Chương 75: Đừng sợ
Bàn tay ông siết chặt thiết bị đo tầng mơ. Không một lời. Không một biểu cảm. Rồi bất ngờ ông ném thẳng nó vào màn hình trước mặt. Mảnh vỡ hologram tóe ra như tia lửa, phản chiếu lên gương mặt ông một màu đỏ rực.
Cơn thịnh nộ không bùng lên như lửa. Nó lan ra như chất độc âm thầm, lạnh lẽo, nhưng không thể ngăn lại. Quyền lực của ông, công sức của ông, tất cả lụi tàn trong chốc lát. Một bản thể ông từng tin là đã được lập trình lại giờ đây chính là kẻ đã mở cổng cho sự sụp đổ.
"Khóa toàn bộ tầng ngầm. Kích hoạt truy sát. Không để lại bản thể nào sống sót."
Giọng ông vang lên như một bản án tử. Không cần hét. Không cần nhấn mạnh. Chỉ cần nói và hệ thống sẽ tự động thực thi.
Ở tầng ngầm, nơi ánh sáng trắng lạnh lẽo phủ lên từng bề mặt kim loại, Quý Công Tử mở mắt. Hệ thần kinh đã khôi phục. Dòng điện sinh học tê liệt đã hết hiệu lực. Anh không cần ai đến mở khóa. Anh đã chuẩn bị từ trước.
Một đoạn mã sinh học được giấu trong lớp da nhân tạo ở cổ tay khi kích hoạt nó làm nhiễu hệ thống khóa sinh học trong vòng bốn giây. Dây chốt tự động giãn ra. Cửa phòng giam mở bằng một cú chạm.
Không có thời gian để suy nghĩ. Không có thời gian để trốn. Chỉ có một điều duy nhất trong đầu anh: Quý Nữ của anh.
Quý Công Tử lao qua hành lang tầng sâu, nơi từng bước chân vang lên như tiếng gõ của một cỗ máy đang vận hành. Hệ thống cảnh báo bắt đầu kích hoạt. Đèn đỏ nhấp nháy. Âm thanh báo động vang lên từng hồi.
"Bản thể xuyên tầng đã thoát. Mức độ nguy hiểm: cấp 3."
Anh không dừng lại. Không né tránh. Mỗi khúc cua, mỗi cánh cửa, mỗi đoạn mã đều đã được ghi nhớ từ trước. Anh không cần bản đồ. Anh chỉ cần đến được nơi cô đang bị giam giữ.
Ni Cách nằm bất động trên giường kim loại, dây chói sinh học vẫn siết chặt. Cô đã tỉnh nhưng không thể cử động, chỉ có thể nhìn lên trần nhà nơi ánh sáng trắng không ngừng rọi xuống như một lời nhắc nhở rằng cô đã bị kiểm soát.
Cánh cửa bật mở.
Quý Công Tử bước vào, thở gấp, ánh mắt hoảng loạn nhưng vẫn giữ nguyên sự tỉnh táo. Anh lao đến bên cô, tay run lên khi nhập mã giải khóa. Dây chói giãn ra. Cô ngồi dậy, ánh mắt vẫn chưa tin vào điều mình đang thấy.
"Anh... sao anh lại ở đây?"
Quý Công Tử không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt như muốn nói hết tất cả những gì không thể diễn đạt bằng lời. Rồi anh nói, giọng khàn nhưng rõ ràng:
"Nói sau đã, chúng ta mau rời khỏi đây."
Ni Cách nhìn anh, đôi mắt cô ngấn nước không phải vì đau, mà vì một điều khác: cô vừa được xác nhận rằng tình cảm ấy chưa từng là giả.
Ngay khi Quý Công Tử nhập mã giải khóa, dây chói sinh học vừa giãn ra thì toàn bộ hệ thống dinh thự chuyển sang trạng thái truy sát. Không còn là cảnh báo. Không còn là kiểm soát. Đây là chế độ tiêu diệt.
Một âm thanh trầm vang lên từ lõi hệ thống không phải tiếng còi, mà là tiếng rít của hàng trăm cơ cấu cơ khí đang đồng loạt chuyển động. Từ các vách tường, sàn nhà, trần phòng, từng khe nhỏ mở ra, để lộ các đơn vị truy sát sinh học.
Sentinel-7, bản thể bán cơ khí không có ý thức, chỉ có lệnh.
Chúng không đi mà chúng trượt. Trượt trên ray từ trần xuống, từ sàn lên, từ tường ra như những lưỡi dao được phóng ra từ chính hệ thống.
"Truy sát tầng ngầm – Mục tiêu: bản thể xuyên tầng và bản thể dẫn tầng. Mức độ ưu tiên: tuyệt đối."
Ni Cách chưa kịp đứng vững thì một đơn vị Sentinel đã trượt ngang qua cửa phòng giam. Quý Công Tử kéo cô né sang một bên, lưng áp sát tường, tay anh che đầu cô. Một tia laser quét ngang, nếu chậm nửa giây thì họ đã bị cắt đôi.
"Đi theo anh!" Anh nói, không chờ cô gật đầu.
Hành lang tầng sâu giờ không còn là lối đi. Nó là một mê cung tử thần. Từng đoạn tường bật mở, để lộ các cánh tay cơ khí gắn súng plasma, lưỡi cắt, và thiết bị quét tầng sinh học. Mỗi khi họ chạy qua, hệ thống lại điều chỉnh góc bắn theo dao động thần kinh của họ không cần nhìn, chỉ cần quét nhiệt độ cơ thể.
Quý Công Tử kéo Ni Cách chạy sát mép tường, nơi các cảm biến ít hoạt động. Anh dùng một đoạn mã phụ để làm nhiễu tạm thời, chỉ ba giây nhưng đủ để vượt qua một cụm quét laser. Một đơn vị Sentinel lao tới từ phía sau, tốc độ gấp ba lần người thường. Quý Công Tử xoay người, dùng thiết bị xung điện sinh học bắn thẳng vào lõi điều khiển của nó. Cơ thể Sentinel co giật, rồi rơi xuống như một khối sắt vô hồn.
"Chúng hoạt động theo lệnh, Bá Huân Tiệp vẫn còn trong dinh thự." – Anh nói, vừa chạy vừa giữ tay cô.
Họ đến được trạm chuyển tầng nơi duy nhất có thể đưa họ lên tầng mặt đất. Nhưng hệ thống đã khóa. Cổng chuyển tầng bị bao phủ bởi lớp khiên năng lượng. Trên màn hình hiện dòng chữ:
"Truy sát đang hoạt động. Cấm chuyển tầng."
Ni Cách nhìn quanh, hơi thở gấp gáp. Quý Công Tử không hoảng loạn. Anh rút ra một thiết bị nhỏ từ thắt lưng, một đoạn mã tầng mơ do chính Gustav viết. Anh cắm vào lõi điều khiển. Màn hình nhấp nháy. Khiên năng lượng bắt đầu dao động.
"Chỉ cần 12 giây. Em giữ chặt tay anh."
Từ phía xa, tiếng kim loại trượt trên ray vang lên, hàng loạt Sentinel đang tiến đến. Từng bước, từng tiếng rít, từng ánh sáng đỏ từ mắt chúng chiếu xuyên qua hành lang.
Ni Cách siết tay anh. Quý Công Tử đứng chắn trước cô, ánh mắt không rời khỏi cổng chuyển tầng.
"Tập trung cao độ, có anh đừng đừng sợ."
Cổng mở.
Họ lao vào đúng khoảnh khắc một loạt đạn plasma xé ngang hành lang, đốt cháy cả vách tường phía sau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com