như vậy?"

"Không có gì. Tự nhiên dì tò mò thôi." - Trình Nhân Phong đáp, cố nén cảm giác lo âu trong lòng. Hình như cô đã quên mất trước đây đã từng nghe kể lại, Cao Vân Vũ rất thích bươm bướm. Bây giờ cô lại chắc chắn Cao Nhã Nhã là người có quan hệ mờ ám với Tôn Hạo Dân. Cô ta không chỉ có vẻ ngoài và cách ăn mặc giống với Cao Vân Vũ, còn thích bươm bướm giống cô ấy, rất dễ dàng khiến Tôn Hạo Dân vì nhớ người vợ cũ mà động tình với Cao Nhã Nhã rồi ngoại tình với cô ta.

Tuy là bây giờ cô không có chứng cứ nhưng cô đã chắc đến ̃7, 8 phần là Tôn Hạo Dân đang làm chuyện có lỗi với cô. Nếu chuyện đã đến nước này, ly hôn sẽ ảnh hưởng đến Tôn Trân Ny và đến cả danh tiếng của cô. Xem ra cô phải nghĩ một kế hoạch chu toàn để bảo vệ con của cô và bảo vệ chính cô nữa.

Tôn Hạo Thiên thấy Trình Nhân Phong cứ im lặng, bèn hỏi: "Dì đang nghĩ gì vậy?"

Trình Nhân Phong suy tư một lát rồi chậm rãi đáp: "Dì đang nghĩ đến chuyện đưa Trân Ny sang Anh du học. Như vậy hai anh em con có thể nương tựa lẫn nhau, con cũng không cảm thấy cô đơn khi ở nước ngoài."

Đúng lúc này, Tôn Trân Ny bước vào, đã vô tình nghe được những lời Trình Nhân Phong nói, không kìm được sự phấn khích mà chạy đến ôm mẹ, reo lên: "Mẹ nói thật sao? Mẹ cho con đi du học hả?"

Tôn Hạo Thiên thắc mắc, hỏi: "Sao tự nhiên dì lại muốn Trân Ny đi du học. Trước đây bố và dì đã nói, con gái nên giữ bên cạnh để được chiều chuộng, không nỡ để con bé rời xa bố mẹ mà."

Trình Nhân Phong xoa đầu Tôn Trân Ny, đáp: "Đó là lúc trước thôi. Bây giờ dì cho rằng bố mẹ không thể mãi ở bên cạnh Trân Ny, chăm sóc con bé cả đời được, nên con bé phải học cách rời xa bố mẹ để trưởng thành hơn. Huống hồ, Trân Ny cũng thích đi du học, luôn có ước mơ làm nhà thiết kế thời trang, London lại là kinh đô thời trang, có nhiều trường danh giá, có cơ hội để Trân Ny phát triển và theo đuổi ước mơ của nó. Cho nên dì muốn để Trân Ny đi du học."

Đoạn, cô nói tiếp: "Con sắp sang đó ở một mình, chắc chắn sẽ thấy rất cô đơn. Cho nên dì hi vọng sắp tới để Trân Ny qua đó thì con có người bầu bạn, con cũng sẽ thấy vui hơn."

Lời giải thích của Trình Nhân Phong không có khuyết điểm, nên Tôn Hạo Thiên không hỏi thêm nữa, dù rằng cũng đang khó hiểu tại sao Trình Nhân Phong lại thay đổi suy nghĩ nhanh như vậy.

Tôn Trân Ny vui vẻ nhìn mẹ, nói: "Mẹ, con cảm ơn mẹ."

Trình Nhân Phong âu yếm nhìn con gái, nói: "Mẹ sẽ nói với ba con, để sắp tới để con cùng anh con đi Anh du học."

Ngộ nhỡ sau này cuộc hôn nhân giữa Tôn Hạo Dân và Trình Nhân Phong có tan vỡ, Tôn Trân Ny có thể không bị ảnh hưởng gì đến tâm lí, có thể bình an trưởng thành, Trình Nhân Phong chỉ có thể đưa con bé đi nước ngoài, an tâm mà học hành, theo đuổi giấc mơ của con bé. Đợi đến khi Tôn Trân Ny trưởng thành, suy nghĩ chín chắn, học hành xong xuôi thì sẽ nói cho con bé biết sự thật.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com