Chương 18.
Trình Nhân Phong vẫn không có cứ biểu hiện gì bất thường, vờ như không có chuyện gì. Đơn giản là cô không muốn làm tổn thương đến Trân Ny. Vả lại cô cùng cần thời gian để thu thập thêm chứng cứ. Ngộ nhỡ nếu mối quan hệ giữa hai người kia vẫn chưa đến mức cô không thể chấp nhận được, cô có thể tha thứ, nếu đến mức cô không thể chấp nhận được vậy thì số bằng chứng sẽ giúp cô không phải ra đi tay trắng.
Mong là Tôn Hạo Dân và Cao Nhã Nhã còn chưa tiến triển quá nhanh.
Trình Nhân Phong vừa trang điểm vừa suy nghĩ xem nên làm cách nào để thu thập thêm nhiều bằng chứng, đồng thời trả thù Tôn Hạo Dân và Cao Nhã Nhã.
"Ting" một tiếng, có tin nhắn từ "Line". Trình Nhân Phong tò mò mở lên xem, hóa ra là tin nhắn của La Hạo Ân. Anh ta đã viết thế này:
"Tôi dựa vào danh thiếp của em ở văn phòng mới có thể tìm được cách thức liên lạc của em. Trưa nay tôi muốn mời em đi ăn, có được hay không? À, đừng lo về Hàn Mạt, chúng tôi đã chia tay rồi."
Bên dưới còn một bức chụp màn hình tin nhắn nói lời chia tay giữa La Hạo Ân và Hàn Mạt. Anh ta sợ cô không tin nên mới phải gửi thêm vào.
Ban đầu, Trình Nhân Phong định không để ý đến, nhưng nghĩ đến cảnh tượng đêm qua, nhìn thấy Tôn Hạo Dân ôm ấp người con gái khác, rồi lại nghĩ đến chuyện hồi trước La Hạo Ân dám cắm sừng cô, bèn nghĩ đây là cơ hội tốt để trả thù Tôn Hạo Dân. Thế nên cô nhắn lại "Hẹn anh trưa nay lúc 12h ở nhà hàng Bonjour Resto ở đường Kiện Khang."
Đúng lúc này, Tôn Hạo Dân bước ra từ phòng tắm, Trình Nhân Phong hơi giật mình nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, tắt điện thoại đi.
Bình thường, tóc của Trình Nhân Phong đều được búi lên với kẹp càng cua đơn giản, nhưng hôm nay cô lại thả tóc, khiến Tôn Hạo Dân ngạc nhiên, hỏi: "Sao tự nhiên hôm nay em lại đổi kiểu tóc vậy?"
"Hôm nay tâm trạng em tự nhiên tốt, nên mới thả tóc thôi." - Trình Nhân Phong thay đổi kiểu tóc là để làm cho tâm trạng tốt lên, chứ tuyệt đối không phải vì tâm trạng tốt nên mới tết tóc.
Tôn Hạo Dân không nghi ngờ gì. Trình Nhân Phong suy tư một chút bèn hỏi: "Hôm qua anh đã về nhà rất trễ. Anh đã đi đâu vậy?"
"Anh đã ra ngoài uống rượu, nên mới về trễ." - Tôn Hạo Dân đã sớm có chuẩn bị nên thản nhiên đáp: "Đêm qua em đã lái xe đi đâu vậy?"
"Em lái xe ra ngoài đi dạo thôi." - Trình Nhân Phong dịu dàng đáp: "Rượu rất ngon nhưng mà rất có hại cho sức khỏe. Anh đừng uống nhiều."
Không hiểu sao thì nghe câu nói này của Trình Nhân Phong, Tôn Hạo Dân cảm giác cô đang có ẩn ý khác, nhưng rốt cuộc là gì thì anh không biết.
Trình Nhân Phong hơi cúi người để đeo hoa tai, cái gáy trắng nõn nã vô tình lộ ra, đập vào mắt của Tôn Hạo Dân. Bình thường cô búi tóc, gáy lộ ra là điều bình thường nên anh không chú ý đến, nhưng hôm nay cô lại thả tóc, gáy trắng nõn nã như bạch ngọc không chút tì vết ấy lúc ẩn lúc hiện lại khiến anh có cảm giác nôn nao. Anh đặt tay lên vai cô, dịu dàng nói: "Hôm nay em đẹp lắm."
Nói xong, anh cúi người, định hôn lên cổ cô, nhưng không ngờ Trình Nhân Phong lại né ra, khiến anh vừa hụt hẫng vừa bất ngờ. Cô lạnh lùng đẩy tay anh, đứng lên rồi mới nói: "Mau đi làm thôi."
Kể từ đêm hôm qua thì cô đã không thể nào để Tôn Hạo Dân chạm vào người cô được nữa. Cái cảm giác dùng chung một người đàn ông với một con hồ ly không biết xấu hổ khiến cô rất buồn nôn. Nếu để anh ta hôn cô, chắc chắn cô sẽ ói.
Tôn Hạo Dân rất nhanh đã khôi phục lại thần sắc bình thường, nói: "Để anh đưa em đi."
Trình Nhân Phong định từ chối, nhưng ngẫm lại nên nhanh chóng bàn bạc với anh để sớm đưa Trân Ny đi du học nên bèn đồng ý.
Thái độ ban sáng của Trình Nhân Phong khiến Tôn Hạo Dân hơi khó hiểu. Thậm chí lúc dừng đèn đỏ, anh theo thói quen đặt tay lên đùi cô, cô đã rùng mình rồi gạt phắt ra, càng khiến anh cảm thấy khó tin, cũng rất hoài nghi phải chăng cô đã thay lòng rồi hay không?
Nhưng Trình Nhân Phong không để ý đến chuyện đó, cô chỉ quan tâm đến chuyện đi du học của Tôn Trân Ny, bèn hỏi: "Chuyện du học của Trân Ny anh suy nghĩ đến đâu rồi? Việc lo giấy tờ tốn rất nhiều thời gian, còn chuyện kiếm một căn nhà phù hợp rồi cả chuyện nhập học của Trân Ny nữa. Nếu chúng ta không nhanh chóng quyết định thì làm sao làm kịp trước thời gian nhập học, tìm được căn nhà hợp với ý của chúng ta, làm sao để Trân Ny vào được trường danh giá chứ."
Mặc dù Trình Nhân Phong có ý muốn hỏi ý kiến của Tôn Hạo Dân, nhưng qua cách nói chuyện của cô cứ như là đang thúc ép anh nhanh chóng đồng ý. Chuyện cô đã quyết rồi thì anh chỉ có thể nghe theo. Tôn Hạo Dân hơi bực, bèn nói: "Em đang ý kiến của anh hay là giục anh mau đồng ý, mau làm theo ý em đây?"
"Đương nhiên là hỏi ý kiến của anh rồi." - Trình Nhân Phong vừa xem máy tính bảng vừa đáp: "Nếu em muốn anh nghe theo em thì em đã làm xong hết rồi mới nói cho anh biết rồi."
"Em." - Tôn Hạo Dân nhất thời cứng họng, không biết nên nói sao.
Trình Nhân Phong biết anh đang giận, đành xuống nước: "Em biết là thái độ của em không tốt. Nhưng mà em làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho Trân Ny mà thôi. Chúng ta không thể ở bên nó cả đời, cũng chẳng có ai có thể làm chỗ dựa cho nó cả đời được. Nó phải học cách rời xa chúng ta, học cách sống tự lập."
Đoạn, cô nói tiếp: "Đó là còn chưa kể Trân Ny luôn muốn đi du học, người làm cha mẹ như chúng ta nên ủng hộ nó. Hơn nữa, chúng ta cũng phải để nó học cách chịu trách nhiệm với những gì nó làm."
"Lúc trước bố mẹ em cũng không nỡ để em đi du học, cũng không nỡ để em đến Đài Loan, cũng lo lắng em ở đó không biết cách chăm sóc bản thân, ở nơi xa lạ khó sống. Nhưng bố mẹ vẫn tôn trọng quyết định của em, để em đi. Thời gian đã chứng minh, lựa chọn của em là đúng."
"Trân Ny vẫn còn trong sự bảo hộ của pháp luật và xã hội, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì nó vẫn còn có cơ hội bắt đầu làm, chúng ta có thể giúp nó giải quyết. Đợi khi nó 18 tuổi thì không kịp đâu."
"Huống hồ gì còn có Hạo Thiên, Hạo Thiên có thể giúp chúng ta chăm sóc Trân Ny."
Trình Nhân Phong đã xuống nước, nói lí lẽ đến vậy, còn đưa bản thân cô ra làm ví dụ, Tôn Hạo Dân cũng không thể phản đối, đành phải nhún nhường: "Được rồi, nếu Trân Ny đồng ý đi du học, anh cũng không phản đối nữa."
"Anh đồng ý thì tốt rồi. Em sẽ nhanh chóng sắp xếp mọi chuyện để Trân Ny được đi du học."
Đúng lúc này đã đến chỗ làm của Trình Nhân Phong. Cô không đợi Tôn Hạo Dân ra mở mà bước xuống ngay. Tôn Hạo Dân có hơi bất ngờ, nhưng cũng không hỏi gì, chỉ nói: "Trưa nay anh qua đón em đi ăn trưa nha."
"Không cần đâu. Trưa nay em có hẹn rồi." - Trình Nhân Phong nhàn nhạt đáp, rồi gật đầu tỏ ý tạm biệt rồi quay đầu rời đi.
Hành động này càng khiến Tôn Hạo Dân hoài nghi, có phải cô vẫn còn tình cảm với La Hạo Ân hay không?
Suy cho cùng La Hạo Ân là từng tuổi thanh xuân của cô, là người cô yêu, từng là người khiến cô oán hận. Bây giờ hôn nhân của hai người xảy ra vết nứt, cô vô tình gặp lại người yêu, nảy sinh tình cảm, muốn quay lại với anh thì không phải điều gì khó tin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com