Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5.

Xem ra cảnh báo của Trình Nhân Phong có kết quả hiệu quả. Hai ngày sau khi cô đến công ty, cảnh báo Lâm Tú Như, cô ta đã xin thôi việc.

Xóa bỏ một mối nguy hại, tâm trạng Trình Nhân Phong tốt hơn hẳn, nên có sau khi chạy bộ lại có thú vị đi vòng quanh khu nhà mình đang ở.

Nhà của Tôn gia tọa lạc tại một khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố Đài Bắc. Dẫu là ở trung tâm thành phố nhưng xung quanh yên tĩnh, lại trồng nhiều cây xanh nên không khí rất mát mẻ, rất thích hợp để đi dạo bộ vào buổi sáng thế này. Lúc đầu, Tôn Hạo Dân muốn mua một căn biệt thự, nhưng Trình Nhân Phong lại muốn chọn một căn chung cư ở trung tâm vì đơn giản là gần phòng làm, gần bệnh viện, trung tâm thương mại, dễ di chuyển, còn các khu biệt thự thường nằm ở ngoại ô, muốn đi đâu cũng khó. Hơn nữa, ở khu vực trung tâm thì phương tiện công cộng phát triển có thể dạy cái học cách đi phương tiện công cộng, để chúng tự giác hơn. Đó là còn chưa kể, ở khu vực trung tâm sẽ gần với các trường công lập hay trường trọng điểm, mà theo quan điểm của Trình Nhân Phong được ảnh hưởng từ bố mẹ thì giáo dục ở trường công lập sẽ có ưu điểm hơn trường tư một chút. Tranh cãi một hồi, cuối cùng Tôn Hạo Dân phải nhượng bộ. Thời gian chứng minh, quyết định của cô là chính xác. Ở đây yên tĩnh lại anh ninh, hàng xóm đều là người văn minh, tri thức, vừa có lợi cho vợ chồng cô vì tiện đường đi làm, vừa có ích cho sự phát triển của con trẻ.

Bất ngờ, Trình Nhân Phong lại cờ gặp lại người đàn ông mà cô đã gặp hai lần ở sân bay.

Thật ra ban đầu cô cũng không nhớ rõ đây là ai, chỉ cảm thấy quen quen, cứ ngớ người ra một lúc. Mãi đến khi người kia tiến đến chào hỏi: " Chào, cô hình như chúng ta đã gặp nhau ở sân bay thì phải?"

Lúc này Trình Nhân Phong mới nhớ ra là ai, liền đáp: "Thì ra là anh! Trùng hợp thật đó, không ngờ anh cũng sống ở khu này sao?"

Người đàn ông kia vui vẻ đáp lại: " Phải, tôi vừa chuyển đến đây. Tôi ở tầng 12. Còn cô?"

Trình Nhân Phong Cười, đáp: "Tôi ở tầng 25"

Rồi chợt nhớ ra mình còn chưa biết tên của người kia, Trình Nhân Phong liền hỏi: "Tôi vẫn chưa biết tên họ của anh thì phải?"

Người đàn ông cũng chợt nhận ra điều ấy, cười cười, đáp: "Tôi tên Giang Thành. Còn cô?"

"Tôi họ Trình, mọi người hay gọi tôi là Freya." - Trình Nhân Phong nhàn nhạt đáp.

Giang Thành cảm thấy hai người có duyên gặp gỡ lại còn là hàng xóm nên ngỏ mời Trình Nhân Phong đi uống cà phê: "Không biết cô Trình có phiền muộn khi cùng tôi uống ly cà phê hay không?"

Trình Nhân Phong định đồng ý nhưng sự nhớ ra nay cô phải đến sân bay đón bạn nên từ chối: "Hôm nay tôi lại bận rồi. Để những lúc khác vậy."

Giang Thành không tỏ ra phật ý, chỉ nói: "Để những lúc khác vậy."

Hai người nói thêm vài câu xã hội rồi tạm biệt để ai về nhà mọi người.

Trình Nhân Phong không phải người xấu tính nhưng bố mẹ quản lí cô rất nghiêm ngặt, không cho cô đi chơi về khuya, phần lớn thời gian đều dành cho việc học. Hơn nữa, tính cô kiêu ngạo, lạnh lùng nên rất khó kết bạn. Từ lúc còn ấu thơ đến khi trưởng thành, dù không tính La Hinh và cấp dưới cũng như đàn em của cô hiện tại là Vương Nguyệt Phi, Trình Nhân Phong chỉ có khoảng 5 người bạn có thể xem là thân thiết, có người là thanh mai trúc mã với cô, có người là bạn cùng bạn với cô lúc học trung học, có người là bạn với cô khi học vẽ, có người cô là quen biết lúc cô đi du học, có người là bạn chung câu lạc bộ thời đại học. Dẫu là ít nhưng bù lại quan hệ của họ rất thân thiết, giữ được rất lâu, đến tận bây giờ vẫn giữ liên lạc, cùng nhau trò chuyện, đi chơi, ăn uống, tâm sự đủ chuyện.

Người hôm nay Trình Nhân Phong đến đón là người bạn mà cô quen biết lâu nhất - Trương Thẩm Nhiên.

Trương Thẩm Nhiên là con trai của bạn ba mẹ cô, cũng là hàng xóm của cô. Hai người từ lúc ở trong bụng mẹ đã quen nhau, Trình Nhân Phong chỉ sinh sau Trương Thẩm Nhiên hai ngày. Trình Nhân Phong từng nghe mẹ kể lại, lúc mới sinh cô mẹ cô không có sữa đã xin sữa của bác Trương, nên cô và Trương Thẩm Nhiên cũng từng uống chung một bầu sữa. Lúc nhỏ vì cùng tuổi, học cùng trường nên hai người thường hay chơi chung với nhau. Lớn lên vì cùng thích MayDay, thích ngắm sao, thích leo núi, thích cắm trại, thích rượu vang, thích lái xe, thích lặn biển,... nên càng thân thiết hơn. Trình Nhân Phong và Trương Thẩm Nhiên cùng nhau chơi đùa, cùng nhau học, cùng nhau lớn lên, dính với nhau như hình bóng, khăng khít vô cùng. Kể cả khi Trương Thẩm Nhiên sang Mỹ du học, cô ở lại Trung Quốc, cách xa nửa vòng Trái Đất mà hai người vẫn giữ liên lạc. Có đợt vào sinh nhật của Trình Nhân Phong nên Trương Thẩm Nhiên đã bí mật bay về để tạo cho cô bất ngờ. Trong dịp Nguyên Đán, cô ấy cũng bay sang Mỹ, cho anh bất ngờ. Hai người quen biết gần bốn mươi năm, giữa họ không chỉ là bạn bè mà còn là người thân, là tri âm tri kỷ. Trương Thẩm Nhiên hiểu Trình Nhân Phong đang nghĩ gì, là người duy nhất để cô có thể tâm sự nhiều điều thầm kín, bí mật, cũng đôi khi là "thùng rác" để cô rút bầu tâm sự và là chỗ để cô dựa vào. Tương tự, Trình Nhân Phong có thể lắng nghe Trương Thẩm Nhiên tâm sự, có thể an ủi, vỗ về cậu, có thể chọc cười cậu, vừa là người bạn để cậu tâm sự, vừa là người chị gái chăm sóc cậu, vừa là cô em gái nhỏ để cậu bảo vệ. Hai người quen biết từ nhỏ, tình cảm sâu sắc, gia cảnh tương xứng, bố mẹ lại quen biết nhau, cho nên trong mắt nhiều người, họ là một đôi, định sẵn là dành cho nhau. Người lớn trong nhà thường đùa ghép đôi hai người thường nhận con dâu, con rể. Nhưng đáng tiếc, từ lúc Trình Nhân Phong biết yêu đến bây giờ, Trương Thẩm Nhiên chưa từng là bạn trai của cô, cũng chưa từng là người cô thích. 

Trương Thẩm Nhiên hiện tại là một chuyên gia tâm lý học nổi tiếng, lần này đến Đài Bắc là để thỉnh giảng và hợp tác nghiên cứu. Trương Thẩm Nhiên không có bạn bè, người thân ở đây nên trách nhiệm đón tiếp anh và lo cho anh chỗ ăn chỗ ở thuộc về Trình Nhân Phong rồi.

Trình Nhân Phong chờ đợi một chút thì thấy được hình bóng quen thuộc của Trương Thẩm Nhiên. Cậu ta vẫn như ngày nào, vẫn thích mặc đồ màu xám, vẫn thích đeo kính đen, vẫn thích uống sinh tố dâu như ngày nào. 

Không biết là vì chưa kết hôn nên Trương Thẩm Nhiên luôn có thể lạc quan và trẻ trung vậy hay không. Trình Nhân Phong cảm thấy nhiều năm trôi qua như vậy, ngoại trừ sự hồn nhiên của cậu bé ngày nào đã bị khí chất phong trần thay thế thì gương mặt cậu ta vẫn không khác gì so với hồi trước.

Đến cả tính cách, cách nói chuyện cũng không thay đổi, vẫn thích bông đùa như xưa.

"Mỹ nữ đến đón tôi sao? Vinh hạnh quá." - Trương Thẩm Nhiên vừa tháo kính mát vừa bông đùa.

Trình Nhân Phong đã quá quen với kiểu nói chuyện giễu cợt này của Trương Thẩm Nhiên nên giận dữ gì, chỉ lạnh nhạt đáp: "Xe tôi đỗ ngoài kia. Mau đi thôi."

Trương Thẩm Nhiên nhí nhảnh, nửa đùa nửa thật, nói: "Cậu làm tôi đau lòng đấy, Freya. Bao năm mới gặp lại mà lạnh lùng với tôi như vậy chứ."

Trình Nhân Phong đánh mạnh vào bả vai của anh, chán nản nói: "Cậu đã hơn bốn mươi rồi, nghiêm túc một chút đi. Gì mà mấy năm không gặp. Nửa năm trước tôi và cậu đã gặp nhau ở Thâm Quyến rồi còn gì."

Trương Thẩm Nhiên lắc đầu: "Sao một người lạnh lùng, không có sự khiếu khôi hài như cậu lại học nghệ thuật được vậy chứ? Sao tôi có thể chịu đựng một cô thiên kim tiểu thư vừa kiêu căng vừa lạnh lùng như cậu lâu thế."

"Cậu còn ở đó nói lảm nhảm nữa thì tôi bỏ cậu ở đây đấy." - Trình Nhân Phong vừa bước từng bước vừa lên tiếng cảnh báo.

Trương Thẩm Nhiên vừa đuổi theo vừa cười cầu hòa: "Tôi chỉ đùa thôi, cậu đừng giận. Cậu là nữ thần Freya đại nhân đại lượng, chắc chắn sẽ bỏ qua cho người phàm nhân như tôi chứ."

Thấy Trình Nhân Phong vẫn không nói gì, Trương Thẩm Nhiên nói tiếp: "Cậu đừng bỏ tôi một mình. Tôi ở đây không có ai quen biết, không có ai thân thích, chỉ có mỗi cậu mà thôi. Nếu cậu còn bỏ mặc dù tôi thì tôi sống sao đây?"

Trình Nhân Phong chợt thấy kinh, cau mày nói: "Đừng nói nữa. Buồn nôn quá."

Trương Thẩm Nhiên vẫn tiếp tục lảng vảng: "Cậu phải hứa đừng bỏ rơi tôi thì tôi sẽ không còn nói những lời sến súa đó nữa."

Trình Nhân Phong lắc đầu, không khỏi chán nản. Cậu em trai này, vẫn chưa trưởng thành, hèn chi chưa kết hôn. Không chỉ bố mẹ Trương lo, người bạn như cô đây cũng lo lắng cho anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com