Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 29.

Trình Nhân Phong mệt mỏi bước lên phòng, cô uống hơi nhiều nên có hơi đau đầu, cô rất cần được nghỉ ngơi. Nhưng Tôn Hạo Dân nào có để cô kịp làm gì, nắm lấy cổ tay cô, lớn tiếng hỏi: "Em đi đâu bây giờ mới về?"

Trình Nhân Phong đang rất mệt mỏi, không có tâm trạng đôi co với anh, muốn vung tay anh ra để đi tắm nhưng Tôn Hạo Dân lại giữ chặt tay cô lại, gằn giọng hỏi: "Mau trả lời anh. Nói mau."

"Anh làm tôi đau đó. Mau buông ra." - Trình Nhân Phong cố gắng giữ bình tĩnh, đáp.

Tôn Hạo Dân cười lạnh, nói: "Em đi uống rượu với bạn trai cũ rồi được anh ta đưa về tận nhà. Nếu chuyện này để người ngoài biết được, nhất định sẽ chê cười Tôn gia bại hoại gia phong. Em đừng có quên là anh và em vẫn chưa ly hôn đâu đó."

Trần đời có ai đi ngoại tình nhưng lại cấm đoán vợ đi ra ngoài với người đàn ông khác không chứ? Có vô lý quá không vậy. Trình Nhân Phong không nén được mà bật cười thành tiếng, cô nói: "Người làm bại hoại gia phong là anh, không phải tôi. Kẻ ngoại tình như anh không có tư cách nói tôi đâu."

Bị Trình Nhân Phong đâm chọt vào sai phạm mà bản thân anh không muốn nhắc đến, Tôn Hạo Dân bực tức buông tay cô ra, nhưng rồi rất nhanh gương mặt đã hiện rõ biểu cảm châm chọc, anh nói: "Tôi thật sự ngưỡng mộ cô lắm đó. La Hạo Ân đã phản bội cô rồi đi lấy người khác. Vậy cô vẫn có thể tha thứ cho anh ta được. Sau nhiêu năm trời, cô vẫn không thể thoát được bàn tay của anh ta."

Anh tặc lưỡi, nở nụ cười đầy giễu cợt, nhìn cô nói: "Tôi nên lường trước được là cô yêu anh ta sâu đậm như thế nào. Bởi vì cô quá yêu anh ta, nên khi anh ta phản bội cô, cô mới sinh hận mà đồng ý hẹn hò với tôi cơ mà."

Trình Nhân Phong mở to mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn anh, nhưng thần sắc trở lại bình thường rất nhanh, cô nửa đùa nửa thật nói: "Hóa ra anh đã biết rồi. Anh đã biết khi đó tôi chỉ lợi dụng anh để trả thù người bạn trai cũ của tôi mà vẫn chấp nhận quen tôi, chẳng qua là cần tiền mà thôi."

Cô cười nhạt, nói tiếp: "Chúng ta đều là những kẻ tiểu nhân đội lốt quân tử như nhau mà thôi. Cho nên, anh không có tư cách châm chọc hay chỉ trích tôi."

Nụ cười trên mặt Tôn Hạo Dân dần biến mất, anh nghiêm mặt nhìn cô, hỏi: "Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi cô một điều thôi. Cô đang muốn "gương vỡ lành lại" với La Hạo Ân phải không?"

Trình Nhân Phong vuốt tóc, lạnh nhạt đáp: "Tôi đã từng nói với anh, chúng ta chỉ duy trì hôn nhân trên danh nghĩa, không ai can thiệp vào cuộc sống của ai rồi. Cho nên anh không có tư cách hỏi tôi những điều này, tôi cũng không có nghĩa vụ phải giải thích với anh."

Cô chợt nghĩ đến một điều, đôi môi khẽ cong lên, châm chọc nói: "Có điều này tôi muốn anh hiểu rõ. Tôi sẽ không bao giờ quay lại với người tình cũ đâu. Cho nên, nếu anh còn tiếp tục gây sự vô lý, khiến tôi phát điên lên rồi ly hôn. Đến lúc đó, anh mà hối hận muốn níu kéo cũng không được đâu."

Cũng chẳng biết lời cô nói vào tai Tôn Hạo Dân thì nghe thành những gì, chỉ thấy anh ta cười khẩy, nói: "Cô muốn ly hôn với tôi à? Không quay lại với tình cũ thì chắc là tiến đến với tình nhân mới phải không? Là bác sĩ Giang Thành à? Anh ta là nhân tình của cô à? Cô và anh ta đã qua lại bao lâu rồi?"

Sau lần bắt gặp Trình Nhân Phong đi ăn trưa cùng với Giang Thành ở nhà hàng, Tôn Hạo Dân đã sai thám tử đi điều tra Giang Thành. Tất nhiên là không thể điều tra hết tất cả mọi việc, nhưng Tôn Hạo Dân biết hai người đã ngồi cùng một chuyến bay, Trình Nhân Phong từng đến bệnh viện của Giang Thành khám bệnh, từ đó mà suy ra hai người là một cặp cũng là điều dễ hiểu.

Trình Nhân Phong cười khổ, Tôn Hạo Dân luôn như vậy, luôn tự cho mình là đúng, không bằng không chứng cũng có thể kết luận Trình Nhân Phong ngoại tình với Giang Thành. Hay là anh ta cho rằng bản thân anh ta ngoại tình nên cô cũng có thể như thế. Nhưng cô không phản bác mà đâm chọt lại: "Nếu đúng như vậy thì sao? Nếu tôi và Giang Thành qua lại với nhau thì anh định làm gì tôi hả?"

Trình Nhân Phong ngồi tựa lưng vào sofa, vắt chéo chân ra vẻ rất thỏa mãn, cô nói: "Giang Thành hiền lành lại tốt tính, hơn anh rất nhiều điểm. Nếu tôi thật sự vì chán ghét anh mà ngoại tình với anh ấy thì cũng đâu có gì khó hiểu."

Cô đưa mắt nhìn anh đầy khiêu khích: "Nhưng mà tôi thật sự tò mò, nếu là thật thì anh định làm gì? Đánh anh ấy à? Hay là giam giữ tôi? Nếu anh mà làm vậy thật, thì càng khiến anh trở nên thấp kém mà thôi."

"Cô!!!" - Tôn Hạo Dân đã bị sự ghen tuông và thái độ đầy khiêu khích của Trình Nhân Phong làm cho phát điên lên, tức đến phát hỏa. Sự ghen tuông che mờ lý trí khiến anh không thể kiểm soát được hành động của mình, ghì chặt Trình Nhân Phong xuống ghế, vừa cố để cưỡng hôn cô vừa cố cởi đồ của cô ra.

Sau vài lần bị cưỡng hôn, phản ứng của Trình Nhân Phong cũng nhanh nhẹn hơn. Tuy sức cô yếu nên không thể đẩy Tôn Hạo Dân ra, nhưng vẫn có thể giãy giụa, cố gắng hết mức để anh không thể động vào cô. Vừa giãy giụa cô vừa hét: "Tôn Hạo Dân, anh mau buông tôi ra. Mau buông ra."

Tôn Hạo Dân không thể làm gì được cô thì đâm bực, anh quát: "Cô nói tôi thấp kém cơ mà? Tôi sẽ cho cô thấy tôi thấp kém như thế nào?"

Dứt câu, hai người lại tiếp tục vào với màn dằng co qua lại lúc nãy. Trình Nhân Phong không thoát được khỏi bàn tay của anh, nhưng Tôn Hạo Dân cũng chẳng làm gì cô được.

Bỗng nhiên, Trình Nhân Phong không thôi dãy giụa nữa, để mặc Tôn Hạo Dân muốn làm gì thì làm. Tôn Hạo Dân thoạt đầu có hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh để chẳng để ý sự bất thường này của cô, anh khẽ liếm môi, hôn lên cổ rồi vai của cô. Trình Nhân Phong nhân cơ hội này, hơi đẩy người lên, cắn vào tai anh. Điều này khiến Tôn Hạo Dân đau đớn, buộc buông cô ra.

Trình Nhân Phong không để ý đến anh đang tức giận, không để ý cả vết thương trên tai anh, cô chỉ lạnh nhạt chỉnh lại mái tóc, nói: "Nếu anh không muốn mình bị thương thì mau ra ngoài đi."

Tôn Hạo Dân sờ vào đôi tai vừa bị cắn một cách thô bạo của mình, bất chợt cười một tràng đầy đau khổ và chế giễu: "Bây giờ tôi mới biết hóa ra cô có thể vì nhân tình của cô mà đối xử với người đã chung sống với cô bao nhiêu năm, với cha của con cô một cách tàn nhẫn như vậy."

Tôn Hạo Dân kéo cô đứng lên, nói: "Tôi thừa nhận tôi có lỗi với cô, nhưng tôi chưa bao giờ vì người phụ nữ bên ngoài mà hành hạ cô. Còn cô, có thể vì một tên đàn ông mới quen mà đối xử với tôi như vậy. Cô làm vậy xứng đáng với những gì bố mẹ cô dạy, với nhân phẩm cao quý mà cô luôn tự hào hay không?"

Trình Nhân Phong cười lạnh, chậm rãi đáp lời: "Anh ngoại tình nhưng không vì nhân tình mà hành hạ tôi thì tôi phải biết ơn anh sao? Anh có thấy giống như việc anh cướp hết tài sản của người ta nhưng không giết người thì người ta phải cảm kích anh vậy. Anh nói vậy có thấy ngượng miệng không?"

Tôn Hạo Dân nhất thời cứng họng, hậm hực buông tay cô ra, lườm cô một cái rồi bỏ ra ngoài. Bước chân anh chợt vì câu nói này của Trình Nhân Phong mà khựng lại: "Sau này anh còn động đến tôi nữa thì cẩn thận anh biến thành thái giám đó."

"Cô." - Tôn Hạo Dân trừng mắt, rồi đóng sầm cửa bỏ ra ngoài.

Trình Nhân Phong thở hắt một hơi, thầm nghĩ đúng là tên điên, toàn gây phiền phức cho cô. Muốn yên tĩnh để nghỉ ngơi cũng không được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com